Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

GẶP LẠI TUỔI 20 - THƠ KIỀU ANH HƯƠNG

37 trả lời, 3.163 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-01 04:27:29Kiemkd>


Xin giới thiệu cùng các bạn tập thơ "Gặp lại tuổi 20" của tác giả Kiều Anh Hương - Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam; Sách do NXB Hội Nhà Văn ấn hành năm 2001.


Phần 1: Lời giới thiệu của Nhà thơ Phạm Tiến Duật:


THÊM MỘT NHÀ THƠ CHIẾN SĨ
Phạm Tiến Duật

Kiều Anh Hương kém tôi hơn chục tuổi nhưng vào chiến trường Miền Nam chỉ sau tôi ba năm. Nhưng trước sau mà làm gì, chính Kiều Anh Hương nói thế, cao thấp mà làm gì, chỉ có trái tim bè bạn/ mới nhận ra nhau/ giữa cuộc đời thừơng. Đúng là như vậy, những người chiến sĩ cùng một chiến trường ngày nào, bây giờ gặp nhau giữa chốn ồn ào, liệu còn nhận ra nhau ? Cái áo xanh ngày nào không còn. Không còn khói bụi bám trên tóc, trên vai. Cả màu xanh sốt rét nữa. Thoáng đấy mà đã mấy chục năm trôi qua. Tất cả có thể sẽ thành quá khứ nhưng trái tim đồng đội ngày nào thì vẫn vẹn nguyên :

Tôi thắp lên thơ tôi một nén trầm
Để nhớ về bao đồng đội
Họ đã sống một thời sáng choang quả cảm
Không sợ đói nghèo
Chỉ sợ không được đi đánh giặc
Chiến trường hơn mọi bài ca !

Bây giờ lớp người sinh sau năm 1975 đọc những dòng trên đây không hoàn toàn dễ hiểu, đặc biệt là hai dòng cuối của đoạn thơ trên. Phải lắng nghe lại nhịp tim của cả một dân tộc một thời mới thấy sự giản dị đến ghê người trong cảm xúc của cả một cộng đồng của thời bom lửa ấy. Phải nhớ lại, đọc lại những lá thư từ tuyến đầu Tổ Quốc với tội ác chồng chất của giặc Mỹ và những cỗ máy chém lưu động của những tháng năm đau thương ấy.

Vâng, trước khi đọc thơ của một tác giả nào đó, với tôi, cần có hai thứ : một chén nước trà và một chút quá khứ của tác giả.
Kiều Anh Hương ( tên thật là Kiều Đình Kiểm ) sinh ngày 26 tháng 7 năm 1953, quê ở xã Đức Hồng, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh. Tôi đã qua lại và đã có những năm tháng ở Hà Tĩnh mà không nhớ được Đức Hồng là ở vùng nào. Cái vạt đất Đức Thọ-Can Lộc là vạt đất có Huy Cận, có Xuân Diệu mà tôi có lần đã lần tìm trong mưa để xem làng xóm quê hương những người mà tôi trân trọng. Đức Thọ là huyện sớm có nghề buôn bán và cũng là huyện giàu có của Hà Tĩnh mà không thấy dấu vết trong mỗi ngôi nhà. Nghèo, rất nghèo. Chỉ có lạ một nỗi là câu hát dân gian, từ trẻ con đến người lớn ai cũng thuộc. Có lẽ Kiều Anh Hương cũng đã được lớn lên trong bầu không khí dân gian kỳ lạ ấy của quê mình.

Bây giờ thì anh đã là một kỹ sư hoá dầu. Tôi không biết một chút nào về công việc của anh. Rằng trị số ốctan trong loại xăng này thì thế nào mà độ bốc hơi trong loại xăng kia thì thế nào ? Không, tôi nghĩ rằng điều duy nhất trong nghề nghiệp sau chiến tranh liên quan đến thơ của chính tác giả cũng là quá khứ. Chỉ khác một điều là quá khứ của cacbon ép qua bao thiên niên kỷ thì thành than đá, thành xăng dầu mà quá khứ của chiến tranh ép qua thời gian cũng biến thành thơ. Hai thứ đều cháy được, một đằng cháy thành lửa có ngọn mà một đằng cháy chìm.

Suốt từ năm 1971, Kiều Anh Hương tham gia nhiều trận đánh ác liệt ở vùng đất nóng bỏng Quảng Trị về dải đất dài đông và tây Thừa Thiên Huế. Những trận mở màn của thời kỳ mà khi ấy gọi là Tổng tiến công và nổi dậy đồng loạt bắt đầu từ năm 1972 ở Trị -Thiên tôi cũng có mặt ở đó. Và cũng chỉ từ năm 1972 thôi, đường Trường Sơn-đường Hồ Chí Minh mới có thể lật cánh sang đông và mới thực sự có tuyến Trường Sơn Đông mà tôi nói trong thơ từ mấy năm trước đó. Kiều Anh Hương và các đồng đội của anh đã góp công mở rộng tuyến đường mang tên Bác.

Nhưng, Trường Sơn, Trường Sơn ơi !
Mãi còn đó nỗi đau
Những chồi non quặn mình trong lửa độc
Ta kiêu hãnh
Đi tới tận cùng của ngày toàn thắng
nhưng mỗi khi nhớ về những cánh rừng
trụi lá
Chĩa lên trời xanh như triệu triệu cánh tay
Khẳng khiu đen đủi
Có khi nào lòng ta chợt hỏi
Rừng ơi, người có trách ta ?


Cái lạ trong những dòng thơ ấy là có chứa sự day dứt dành cho tương lai. Phải có tấm lòng nồng nàn yêu mảnh đất mẹ hiền của nghìn đời đến mức độ nào mới có thể nhìn núi non của thời bom lửa như vậy.
Tôi đọc Kiều Anh Hương và tôi khép tập sách lại mà tự hỏi ; tại sao bây giờ mình mới đọc người chiến sĩ này. Mà thực ra Kiều Anh Hương đã từng có giải thưởng văn học ngay trong chiến tranh. Năm 1973, truyện ngắn của Kiều Anh Hương đã nhận giải của Văn Nghệ Quân Giải Phóng Trị Thiên Huế. Và thơ nữa, anh từng nhận giải cao nhất của Văn nghệ Thành phố Huế trước giải phóng, ấy là chưa nói đến một lĩnh vực khác là sáng tác âm nhạc.
Ca khúc của Kiều Anh Hương đã tới với nhiều người và đã có giải thưởng, cả trong và ngoài quân đội. Nhưng ở vào thời kỳ thị trường này rất khó lắng nghe nhau. Ngày nào chỉ gọi một tiếng đồng đội đã nghe thấy, bây giờ ồn ào quá, gọi năm bảy tiếng mà bạn bè vẫn không nghe. Trong đời thường cũng vậy, mà trong sáng tác cũng vậy, nghe điệu mà tâm hồn chiến sĩ của anh đã run rẩy trong nhịp đập của tôi. Tôi reo lên rằng, thế là, lại thêm được một nhà thơ chiến sĩ.

Ở chiến trường về
Tôi chẳng thể nào tin
Hạnh phúc lớn, chưa kịp lau nước mắt
Mẹ và Em lại...


Tôi trích không hết câu. Xin bạn hãy đọc nốt trong bài thơ Thời Hậu Chiến. ( Đất Làng )
Phải là người của hôm nay mới đau cái đau của những gì mà cả chặng đường dài Đất Nước lo toan. Cái điều tôi muốn ghi nhận ở đây là nghệ thuật thơ, kỹ thuật thơ, mà làm gì khi đã có tâm hồn? Không, không thể không nói vì đó là điều cuối cùng và quan trọng nhất. Hê-ghen nói : " Hình thức là cái đầu tiên và là cuối cùng để con người ta gặp được Thượng đế. " Có dầu mỏ mà không có giàn khoan thì làm sao có thể khai thác được. Kỹ thuật trong thơ giống như cái giàn khoan trong ngành dầu khí vậy.

Giữa rừng, sương vẫn giăng đầy
Xế chiều nắng mới rắc đầy lối đi
...

Mồ hôi đẫm ướt ba lô
Súng quàng vai, lá nhấp nhô điệp trùng.


Lục bát trong " ở rừng " như vậy là đạt được độ nhuần nhuyễn.
Tôi thấy Kiều Anh Hương rạt rào trong thể bốn chữ :

Cái hầm chênh vênh
Trên đèo chênh vênh
Của ba chiến sĩ
Mở đường công binh..


