Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Tiễn Biệt Nhà Thơ HỮU LOAN

19 trả lời, 3.433 lượt xem — Trang 1 / 1
MÀU TÍM HOA SIM
Nàng có ba người anh vô quân đội
Những em nàng có em chưa biết nói
Khi tóc nàng xanh xanh
Tôi người là người chiến binh xa gia đình
Yêu nàng như tình yêu em gái

Ngày hợp hôn

nàng không đòi may áo mới,
Tôi mặc đồ quân nhân
Đôi giày đinh bết bùn đất hành quân,
Nàng cười xinh xinh
Bên anh chồng độc đáo
Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi!

Từ chốn xa xôi
Nhớ về ái ngại
Lấy chồng đời chiến chinh
Mấy người đi trở lại
Nhỡ khi mình không về
Thì thương người vợ chờ bé bỏng chiều quê ...

Nhưng không chết người trai khói lửa
Mà chết người gái nhỏ hậu phương
Tôi về không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
Thành bình hương
Tàn lạnh vây quanh

Tóc nàng xanh xanh
Ngắn chưa đầy búi
Em ơi!
Giây phút cuối
Không được nghe nhau nói
Không được trông nhau một lần.

Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
Áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa
    đèn khuya
        bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo ngày xưa

Một chiều rừng mưa
Ba người anh từ chiến trường Đông Bắc,
Biết tin em gái mất
Trước tin em lấy chồng.

Gió sớm thu về
Rờn rợn nước sông
Đứa em nhỏ lớn lên
Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
Khi gió sớm thu về
Cỏ vàng chân mộ chí.

Chiều hành quân
Qua những đồi hoa sim
Những đồi hoa sim
Những đồi hoa sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
Tím chiều hoang biền biệt
Nhìn áo rách vai
Tôi hát trong màu hoa :
-“Áo anh sứt chỉ đường tà,
Vợ anh mất sớm mẹ già chưa khâu !”

Hữu Loan
 
Tiễn Biệt
Người vừa nằm xuống với đất quê
Năm tháng truân chuyên nhuốm ê chề
Tóc bạc tô sương chiều vĩnh biệt
Người đi buông hết một cõi mê
Tiễn nhau giọt lệ trong mây quặn
Ngày mai ta sẽ gặp! không xa!
Cuộc đời trôi nhanh về vô vị
Tiễn người đi trước, lệ hoen mi!
HT
Các thi hữu thân mến! Thi sĩ Hữu Loan vừa về lại với màu sim, về gặp người vợ bé bỏng năm xưa đã cách xa bao lâu chưa gặp. Và đối với chúng ta, ông đã ra đi, để lại trong lòng mỗi người một màu tím trải dài theo cõi vô thường, vốn dĩ!
Thay nén hương đưa tiễn, các thi hữu hãy cùng tôi gởi đến màu sim những lời thơ thương tiếc!
Trần Hồng Tuyên  

Yêu em chỉ biết là yêu mãi
Trời đất bây giờ cũng chơi vơi!
TRÚC THI
Đăng nhập để trả lời
0
MÀU TÍM HOA SIM



TÍM BIỆT MÀU HOA SIM


Tưởng nhớ hương hồn thi sĩ HỮU LOAN


Ngàn năm màu tím hoa sim
Vẫn còn tím mãi trái tim đa tình
Chàng về trong cõi u minh
Với người em gái chân tình năm xưa!

Hoa sim tím biếc bao mùa
Xa nhau chinh chiến – nắng mưa thắm nồng!
“Lá thư như cánh thiệp hồng,
Sau tin em mất bão giông lan tràn*!”

Hữu Loan ơi! Hỡi Hữu Loan
Chàng về với chốn thu ngàn tình chung
Màu hoa sim tím mông lung
Những chiều hoang biệt muôn trùng thôi xa.

Người về đất mẹ quê nhà
Màu hoa tím biệt vẫn tha thiết đời.


(22/ 03/ 2010)
N.H.T__________TÂN SINH
________________________
* hai câu thơ trên dựa theo ý của hai câu: Biết tin em gái mất
Trước tin em lấy chồng. trong bài: MÀU TÍM HOA SIM ở trên.
Tâm hồn ta sống được nhờ những tuyệt vọng, nuối tiếc cuộc đời và một thời quá khứ.
N_H_T
Tôi vẫn ngồi những buổi chiều lặng lẽ
Gió thả buồn trên mấy cành cây khô
Chiếc lá rầu rơi nghiêng mình về cội
Thương xót đời năm tháng ai mong chờ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
 

 
Xin giữ mãi màu tím sim

Kính viếng Hương Hồn nhà thơ Hữu Loan

Muôn đời máu đỏ trong tim
Muôn đời " Màu tím hoa sim " muôn đời
Hôm nay một nốt nhạc rơi
Khóc đưa tiễn một con người đi xa ...

Thảnh thơi sống chết tuổi già
Đói nghèo giữa những xa hoa bộn bề
Tâm hồn thư thái hả hê
Niềm vui của kẻ dân quê giữ mình

Thời gian thử thách trung trinh
Biết bao thế hệ chung tình bài thơ
Tình yêu chung thủy mộng mơ
Mãi như ngày ấy bây giờ mai sau

Tiễn Người nước mắt buồn đau
Nhớ Người xin giữ mãi màu tím sim
Bể dâu thời thế nổi chìm
Bao người vẫn sẽ đi tìm hồn thơ ...


19/3/2010


K.N 

nợ lòng 
TÔI BÁN NỖI BUỒN 
EM ĐI BƠI
Tập làm thơ Đường 

 
Đăng nhập để trả lời
0


HOA SIM TÍM

CŨNG NGHẸN LỜI TIỄN ĐƯA


Kính viếng hương hồn
nhà thơ Nguyễn Hữu Loan



Hoa sim tím cả rừng chiều

Khóc người thi sĩ với nhiều nhớ nhung
Người đi mang mảnh tình chung
Về theo mây tím mịt mùng phương xa

Bao năm tình nghĩa thiết tha
Mà đành chia cách lệ pha ngậm ngùi
Thôi từ bỏ một cuộc vui
Theo mây theo gió chôn vùi tình em

Lần theo dấu vết đêm đêm
Một màu sim tím êm đềm nghĩa xưa
Bây giờ sớm nắng chiều mưa
Bên em chốn ấy cho vừa nhớ thương

Để người ở lại vấn vương
Nhìn màu sim tím bên đường nhớ ai
Tiếc người đa cảm đa tài
Hoa xưa còn đó chẳng phai nhạt lòng

Người đi trọn nghĩa vợ chồng
Tuyền đài gặp gỡ má hồng năm xưa
Đã qua những chuyến đò đưa
Từ nay tình cũ nắng mưa không rời...

