Diễn Đàn » Khoa Học Huyền Bí

UẾ TÍCH KIM CANG CẤM BÁCH BIẾN.

0 trả lời, 2.429 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-01 12:55:30NCD>
UẾ TÍCH KIM CANG THUYẾT THẦN THÔNG ĐẠI MÃN ĐÀ LA NI PHÁP THUẬT LINH YẾU MÔN
 
Bắc Thiên Trúc, Sa môn Tam Tạng A-Chất-Đạt-Tản
truyền sang từ Đại Đường,
Ngài Vô Năng Thắng Tướng dịch Phạn ra Hán
Sa môn Thích Viên Đức dịch thành Việt Văn.
 
QUYỂN 1
 
Tôi nghe như vầy, một thời Đức Phật ở tại Câu Thi Na, Xứ Lực Sĩ Xanh, gần bên sông Bạc Đề, trong rừng Sa La Song Thọ.
Lúc bấy giờ Đức Như lai sắp nhập Niết bàn, khi đó có vô lượng trăm ngàn vạn chúng hết thảy Trời, Rồng, tám bộ Người và Phi nhơn…đứng chung quanh bốn phía Đức Phật, than khóc, buồn rầu, khổ não.
Bấy giờ lại có Chư Thiên đại chúng, như ông Thích Đề Hoàn Nhơn..vv… đều đến cúng dường. Chỉ có ông Lễ Kế Phạm Vương đem Chư Thiên Nữ, nương ở bốn phía, đoang vây chung quanh ông mà ngồi, Thiên Nữ trước sau cả thảy ngàn vạn ức chúng, cùng chung vui chơi. Nghe Đức Như Lai vào cõi Niết bàn mà không đến thăm hỏi.
Bấy giờ, chư đại chúng liền nói: Ngày nay Đức Như Lai vào Niết bàn, vậy sao Phạm Vương kia không đến ư? Vương kia chắc có tâm ngã mạn mới không đến đây. Hết thảy đồ chúng chúng ta, nên sai khiến Tiểu Chú Tiên đến nơi kia khiến họ về. Nói lời ấy rồi, liền vội thúc trăm ngàn chúng Chú Tiên đến chỗ nơi ấy, mới thấy các thứ bất tịnh làm thành vách. Tiên kia thấy rồi, thảy đều phạm Chú mà chết.
Bấy giờ, đại chúng ngạc nhiên chưa từng có. Lại thúc Vô Lượng Kim Cang, cũng khiến trì chú mà đi, mãi đến bảy ngày, không người tới được. Đại chúng thấy việc đó rồi, thêm phần buồn rầu.
Bấy giờ đại chúng đồng thinh mà nói kệ rằng:
“Khổ thay Đại Thánh Tôn
Niết bàn sao mau quá?!!!
Các Trời còn quyết định
Không người được tìm kêu
Đau xót Thầy cõi Trời
Niết bàn như lửa tắt.”
Bấy giờ, Chư Đại chúng nói kệ này rồi lại bội phần gào khóc, buồn khổ thảm thiết. Lúc ấy, Đức Như Lai thương xót chư Đại chúng, liền dùng Đại Biến Tri Thần Lực nơi bên tay trái của quả tim mà hoá ra Kim Cang Bất Hoại. Liền từ chỗ ngồi ở trong Đại chúng mà đứng dậy, bạch đại chúng rằng: Tôi có Đại Thần Chú, hãy thu lấy Phạm Vương kia. Nói lời ấy rồi, liền ở trong Đại chúng, hiển bày đại Thần thông, làm cho tam Thiên, đại Thiên Thế Giới, sáu lần chấn động, cung Trời, cung Rồng cùng các cung điện Quỷ Thần thảy đều sụp đổ, liền tự thân bay đến chỗ Phạm Vương kia, lấy tay chỉ đó, các thứ vật xú uế kia biến làm đại địa.
Bấy giờ, Ngài Kim Cang bảo với người kia rằng: Ngươi thật là đại ngu si, Đức Như Lai ta muốn vào cõi Niết bàn, sao ngươi không đến?! Liền lấy sức Bất Hoại Kim Cang mà chỉ đó, Phạm Vương liền phát tâm đến chỗ Đức Như Lai.
Bấy giờ, Đại chúng khen ngợi rằng: Đại Lực Sĩ! Người thật là Đại Thần lực, mới đem Phạm Vương về đến nơi đây. Lúc đó Ngài Kim Cang liền nói rằng: nếu có chúng sanh nào trong Thế gian, bị chư Thiên, ác ma hung mãnh và các ác quỷ, hết thảy các ngoại đạo làm não loạn, người ấy chỉ tụng Thần Chú của ta mười vạn biến, ta tự hiện thân, mà hộ hết thảy các Hữu tình, tuỳ ý mà được viên mãn, vĩnh viễn xa lìa nghèo cùng, khốn khổ, thường được an vui, Thần Chú này có công năng như thế. Trước phát lời đại nguyện, niệm Đức Bổn sư của ta: NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT.
Sau khi Đức Như Lai diệt độ, nếu ai thọ trì Thần Chú này, thệ độ quần sanh, khiến cho Phật Pháp bất diệt, cửu trụ ở đời, phát lời nguyện ấy rồi, liền thuyết Thần Chú Uế Tích Chơn Ngôn Đại Viên Mãn Đà La Ni rằng:
ÚM, BÚT QUÁT HỐT LỐT, MA HA BÁT RA NGÂN NA, NGÁI VẪN TRẤP VẪN, HÊ MA NI, VĨ HIỆT VĨ MA NA THÊ. ÚM, CHƯỚC CẤP NA, Ô THÂM MỘ HỐT LỐT, HÙM-HÙM-HÙM, PHẤN-PHẤN-PHẤN PHẤN-PHẤN TOÁ-HA.
Bấy giờ, Ngài Kim Cang thuyết Thần Chú này rồi, lại nói nữa rằng: Sau khi Đức Như Lai diệt độ, nếu ai thường tung Thần Chú này, nếu có Chúng sanh thỉnh nguyện thọ trì Thần Chú đây, tôi thường vì sự sai khiến của người ấy mà làm cho họ sở cầu như nguyện. Tôi nay trước Đức Như Lai mà nói Thần Chú này, cúi xin Đức Như lai trong cõi Niết bàn thấu rõ cho chúng con. Bạch Thế Tôn! Nếu có chúng sanh bị nhiều thứ Quý, Ác Thần làm não loạn, trì Thần Chú này, đều không thể làm hại, vĩnh viễn xa lìa các khổ nạn.
Bạch Thế Tôn! Nếu có kẻ trai lành và người gái tín nào, muốn cứu trị lành vạn bịnh, thì tụng Thần Chú của con, trên bốn mươi vạn biến, thấy có các bịnh trị đều hiệu nghiệm, không luận sạch hay dơ, tuỳ ý sai khiến, con thường theo gia hộ, hết thảy các sở nguyện đều được viên mãn.
Đã quyết Đạo Đời hai nẻo bước song đôi
Tâm Không luôn giữ, chẳng phút lơi
Gìn lòng trong sạch, không Danh, Lợi
Đạo trưởng, Nghệ thông để giúp đời.
Đăng nhập để trả lời
0