Nhưng cái mạnh của anh là thơ chuyển thể và thơ tự do. Có thể nhận xét rằng, từ tâm hồn đến con chữ, Kiều Anh Hương đã có được một cuộc hành trình tỉ mỉ. Tất nhiên, không có một sự vật nào là toàn bích hoàn toàn. Nhưng tôi hoàn toàn tin rằng trên con đường vất vả của nghệ thuật, Kiều Anh Hương sẽ còn có nhiều đóng góp mới với tư chất của một nhà thơ chiến sĩ.

Hà nội, tháng bảy năm 2001


Phạm Tiến Duật
📎 Biagapla..oi20to
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-16 03:42:20Kiemkd>
PHẦN 2: NỘI DUNG CÁC BÀI THƠ



1. VÙNG TRỜI THÁNH THIỆN
Tặng vợ


Núi sông vốn chẳng cắt chia
Biên cương cũng không tự có ...
Như Anh và Em - Bắc Nam đôi ngả
Bỗng ở trong nhau ngót thập niên rồi...

Những lo toan năm tháng đời thường
Như tấm áo chật choàng lên khát vọng...
Chỉ sợ trái tim mình nhỏ hẹp
Không đủ ngân rung phím nhạc cuộc đời...

Dẫu đến ngàn ước vọng cũng vậy thôi
Giông bão sẽ tan và bầu trời tĩnh lặng
Giây lát ấy cuộc đời hơn cõi mộng
Ta bỗng nhận ra nhau
Thanh thản buổi ban đầu...

Hà nội- 18/10/1991.


2. CAO THẤP


Ngày xưa,
thuở chúng mình đi học,
mỗi lần xếp hàng vào lớp
thấy rõ:
- đứa thấp
- đứa cao !

Một năm qua rồi,
chúng mình so vai,
xếp hàng lên lớp
thấy rõ
- đứa trước
- đứa sau !

Tuổi học trò,
giấy trắng
mực đen
khát khao
mơ mộng...

Bây giờ,
chúng mình lớn lên,
những trang đời
úp mở ...
những đồng tiền
đỏ đen ...
sấp ngửa

Dối trá và sự thật
Nghèo hèn và hiển vinh...
Số phận chăng ?
Ai tỏ,
Ai tường ?

Chỉ có trái tim bè bạn
Mới nhận ra nhau
giữa cuộc đời thường !

Tháng 11/1991
Kiều Anh Hương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-30 04:40:47Kiemkd>

3. Ở CHIẾN TRƯỜNG VỀ


Ở chiến trường về
Anh có gì đâu
Một cuốn sổ thơ
Một cây đàn gỗ
Thơ chưa chép hết mùa chiến dịch
Cây đàn rung phím nhạc học trò...

Cuốn sổ thơ sờn mép bên mình
(Bạn của lính - tháng năm tâm huyết)
Cây đàn gỗ vui buồn gõ nhịp
Hành quân xa...
Năm tháng hành quân xa...

***
Ở chiến trường về
Anh có gì đâu
Da còn ngái xanh
Môi còn ngái tím...
Chữ thầy mười năm
Rụng đầy sau vai áo
Hoa cà, hoa cải ... sốt rừng !

Ở chiến trường về
Chẳng có gì đâu ?
Ba lô rỗng, áo quần vừa nghiêm -nghỉ
Chỉ có trái tim vẫn hồng nguyên sắc đỏ
Và những khát khao mang nặng suốt cuộc đời !

12.1976 -12.1980



4. GẶP BẠN
(Thân tặng V- GS-TS)

Ngày chúng mình ra đi
Mùa hè vẫn còn rất trẻ...
Kỷ niệm về xóm nghèo, lán nhỏ
Bom thù đốt trụi lớp 10D

Chia tay nhau, lệ chẳng đẫm mi
Mà mắt ai mỏi bờ vai níu lại
Ta chợt nghĩ sẽ là mãi mãi ..
Mùa thu chỉ còn trong giấc mơ thôi !
***
Chiến trường dài, năm tháng nhân đôi
Không nhớ hết bao mùa súng nổ
Những mùa thu cháy khô mái núi
Võng đầu non, gối xép balô...

Ta đã đi qua những cao điểm mùa khô
Lả mình trong chót cùng khát, đói
"Măng cụt, sầu riêng"...
Đất rừng nào, đồng đội ta nằm lại
Giữa ngàn sâu, cánh võng lạnh tờ...

Chiến trận nào, ta đã dong cờ,
Le te một thời con trẻ
Ôi, những thằng bạn giỏi giang nhất lớp
Đã ra đi không hề tiếc mùa thu.. ?

Vẫn biết chiến tranh, có kẻ ở người đi !
Day dứt một thời bão táp....
Mà sao vẫn mặn chát
Nông sâu nỗi biển đời.. .

Bạn ơi, áo lính chẳng hề bạc đâu !
Thật vinh hạnh được làm trò của bạn
Những tâm hồn sáng choang quả cảm
Đang trở về với cả mùa thu..

Ta bỗng nghe trong gió lạnh đầu mùa ..
Trái tim hát giữa dòng máu đỏ
Giữa đại ngàn
Giữa Trường Sơn
Độc thoại
Những lời giải về cuộc đời
Còn chặt hơn thuật toán...
***
Ngẩng cao đầu nơi giảng đường xanh...
Sau năm một chín bảy lăm ( 1975 )
Tôi chợt nhớ về mùa hạ
Năm " Một - chín - bảy - mươi ..." !

Hà nội 9.1976
Kiều Anh hương
Đăng nhập để trả lời
0

5. TẶNG EM GÁI NGỌC HÀ




Ngập ngừng mãi đôi chân
Người đi giữa làng hoa và tự hỏi:
- Ngày hay đêm ?
Nụ hoa không hề nói...

Lối nhỏ ấy bỗng thành kỷ niệm
Đất Ngọc Hà, nơi em tôi sống tuổi thiếu niên
Bỗng là đất gọi hồn tôi trở lại
Với những câu thơ day dứt một đời...

Năm tháng rồi... năm tháng cứ dần trôi...
Câu thơ nào túi ba lô trĩu nặng ?
Câu thơ nào viết cho đồng đội ?
Tôi nhọc nhằn gom góp giữa rừng sâu... ?

Bài thơ nào viết cho Mẹ và Em ?
Lời chân thật bỗng trở thành xa lạ
Cuộc sống mới cứ ù à, ù ập....
Tôi bỗng trở thành cái gai trong mắt em ?

Bài thơ cứ vô tình
Nên năm tháng dần quên
Em bỗng ra đi và trở thành thiếu phụ
Tôi ở lại với câu thơ dang dở
Chợt nhớ rừng xanh cháy đỏ một thời...
***
Thơ viết xưa rồi
Mà chẳng thể nào quên
Lật lại thời gian bỗng thấy mình khờ dại
ước gì bạn lính xưa sống mãi
Để được yêu hơn mình đã yêu....

Để có ngày cho Tôi và Em
Năm tháng trẻ trung như sắc lá
Nụ cười chia vào khoé mắt
Sau vòm cửa xanh là một khoảng trời...

Trường ĐH Bách khoa Hà nội
11.1977-1996
Đăng nhập để trả lời
0

6. NGÀY HẸN CƯỚI



Tháng bảy anh ôm vào lòng một khoảng trời xanh
Hạnh phúc như một vầng mây ấm
Nhưng tháng bảy này anh lại ôm vào lòng ngọn lửa
Đang bùng lên trên mặt chiến hào...

Ngày cưới Em ơi đành hẹn mùa sau !

Thượng Đức tháng 7/1974


7. HOA GẠO


Sáng nay em đến lớp
Hoa gạo đỏ lưng trời
Cánh chim về ríu rít
Giữa khoảng đời sáng tươi.

Trên tầng cao lộng gió
Hoa gạo vượt lên rồi
Đỏ hồng như sắc máu
Như lửa tình đang khơi.

Sáng nay ai ra đi...
Sân ga người đưa tiễn
Bông gạo hiền khiêm tốn
Đậu trên túi ba lô.

Biên giới này mùa xuân
Nhớ nhau người yêu nhé
Đừng quên bông gạo đỏ
Âm thầm ta trao nhau.

Giảng đường ĐH Bách khoa Hà Nội, 10.1979
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-05 07:17:45Kiemkd>

8. CÁI NIÊU ĐẤT


Cái niêu đất của Mẹ tôi đã bể lâu rồi,
răng mà chắp lại được...
Ôi, cái niêu đất của một thời xa ngái
Tôi mang theo suốt dọc cuộc đời ...