Tiếc thương để lại cho đời
Hoa màu sim tím nghẹn lời tiễn đưa...



Quỳnh Hương




Em giờ là đóa quỳnh hoa
Còn anh mãi mãi vẫn là cành giao
Khắc sâu tình ấy ngọt ngào
Tự tình một khúc, quỳnh giao một đời
................
Quỳnh Hương
Đăng nhập để trả lời
0
Đập Đá
Ông đi, ta tiếc một thời xa
Lẳng lặng tìm thơ chốn rừng già
Đập đá ngày qua ai biết được?
Bây giờ phiến đá bọc xót xa!
HT
 
Yêu em chỉ biết là yêu mãi
Trời đất bây giờ cũng chơi vơi!
TRÚC THI
Đăng nhập để trả lời
0
BA NÉN HƯƠNG LÒNG
 
Thắp nén hương xin cúi đầu tưởng niệm:
Chí thân trai ngang dọc bốn phương trời
Nơi hậu phương người vợ trẻ tuyệt vời
Tình da diết! Quyết xông pha trận tuyến.
 
Thắp nén hương cõi lòng đầy yêu mến-
Thương hiền thê, ôi kỉ niệm vụt về
" Hoa Sim tím" rực rỡ khắp tư bề...
Lòng nức nở, hẹn thề đành dang dở!
 
Thắp nén hương âm dương giờ cách trở
Tiễn linh hồn an lạc cõi hư vô
Chốn cửu tuyền chấp bút phóng vần thơ
Trao vợ cả cùng tâm tình thắm thiết!
 
Kính nhà thơ- giữa nền trời lam biếc
Lòng Sĩ Đoan chỉ biết viết đến đây.
Xin đa tạ những ca khúc hay, hay...
Từ vần thơ người thi sĩ HỮU LOAN.
SĨ ĐOAN
Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
Đăng nhập để trả lời
0
 
             TÍM
 
                    Dâng tặng cố nhà thơ HỮU LOAN
 
 
Hoa sim tím cả lưng đồi
“Chiều hoang biền biệt”, một đời xót xa
Đất bằng mà lắm phong ba
Trầm luân phận bạc… tài hoa cũng thừa
 
Hoa sim chỉ nở từng mùa
Mầu hoa sim tím thành thơ muôn đời…

Hoa sim tím cả lưng đồi
Tìm chiều tím cả hồn tôi bơ phờ
Gia tài một chiếc ba lô
Em còn trong mộng và… thơ trong hồn
 
Hào hoa giờ có đâu còn…
Em thì xa ngái, mảnh hồn đơn côi
Ngày vui mãi mãi qua rồi
Mà chiều nhuộm tím hồn tôi  thế này… !
 
Mộng tàn, bị rách… trắng tay
Tôi còn kỷ niệm những ngày xa xưa
Ừ thôi… như thế cũng vừa
Để cho tôi nhớ tình thơ một thời
 
Hoa sim phủ tím lưng đồi
Tím chiều tím cả một thời tôi yêu…
 
SONG DUỆ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-25 08:33:31hồng tuyên>
Đèo Cả
Núi cao vút
Mây trời
Ai Lao sầu đại dương
Dặm về heo hút
Đá bia mù sương
Bên quán Hồng Quân người ngựa mỏi
Nhìn dốc ngồi than thương ai lên đường
Chầy ngày lạc giữa suối
Sau lưng suối vàng xanh tuôn
Dưới khe bên suối độc cheo leo chòi canh ven rừng hoang
Những người đi Nam Tiến
Dừng lại đây giữa đèo núi quê hương
Tóc tai trùm vai rộng
Không nhận ra người làng
Rau khe cơm vắt áo pha màu sa trường
Ngày thâu vượn hót
Đêm canh gặp hùm lang thang
Gian nan lòng không nhợt
Căm hờn trăm năm xa
Máu thiêng trôi dào dạt
Từ nguồn thiêng ông cha
Giặc từ trong tràn tới
Giặc từ Vũng Rô bắn qua
Đèo Cả vẫn giữ vững
Chân đèo máu giặc mấy lần nắng khô
Sau mỗi trận thắng
Ngồi bên suối đánh cờ
Kẻ hái cam rừng ăn nheo mắt
Người vá áo thiếu kim mài sắt
Người đập mảnh chai vểnh cằm cạo râu
Suối mang bóng người
Trôi những về đâu….
Hữu Loan
1946
Yêu em chỉ biết là yêu mãi
Trời đất bây giờ cũng chơi vơi!
TRÚC THI
Đăng nhập để trả lời
0
 

 
Viếng Thầy Hữu Loan

 
Người thân dần bỏ tôi đi
Mầu hoa sim tím cũng ly biệt rồi
Mất thầy hoa dã cả đồi
Mầu tim tím đó một thời con đâu.
 
- Tôi rất hâm mộ nhà thơ hữu loan và đã tự nhận ông làm thầy, khi nghe tin ông ấy ốm tôi đã thu xếp thời gian - công việc để về thăm ông vậy mà tôi chưa kịp về Việt Nam thăm thì thầy đã mãi mãi ra đi.
 






Nhà thơ Hữu Loan,
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-25 22:33:19banglang07>
Từ lâu tôi đã rất hâm mộ nhà thơ Hữu Loan nhưng không hiểu nhiều về cuộc đời thực của ông . Khi nhà thơ mất , có rất nhiều  bài viết về cuộc đời tài hoa nhưng đầy gian truân , sóng gió của ông . Đọc những bài viết ấy tôi thật cảm thương cho ông và những người như ông . Vì vậy tôi đã làm bài thơ này để khóc ông và đưa tiễn linh hồn ông về chốn vĩnh hằng …


XIN MỘT LẦN ĐƯỢC KHÓC

Kính tặng hương hồn nhà thơ Hữu Loan

Xin cho tôi một lần được khóc
MÀU TÍM HOA SIM theo gió về trời
Dẫu hoa sim vẫn nở giữa đời
Màu tím ấy sao tìm lại được ?

Cho tôi khóc dòng đời xuôi ngược
Cay đắng , nhọc nhằn Người đã trải qua
Trang sử buồn một thuở xót xa
Khi nhắc lại lòng đau quặn thắt

Cho tôi khóc , không phải bằng nước mắt
Giọt máu hồng nhỏ lệ trong tim
Tâm hồn tôi như có vạn mũi kim
Đang châm chích từng giờ buốt nhói

Tôi đã từng tin , từng tin lời nói
Thế hệ tôi cũng đã từng tin
Và ngày xưa , MÀU TÍM HOA SIM
Tuổi ấu thơ tôi không hề được đọc

Xin cho tôi một lần được khóc
Cho nhà thơ . Cho cả bao người
Đã ra đi trong nức nở ngậm ngùi
Hồn phiêu dạt mang nỗi sầu oan khốc

Cho tôi khóc , một lần tôi được khóc
Đưa tiễn Người về chốn hư vô
Xin tạ từ một Nhân Cách – Nhà thơ
Luôn sáng chói , dẫu bị đời vùi dập.

