Đã rất nhiều lần tự nhủ sẽ hạnh phúc với sự chân thành của mình, nên cứ mãi theo lối mòn bản năng là sống chân thành trong khi thực tế xung quanh hầu hết không hề như vậy. Có lúc mỉm cười vì niềm vui của sự chân thành mang lại. Lại có cả những nụ cười không tròn do chân thành quá độ đem đến. Dần dà, tự thấy sao mà ngu ngốc quá, bởi mặt trái của chân thành gây ra…
Chân thành ư? Cần thiết lắm, sao không? Vì chỉ có sự chân thành mới đem lại cho con người cách sống có văn hóa và đạo đức. Luôn lấp lánh nụ cười khi bao quanh là sự chân thành. “Được sống bên những người chân thành cuộc sống bao giờ cũng dễ chịu, hạnh phúc trong một không khí tràn đầy tin tưởng, không phải đối phó, đóng kịch, được bộc lộ con người thật của mình. Nhìn vào mắt một người chân thành giống như soi mình vào một cái hồ nước trong trẻo, ta thấy được chiều sâu thật sự của nó và thấy được bóng dáng của chính ta.” Cảm giác dường như sống chân thành khiến mình đẹp hơn, tươi trẻ hơn và cuộc sống sao mà đẹp đến vậy! Bỗng dưng mình thấy yêu đời lắm dẫu còn nhiều nhọc nhằn, vất vưởng để lo cho ngày mai.
Trải qua nhiều năm tháng không bình lặng, chợt nhận ra rằng chỉ nên chân thành khi biết rõ đối tượng mình giao tiếp có xứng đáng cho mình cởi mở tấm lòng hay không? Nhưng để làm được điều ấy sao khó quá, bởi tại mình thiếu sự nhạy bén, thiếu kỹ năng để nhận biết ai chân thành và không chân thành với mình? Mỗi người có một vị trí khác nhau trong xã hội, được đánh số nhất định từ con số khởi đầu đến nhiều con số sau, cứ tiếp diễn bởi mỗi phút lại sinh sôi... Nhưng mối quan hệ giữa người và người không đơn giản chỉ là những mảnh ghép từ những con số ấy để nhìn vào đó sẽ biết ngay kết quả, vậy tại sao mình cứ sống chân thành? Đem hết "ruột gan" cho người ta biết, để rồi một thời gian sau đó, chính những điều mình chân thành với người lại bị người lợi dụng?

Vẫn đâu đây, những giọt nước mắt rơi rơi ướt đằm trên má còn nóng hổi. Ngấm đòn đau cũng bởi sự chân thành của mình không thể hiện đúng nơi, đúng chỗ, đúng thời điểm và trao gửi nhầm người. Những dòng nước mắt đầy ắp lúc nào cũng muốn trào ra vì chẳng biết cùng ai chia sẻ niềm đau?
Thời gian nếm vị chua xót không ít và nhận cay đắng cũng nhiều. Đêm, vắt tay lên trán ngẫm nghĩ, mổ xẻ mới thấy chính những “đòn đau” ấy khiến mình trưởng thành hơn. Và một điều không thể phủ nhận rằng chân thành khi sống là rất cần thiết, nhưng chỉ nên chân thành trong giới hạn và hoàn cảnh nhất định với một đối tượng nhất định. Chân thành hôm nay chưa chắc sẽ có một lòng tin vào ngày mai. Không thể trách ai, không thể trách được bất cứ điều gì bởi dòng chảy cuộc đời có bao giờ ngơi nghỉ? Vì cuộc sống luôn trong sự vận động và thay đổi là tính chất tất yếu.
Chân thành, dù có mang lại nhiều phiền phức, khổ đau bởi sự ngốc nghếch đến ngu dại của mình nhưng xét cho cùng vẫn phải chân thành. Vị đắng của chân thành đã được nếm trải lại làm cho cái giá của chân thành cao quý nhường nào. Cứ sống chân thành như chưa bao giờ hối tiếc, cố gắng đừng trốn tránh sự đổ vỡ niềm tin mà lạnh lùng khép kín. Cứ sống đi, sống chân thành đi nhưng cần phải sáng suốt, tỉnh táo và tinh tế hơn trong cuộc sống. Biết lắng nghe và dần chấp nhận những lời nói dối (những điều vô hại), đó cũng là khi mình biết sử dụng nghệ thuật của sự chân thành một cách khôn khéo.
Cuộc sống không ban tặng cho ai một con đường trải đầy hoa hồng, cũng như không ban tặng cho ai một cuộc sống không có nước mắt. Nhưng có nước mắt mới thấy cuộc sống có ý nghĩa đến nhường nào…
Thấp thoáng câu thơ của ai như những điều đang trăn trở. Không hiểu tại sao nhưng vẫn muốn tin vào sự chân thành như tin vào sự bất tử của mặt trời, có nên ngốc nghếch như thế không???
“Đâu là mắt
Đâu là môi
Đâu là đúng nghĩa nụ cười hả anh?
Đâu là muộn
Đâu là nhanh
Đâu là tình cảm chân thành cho nhau?
Đâu là trước
Đâu là sau
Đâu là trọn vẹn một câu thơ tình?
Đâu là họ
Đâu là mình
Đâu là ghen ghét tội tình đôi ta?
Đâu là gần
Đâu là xa
Đâu là được mất để mà thắng thua?