Mẹ chẳng còn và cả Em tôi
Cát bụi lại hoàn cát bụi ...
***
Ngày ấy, vẫn như còn tinh khôi,
Và chiến tranh như chưa hề có
Cao xanh một khoảng trời
Phiên chợ làng bé nhỏ
Bóng mẹ gầy lõ mõ,
áo nâu nhạt xênh xang...
Đòn triêng quẩy hai đầu phiên chợ
Mớ khoai non cầm bữa...
Mẹ tiện tằn sắm cái niêu con,
Đợi Cu Tí về ....
Kho con cá tộ....
Đợi Cu Tý về ngô rang rang nở
Đợi Cu Tý về sáng tưng hàm răng...

Nào ngờ, bỗng có một ngày
Bụi đất quầng lên,
Cùng đoàn quân nam tiến
Âm vang xe xích,
Âm vang khúc quân hành
Trùng trùng những gương mặt lính trẻ,
Đứa nào cũng tựa hồ Cu Tý
Đang vẫy chào, tạm biệt người thương ...

Đôi mắt nhỏ nhăn nheo,
Mẹ dõi theo, dõi theo ..
(Linh cảm trái tim mách bảo
mẹ sẽ gặp Cu Tý nhà mình...)

Đất -Trời lặng thinh, lặng thinh...
Và Mẹ bỗng nhận ra ..
Cơn lốc như ào qua trước mặt
Mẹ nhào theo đoàn xe
Cả binh đoàn nhoè trong nước mắt
Cái niêu đất một đời cực nhọc
Từ từ rớt lại sau lưng
Vỡ tan tành mặt đất...
***
Cắt từng khúc ruột để chia ly
Nuốt từng tiếng khóc để ra đi
Đất nước đã ngàn ngày như thế,
Mẹ biết, nhưng không thể
Máu chảy ruột mềm !

Con ơi,
Sẽ có một ngày
Không còn bom rơi, đạn nổ
Mẹ sẽ đợi con về
Để lại được thức canh giấc ngủ
Cho con từng sáng, từng chiều
Không lỡ buối đến trường, đến lớp ...

***
Bây giờ mặt đất đã xanh liền
Cái niêu đất thuở nào biết ai còn nhớ ?
Khúc khải hoàn âm vang một thuở
Bỗng lạc rơi một nốt trầm
Vỡ tan tành mặt đất....

Mẹ chẳng còn,
và cả Em tôi,
Cát bụi lại hoàn cát bụi ...
Chỉ còn lại những mảnh vỡ ngày xưa
Từ cái niêu đất của Mẹ
Tôi nhọc nhằn ghép lại cho thơ
Để mặt đất xanh liền một dải ..

Ôi cái niêu đất một thời xa ngái !

Hà Tĩnh tháng 5.1971 - Hà nội tháng 07.1996
Kiều Anh Hương
Đăng nhập để trả lời
0

9. NÓI VỚI EM NHƯ THẾ NÀO ĐÂY ?


Nói với em như thế nào đây ?
Cháy sạch rồi
những trang thơ anh viết...

Người xưa yêu nhau có câu ví bắc cầu
Có dải yếm lụa đào nhắn gởi
Có quan họ theo về bến đợi
Có chiếc nón bài thơ lúng liếng trao nhau...

Còn bây giờ,
Anh biết nói với em như thế nào em ơi !
Câu ví người xưa anh chưa học được,
Quan họ thì anh không biết hát
Những vần thơ viết tiếp run run...

Để anh bắc sang bên đó nắng xanh
Âm thanh thật hồng, thời gian thật tím
Qua cầu em đừng làm rơi nón,
Để bài thơ anh theo sang bên...

10.10.1980



10. SUT TƯ TRƯỜNG SƠN


Con đường ta đi trong mù sương
Bom thù dội, cháy lưng đèo trước mặt
Con gõ kiến cúi đầu: Cộc ! Cộc !
Bên gốc thông khói cuộn hương buồn

Con tắc kè đếm thời gian vô tận, vô cùng !
Con khỉ sải từng cánh tay
Đếm cây rừng cao thấp
Con hổ lặng thinh bên rừng già hun hút
Nín chờ những bàn chân người lính đi qua ...

Con nhện chăng tơ, rối cả mắt trẻ trai
Con mối đùn lên làm nấm mồ khô khốc ?
Chỉ có những câu thơ trong cổ tích
Làm dịu nỗi đau của rừng..

Khi tiếng chim cu gáy vọng cuối đường
Là khi chú tắc kè
Giã vào đêm thăm thẳm ..
ánh sáng chói vàng trong tầm mắt
Bỗng tối sầm sau vách núi thung sâu !

Đường hành quân vẫn sóng bể trào dâng
Rừng che nắng, che mưa
Che bom và che lửa
Bên vết máu bầm đen sót lại
Một cánh phong lan thơm thoảng cuối đèo
Lặng lẽ xua đi hương khói độc ..

Nhưng Trường sơn, Trường sơn ơi !
Mãi còn đó một nỗi đau
Những chồi non quặn mình trong lửa độc
Ta kiêu hãnh
Đi tới tận cùng của ngày toàn thắng
Nhưng mỗi khi nhớ về những cánh rừng
Trụi lá,
Chĩa lên trời xanh như triệu triệu cánh tay
Khẳng khiu, đen đủi,
Có khi nào lòng ta chợt hỏi :
Rừng ơi, ngươi có trách ta ?

Trường sơn ơi, người có trách ta ?
Xin đừng hãt nữa lời ngợi ca,
Hãy cứu lấy những gì còn sót lại !

Hà nội tháng 9.1978
Đăng nhập để trả lời
0

11. THÀNH PHỐ THÁNG TƯ


Tôi như lữ khách
Trong Em tháng Tư
Cách biệt hai đầu
Một thời chiến trận

Tôi như lữ khách
Trong Em tháng Tư
Cách biệt hai mùa
Đến - Đi, không hẹn !

Bỗng ngày trở lại
Lang thang đường xưa
Tôi thành lữ khách
Trong Em Tháng-Tư

Như một giấc mơ
Em -Tôi hai nửa
Một nụ hôn đầu
Thắp trong đạn lửa

Giờ Em ở đâu
Biết còn thương nhớ
Nụ hôn đầu môi
Cháy trong dang giở

Nụ hôn ngày xưa
Cho tôi một nửa
Thành phố tháng Tư
Cho tôi một nửa

Đỏ trời cờ hoa...

Hà nội, Tháng 01/1998



12. HUẾ



Huế tôi yêu từ thuở có Em
Dẫu trang sử một thời lật giở
Những vương chúa, hoàng thành tráng lệ
Cũng chỉ là cơn gió thoảng qua thôi.

Huế tôi yêu từ thuở biết Em
Trong ký ức có bờ ao, gốc khế
Dẫu nỗi nhớ nhiều khi huyễn hoặc
Như chuyện cổ tích ngày xửa, ngày xưa ...

Huế tôi yêu từ bấy đến chừ,
Không quên được
Ngày cùng nhau đi cắm cờ giải phóng !
Chừ xa ngái một khoảng trời chia cắt
Huế bỗng thành nỗi nhớ của riêng tôi !

Huế tôi yêu từ thuở biết Em....
Khi ôm súng vượt A sầu A lưới...
Huế thành niềm tin cho ngày thắng lợi
Em đón tôi về trước cửa Ngọ Môn...

Huế tôi yêu từ thuở có Em ...
Tháng ba ấy, đúng ngày hai sáu !

Mặt trận tây nam Huế 3/1975
Đăng nhập để trả lời
0

13. ĐÊM KÝ TÚC XÁ
( Đêm B7 - Bách khoa - Thân tặng Cần)




Đêm buông dài suốt hành lang
Một dư âm khẽ cũng ngân vang
Gió vặn mình, thu rung liếp cửa...
Bỗng nhớ bạn xưa, nhớ đại ngàn !

Tiếng đàn ai thảng thốt xa vời
ừ , năm tháng cũng như giấc mộng....
Tấm màn lính quây tròn kỷ niệm
Vẫn phồng căng hơi thở bốn phương trời...

Biết giờ này bạn ở nơi nào
Rừng biên giới hay sóng xô hải đảo
Mảnh trăng cuối tuần còn bên sườn núi
Cánh võng phập phồng... giấc ngủ có tròn không ?

Biết giờ này bạn đang ở đâu
Cơn sốt đến chập chờn phiên gác ?
Giặc giã tan rồi, sao chưa về đi học
Cứ để tinh khôi nỗi nhớ học đường ....

12/1977



14. ĐẤT LÀNG


Hát rằng:

Đất cũng chỉ là đất thôi
Mà nơi lúa chín, mà nơi cỏ tràn...
Con cò yêu cánh đồng làng
Yêu đời lam lũ mà sang với mình

Bạn ơi, đất cũng hữu tình,
Ta yêu đất sẽ hoá mình cho ta ...!