Cầu chúc Người về nơi cửa Phật
Được bình an nơi chốn vĩnh hằng
Lưng trời xa vừa lóe dải sao băng
Xin cúi đầu tiễn Người đi mãi mãi …

03 - 2010
BL07





Thơ tình Hoa Bằng Lăng.
Thơ Lang Thang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-26 02:03:13Rdinh>

Xin góp với Hồng-Tuyên một bài để tưởng nhớ tới nhà thơ Hữu-Loan


📎 TuongNhoThiSyHuuLoan
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Rdinh


Xin góp với Hồng-Tuyên một bài để tưởng nhớ tới nhà thơ Hữu-Loan






TIỄN NGƯỜI

Mùa hoa sim tím còn đây
Hữu Loan giờ đã cỡi mây về ngàn
Để tình thơ tím lệ tràn
Lơ thơ cánh mộng ai màng rừng mơ !

Đồi hoa sim tím đợi chờ
Người không về nữa bơ vơ tím sầu
Tím sim cánh vẫn thắm màu
Hữu Loan vĩnh biệt giọt châu tiễn Người

Rừng hoang sim tím chơi vơi
Nhạc tình rai rức nhịp lơi cung đàn
Hữu Loan cánh hạc thiên san
Để tình thơ nhớ rừng hoang tím buồn

Galaxies
galaxies
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-29 12:18:50chuonggio_ngaytrove0>
 

Kính viếng hương hồn nha thơ Hữu Loan
Một số thông tin thêm về thầy Hữu Loan







Nhà thơ Hữu Loan







Màu tím hoa sim
Hữu Loan

Nàng có ba người anh đi bộ đội
Những em nàng
Có em chưa biết nói
Khi tóc nàng xanh xanh
Tôi người Vệ quốc quân
xa gia đình
Yêu nàng như tình yêu em gái
Ngày hợp hôn
nàng không đòi may áo mới
Tôi mặc đồ quân nhân
đôi giày đinh
bết bùn đất hành quân
Nàng cười xinh xinh
bên anh chồng độc đáo
Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi
Từ chiến khu xa
Nhớ về ái ngại
Lấy chồng thời chiến binh
Mấy người đi trở lại
Nhỡ khi mình không về
thì thương
người vợ chờ
bé bỏng chiều quê...

Nhưng không chết
người trai khói lửa
Mà chết
người gái nhỏ hậu phương
Tôi về
không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
thành bình hương
tàn lạnh vây quanh
Tóc nàng xanh xanh
ngắn chưa đầy búi
Em ơi giây phút cuối
không được nghe nhau nói
không được trông nhau một lần
Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa
một mình đèn khuya
bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo
ngày xưa...

Một chiều rừng mưa
Ba người anh trên chiến trường đông bắc
Được tin em gái mất
trước tin em lấy chồng
Gió sớm thu về rờn rợn nước sông
Đứa em nhỏ lớn lên
Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
Khi gió sớm thu về
cỏ vàng chân mộ chí
Chiều hành quân
Qua những đồi hoa sim
Những đồi hoa sim
những đồi hoa sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
tím chiều hoang biền biệt
Có ai ví như từ chiều ca dao nào xưa xa
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu
Ai hỏi vô tình hay ác ý với nhau
Chiều hoang tím có chiều hoang biết
Chiều hoang tím tím thêm màu da diết
Nhìn áo rách vai
Tôi hát trong màu hoa
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu...

Màu tím hoa sim, tím tình trang lệ rớm
Tím tình ơi lệ ứa
Ráng vàng ma và sừng rúc điệu quân hành
Vang vọng chập chờn theo bóng những binh đoàn
Biền biệt hành binh vào thăm thẳm chiều hoang màu tím
Tôi ví vọng về đâu
Tôi với vọng về đâu
Áo anh nát chỉ dù lâu...
(1949, khóc vợ Lê Đỗ Thị Ninh)


[/align][/align][/align][/align] 

Đã bay về trời 'Màu tím hoa sim'
TP - Mười một giờ đêm, chuông điện thoại đột ngột kèm chứng yếu tim khiến tôi đổ mồ hôi hột mặc dù Hà thành đang cữ rét muộn thầm giận mình quên tắt di động... Chất giọng quen thuộc của Thư ký Tòa soạn như lạc đi "Này bác, nghe nói nhà thơ Hữu Loan mất rồi?".
Dứt hẳn khỏi cơn chập chờn, tôi ngồi đực ra... Có thể lắm?





Tháng trước vô Thanh ghé Nga Sơn,  thi sĩ đã yếu tợn. Lại trái tiết nóng lạnh thất thường ni nô với ni na thế này căn bệnh tâm phế mãn kinh niên của tuổi cửu tuần chịu sao thấu? Nhưng biết đâu, lắm lắm sự đồn đại này khác về những ông này vị nọ nhưng ơn giời, hầu hết đều thất thiệt!
Nhưng cứ bấm cho ông Chủ tịch xứ Thanh Mai Văn Ninh cho chắc... Ông Ninh là người cùng quê Nga Sơn lại là người vốn mê thơ thi sĩ. Chất giọng không trầm rè mà tròn rõ giữa đêm của ông chủ tịch tỉnh khiến tôi giật thột, có chuyện rồi... Ông Ninh nói tưởng nhà báo biết rồi chứ. Thi sĩ đi lúc chập tối...
Một chặp sau, điện thoại lại đổ. Tướng Đồng Đại Lộc, GĐ Công an tỉnh Thanh ( lại cũng là người mê thơ Hữu Loan) báo cụ thể hơn nhưng vẫn vắn tắt rằng thi sĩ đi lúc hơn 7 giờ tối. Hiện gia đình chưa phát tang và cũng chưa có kế hoạch tang lễ cụ thể. Nếu có vô hãy đợi đấy sẽ tin sau!
Tôi bần thần ngó đám sách đậu chi chít trên giá rồi rút đại ra cuốn Tổng tập nhà văn Quân đội kỷ yếu và tác phẩm. Lần mở trang 649 của tập I. Trang ấy có những dòng về nhà thơ Hữu Loan. 






Những người mến mộ bên thi sĩ khi ông đau yếu. Ảnh: X.B
Hữu Loan họ Nguyễn bút danh Hữu. Sinh ngày 2 tháng 4 năm 1916 tại thôn Vân Hoàn, xã Nga Lĩnh, huyện Nga Sơn, Thanh Hóa. Thuở nhỏ Hữu Loan học thành chung ở Thanh Hóa sau đó đi dạy học tư kiếm sống. Ông tham gia cách mạng từ năm 1936, hoạt động phong trào Mặt trận Bình dân tham gia Việt Minh ở thị xã Thanh Hóa.

