Diễn Đàn » Chuyện Gia Đình

Sự thật và giả dối!!!

0 trả lời, 880 lượt xem — Trang 1 / 1

Tối thứ 2. Đồng nghiệp ở phòng anh và mấy anh K7 đến nhà nhậu. Đơn giản mà vui vẻ, ấm cúng. Mệt nhoài khi dọn dẹp xong, bỏ mặc đống bát ngập như núi và đi nằm. Thiếp đi rất nhanh bởi quá khuya để có thể đọc sách. Vẫn còn vẳng bên tai lời nói không đúng sự thật về những người ngà ngà men say hăng hái bàn luận. Đã xác định tinh thần từ áp Tết nên bình thản đón nhận những gì đã qua và đang tới. Dường như là cảm xúc đang bị bào mòn vậy, hay là trở lại trạng thái sắt đá trước đây? Liệu có phải là tự lừa dối bản thân để cố xây bức thành trì vững chãi cho vững tâm hơn khi phiền muộn gõ cửa?
                                          
Tối thứ 3, sau khi cửa tầng 4 được mở ra dễ dàng, tráng miệng bữa tối là chậu quần áo to đùng, đồng hành là một thùng đầy ắp trong máy giặt. Khiếp thật! Phụ nữ muôn đời chưa thể thoát xác ra khỏi tổ ấm gia đình, âu cũng là thiên chức mà thôi. Lôi Kinh dịch ra đọc tiếp, chưa được trang thì nhận được việc. Nhìn qua có thấy hứng thú với đống tài liệu về tìm hiểu sự giác ngộ tư tưởng HCM của Sĩ quan và QNCN của lực lượng BP trên toàn quốc. Càng tổng kết, càng làm càng buồn nhiều vì sự đánh giá không thực chất không chính xác. Có thể hình dung về những bài viết mang tính chất hình thức, thậm chí có CTV, có đồng chí chưa chắc đã biết mình có bài. Nhận thức đi từ đâu đến đâu??? Nhận thức cũng có sự giả dối hay sao? Tất cả đã chìm sâu vào đêm vắng, chỉ một mình thức giữa những bài viết, những số điểm từ 6 đến 9. Tìm hết các tỉnh thành thấy rất nhiều người quen một thuở. Chẳng mừng mà buồn lắm vì sự cảm nhận tiêu cực trong sự đánh giá. Bài viết có thật, chất lượng giả, điểm thật nhưng không xác thực thành ra những con số đánh giá cũng giả. Chỉ là người “làm thuê” nhưng cũng không khỏi chạnh lòng cho sự giả hiện nay đang tràn ngập trên mọi con phố, mọi nẻo đường, trong mỗi nhà, ở nhiều người, nhiều cơ quan, đoàn thể.
                                
Buồn vì sự giả dối! Tưởng chừng là nhỏ khi trong đánh giá kết quả học tập cũng không thực chất, không thật chút nào. Không toàn bộ, không phải tất cả nhưng rất dễ nhận thấy và thường xuyên thấy. Bữa trước trong đám tang bà, em nói: “chị biết không, sinh viên tụi em làm gì có tiền vậy mà có đứa vẫn chịu chơi bỏ 1,5triệu để nhận điểm 9,5 môn Công pháp quốc tế đấy. Em kệ, chưa bao giờ và không bao giờ mua điểm nên dù trả lời xuất sắc cũng chỉ được 8 thôi.”. Ặc ặc. Ngất vì lời em nói. Đại học mà vậy thì cao học sẽ ra sao? Đó còn là trường được coi là tử tế, chứ ngoài kia biết bao thứ được gọi là giả dối hơn? Thầy giả, trò giả, chất lượng giả, bằng cấp giả và cuối cùng thì cuộc đời này có thật không nhỉ? Nạn học hộ, học thuê tưởng chỉ là mấy trò tếu táo hóa ra lại là có thực, thực đấy vì tận mắt chứng kiến mà. Giữa dòng đời, thật giả lẫn lộn. Buồn!
Buồn hơn nữa là đồ giả. Mà nước ta giờ đồ giả nhiều vô kể. Ra đường nhìn cái gì cũng giả thấy ớn: bột ngọt giả, bánh kẹo giả, hoa quả thì toàn đồ thật nhưng chất lượng thì không dám ăn bởi có thuốc bảo quản… Phải chăng chúng ta không kiểm soát nổi hay sự tắc trách của cơ quan chức năng đã làm cho đồ giả lộng hành? Giả dối. Buồn!
                                                                                          