1. Thời cha anh

Đất quê tôi,
sỏi đá cào tướp chân
những mẹ gà chăm chỉ nuôi con.
Tôi lớn lên,
đất đai từ bao đời đã vậy.
Cây lúa ít được sống hết thời con gái,
lơ thơ cánh đồng làng...
Mùa gặt về,
những đụn rơm như nấm đùn lên quanh nhà
mà hạt thóc chẳng bao giờ kín nổi vành cót.
Bữa ăn, chỉ có khoai cõng sắn.
Quả cà, đĩa nhút quanh năm

***
Tháng giêng, tháng hai...
Cái mủng rách mẹ mòn tay
qua nhà người mượn vay, cầm cố..
Củ khoai non cũng khó
Em đói ăn khóc lả trên nôi
Cha thì lo ngược rừng
Kiếm củi kịp về chợ chiều đổi sắn...

***
Tháng tám - chọi trâu,
nước lụt dềnh qua làng xóm.
Chị kê bếp lên chõng tre luộc con cá bạc
Em nô đùa thả chiếc thuyền trôi
Cha hết đứng lại ngồi
Mẹ nhẩm tính nợ người chưa trả hết

Lửa cháy trên tay
Mưa dội trên đầu
Hết mùa trọi trâu
Đất làng lại trơ sỏi đá...

Tôi lớn lên,
Đất làng từ bao đời đã vậy !
Tuổi hai mươi mới lần đầu biết đọc
Chữ O tròn một góc chiến hào....



2. Thế hệ chúng tôi



Thời chúng tôi sống,
sau tiếng gà gáy sáng,
tiếng kẻng ngân vang giục gọi ra đồng,
tiếng đục đạc đàn trâu
âm vang như khúc nhạc dạo ..
Màn sương mờ trắng còn buông
Tiếng nghé ọ thương như con trẻ,
Tiếng cút kít xe lăn trên những bờ vùng
Tiếng gọi mạ, gọi phân đoàn người đi cấy
Tiếng nước chảy loong toong
Tiếng rúc rích, rì rầm...
Mặt trời kéo màn sương lên
Đất làng dậy bài ca bừng sáng !

Thời chúng tôi sống,
đất làng ấp iu đầy gió mát
Lũ trẻ chăn trâu suốt ngày ca hát
Những bài đồng ca, cô giáo dạy thuộc lòng
Đất kẻ ô khoanh vùng hợp tác
Những dự án, công trình
đắp đập ngăn sông
Kéo điện, dựng nhà
xây trường học ...
áo vải mộc, màu nâu non nắng nhạt
Mà lòng người ngan ngát hương thơm...

***
Thời chúng tôi sống,
trang sách bình yên
đang lật mở bỗng nhoà máu đỏ.
Đất làng những năm đánh Mỹ
Cũng oằn lên, lửa cháy, bom rơi
Chỉ còn Mẹ và Em ra đồng
Hạt thóc chia đôi, hạt thóc chia ba
Tôi nhận phần mình nơi tuyến lửa
Cây lúa biết sống hết sức mình
bằng tình yêu của người ở lại
Một nắng, hai sương...
vẫn chưa đủ để có bát cơm
cho người ra phía trước..
Mẹ đội mũ rơm đi cày
Chị khoác súng, gặt dưới tầm pháo sáng
Em lội dọc chiến hào đi học
Đất đai trộn thêm sắt thép
mảnh bom, mảnh pháo giặc thù...


3. Thời hậu chiến


ở chiến trường về ,
tôi chẳng thể nào tin.
Hạnh phúc lớn, chưa kịp lau nước mắt
Mẹ và Em lại hành khất lên đường...

Câu hát xưa buồn đến tận bây giờ ?
Xương chất núi để tàn gio bể ?
Đất đã khoanh vùng,
Đất lại xẻ chia
Lòng người hợp, lòng người ly tán
Phiên chợ làng thêm người bớt của
Túp lều tranh dựng vội vẹo xiêu...

Lũ trẻ lớn lên không biết cầm cày
Con gái, con trai bỏ làng ra thành phố ...
Vàng thau - trinh trắng.. trao mua
Đã có kẻ lương tâm bán đổi
Nước đục, nước trong... vấy bẩn cánh cò

Đất làng xót xa ...ngoảnh mặt với trời
Cây lúa lại đói ăn, hơn cả người đang sống !
Nắng mưa, vạn vật đổi thay ?
Nhói đau vết thương người trở lại ....


4. Bây giờ


Rồi cánh cửa cuộc đời
chợt mở,
bắt đầu từ khoán hộ
Lòng người hiểu nhau hơn
Bưng bát cơm ăn, nhận rõ gương mặt mình
Làng lại thức trước khi gà gọi sáng
Mùa lạc, giục mùa khoai,
Dáng tảo tần của Mẹ xưa lại thấy
Trên tay em nắng cháy mưa dầm
Mồ hôi đổ mà tim đời dịu mát
Chợt yên lòng trước những nấm mồ bạn xưa...

***

Hát rằng :
Dẫu cho sương gió bời bời
Đất làng ta lại sáng ngời nụ hoa
Bây giờ chẳng phải chia xa
Đất làng đang hát bài ca chính mình

Tay em khiêng đá lấp ngầm,
Nghiêng đồng chắt nước, gieo mầm xuân lên
Nụ cười sáng cả trời đêm
Khát khao lời gió, nỗi niềm ý trăng...

Đèn khuya thơ đã sang trang
Mà sao lòng dệt ... tơ lòng... rối tinh
Bạn ơi đất cũng hữu tình,
Ta yêu, đất sẽ hoá mình cho ta !


Hà nội 1981
Đăng nhập để trả lời
0

15. Ở RỪNG


Ở rừng thuở mới tìm lên
Người như đã chếnh hơi men quá rồi
Ở rừng thuở mới yêu thôi
Có bao nhiêu chuyện tặng người mình yêu.

Em ơi, cây đến thật nhiều
Nhiều hơn lá rụng bao chiều bà gom ?
Đất thì sẫm, suối thì trong
Thì ra còn có rừng bằng, rừng nghiêng...

Rừng nghiêng, mưa cũng rơi nghiêng
Hành quân dép cứ trồi lên gối mình
Tiếng chim vọng ở cuối đường
Biết cơn mưa cũng nửa rừng, mới hay !

Giưã trưa, sương vẫn giăng đầy
Xế chiều nắng mới rắc đầy lối đi
Mồ hôi đẫm ướt ba lô
Súng quàng vai, lá nhấp nhô điệp trùng...

Thương nhau đốt lửa Hoàng Cầm
Đất đai rừng sẽ âm thầm dấu ta
Tiếng con hoẵng tác đồi xa
Biết cơn mưa cũng sắp oà sau thung

Gió thì lay tán lá rừng
Giấc mơ bên võng lay từng gốc cây
Vẳng nghe thác dội đâu đây
Bâng khuâng chợt nhớ đêm nay... ngủ rừng !

Trường Sơn 1972




16. KHÚC HÁT TÌNH YÊU


Tình yêu thật lạ kỳ
Muôn lời không biết nói
Tình yêu dài năm tháng
Âm thầm trong tim tôi


Nói làm sao Em ơi
Trái tim lời chân thật
Nói làm sao Em ơi
Trái tim đầy túi lửa....


Khi Anh lặng nhìn Em
Nơi đầu nguồn thác đổ
Khi Anh phải xa Em
Gió xoáy tròn nỗi nhớ

Khi Anh đến bên Em
Sông một dòng cuộn chảy
Thác ngầm sôi gầm réo
Khao khát vỗ đôi bờ...

Khi Em giận, Em hờn
Mây giăng đầy phía núi
Khiến lòng Anh bối rối
Lo cơn mưa dầm dề...

Tình yêu thật lạ kỳ
Muôn lời không biết nói
Khi Anh cầm tay Em
Tình yêu thành khúc hát
Thì thầm trên đôi môi ..

Hà nội 11/1980
Đăng nhập để trả lời
0

17. XIN ĐỪNG QUÊN NĂM THÁNG SAU LƯNG



Từ chiến trường về
Sau ba lô tôi là cây đàn gỗ
Hành trang theo tiếp cuộc đời
Là những trang sách cũ .. ..
Tôi nâng niu, gom lại tháng năm trôi !

Từ chiến trường về
Sau ba lô tôi là những trang thơ
Trang thơ ấy chứa đầy ước mơ
Bạn bè tôi - một thời khao khát
Mong ngày bình yên, ta lại cùng tới trường !