Năm 1943, Hữu Loan về Nga Sơn gây dựng phong trào Việt Minh ở quê là Phó Chủ tịch Ủy ban khởi nghĩa huyện Nga Sơn. Sau đó ông được làm Ủy viên văn hóa trong Ủy ban lâm thời tỉnh Thanh Hóa phụ trách các ty: Giáo dục, Thông tin, Thương chính và Công chính kháng chiến chống Pháp.
Hữu Loan phục vụ trong quân đội phụ trách báo Chiến sĩ của Sư đoàn 304 Liên khu IV. Sau 1954, ông công tác tại Báo Văn Nghệ một thời gian rồi trở về sống ở Nga Sơn, Thanh Hóa.
Tác phẩm đã xuất bản Màu tím hoa sim (thơ)
Thường các nhà văn nhà thơ có những dòng tự bạch in kèm. Nhưng với Hữu Loan thì không có! Nhưng có mấy dòng Thay lời tự bạch của NXB Quân đội Nhân dân
Lời giới thiệu tập thơ Màu tím hoa sim NXB Hội Nhà văn năm 1990 có đoạn nói về nhà thơ Hữu Loan. Bài Đèo Cả là bài thơ đầu tay nổi tiếng của ông (Hữu Loan) viết năm 1946. Ông là người viết những bài thơ thời sự tuyên truyền cho từng giai đoạn, trong đó có những bài rất thành công như bài Quách Xuân Kỳ
Thơ của ông không nhiều, nhưng có phong cách riêng, có một số bài được rất nhiều người lưu truyền trong cuộc kháng chiến chống Pháp như  Đèo Cả, Màu tím hoa sim, Những làng đi qua, Hoa Lúa...
Tất tật về Hữu Loan chỉ có vậy. Kiệm lời lẫn thận trọng quá đi. Nhưng biết làm sao? Làm cái việc tổng tập kỷ yếu các tác giả, NXB thường có cung cách ấy.
Tôi tự nhủ có lẽ chốc nữa, mình phải nối thêm một chút về những gì đã biết về tác giả Màu tím hoa sim?
 12 giờ đêm ngày 18-3-2010
 Bai viết của Xuân Ba

Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Nhà thơ Hữu Loan và mối tình mang "Màu tím hoa Sim"
 

Vào một ngày cuối năm 2003, dưới tán lá cây bồ đề trong vườn nhà ông, dưới chân núi Văn Lỗi của làng Văn Hoan (xã Nga Lĩnh, huyện Nga Sơn, cách TP Thanh Hóa chừng 50 km), bên chiếc chõng tre cũ kỹ, nhà thơ Hữu Loan đã kể cho tôi nghe về mối tình lãng mạn nhưng cũng hết sức bi thương của ông - mối tinh đã làm nên bài thơ nổi tiếng “màu tím hoa sim”.[/align]
Hữu Loan sinh năm 1914, trong một gia đinh tá điền. Không được đến trường, chỉ học bữa được bữa không tại nhà do người cha dạy dỗ. Bù lại, ông có tư chất rất thông minh. Người làng Văn Hoan kể rằng vào khoảng năm 1938, Hữu Loan vác lều chõng ra Hà Nội đua tài. Số đỗ kỳ thi ấy thật hiếm hoi. Cung đỗ với Hữu Loan còn có Nguyễn Đinh Thi, Hồ Trọng Gin, Trịnh Văn Xuân, Đỗ Thiện… Năm 24 tuổi. Hữu Loan rời quê nhà lên TP Thanh Hóa dạy học. Lúc bấy giờ, ở TP Thanh Hóa có cửa hàng bán vải và sách của bà Tham Kỳ (tên thật là Đại Thị Ngọc Chất, vợ của ông Lê Đỗ Kỳ - kỹ sư canh nông, có thời làm Tổng Thanh tra canh nông Đông Dương, sau này là đại biểu Quốc hội khóa đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa). Hữu Loan thường lại xem và mua sách, rồi trở thành gia sư cho người con trai cùng cô con gái yêu của gia đinh bà là Lê Đỗ Thị Ninh, lúc ấy mới tám tuổi.



Hữu Loan kể: Lần đầu tiên tôi tới nhà, bà Chất phải gọi mãi cô bé Ninh mới chịu ra khoanh tay chào thầy, miệng nói lí nhí: Con chào thầy ạ!?. Chào xong cô bé bất ngờ mở to mắt nhin thẳng vào tôi. Đôi mắt to, đen láy, tròn xoe như có ánh chớp ấy đã in sâu vào tâm trí tôi, theo tôi suốt cả cuộc đời. Thế là từ hôm ấy, tôi dạy em đọc, viết. Em là một cô bé thông minh, it nói và mỗi lần mở miệng là giống y như một bà cụ. Có lần tôi kể chuyện này cho hai người anh của em nghe. Không ngờ câu đùa ấy đến tai em. Thế là em dỗi! Suốt một tuần liền, em nằm lì ở buồng trong, không chịu học hành. Trước đó, hằng ngày em vẫn chăm sóc tôi một cách rất thầm kín. Lúc thì đặt vào góc mâm chỗ tôi ngồi ăn một vài quả ớt đỏ au em vừa hái ở vườn, lúc thì quả chanh mọng nước… Những buổi trưa hè, khi tôi ngủ trưa, em lén lấy chiếc ao sơ mi trắng của tôi treo ở góc nhà đem ra giếng giặt”.

Một hôm, em nằng nặc đòi tôi đưa em lên khu rừng thông. Tôi sợ em lại dỗi nên đành liều xin với ông bà Tổng Thanh tra cho đưa em lên núi chơi. Xe kéo chạy chừng một giờ mới tới được chân đồi. Em leo đồi nhanh như một con sóc. Tôi đuổi theo em đến đứt cả hơi. Lên tới đỉnh đồi, em ngồi xuống và bảo tôi: Thầy ngồi xuống đi!. Tôi ngồi xuống bên em. Chúng tôi cứ ngồi thế và chẳng nói gì. Bất chợt em nhìn tôi, rồi ngước mắt nhìn ra tít tận chân trời. Không hiểu lúc đó em nghĩ gì. Bỗng em hỏi tôi: Thầy có thích ăn sim không??. Tôi nhìn xuống sườn đồi: tím ngắt một màu sim. Em đứng lên và đi xuống sườn đồi. Tôi mệt quá và nằm thiếp đi trên thảm cỏ. Khi tỉnh dậy, tôi thấy em đang ngồi bên tôi với chiếc nón đầy ắp sim. Những quả sim đen nhánh, chín mọng. Thầy ăn đi!. Tôi cầm quả sim từ tay em đưa lên miệng. Ngọt quá!- Tôi trầm trồ. Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân. Quả sim đối với tôi chẳng lạ lẫm gì nhưng thú thật chưa bao giờ tôi được ăn những quả sim ngọt đến thế. Cứ thế, chúng tôi ăn hết quả này tới quả khác. Tôi ngước nhìn em, em cười. Hai hàm răng em đỏ tím, đôi môi, hai bên má tím đỏ một màu… sim. Tôi cười phá lên, em cũng cười …

