Tết đến chỉ còn được tính bằng giờ!!!Phố phường nhộn nhip, đủ sắc màu các loại hoa. Hôm trước qua đường Nhật Tân, chợt nhớ mấy lần Tết năm nào chở bố lên tìm mua hoa và cây cảnh trang trí nhà. Xem chán chê rồi lại về không, bố bảo “nhìn mãi thấy chẳng gì đẹp bằng cây mai nhà mình”. Thực lòng tôi cũng không hiểu vì sao tôi yêu loài hoa ấy vô cùng. Nó không lung linh, không rực rỡ mà lại rất khiêm nhường, thanh mảnh, vậy mà tôi vẫn yêu. Tôi yêu hoa mai không phải vì hoa mai trắng mà bởi vì màu trắng của hoa mai.

Nhớ. Gần 20 năm trước. Cũng ngày áp Tết. Chú Nguyễn Trí Huân về thăm mẹ chú và lên nhà mình. Bố gói ghém nhiều quà biếu chú nhưng chú không nhận bất cứ đồ gì mà mắt cứ dán vào cây mai trắng bố trồng trong vườn. Hiểu ý, bố hỏi “hay là tôi tặng ông cây mai trắng kia nhé, rất nhiều lộc”. Mặt chú rạng rỡ, cười hỉ hả. Sau chú lì xì cho tôi. Tôi vui mừng lắm.
Tết năm sau. Những cây mai bố trồng trong vườn vẫn nở đều và đẹp lắm. Hy vọng năm nay nhà mình bán được nhiều tiền. Chú lại về trong ngày áp Tết. Chú nói: “mấy ông bạn đến chơi Tết cứ tấm tắc khen mai đẹp, mấy ông nhờ về quê mua cho mai chơi Tết đây”. Vẫn là tôi và bố ở nhà. Tôi mừng vì bố không cần mang hoa ra chợ bán mà tự dưng có người Hà nội về quê mua hoa nhà mình. Bố tôi hồ hởi đánh mấy cây mai đẹp thanh mảnh nở đầy hoa trắng muốt, cẩn thận bọc gốc kỹ càng rồi chằng dây vào xe máy cho chú. Chú mừng ra mặt, rút ví gửi tiền bố, nhưng bố không nhận và bảo: “nhờ ông gửi chút quà quê đơn sơ nhưng chân tình này của tôi cho anh Phạm Ngọc Cảnh, anh Lê Lựu và Chu Lai. Tôi không có phương tiện, đi lại vất vả, mong các ông thông cảm”. Giằng co mãi, chú đành cất ví tiền vào túi. Giây phút ấy mắt tôi chợt nhòa đi chỉ thấy bố và chú ôm nhau, không nói nhưng lòng ai cũng hiểu tình cảm sâu sắc của người bạn nối khố!

Giờ đã đi được non nửa cuộc đời rồi, tôi vẫn yêu loài hoa ấy vô cùng. Không biết vì mối thâm tình của bố, vì những người tôi ngưỡng mộ hay là do màu trắng của hoa mai??? Nhưng tôi biết, những nhân duyên bố gieo trước đây, tôi và gia đình đã được hái lộc. Có lẽ chính những điều đơn sơ, mộc mạc và giản dị ngẫu nhiên bố dạy tôi, tôi càng hiểu giá trị của mai trắng, có một bài học cuộc đời, bài học làm người. Chính bố đã cho tôi thấy vẻ đẹp của hoa mai, màu trắng của hoa mai càng đẹp, ý nghĩa hơn bao giờ hết.
Hoa mai nhà tôi - một loài hoa có màu trắng mong manh với thân cây khắc khổ đen nháy. Nhưng mỗi độ xuân về những chồi lộc xanh muớt và những bông hoa trắng trong tinh khiết đến bất ngờ lại hứa hẹn một năm đầy tài lộc.Cũng như một con người dù cuộc đời còn nhiều gian truân nhưng cũng muốn cho đời những gì là tốt đẹp nhất...
[/align]
[/align][/align][/align]