Niềm ước đó - nay đã thành gió núi thì thầm
Đã thành sương sa, đã thành khói hương !
Niềm ước đó - nay đã thành ký ức
Sau vai tôi, đâu chiếc balô xanh..

Niềm ước đó nay đã thành bia khắc trùng trùng
Đã thành rêu phong, đã thành hư không !
Niềm ước đó - sau vai tôi trĩu nặng
Nên bài thơ viết mãi không nên lời !

Và từ đó, trong từng bước chân cuộc đời
Bên tai tôi, luôn vang vọng lời tháng năm
Giọt xăng nào cháy thành áo cơm
Giọt dầu nào thắp lên hạnh phúc
Xin đừng quên - đừng quên..
Năm tháng sau lưng mình !


Hà nội 19/01/2000



18. NGƯỜI MẸ TRẺ TRONG BỆNH VIỆN


Người mẹ trẻ ẵm con đi bệnh viện
Hai hốc mắt trũng sâu
Giữa phòng đợi... ầu ơ ... tiếng khóc
Tiếng khóc ru đợi ai về ...

Tôi bỗng gặp trong sâu thẳm mắt buồn
Chút thơ trẻ vô tư còn hằn vết...
Chợt nhớ những ngày giặc giã
Chợt hiểu bao ngày anh phải xa em

Và lòng ta càng hiểu Mẹ nhiều hơn,
Những tháng năm, khi còn thơ bé
Cơn sốt bất ngờ, rung hầm sâu địa đạo
Mẹ vẫn một mình canh đợi mặt trời lên ...

Hà nội tháng 09/1992
Đăng nhập để trả lời
0

19. HAI MẶT CON ĐƯỜNG – HAI MẶT CUỘC ĐỜI


Mặt A:

Bình minh trong vắt chim ca
Nắng đan bóng lá cài hoa sân trường
Tinh khôi màu áo học đường
Hoà âm-Tiếng trẻ dạo chương-Một ngày...

áo em trinh trắng nhẹ bay
Mặt đường ngỡ giấc mơ say.. Mặt đường !


Mặt B:

Hoàng hôn ập xuống vội vàng
Bóng "con nai lạc " đêm ngàn đó sao ?
Cuối đường rền rĩ nhạc rao
Hương cà phê trộn, phấn đào...bán mua...
Còn đâu yên ả phố thơ
Còn đâu...bão dập giấc mơ em rồi
Còn đâu bóng một ngày vui
Mặt đường đẫm lệ - hoa rơi - mặt đường !


Đường Nguyễn Du – Thành phố HCM
đêm 31/10/1991



20. ĐÃ CÓ MỘT MÙA XUÂN...
Thân tăng Mây




Đã có một mùa xuân như thế
ở làng Mơ Táo
Anh đứng đợi trong vườn gió lặng
Nghe hơi thở mùa đông dần qua ....

Em ngồi chấm lại thời gian
Đáp án nào ta từng trăn trở ?
Khi cuộc đời vẫn là ẩn số
Phép nhân luôn nằm kề phép chia ..

Đừng so đo đếm lại hành trang
Màu phai bạc, áo một thời chiến trận
Anh chẳng giống những chàng trai lối phố
Tấm áo này, sương gió quá đi thôi ..

Chẳng dại gì cộng thêm gian nan
Nên em đặt dấu trừ lên trước
Ngai ngái xanh, da một thời sốt rét
Dẫu thương nhiều cũng chẳng thể sẻ chia ..

Chẳng dại gì nhân thêm nắng mưa
Làng mơ táo đang dâng hương, phất lộc
Mơm mởn lá xoè tay ôm chồi biếc
Dẫu ngậm ngùi thương lắm gió sương ơi !
...

Anh lặng thầm giã biệt lối mòn xưa,
Giã biệt ngõ quen làng mơ táo ..
Có còn chi để mà thế chấp
Trái tim này " chẳng đáng gì đâu " ! (1 )

Dẫu bạc rồi, trót nhuộm màu mây
Nhưng áo lính vẫn xanh không thể khác !

Hà nội - Xuân 2001
---------------
(1) : Lời một người con gái
Đăng nhập để trả lời
0

21. TẤM HUÂN CHƯƠNG
Kính tặng vợ !


A. KHÚC BI


Buồn tình, thương tấm huân chương
Treo lên vợ giận, biết đường nào xoay
Mười năm - đâu phải một ngày
Bom rơi đạn nổ, xương dày, máu vơi…

Vậy mà :
Treo lên, họ cũng cười
Dấu đi ai biết một đời truân chiên..
Thôi đành – Tủ nhỏ - Chưng nghiêng
Buồn-Vui, thành nỗi niềm riêng
Khép hờ !


B. KHÚC TRÁNG


Tấm huân chương
Năm Một-Chín-Bảy-Lăm
Khắc dấu một thời trận mạc
Cha đã đổi bằng tuổi thanh xuân
Không để lấy những lầu son gác tía ...

Tấm huân chương
Năm Một-Chín-Bảy-Lăm
Được khắc bằng xương bằng máu ...
Cha nhận được sau bao trận đánh
Không để lấy ánh hào quang vào đời ...

Tấm huân chương
Năm Một-Chín-Bảy-Lăm
Không đổi được áo cơm cho con thời hậu chiến
Mẹ rất buồn... nên tóc cha sớm bạc
Thương các con chưa bằng chị, bằng anh

Tấm huân chương
Năm Một-Chín-Bảy-Lăm
Từng lặng lẽ, âm thầm, ẩn sau tủ nhỏ
Là nội lực cho cha vượt khó
Hướng về tương lai ...

Và ..
Năm 2000 đến thật rồi kia !
Con chợt thấy trên ngực cha lấp lánh
Tấm huân chương cuộc đời
Được sơn lại bằng mồ hôi, nước mắt
Bằng trái tim kiêu hãnh làm người ...

Tấm huân chương
Năm Một-Chín-Bảy-Lăm
Cha lại tự hào đeo lên trước ngực
Con cứ cười ...
Nhưng mẹ thầm lau nước mắt
Nhớ một thời khốn khó sau lưng ...

Ôi, những tấm huân chương ..
Sẽ mãi mãi chói ngời cùng năm tháng
Con sẽ nhận ra dáng hình
Một thời oanh liệt
Cha từng dấu sâu dưới đáy balô ...

Hà nội 01/2000
Đăng nhập để trả lời
0

22. LÀNG HÀ NỘI



Hoàng hôn qua sông Tô
Chiều buông xuống làn sương quần tụ
Trong khói lam, bàn chân anh bỡ ngỡ
đặt lên đất Trung - Hoà.

Làng.
Những ý niệm về không gian, thời gian
Hơi ấm toả dọc dài theo lối ngõ
Những mái nhà hiền như ý Phật
Cong cong tựa cánh cung thần
Dương trên thành quách rêu phong.
Giọt mưa nghìn năm xói mòn tượng đá
Để làng cứ sinh sôi
Để con cháu đời đời quần tụ ..

Anh đi trên những con đường nhỏ xinh
Viên gạch nào là nơi bắt đầu một tình yêu đôi lứa ?
Nơi ông bà ta xưa đưa nhau về nhóm lửa
Lựa gió, tìm phương dựng nhà
Để tháng năm đi qua
Để tình yêu sinh sôi
Để con đường làng cứ rộng dài thêm mãi
Để bây giờ anh đi tìm em
Lắt léo sau bao ngõ đẹp
Bâng khuâng những ý niệm về làng ..

Làng.
Võng nhà ai kẽo kẹt gần xa
Lích chích, lanh chanh, tiếng gà gọi mẹ
Tiếng bước chân trâu gõ đều trên nền gạch
Đủng đỉnh về cuối ngõ sâu ?

Tường nhà ai vôi mới trắng tinh ?
Hàng cau đang trổ buồng chạm ngõ !
Ngọn trầu xanh chờm qua vách dậu ?
Cô bé nhà bên đang thêu hoa,
Cho chiếc áo cưới đợi ngày lửa thắm !
ánh trăng tơ non mơn mởn giữa trời ?

Làng ơi !

Sân đình, bến nước, cây đa
Bờ tre ngọn gió la đà tiếng ru
Vẳng nghe tiếng hạc hoang sơ
Vỗ từ đất, thuở xa xưa .. hãy còn ?

Làng ơi !

Bóngthời gian đổ dưới sân
Bóng lang sau mỗi hừng đông xanh rì
Cánh chim nhớ tổ tìm về
Làng như một tấm nôi ru .. trọn đời !