Cuối mùa đông năm ấy, tôi lên đường đi kháng chiến. Hôm tiễn tôi, em cứ theo ra mãi tận đầu làng và lặng lẽ đứng nhìn theo. Tôi đi… Lên đến bờ đê, nhìn xuống đầu làng, em vẫn đứng đó nhỏ bé và mong manh. Em giơ bàn tay nhỏ xíu như chiếc lá sim vẫy tôi. Tôi đi… Tôi quay đầu nhìn lại… Tôi lại đi và nhìn lại cho tới khi không còn thấy em nữa.

Những năm tháng ở chiến khu, thỉnh thoảng tôi có nhận được tin tức từ quê lên, tôi biết em vẫn khỏe và đã khôn lớn. Tám năm sau, tôi trở lại nhà… Về Nông Cống tìm em. Hôm gặp em ở đầu làng, tôi hỏi em, hỏi rất nhiều nhưng em không nói, chỉ bẽn lẽn lắc hoặc gật đầu. Em giờ đây không còn là cô học trò Ninh bướng bỉnh nữa rồi. Em đã 16 tuổi, đã là một cô gái xinh đẹp. Một tuần sau đó, chúng tôi kết hôn. Đám cưới thật đơn sơ:


Tôi mặc đồ quân nhân
đôi giày đinh
bết bụi đất hành quân
nàng cười xinh xinh
bên anh chồng độc đáo?.

Khỏi phải nói chúng tôi hạnh phúc như thế nào. Hai tuần phép của tôi trôi đi nhanh quá. Hôm tiễn tôi lên đường, em vẫn đứng ở đầu làng, nơi tám năm về trước em đã đứng. Chỉ có điều giờ đây em không còn là cô bé Ninh nữa mà đã là người bạn đời yêu quý của tôi. Tôi đi, tôi lại quay đầu nhin lại… Nếu như tám năm về trước tôi đi, tôi nhin lại và chỉ cảm thấy một nỗi buồn man mác thì lần này tôi thực sự đau buồn. Đôi chân tôi như quỵ xuống… Em cũng như quỵ xuống…

Ba tháng sau, tôi nhận được tin dữ: Vợ tôi qua đời. Em chết thật thảm thương! Hôm đó là ngày 29-5 âm lịch năm 1948. Em đưa quần áo ra giặt ở sông Chuông (thuộc ấp Thị Long, Nông Cống). Đang giặt em trượt chân. Con nước lớn đã cuốn em vào lòng nó, cướp đi của tôi người bạn đời tri kỷ, để lại cho tôi nỗi đau không gì có thể bù đắp nổi. Nỗi đau ấy, hơn 60 năm qua, vẫn nằm sau thẳm trong trái tim tôi…

Nỗi đau ấy tôi phải giấu kín trong lòng. Tôi như một cái xác không hồn. Dường như nỗi đau càng bị kìm nén thì càng dữ dội hơn. May sao sau đó có đợt chỉnh huấn. Cấp trên bảo ai có tâm tư gì thì cứ nói ra, nói cho hết. Chỉ chờ có thế, cơn đau trong tôi được dịp bung ra. Chẳng cần phải suy nghĩ gì, những chuyện mộc mạc cứ trao ra:


Nàng có ba người anh đi bộ đội
Những em nàng
có em chưa biết nói
Khi tóc nàng xanh xanh…
Tôi về
không gặp nàng…?.

Sưu tầm[/align]
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
     Tôi đã đọc mục "Tiễn biệt nhà thơ Hữu Loan" đăng trên đây. Các bài viết, hầu hết thường chỉ nhắc đến Hữu Loan với bài thơ "Màu tím hoa sim" nổi tiếng của ông, mà quên rằng, Hữu Loan còn có một bài thơ rất hay nữa, thậm chí hay hơn cả bài "Màu tim hoa sim"! Đó chinh là bài "HOA LÚA". Bài thơ này đã được in trong "Tuyển tập Thơ Việt Nam 1945-1955" ở miên Bắc lúc đó. Năm 1956, tôi học lớp 7 trường PT cấp 2 Nguyễn Quôc Ân (Ninh Bình), gần huyện  Nga Sơn, quê Hữu Loan, lại có 2 thày giáo người Thanh Hoá, trong đó có một thày cùng quê Hữu Loan, dạy Văn chúng tôi. Vì vậy, chúng tôi biết nhà thơ Hữu Loan từ đó. Bài thơ này, tôi thuộc lòng từ hồi đó, đến nay tôi vẫn còn nhớ, xin chép lại ra đây, để các bạn cùng đọc:
 
      HOA LÚA 
 
Em là gái đồng xanh
Tóc dài
Vương hoa lúa
Đôi mắt em mang
Chân trời quê cũ
Giếng ngọt
Cây đa
Anh khát
Tình quê ta
Trong mắt em thăm thẳm
Nhạc quê hương say đắm
Trong đời em
Từng lời
Tiếng quê hương muôn đời
Và tiếng em
Là một.
 
Em ca
Giữa đồng xanh
Bát ngát
Anh nghe quê ta
Sống lại hội mùa
Có vật trụi
Đánh đu
Kéo hẹ
Đánh cờ
Có dân ca quan họ
Trai thôn Thượng, gái thôn Đoài
Hai bên gặp gỡ
Cầm tay
Trao một miếng trầu
"Yêu nhau cởi áo cho nhau
"Về nhà mẹ hỏi - qua cầu gió bay!"
 
Quê hương ta
Núi ngất
Sông đầy
Bát ngát làng tre ruộng lúa
Em gái quê hương
Mang hình ảnh quê hương
Xa em năm nhớ
Gần em mười thương
Còn bàn tay em
Còn quê ta mãi.
 
Em mang nguồn ân ái
Trong ngực trẻ hai mươi
Và trong mắt biếc nhìn anh
Em gái quê đa tình
Chưa bao giờ được yêu thương
Trọn vẹn.
 