Đâu là thiếu
Đâu là vừa
Đâu là dối trá lọc lừa anh ơi?
Đâu là ... một nửa của tôi
Đâu yêu...
Đâu nhớ...
Đâu người trăm năm?”
- Nguyễn Thị Xuân Trang -
Chân thành ư? Cần thiết lắm, sao không? Vì chỉ có sự chân thành mới đem lại cho con người cách sống có văn hóa và đạo đức. Luôn lấp lánh nụ cười khi bao quanh là sự chân thành. “Được sống bên những người chân thành cuộc sống bao giờ cũng dễ chịu, hạnh phúc trong một không khí tràn đầy tin tưởng, không phải đối phó, đóng kịch, được bộc lộ con người thật của mình. Nhìn vào mắt một người chân thành giống như soi mình vào một cái hồ nước trong trẻo, ta thấy được chiều sâu thật sự của nó và thấy được bóng dáng của chính ta.” Cảm giác dường như sống chân thành khiến mình đẹp hơn, tươi trẻ hơn và cuộc sống sao mà đẹp đến vậy! Bỗng dưng mình thấy yêu đời lắm dẫu còn nhiều nhọc nhằn, vất vưởng để lo cho ngày mai.
Trải qua nhiều năm tháng không bình lặng, chợt nhận ra rằng chỉ nên chân thành khi biết rõ đối tượng mình giao tiếp có xứng đáng cho mình cởi mở tấm lòng hay không? Nhưng để làm được điều ấy sao khó quá, bởi tại mình thiếu sự nhạy bén, thiếu kỹ năng để nhận biết ai chân thành và không chân thành với mình? Mỗi người có một vị trí khác nhau trong xã hội, được đánh số nhất định từ con số khởi đầu đến nhiều con số sau, cứ tiếp diễn bởi mỗi phút lại sinh sôi... Nhưng mối quan hệ giữa người và người không đơn giản chỉ là những mảnh ghép từ những con số ấy để nhìn vào đó sẽ biết ngay kết quả, vậy tại sao mình cứ sống chân thành? Đem hết "ruột gan" cho người ta biết, để rồi một thời gian sau đó, chính những điều mình chân thành với người lại bị người lợi dụng?

Vẫn đâu đây, những giọt nước mắt rơi rơi ướt đằm trên má còn nóng hổi. Ngấm đòn đau cũng bởi sự chân thành của mình không thể hiện đúng nơi, đúng chỗ, đúng thời điểm và trao gửi nhầm người. Những dòng nước mắt đầy ắp lúc nào cũng muốn trào ra vì chẳng biết cùng ai chia sẻ niềm đau?
Thời gian nếm vị chua xót không ít và nhận cay đắng cũng nhiều. Đêm, vắt tay lên trán ngẫm nghĩ, mổ xẻ mới thấy chính những “đòn đau” ấy khiến mình trưởng thành hơn. Và một điều không thể phủ nhận rằng chân thành khi sống là rất cần thiết, nhưng chỉ nên chân thành trong giới hạn và hoàn cảnh nhất định với một đối tượng nhất định. Chân thành hôm nay chưa chắc sẽ có một lòng tin vào ngày mai. Không thể trách ai, không thể trách được bất cứ điều gì bởi dòng chảy cuộc đời có bao giờ ngơi nghỉ? Vì cuộc sống luôn trong sự vận động và thay đổi là tính chất tất yếu.
Chân thành, dù có mang lại nhiều phiền phức, khổ đau bởi sự ngốc nghếch đến ngu dại của mình nhưng xét cho cùng vẫn phải chân thành. Vị đắng của chân thành đã được nếm trải lại làm cho cái giá của chân thành cao quý nhường nào. Cứ sống chân thành như chưa bao giờ hối tiếc, cố gắng đừng trốn tránh sự đổ vỡ niềm tin mà lạnh lùng khép kín. Cứ sống đi, sống chân thành đi nhưng cần phải sáng suốt, tỉnh táo và tinh tế hơn trong cuộc sống. Biết lắng nghe và dần chấp nhận những lời nói dối (những điều vô hại), đó cũng là khi mình biết sử dụng nghệ thuật của sự chân thành một cách khôn khéo.
Cuộc sống không ban tặng cho ai một con đường trải đầy hoa hồng, cũng như không ban tặng cho ai một cuộc sống không có nước mắt. Nhưng có nước mắt mới thấy cuộc sống có ý nghĩa đến nhường nào…
Thấp thoáng câu thơ của ai như những điều đang trăn trở. Không hiểu tại sao nhưng vẫn muốn tin vào sự chân thành như tin vào sự bất tử của mặt trời, có nên ngốc nghếch như thế không???
“Đâu là mắt
Đâu là môi
Đâu là đúng nghĩa nụ cười hả anh?
Đâu là muộn
Đâu là nhanh
Đâu là tình cảm chân thành cho nhau?
Đâu là trước
Đâu là sau
Đâu là trọn vẹn một câu thơ tình?
Đâu là họ
Đâu là mình
Đâu là ghen ghét tội tình đôi ta?
Đâu là gần
Đâu là xa
Đâu là được mất để mà thắng thua?
Đâu là thiếu
Đâu là vừa
Đâu là dối trá lọc lừa anh ơi?
Đâu là ... một nửa của tôi
Đâu yêu...
Đâu nhớ...
Đâu người trăm năm?”
- Nguyễn Thị Xuân Trang -