Hà nội tháng 10/1980




23. QUA PHỐ NHÀ EM



Một lần đi qua phố Nam Ngư
Chợt gặp em từ trên gác nhỏ
Đôi tay mềm đang hong nắng
Những sợi len xanh như sắc biếc
mùa thu !

Em chẳng biết đâu,
Anh thoáng thấy nụ cười
Nở từ trên ban công ấy
Ôi, nụ cười như bao giờ cũng vậy
Một bông hồng chúm chím
vành môi !

Phố nhà em, từ đó em ơi,
Cứ xẻ thẳng
vào tim anh
Rạo rực !

Hà nội. 1980
Đăng nhập để trả lời
0

24. KHÔNG NGỦ



Anh thương quá đôi tay
Đôi tay đêm qua không ngủ được
Đặt lên trán, thấy người yêu thao thức
Đôi tay thì thầm trong đêm ..

Anh thương quá đôi tay
Đôi tay đêm qua không ngủ yên
Đặt lên ngực, nghe trái tim thầm nhắc
Ngủ ngoan hỡi đôi tay xinh ..

Hà nội 4/10/1980




25. GIỌT SƯƠNG HỒNG
Tặng M.H



Ta đã lạc vào lòng Hà nội
Hai mươi năm...
Sao chẳng lạc vào nhau
Để đến khi tóc bạc nửa mái đầu
Chân lạc lối...
Góc vườn xưa, chợt hiểu :
Vẫn còn nửa mùa xuân thầm đợi
Mặt trời lên thức gọi giọt sương hồng
Cho ta soi vào năm tháng cũ
Thấy thời gian không dễ phủ mờ
Dẫu kỷ niệm chôn dầy
Như thực, như hư ...

Ta đã lạc vào lòng Hà nội
Hai mươi năm...
Sao đến tận bây giờ
Khi hai ta chỉ còn hai nửa
Bóng dẫu lạc vào nhau,
Đến nghìn lần
Cũng không thể
Đến được với mùa xuân ...

Thôi đành,
Ta ngắm giọt sương hồng
Qua lăng kính để vẹn nguyên
Kỷ niệm !

Hà nội 17/02/1998.




26. NỬA ĐÊM




Nửa đêm tỉnh giấc chiêm bao
Ngỡ là ta đã lạc vào thiên thai
Suối mơ, hò hẹn trúc mai
Tàn trăng nào có bóng ai bên mình ?
Lặng tờ
Tích tắc
Con tim ..
Mà nghe như vỡ trăm nhìn mảnh tơ
Thì ra chốn ấy - vườn xưa
Trúc mai đã thắm, ý thơ đã nồng ..

Trách sao, sao trách nỗi lòng ?
Nửa đêm ngắm giọt sương hồng - sao Em ??

Hà nội. 10/07/1998
Kiều Anh Hương
Đăng nhập để trả lời
0

27. TÀ LƯƠNG*



Tà Lương, một ngày không tính bằng một ngày
Chỉ được tính bằng những lần đang thức
Bom B.52 không chia thành khoảng cách
Mặt đất này - nơi nào cũng như nhau !

Mặt đất này - nơi nào cũng như nhau
Chứa chất nổ để gầm rung tiếng pháo !

A-lưới:1972
------------------
(*) : Tà Lương là một sân bay dã chiến nhỏ ta chiếm được ở tay nam Huế năm 1972 và đã bố trí một trận địa pháo 122ly để uy hiếp địch ở Huế. Mỹ, Nguỵ đã dùng B.52, pháp hạm ngoài khơi liên tục đánh vào trận địa của ta, nhưng suốt chiến dịc 1972, pháo ta vẫn gầm lên nhả đạn.




28. CÁI HẦM TRÊN ĐÈO
Kính tặng các chiến sĩ công binh trên đèo M.



Cái hầm chênh vênh
Trên đèo chênh vênh
Của ba chiến sĩ
Mở đường công binh

Chiều khi tắt nắng
Hầm là buồng tim
Nối liền mạch máu
Đường xe ra vào

Nằm dưới tầm bom
B.52 dội
Nát đường, đổ núi
Hầm vẫn trơ trơ

Đêm đêm xe đi
Ngược lên vách núi
Một đốm lửa hồng
Vẫn loà sáng chói

Một đốm lửa hồng
Ba trái tim trần
Trên đèo là một
Làm thành buồng tim
Kiên cường bất khuất

Sáng sáng mưa bom
Chiều chiều bão đạn
Đêm đêm pháo sáng
Hầm vẫn bám đường

Ơi cái hầm yêu
Trên đèo dũng cảm
Đứng cùng năm tháng
Chấp cả đạn bom

Đường vắt chênh vênh
Nhưng hầm bám chặt
Như tim và óc
Của người công binh !

Đèo M, ngày 22/4/1972.
Kiều Anh Hương
Đăng nhập để trả lời
0

29. THỜI GIAN
" Thời gian có và không, thấy được và không thấy được .."
Chỉ khi lòng người trắc ẩn, thời gian mới hiện hữu .."!




Mẹ đếm thời gian
Bằng mũi chỉ đường kim
Cha đếm thời gian
Bằng đường cày, nhát cuốc
Em đếm thời gian
Bằng mỗi lần đón tết
Anh đếm thời gian
Bằng những cánh diều ..

Anh và Em,
Ta đã có một thời
Sống đẹp như giấc mộng
Em là chị Hằng
Anh là chú Cuội
Chị Hằng hiền như cô Tấm ngày xưa
Chú Cuội thật hơn Chú Cuội bây giờ !

Rồi anh ra đi
Mẹ đếm thời gian bằng từng sợi tóc bạc mòn
Cha đếm thời gian
Bằng vết nhăn trên trán
Em đếm thời gian
Bằng tiếng đêm mọt gặm
Anh đếm thời gian
Bằng những cánh rừng ..

Ôi,
Những cánh rừng thăm thẳm đại ngàn
Nhói đau, trụi lá,
Những cánh rừng bạn bè ta nằm lại
Khi tuổi xuân chưa đếm hết đốt tay !

Mẹ đếm thời gian
Bằng sợi nắng chiều phai
Cha đếm thời gian
Bằng chiều cao bóng núi
Em đếm thời gian
Bằng cánh hoa ép lại
Anh đếm thời gian
Bằng lý tưởng đời mình !

Thời gian, thời gian,
Em nhận được những gì ?
Chỉ còn lại những ngày giỗ kỵ
Anh lặng lẽ không về
Mẹ khóc,
Hỏi thời gian đi đâu ?

Thời gian đi xa, đi xa,
rất xa ..!
Nước măt cha chảy vào tâm khảm
Bình rượu sầu không làm vơi nỗi nhớ
Anh không về,
Cha càng thương em, thương em ..

Thời gian, thời gian ..
Em nhận được những gì ?
Chỉ còn lại những ngày giỗ kỵ
Mẹ cha đã qui về cõi phật
Chỉ còn lại Trường Sơn xanh

Trường Sơn sớm nắng, chiều mưa
Trường Sơn nơi ấy anh chờ mãi Em !

Quảng trị, tháng 3/1990
Đăng nhập để trả lời
0

30. NHỚ MỘT THỜI




Tôi thắp lên thơ tôi một nén hương
Để nhớ về một thời xa lắm lắm
Cái thời vợ tôi sấp mặt sau quầy gạo
Cái thời cha tôi khuỵnh chân trước hàng bia hơi
Cái thời mẹ tôi lo tích cóp đủ thứ trên đời
Cái thời tôi được chia từng chiếc nan hoa xe đạp ...

Tôi thắp lên thơ tôi một nén hương
Để vấn lỗi trước gia tiên về một thời bất hiếu
Con cháu quên cả việc đèn nhang hương khói
Trước vong linh tông tổ nghìn đời !

Tôi thắp lên thơ tôi một nén trầm
Để nhớ về bao đồng đội
Họ đã sống một thời sáng choang quả cảm
Không sợ đói nghèo
Chỉ sợ không được đi đánh giặc
Chiến trường hơn mọi bài ca !

Tôi thắp lên thơ tôi... chút xót xa
Để kiêu hãnh nhìn về phía trước
Chẳng có gì mà nhân dân ta không làm được
Hãy lắng nghe tiếng vọng của nghìn đời !

Hà nội 12/1989.





31. KỶ NIỆM



Em và Tôi
Ta có cùng tuổi thơ đi học
ánh đèn dầu thắp đêm sơ tán
Thành nỗi nhớ không bao giờ quên.

Em và Tôi
Tuổi mười lăm
Trăng quê thật diệu huyền
Đêm vít bờ tre cong cong xuống
Che bóng hai người đang yêu nhau...