Em lớn lên
Mang gông xiềng phong kiến
Như ruộng vườn phì nhiêu
Thân em như tấm lụa điều
Phất phơ giữa chợ
Thân em như cành mai
Đậu chân cú vọ
Như hạt ngọc ngâu vầy
Những tình em
Đắng cay
Còn khóc
Trong ca dao tuc ngữ
Người trai quê
Xin trầu
Một thuở
Hát rằng :
Trong chiều xưa
"Đường xa gánh nặng anh chờ
"Qua cầu anh đợi, bây giờ quên nhau".
 
Người trai quê biết đâu
Những đêm dài
Em khóc
Đầy như giếng mưa
Câm như bồ thóc
Trăm năm dù lỗi hẹn hò...
 
Sau Cách mạng
Quê ta
Có Đội về phát động
Lúa xanh gầm như sóng
Cố bần như núi cao
Em gái quê cần lao
Điển hình trong tố khổ
Những tình em từ xưa tan vỡ
Dưới đáy mồ sâu
Hiện về
Vạch từng tên đao phủ
Của tình yêu từ xưa.
 
Trong mắt em
Hình ảnh quê ta
Làm sao mà rạo rực!
Anh kiêu hãnh
Có quê hương bất khuất
Và có người yêu
Là em gái
Quê hương.
 
Anh yêu em muôn vàn
Như quê ta
Bất diệt
Quê hương ta ơi
Từ nay
Rồi càng đẹp!
Tình đôi ta ơi
Từ nay
Rồi càng sâu!
 
Ta đi, đầu sát bên đầu,
Mắt em thăm thẳm đựng màu trời quê...
 
                                  HỮU LOAN
 
**  Trong bài thơ này, các dấu chấm câu (như dấu phảy, chấm, chấm lửng, chấm than, chấm hỏi, gạch ngang...), tôi không nhớ được hết, nên không dám đặt vào trong đó. Nhưng nhịp điêu bài thơ, thì tôi đảm bảo chắc chắn là như trên.
Tôi là giáo viên Ngữ Văn, đã dạy cho các em học sinh học bài thơ này, các em rất thích và rất thuộc bài thơ.
      Trên đây là vài  lời tâm sự cùng ban đọc, cũng là vài dòng gọi là để tưởng miệm nhà thơ yêu quý của chúng ta: HỮU LOAN !
 
Nộn Khê, 29-3-2010, (tức 14-2 Canh Dần),
BÙI XUÂN LÂM.
Đăng nhập để trả lời
0
Mạo muội Hồng Tuyên xin thay mặt nhà thơ Hữu Loan và gia đình,gởi đến các thi hữu đã đề thơ tưởng niệm cố thi sĩ tài hoa Nguyễn Hữu Loan, lời cảm tạ!. Và một lần nữa, mạo muội  xin thay mặt cộng đồng thi sĩ cùng những ai đồng cảm, HT nghiêng lòng kính trọng, dâng lên những đóa hoa thơ mộc mạc này, đến hồn tím hoa sim Nguyễn Hữu Loan, cùng gia đình cố thi sĩ! Trân trọng, Trần Hồng Tuyên.
Hôm nay, HT xin nói về đôi chuyện truân chuyên, thăng trầm trong cuộc đời của nhà thơ Hữu Loan.Thay lời tưởng niệm:
Tình Đầu
Ai cũng biết hồn tím sắc sim
Là tình anh lính nặng trong tim
Quay đi mắt ướt chùn hai gối
Nước cuốn trôi! trời nát! đá mềm!
 
Trái Ngang
"Nhân Văn" thì phải kiếp đọa đày!
Tay viết đã mòn với đắng cay
Tội chi đây? chỉ là thi sĩ
Chắc ai thù kẻ sĩ khôn thay!
 
Tình Quê
Đập đá rừng sâu, hẹn núi mây
Đến ngày tái ngộ dứt men say
Đời trôi ảm đạm theo cơn bấc
Tàn ánh hồng, môi nứt, tuyết bay
Còn đó đó hồn thơ, theo đá ngủ
Mối tơ vương mãi nắng, mỗi ngày
Tình thiên thu, để phơi mái chái
Quê này, gởi lại chút men say!
HT
 
 
 
 
 
 
 
 
Yêu em chỉ biết là yêu mãi
Trời đất bây giờ cũng chơi vơi!
TRÚC THI
Đăng nhập để trả lời
0
[color="black"][font="arial, helvetica, sans-serif"][size="2"][size="4"]
[/size][/size][/font][/color]
[color="black"][font="arial, helvetica, sans-serif"][size="2"][size="4"] [color="black"][font="arial"][color="black"][font="arial, helvetica, sans-serif"][size="2"][color="black"][font="arial, helvetica, sans-serif"][size="2"][color="black"][font="arial, helvetica, sans-serif"][size="2"][size="4"]Hồi 3h ngày 19 - 3 - 2010, nhà thơ Hữu Loan đã an nghỉ tại quê nhà xã Nga Lĩnh, Nga Sơn, Thanh Hoá
[color="#ff0000"][size="2"]Họa bài
[/size][/size][/color][/size][/font][/color][/size][/font][/color][/size][/font][/color][/size][/font][/color][/size][/font][/color]Tiễn Biệt Nhà Thơ Hữu Loan
Của
Việt Đường

[color="black"][font="arial, helvetica, sans-serif"][size="2"][color="black"][font="arial"][size="2"][color="black"][font="arial, helvetica, sans-serif"][size="2"][color="black"][font="arial, helvetica, sans-serif"][size="2"][color="black"][font="arial, helvetica, sans-serif"][size="2"][size="4"] [font="times new roman"][color="brown"]Thành Kính Phân Ưu

[/size][/font][/color][/size][/font][/color][/size][/font][/color][/size][/font][/color][/size][/font][/color][/size][/font][/color][color="black"][size="2"][color="brown"][size="4"]Lão hạc từ đây biệt cõi trần
Dương cầm lạc phím tạ người thân
Vào đời "Sim Tím" thành danh sĩ
Thoát kiếp "Hữu Loan" dựa thánh thần
Thanh Hóa quan tài chôn bút thép
Nga Sơn bia đá ngự lòng sân
Ngàn năm kiệt tác lưu truyền mãi
Ngọc quí phong ba vẫn trắng ngần

Vancali 3.23.10

 
[/size][/color][/size][/color]
Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-31 07:04:10Chấn Hưng>
(nhà thơ Nguyễn Hữu Loan, 02/04/1916-18/03/2010)
 
Tiễn Biệt Nhà Thơ Hữu Loan
 
Tiễn bước Người đi giũ nợ trần
Cùng muôn cám dỗ bám quanh thân
Chức quyền hư ảo đàng buôn thánh
Tiền của phù du phía bán thần
Huyền diệu chân Trời tìm lạc hỉ
Vô thường nẻo Phật ném si sân
Lòng son vì nước nào mai một
Hậu thế rồi in nét sáng ngần
 
Việt Đường
(21/03/2010)
 