Tết. Con gái nhờ mẹ giữ tiền lì xì. Bất chợt nhìn thấy mấy tờ tiền giả, dù mới cứng. Lại buồn lắm vì sự giả dối được ban tặng đầu năm. Còn ý nghĩa gì không của lời cầu chúc sức khỏe, ngoan và học giỏi? May là con trẻ chưa nhận biết được cái thật giả trong mớ bùng nhùng của người lớn, của sự đời ngày càng rối rắm và đen bạc. Có ai đó nói, không sao đâu, đi mua xăng là được ấy mà… Hic, hình như nhiều người trong chúng ta hầu như vô cảm với những điều ấy, không nói để được yên tâm, hoặc tìm giải pháp khác để biến những thứ giả dối tìm về với giá trị không có thực của nó. Vô hình trung tạo nên một xã hội mang tính chấp nhận hơn là tố giác. Lối sống ích kỷ, hạ thấp phẩm chất con người. Giả dối. Buồn!!
                                           
Buồn vì giả dối. Trong một tập thể, đừng bao giờ rút ruột gan của mình ra bởi vì hiếm người thực lòng. Đã rất nhiều lần tự nhủ, phải thay đổi cách nhìn nhận, phải thay đổi cách tiếp cận của mình nhưng sự chân thực của mình vẫn cứ lộ diện. Thành thực đến độ ngốc nghếch, dễ ghét. Chỉ trong công việc là mình được yêu quý vì sự thành thật của mình. Sống đúng bản chất, có phải nhẹ nhàng và dễ dàng hơn không? Luôn nhận được lời khuyên, cần học thêm kỹ năng sống, đừng xử thế theo bản năng, cảm tính mà cần phải theo lý trí,̀ có nghệ thuật. Hừ, nghệ thuật ư? Nói văn hoa là thế, chứ thực tế là sự giả dối, là “điêu” ngay với chính bản thân mình. Nhưng cũng cần thiết học lấy cái nghệ thuật ấy vì đó là hàng trang không thể thiếu cho mình trong cuộc sống xô bồ, thật giả lẫn lộn này. Giả dối. Buồn!!!
Giả dối. Tình cảm giả dối. Buồn gấp trăm gấp vạn lần. Cần xác định lại vị trí của mình ở đâu khi nhận ra muôn nghìn lần giả dối của tình cảm. Lời xin lỗi cũng là giả sao? Sự thật ấy cũng là giả sao? Sự ngụy biện lại càng là giả? Để rồi trái tim cằn khô khi nhận thấy sự quan tâm, lời nói yêu thương cũng là không thật. Không còn ở vị trí trung tâm của trái tim, vậy thì tình cảm thật bay biến đâu xa? Tồn đọng lại những thứ giả dối, ngụy tạo thật làm người ta khó sống quá. Đã nhiều lần, cứ ngồi ôm kỷ vật, mân mê quá khứ để tìm lại cảm giác yêu thương thực lòng, tìm lại xúc cảm khi ngày tháng dần trôi về cái đích đã xác định và rồi làm lu mờ hết những cái thật của một thời hạnh phúc và đau khổ? Cái đích ấy, sự thật cũng được bao phủ bởi những nếp nghĩ, những ý thức tưởng chừng là tích cực nhưng lại nhập nhoạng giả giả thật thật. Đôi khi những thứ nhờ nhờ không rõ ràng ấy lại cho ta cái đích của cuộc đời tốt hơn. Giả dối như cái gai đâm vào da thịt làm ta nhói buốt. Nhưng nếu vươn lên được, vượt qua được những giả dối ấy, mình khẳng định được giá trị của bản thân thì giá trị ấy đẹp như bông hoa, làm lu mờ cái gai nhọn sắc. 
                                   
Giả dối! Có buồn nhiều nữa không???!!!
 
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0