Em và Tôi
Những năm tháng chiến tranh
Tìm nhau qua thùng thư mặt trận
Vách đá nào dấu chân con gái
Tôi dẫm lên thành nỗi nhớ không tên !

Em và Tôi
Từng khao khát một ngày bình yên
Con đường nhỏ, ta lại về sánh bước
Những sáng sương giăng đồng quê
Nhưng chiều cò về trắng cửa
Lán học bây giờ dẫu không còn tiếng trẻ
Nhưng xóm nghèo sẽ ấm đêm đông...

Vậy mà,
Tất cả chỉ còn là giấc mơ thôi
Nỗi nhớ bây giờ chia hai đầu Đất Nước
Lại những đêm Nam ngày Bắc
Như sao hôm và sao mai ?

Em ở lại
Với đại ngàn xa xanh
Con đường cũ anh về tìm lại
Chẳng bóng Em
Đường đêm cô quạnh !
Anh đi,
Bóng trăng như cùng sánh bước
Bóng trăng như Em đang bên anh !

Hà nội, ngày 23/02/2000
Đăng nhập để trả lời
0

32. THÀNH PHỐ 300 NĂM
Thân tặng T


Chẳng mấy nữa đâu, lại Tết rồi
Bỗng dưng anh nghĩ chuyện xa xôi
Ba trăm năm trước ai đã hẹn
Cho một tình duyên tận cuối trời ?

Đất mẹ nghìn năm, triệu kiếp đời
Từ trong trăm trứng cả đấy thôi
Mà sao Nam - Bắc bao số phận
Buồn vui không dễ được chia đôi !

Thành phố với ta thật bồi hồi
Dầu năm tháng cũ đã trôi êm
Bóng Em như một thiên thần nhỏ
Đậu xuống đời anh giấc mơ tiên.

Anh sẽ về trong, về với Em
Ba trăm năm nữa, để se duyên
Thành phố và ta cùng con cháu
Say trong hương xuân, say trong men !

Hà nội, ngày 02/02/1999


33. GĨA BIỆT



Con tàu chiều,
Vàng
Em tần ngần đưa tiễn
Biết nói gì nữa em
Tiếng còi rền giã biệt ?!

Anh về với miền quê
Nắng khê nồng áo Mẹ
Anh về với bờ tre
ầu ơ bao câu hát

Hát rằng :
" Thương nhau tam tứ núi ..
Thương nhau ngũ lục đèo .. "

Hát rằng :
Thương nhau thì chằm lá
Chớ coi thường mưa rơi !

Hà Nội, tháng 6 /1982
Sống là yêu, buồn cũng để yêu thôi !
Đăng nhập để trả lời
0

34. NGƯỜI RA ĐI


Chưa có mùa xuân nào chia tay
Anh nhớ Hà nội như mùa xuân nay
Con tàu đêm mệt nhoài chuyển bánh
Để lại phía sau một chấm nhỏ cuộc đời

Anh đi đón xuân ở cuối một góc trời
Em ở lại vui tết cùng phố phường Hà Nội
Cây đào anh trồng năm năm về trước
Đã trổ hoa mà không thể nào mang về cho em được
Một nhành phai toả sáng căn phòng...

Sân ga đêm nay bịn rịn khác thường
Rất nhiều người ra đi và rất nhiều người đưa tiễn
Khi tình yêu rút ngắn cả khoảng trời
Anh chẳng dám nhìn đâu những mắt người âu yếm !

Em, có nhớ đêm nay ra ga
Thương lắm, gió mùa về ngực chưa đủ ấm
Anh chợt nhớ,
Những đêm thơ, em chọn bài và đọc
Với trái tim kiêu hãnh tự hào

Ôi, tất cả chỉ nhỏ nhoi vậy thôi sao ?
Năm tháng mới thoảng thầm kỷ niệm
Anh ra đi nhớ vô cùng phố nhỏ
Bao đêm khắc những lời chào hẹn
Bâng khuâng khi kẻ ở, người đi ..!

Tháng 2/1981
Kiều Anh Hương
Sống là yêu, buồn cũng để yêu thôi !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-24 11:16:50Kiemkd>

35. THẤY LẠI TUỔI 20



Tháng năm này ta đến
Với nhau trong nụ cười
Nhìn em anh như thấy
Trời xanh mây trăng trôi

Đôi mắt ơi thơ ngây
Cớ sao nhìn anh mãi
Câu hát ơi thơ ngây
Nghe mấy rồi vẫn lạ !

Lá vàng rụng về cội
Đời mình càng không quên
Tình yêu thời trai trẻ
Súng quàng vai lên đường

Tuổi hai mươi lội rừng
Thịt da còn vàng võ
Vết thương đầu cửa mở
Trái gió vẫn còn đau

Phải, Tình yêu em ơi !
Thắm hồng thêm máu thịt
Mỗi khi thấy nhau cười
Đời thêm yêu da diết..

Mười năm ta đã hẹn
Cho nhau ánh mắt nhìn
Để soi vào anh thấy
Năm tháng cũ hồi sinh

Yêu em càng yêu hơn
Quãng đời vai quàng súng
Chân dép lốp lội rừng
Lưng cõng đầy gió núi.

Cầm tay anh muốn nói
Những lời người yêu nhau
Tuổi hai mươi thấy lại
Trong ánh mắt em cười !

Tháng 4/1981
Sống là yêu, buồn cũng để yêu thôi !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-24 11:18:30Kiemkd>


36. GIÓ



Tôi như một ngọn gió nào
Lang thang chẳng giám đậu vào nơi đâu
Vật vờ gõ cửa đêm sâu
Làm em thức giấc lo âu hãi hùng ...

Này em, chi rứa mà run,
Nhà em kín cổng, cao tường thế kia
Gió mồ côi giữa đêm khuya
Phải còn vương chút tình chi đến người ?

Ai thương ngọn gió giữa trời
Ai thương ngọn gió một đời lang thang ..

Hà nội 03/01/1981.
Kiều Anh Hương
Sống là yêu, buồn cũng để yêu thôi !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-24 11:23:19Kiemkd>

37. HẢI PHÒNG THƠ BÉ CỦA ĐỜI TÔI



Ơi Hải phòng thơ bé của đời tôi
Tôi lại đi dưới tán bàng bổi hổi
Hàng phượng vĩ chói loà khăn quàng đỏ
Gió lao xao đổ dọc triền sông.

Trọn mười năm tôi mới về đây
Phố cũ vẫn còn nguyên thuở ấy
Chỉ tán bàng bâng khuâng kỷ niệm
Đã trùm lên ngõ nhỏ nhà em.

Mỗi lần qua, tôi lại ngước mắt nhìn lên
Qua ô cửa, đầu cầu Hạ Lý
Cái chấm nhỏ tí teo, xoè khăn quàng đỏ
Như hút hồn tôi suốt mươi năm ..!

3/1981


38. KHÁT KHAO



Em nói :
Kỷ niệm mỏng manh như lá
Tình yêu thoảng giấc chiêm bao
Giọt mưa thấm màu ký ức
Suốt đời cứ mãi khát khao.

Hãy khát khao,
Em ơi
Khát khao yêu
Trái tim là thế,
Trái tim yêu
Nếu không thể ...
Một mai khi thức dậy
Mặt đất sẽ hoang vu !

Trong mỗi nhành cây, hoa lá, sắc hương
Đều ần chứa trái tim đời khao khát
Hãy thử lắng nghe lời tim hát
Điệp khúc nào không ẩn chứa yêu thương !!

Hà nội, 1998
Kiều Anh Hương
Sống là yêu, buồn cũng để yêu thôi !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-24 11:24:26Kiemkd>

39. SÔNG HÀN


Nắng ấm rồi, Em ơi
Sông Hàn không còn lạnh nữa
Đôi bờ, bông lau trổ cờ thương quá
Như giục lòng ta bơi qua mộng mơ ...

Nắng ấm rồi,
Nhưng còn em và Thơ
Cứ bảng lảng trong tim da diết nhớ
Khi đỉnh Sơn Trà vẫn mờ sương khói
Thương bể nông sâu vời vợi một đời !

Có thể nắng mưa là chuyện của trời
Có thể áo cơm là chuyện của đời
Anh mặc kệ, và anh thành xa lạ ..
Chỉ có gió Sông Hàn thuở ấy
Mới nghe được lời Em thôi

Nắng đã ấm rồi
Sông Hàn không còn lạnh nữa
Đôi bờ, cờ hoa thắm đỏ
Đang vẽ lên hơn cả mộng mơ ...
Những sợi đàn Hạnh - Phúc !