Tiểu sử của nhà thơ Hữu Loan : http://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BB%AFu_Loan

Kính họa

*THÀNH KÍNH PHÂN ƯU


Kính Biệt Nhà Thơ Nguyễn Hữu Loan

Ra đi người bỏ hết duyên trần
Màu Tím Hoa Sim đã ướp thân
Cánh hạc về Trời nương cõi Phật
Bài thơ hóa bụi tẩm châu thần
Nhắn loài ngu muội đầy mưu độc
Diệt trí tham tàn đặc cán sân
Tổ Quốc Giang Sơn tô điểm lại
Tương lai rực rỡ đẹp vô ngần

Ái Linh
22/03/2010
 
*THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
 
Kính Biệt Nhà Thơ Nguyễn Hữu Loan
 
Giã biệt ra đi phủi bụi trần
Buông rồi thế sự nhẹ châu thân
Hai vai non nước gìn nhân nghĩa
Một túi văn thơ vững sắc thần
Trọn kiếp kiên lòng xa lợi lộc
Cuối đời giữ khí sạch vườn sân
Hoa Sim tiếng khóc sầu thiên kỷ
Ở giữa bùn nhơ ngọc trắng ngần
 
th - Shiroi
21/03/2010
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hồng tuyên

Mạo muội Hồng Tuyên xin thay mặt nhà thơ Hữu Loan và gia đình,gởi đến các thi hữu đã đề thơ tưởng niệm cố thi sĩ tài hoa Nguyễn Hữu Loan, lời cảm tạ!. Và một lần nữa, mạo muội  xin thay mặt cộng đồng thi sĩ cùng những ai đồng cảm, HT nghiêng lòng kính trọng, dâng lên những đóa hoa thơ mộc mạc này, đến hồn tím hoa sim Nguyễn Hữu Loan, cùng gia đình cố thi sĩ! Trân trọng, Trần Hồng Tuyên.
Hôm nay, HT xin nói về đôi chuyện truân chuyên, thăng trầm trong cuộc đời của nhà thơ Hữu Loan.Thay lời tưởng niệm:
Tình Đầu
Ai cũng biết hồn tím sắc sim
Là tình anh lính nặng trong tim
Quay đi mắt ướt chùn hai gối
Nước cuốn trôi! trời nát! đá mềm!
 
Trái Ngang
"Nhân Văn" thì phải kiếp đọa đày!
Tay viết đã mòn với đắng cay
Tội chi đây? chỉ là thi sĩ
Chắc ai thù kẻ sĩ khôn thay!
 
Tình Quê
Đập đá rừng sâu, hẹn núi mây
Đến ngày tái ngộ dứt men say
Đời trôi ảm đạm theo cơn bấc
Tàn ánh hồng, môi nứt, tuyết bay
Còn đó đó hồn thơ, theo đá ngủ
Mối tơ vương mãi nắng, mỗi ngày
Tình thiên thu, để phơi mái chái
Quê này, gởi lại chút men say!
HT




******





Quỳnh Hương xin cám ơn Hồng Tuyến đã gửi bài thơ tưởng niệm nhà thơ Nguyễn Hữu Loan vào topic của QH.
Nhân năm 2009, QH có cảm tác bài thơ "Nàng Yêu Sim Tím " , viết theo ý thơ "Màu Tím Hoa Sim ", xin gửi cho Hồng Tuyến để góp một chút phần nho nhỏ vào những đoá hoa thơ tưởng niệm hương hồn cố thi sĩ...
Xin cám ơn Hồng Tuyến...
Thân mến,
Quỳnh Hương
Em giờ là đóa quỳnh hoa
Còn anh mãi mãi vẫn là cành giao
Khắc sâu tình ấy ngọt ngào
Tự tình một khúc, quỳnh giao một đời
................
Quỳnh Hương
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên chi được đọc bài “Mầu tím hoa sim” lần đầu khi còn đang học cấp ba... trong một tập thơ chép tay, cứ thắc mắc bài thơ hay như thế mà sao không thấy in ở đâu...
Sau này , khi đọc Chân Dung nhà văn của Xuân Sách, cũng lại một bản chép tay,...
 
HỮU LOAN
 
Ôi màu tím hoa sim
Nhuộm tím cuộc đời dài đến thế
Cho đến khi tóc bạc da mồi
Chưa làm được nhà
còn bận làm người
Ngoảnh lại ba mươi năm
Tím mấy ngàn chiều hoang biền biệt
 
Ngậm ngùi cho một tài hoa nhưng chẳng biết làm thế nào...
 
Nay khi cụ đã an nghỉ, đọc những dòng “Cây gỗ vuông” của cụ, càng kính nể cụ và cảm thấy được hả lòng
 
Tôi, cây gỗ vuông chành chạnh suốt đời
Ðã làm thất bại âm mưu
đẽo tròn
để muốn tùy tiện
lăn long lóc
thế nào
thì lăn lóc.
Chân lý đấy
hỡi
rìu
bào
phó mộc
.
 
Nguyên chi xin trích đăng một đoạn bài đăng của Báo TUỔI TRẺ, mong muốn được chia sẻ cùng các bạn một tâm tình tiếc thương, kính mến và khâm phục cố thi sĩ HỮU LOAN
 
Người thơ bận việc làm người
Ông là nhà thơ đàn anh, người đồng hương xứ Thanh của tôi, nơi nổi tiếng "địa linh, nhân kiệt". Ông cũng thuộc loại "nhân kiệt", không chỉ là "hào kiệt" mà còn là "cùng kiệt", một thường dân kiệt quệ theo nghĩa đen.

Hồi còn ở quê, Ðò Lèn, huyện Hà Trung, giáp với huyện Nga Sơn quê ông, tôi chỉ biết ông qua lời đồn và giai thoại. Cha tôi từng đẩy xe thồ suốt những năm 1960, từng quen biết với ông Tú Loan - tức nhà thơ Hữu Loan một thời. Có lần cha tôi hỏi: "Mày đi học có biết thơ của ông xe thồ này không?". Tôi nói không (nhà trường hồi đó không dạy thơ Hữu Loan).
Cha tôi nói ông Tú Loan hay chữ lắm, đỗ tú tài Tây, làm quan cách mạng thời khởi nghĩa bốn lăm, thời kháng chiến chống Pháp, làm thơ nổi tiếng, nhưng rồi chỉ vì cái tính ngang tàng, ngang bướng mà bỏ về làm dân đen, đi thồ đá, thồ dưa, thồ chiếu, đủ thứ... Cho đến đầu thập niên 1970, sau mấy năm làm lính, khi theo học khoa văn Ðại học Tổng hợp Hà Nội, tôi mới được đọc thơ Hữu Loan.
Rồi gần 20 năm sau tôi mới được gặp ông...
TP.HCM, một ngày thu năm 1988. Tôi đang điều hành cuộc họp cơ quan thường trú của báo Văn Nghệ, tại trụ sở 43 Ðồng Khởi, chợt có người đến tìm gặp, xưng là nhà thơ Hữu Loan, từ quê vào. Lật đật chạy xuống phòng khách, tôi thấy một ông già hom hem, râu tóc lam nham, áo quần xốc xếch, hao hao giống thi sĩ Bùi Giáng, ngồi co một cẳng lên ghế. Cái cách đó đích thị Hữu Loan rồi, theo hình dung của tôi.