Hà nội 28/04/2000
Kiều Anh Hương
Sống là yêu, buồn cũng để yêu thôi !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-24 11:25:47Kiemkd>

40. GẶP LẠI NGÀY XƯA
Tặng H.P



Bất ngờ gặp lại "người ta"
Người ta, tôi vẫn ngỡ là mình mơ ?
Bất ngờ gặp lại câu thơ
Lời yêu dấu kín tới giờ mới hay ?

Tình đời ai dễ quên đâu
Tháng năm tự nó đo sầu, đong vui
Gặp nhau đâu chỉ biết cười
Chuyện ngày xưa, vẫn sụt sùi trong em ..

Thôi đừng trách cứ nhau thêm
Non xanh nước biếc đã liền bến xưa
Đục - trong con nước đôi bờ
Tựa như nỗi nhớ đợi chờ chia hai ?

Để thêm ngút ngát rộng dài
Cánh chim mỏi cánh một trời nhớ thương
Cái ngày xưa - cứ vấn vương ?
Níu chân ai, để tìm đường vu qui !...

Em ơi, nhỡ chuyến đò quê
Ngày mai anh sẽ tìm về với em !

Hà nội, 1999.
Kiều Anh Hương
Sống là yêu, buồn cũng để yêu thôi !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-24 11:27:29Kiemkd>

41. HUYỀN THOẠI MỚI
Kính tặng cố giáo sư-Tiến sĩ Phan-Phải *



Hỡi những thần linh, đấng tối cao của muôn loài...
Con chim trời đã đem tình yêu về cho Người Đẹp**
Những tà thuyết về cỏ cây sinh vật,
Bông hoa cũng của ngươi cho
Con Người phải biết ngắm nhìn hoa
và sống một cuộc đời
đói nghèo nhẫn nhục...
nở rồi tàn héo.
Số phận đã ngự trị ở trên đầu,
Hãy lặng im - Hạnh phúc chỉ là điều cảm nhận !

Nhưng chúng tôi đã cầm súng xuyên qua giữa rừng đêm
Bông hoa Em ngập ngừng trao anh ngày nhập ngũ
Không phải để ngắm nhìn nhau
Nước mắt từng thấm ướt vai người ra mặt trận
Đất đai như một lời thề
Hạnh phúc là những điều rất thật
Như cây lúa đó thôi,
hạt mẩy, bông dầy....
ta vẫn thầm ước ao...

Tôi cầm trên tay bông hoa Anh trao
Bông hoa cổ xưa nhất anh vừa tạo lại
Và bông hoa của nghìn năm sau huyền thoại
Bắt đầu từ những gì ta gặp hôm nay...
Bông hoa trăm cánh trăm màu
Bông hoa của khát khao hy vọng...

Rồi những cánh đồng,
lúa trĩu bông ram ráp bàn tay
Hạt chín mẩy no tròn nắng mật
Khuôn mặt Anh rạng ngời Hạnh phúc
Riêng tôi ngơ ngác mắt nhìn...

Ngày mai,ngày mai...
Chẳng còn xa đâu, trên đất đai này,
Khi hạt giống Mẹ gieo không còn sống cuộc đời xưa cũ
Đất làng ta,
ruộng khoanh vùng gối vụ,
nước đủ, phân nhiều...
Những huyền thoại về cây ngô, cây lúa
Sẽ giục gọi tình yêu người với đất
Sinh sôi thêm những mùa vàng....

Hỡi Em, Hạnh phúc ở quanh mình
Vất vả đó - nhưng là điều rất thật !

Hà nội,1981
Kiều Anh Hương

-------------------------
* Giáo sư-Tiến sĩ Sinh vật học Phan-Phải, là người đã có công rất lớn trong lĩnh vực lai tạo ra các giống lúa có năng suất cao ở Việt nam và nhiều loài cây trồng mới.
** Người Đẹp trong một bức tranh thánh cổ ở nhà thờ La Mã miêu tả về nguồn gốc người đàn bà đã sáng tạo ra thế giới con người.
Sống là yêu, buồn cũng để yêu thôi !
Đăng nhập để trả lời
0


42. BÀI THƠ VIẾT TẶNG EM NGÀY BA MƯƠI THÁNG TƯ
Tặng Thọ



Không thể cứ lặng im
Sau tháng năm trôi
Vết bỏng thời gian còn đầy dấu sẹo
Em ngã xuống đúng ngày độc lập.
Khi triệu triệu người hát khải hoàn ca ..

Chen giữa Sài Gòn đỏ rực cờ hoa
Anh tìm đến một toà soạn báo
Với bài thơ chia biệt xót xa
Mong được sẻ chia cùng em và đồng đội

Nhưng chiến thắng men say còn đó
Nên bài thơ ai đã vô tình
Ném vào quên lãng
Để anh và Em
Cùng khắc khoải đợi chờ
Từng ngày, từng phút
Bài thơ in viết đề tặng Em

Bài thơ xưa
Sẽ không bao giờ còn được lên khuôn
Như Em đã ra đi
Mãi không bao giờ trở lại
Nhưng anh vẫn rất tin , rất tin
Triệu triệu người sẽ thấy
Bóng Em vươn lên phía mặt trời
Khi Sài Gòn vừa thức dậy
Trong tiếng súng rền ba mươi tháng tư !

Em ơi,
Giây lát ấy ..
Bóng Em còn hơn cả một đài thơ !

Hà nội ngày 30 tháng 4 năm 2000
Kiều Anh Hương
Sống là yêu, buồn cũng để yêu thôi !
Đăng nhập để trả lời
0


43. KHÚC HÁT CON CÒ



Câu hát xưa :
Con cò-con vạc
Lặn lội chi tháng ngày .. ?

Tôi thương con cò thơ ngây
Suốt bốn mùa soi gương áo trắng
Tôi ghét con bội bạc
Lén ăn cá đồng tôi...

Tôi nhớ con cò bay trong ca dao
Nhớ khuôn mặt bà rúm răn mưa nắng
Tôi nhớ những cánh cò lấp lánh
Vội vã bay trong ráng rựng hoàng hôn...

Bài hát bà tôi - từ rất xưa
Lời hát mẹ tôi - thuở ấu thơ
Khúc hát em tôi - thời khôn lớn
Cánh cò đan nhau vào giữa cuộc đời !

Tôi lớn lên và tôi đi đánh giặc
Bạn bè tôi lại làm thơ và hát
Về con cò trong ca dao
Thành nỗi niềm day dứt ...

Cò ơi - vẫn trắng tinh khôi !

Hà nội 1980
Kiều Anh Hương
Sống là yêu, buồn cũng để yêu thôi !
Đăng nhập để trả lời
0

44. KHOẢNG CÁCH MỘT CÂU THƠ



"Câu hát từ môi em cất lên và đậu xuống môi anh"
Dòng thơ ấy tôi đã thuộc lòng
Đến nỗi không còn nhớ rõ
Em đã chép tặng tôi !

Chiều nay qua nhà em
Tiếng đàn ai xao xuyến
Tiếng hát ai cất lên như lỡ nhịp
Bâng khuâng không nơi đậu xuống
Để căn phòng bỗng dưng chật chội
Âm thanh ứ đầy, cứ chạm vào nhau ..

Để rồi tan ra
Để lại hợp vào
Để hai đứa lặng im ở giữa
Để tiếng đàn không tắt được
Để lời ca không tắt được
Để khoảng cách hai ta
Cứ ngắn lại

Lặng im !

17/3/1983
Kiều Anh Hương
Sống là yêu, buồn cũng để yêu thôi !
Đăng nhập để trả lời
0

45. KHI TÌNH YÊU LẠI ĐẾN



Cầm đàn lên, lòng lại thoáng buồn
Biết hát được bài ca gì người hỡi
Hoa chi nở vừa thơm, vừa đắng
Đầu ngõ nhà em lã chã lá vàng rơi..

Đã mấy mùa đông đốt lửa lên rồi
Lửa lại tắt, lại gió lùa cóng buốt
So lại phím đàn, lòng thêm ngơ ngác
Tiếng trầm rung như muốn vỡ ngực mình !

Cánh chim lẻ loi bay qua chiều buồn
Tiếng gọi bạn, cũng lạc nhoà trời đất
Đâu khoảng trời xanh - âm thanh cao vút
Và trái tim gõ nhịp bài ca ...

Nhưng bất chợt, sáng mai nay
Câu hát cũ đến nao người bừng dậy
Ôm đàn lên - mùa xuân về rồi đấy
Em đến kia - tia nắng ấm trong ngần...

10/1980
Kiều Anh Hương
Sống là yêu, buồn cũng để yêu thôi !
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»