Tôi ôm chầm lấy ông như người quen thân lâu ngày chưa gặp. Ông nói tuy chưa gặp tôi nhưng có đọc thơ tôi và rất vui mừng vì xứ Thanh bây giờ có "đứa" làm thơ được như vậy. Ông có người con đang làm thợ ở Ðồng Nai, vào thăm con, rồi đạp xe đi lang thang thăm những ai mà ông muốn gặp...
Tôi xin ông ngồi uống trà, chờ cho tôi kết thúc cuộc họp trong chốc lát nữa. Chừng 15 phút sau, tôi trở lại phòng khách cơ quan, thấy lão thi sĩ đang nằm thẳng cẳng trên ghế xalông, đầu gối lên cái cặp giả da to đùng, ngáy ngon lành. Chiếc xe đạp lấm láp của ông dựng giữa phòng khách và cạnh đó có đôi dép nhựa sứt quai.
Tôi gọi cho mấy người bạn văn nghệ, những người sùng bái thơ Hữu Loan. Chúng tôi quyết định đãi ông một bữa trưa sao cho ông thích thú. Một bữa tiệc "hùng vĩ" - như cách gọi của ông. Tiếp đến tiệc trà. Chúng tôi ngẩn ngơ nghe ông đọc thơ vanh vách, giọng sang sảng. Một bữa tiệc thơ "dữ dội", những Ðèo Cả, Màu tím hoa sim, Hoa lúa, Trung đoàn đi qua...
Hữu Loan kể vắn tắt về những năm tháng ông sống, cả trong kháng chiến, sau hòa bình và nhất là thời gian cực kỳ gian nan, lận đận ở chính quê nhà, sau khi ông bỏ Hà Nội về làng. Một cuộc đời thật ngang tàng, ngang trái mà cũng thật hiên ngang. Một cuộc đời tất tả, bận rộn. Chúng tôi hỏi, ông bận việc gì nhất? Ông thản nhiên trả lời: "Bận việc làm người"...
Sau này, tôi đã mấy lần về thăm ông tại làng quê ông. Chuyện đời, chuyện thơ dài lắm, nhưng lần gặp đầu tiên năm 1988 ấy vẫn để lại trong tôi những ấn tượng mạnh nhất về ông. Cũng sau lần gặp đó, tôi có làm bài thơ bốn câu tặng ông mà đến nay mới có dịp chép lại:
Thơ tặng cụ Tú Loan
Ngang tàng... ngang trái... nghênh ngang
Hồn sim tím một chiều hoang bên đời
Người thơ bận việc làm người
Một mai thánh hóa lên trời làm sao

(TP.HCM, 19-3-2010)
NGUYỄN DUY
 





Thi sĩ Hữu Loan an nghỉ trên đồi sim
* Sáng 19-3, đông đảo người yêu thơ Hữu Loan đã đến phúng viếng người thi sĩ tài hoa này và chia buồn cùng gia quyến. Đám tang nơi thôn quê đông lạ thường và ai cũng tâm niệm muốn đến tiễn đưa tác giả bài thơ bất hủ Màu tím hoa sim về đồi sim tím.
Ông Nguyễn Hữu Vũ, con trai thứ hai của nhà thơ Hữu Loan, nghẹn ngào: “Mới trước ngày mất một tuần, cha tôi còn ngồi nói chuyện bằng tiếng Pháp, đọc thơ với các giáo viên từ Đà Nẵng đến thăm cụ. Hôm đó trông cụ khỏe, minh mẫn, ai cũng mừng. Nhưng đến cách hôm cụ qua đời ba ngày, bữa cơm nào cụ cũng nhắc con cháu cúng tổ tiên trước. Rồi đột nhiên sáng 18-3, cụ giục con cháu may cho cụ một bộ quần áo dài trắng. Vậy là con cháu biết cụ chuẩn bị ngày ra đi.
Tối 18-3, cụ nằm ngủ một giấc dài và không dậy nữa. Cụ đã trút hơi thở cuối cùng vào lúc 19g ngày 18-3. Con cháu đã an táng cụ trên đồi Vân Hoàn, nhìn ra sông Mã theo đúng tâm nguyện và lời căn dặn của cụ trước lúc lâm chung”.
Chiều 19-3, đoàn cán bộ Hội Nhà văn VN cùng nhà thơ Hữu Thỉnh - chủ tịch hội, Đảng ủy, HĐND, UBND xã Nga Lĩnh (huyện Nga Sơn) đã làm lễ truy điệu và an táng
Chiều 19-3, đoàn cán bộ Hội Nhà văn VN cùng nhà thơ Hữu Thỉnh - chủ tịch hội, Đảng ủy, HĐND, UBND xã Nga Lĩnh (huyện Nga Sơn) đã làm lễ truy điệu và an táng thi sĩ Hữu Loan tại nghĩa trang quê nhà, trên đồi hoa sim tím màu thủy chung. HÀ ĐỒNG
* Hữu Loan lúc nào cũng có một nụ cười thảnh thơi như hiền triết. Khó có thể tưởng tượng hình ảnh một nhà thơ với những vần thơ da diết bi hùng lại dũng cảm lựa chọn nghề đập đá trên núi đẩy xe về chợ bán để nuôi cả mười người con ăn học thành tài.
Được dịp tiếp chuyện với Hữu Loan và bà Phạm Thị Nhu - người vợ hiền tần tảo cùng ông những năm tháng đói nghèo - mới thấy tấm lòng khí khái của kẻ sĩ. Tính cách của ông bà và những người con đều giống nhau ở chỗ cái chất trí thức thanh tao vẫn còn đó, không hề bị lôi cuốn theo những cám dỗ vật chất. Cuộc sống thanh bần nhưng không cần thiết thở than chi nhiều...
Hữu Loan mất đi, điều để lại cho nhân gian không chỉ là những bài thơ tình thế kỷ, mà lớn hơn là một nhân cách hiếm có.
LÊ VĂN CHÍNH
(giám đốc Công ty điện tử Vitek VTB - đơn vị đã mua bản quyền bài thơ Màu tím hoa sim với giá 100 triệu đồng vào năm 2004)

 
SONG DUỆ
Đăng nhập để trả lời
0