<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-06 23:59:48DeeCee>
Việt Cơ chưa gác ống nghe xong, bà Thu đã vội vã hỏi:
- Ba con nói gì vậy?
Ngả người ra salon, Cơ thở hắt ra:
- Ba nói một tuần nữa sẽ về, nhưng không có biết lý do tại sao.
Bà Thu trách:
- Đáng lẽ lúc nãy con nên để mẹ nghe điện.
Nhìn mẹ, Cơ phân bua:
- Con cũng định thế, nhưng chính ba lại bảo đừng gọi mẹ.
Nghe thế, bà Thu giận dỗi:
- Hừ! Vậy nếu mẹ không ra tới, con sẽ giấu bẵng chuyện ông gọi điện về chớ gì? Cha con mấy người tài giỏi lắm. Lúc nào cũng ăn rơ với nhau, bao che cho nhau để qua mặt tôi.
Việt Cơ nhăn nhó:
- Con hoàn toàn không biết gì về chuyện đi đột xuất này của ba. Mẹ đừng mắng oan con à!
Bà Thu làm thinh. Việt Cơ cũng im lặng. Căn phòng rộng chìm trong lặng lẽ với suy nghĩ riêng của từng người. Lúc này, không chỉ có mẹ mà cả Vệt Cơ cũng ra muốn biết ba đang ở đâu, làm gì. Sao ông lại cuống cuồng bỏ đi, ngay khi nghe xong một cú điện thoại.
- Cú điện ấy của ai? Từ đâu gọi tới?
Cô và mẹ đã đoán già đoán non, suy lung tung suốt đêm nhưng vẫn không tìm được đầu mối để có thể giải đáp phần nào thắc mắc. Linh cảm cho cô biết ba đã gặp rắc rối nghiêm trọng. Giọng nói của ông qua điện thoại đã toát lên điều đó. Ông đã không muốn vợ con phải chia sẻ với mình. Đấy là tính cách của ba, người luôn sống vì gia đình.
Bà Thu lên tiếng, giọng càu nhàu:
- Chuyện gì cũng ôm vào lòng, không hé môi tới người khác. Như vậy là ích kỷ, chớ đâu phải thương vợ thương con như ông ấy nghĩ.
Việt Cơ chép miệng:
- Mẹ đừng trách ba nữa mà.
- Sao lại không trách? Dạo này ổng lạ lắm.
- Lạ như thế nào hả mẹ?
Bà Thu định nói rồi chợt khựng lại, giọng ngập ngừng:
- Mẹ không biết. Nhưng rõ ràng ba con có điều còn giấu chúng ta.
Hai người lại lặng thinh. Việt Cơ nhấp nhổm nhìn đồng hồ. Cô có hẹn, và giờ này chắc anh chàng đã dài cổ ngóng.
Dường như đoán được tâm trạng của Cơ, bà Thu gắt:
- Đi đâu thì đi phứt đi. Xác ở trong nhà, hồn phách ngoài phố, trông khó coi quá.
Đứng bật dậy, Việt Cơ ríu rít:
- Con sẽ về sớm.
Quên bẵng mối bận tâm về ông bố. Việt Cơ chạy vào phòng thay quần áo. Chải sơ mái tóc ngắn, nheo mắt với mình trong gương. Việt Cơ tung tăng bước tới chỗ dựng chiếc Astrea và phóng vèo ra phố.
Tới tiệm cà phê quen thuộc, Cơ gởi xe rồi vội vã vào trong. Chưa kịp đưa mắt tìm, cô đã nghe Tiến gọi.
Ngồi xuống chiếc ghế mây anh vừa kéo ra, Cơ nói:
- Em cứ tưởng anh về rồi không hà.
Tiến nở nụ cười thật quyến rũ:
- Chưa gặp được em, làm sao anh về được. Nhưng sao em đến trễ dữ vậy?
Việt Cơ xụi mặt khi nhớ tới ba mẹ:
- Ở nhà có chuyện.
Đôi mắt màu nâu của Tiến không rời Việt Cơ. Anh buông từng lời:
- Chuyện liên quan đến bác Danh phải không?
Việt Cơ ngạc nhiên:
- Sao anh biết?
Tiến tủm tỉm:
- Bí mật. Anh không nói đâu.
Cơ giận dỗi:
- Vậy thì em về.
Tiến choàng tay ôm vai cô:
- Sao dễ nổi giận vậy bé con?
Việt Cơ nghểnh mặt lên:
- Vì nổi giận sẽ có lợi mà. Nào! Anh mau nói đi! Không thì biết tay em.
Tiến vòi vĩnh:
- Có thưởng không?
Việt Cơ hất hàm:
- Không. Vì đây là bổn phận.
Tiến thở dài:
- Biết thế, anh đã thực hiện câu "im lặng là vàng" rồi.
Bưng ly chanh rhum lên uống một ngụm nhỏ, Việt Cơ sốt ruột nhìn Tiến.
Anh chàng cà kê:
- Thật ra, anh cũng chẳng nắm được chuyện gì cho rành mạch. Những điều sắp nói là do anh đoán, chưa chắc là trúng đâu.
Việt Cơ hấp tấp:
- Nhưng mà chuyện gì?
Tiến ngập ngừng:
- Độ nửa tháng nay có một phụ nữ thường gọi điện tìm bác Danh.
- Sao lại gọi đến chổ làm? Kỳ vậy.
Tiến lắc đầu:
- Anh không biết. Chỉ biết rằng người đó rất cần gặp ba em.
Việt Cơ tự trấn an:
- Có thể họ là khách hàng không chừng.
Tiến trầm giọng:
- Không phải đâu. Hôm qua người phụ nữ ấy lại gọi tới. Gặp anh, cô ta nói rằng: "Nhắn giùm với ông Danh. Mẹ tôi sắp chết. Tôi bối rối và lo sợ quá. Mong ông ấy đến giúp tôi". Nghe liên quan tới sống chết, anh đành phải cho người ta biết số điện thoại của nhà em. Chắc cô ấy đã gọi tới, và bác Danh phải vội vã đi giải quyết vấn đề này.
Việt Cơ nhấp nhổm:
- Ba đã làm gì vầy kìa?
Tiến chêm vào:
- Chỉ sợ bác Danh gây ra tai nạn giao thông, hay một tai nạn gì đó đại loại như vậy thì khổ.
Việt Cơ nhăn nhó:
- Anh đừng làm em lo lắng.
Chống tay dưới cằm nhìn Cơ, Tiến cười cười:
- Đừng nhăn. Trông xấu xí lắm.
Cơ phụng phịu:
- Muốn em không nhăn, anh phải tìm cách gì đi chớ.
Ngẫm nghĩ một hồi, Tiến bảo:
- Anh sẽ hỏi ba anh, hy vọng ông có biết đôi điều.
Việt Cơ tán thành:
- Em cũng mong như vậy, vì hai ông thân với nhau lắm mà.
Tiến nhấp nháy mắt:
- Em với anh cũng... thân với nhau lắm mà. Nhưng thú thật, anh không khi nào nghĩ mình đơn thuần là bạn của em,
Cơ bĩu môi:
- Không là bạn thì là gì? Anh đừng suy nghĩ lung tung khi thấy người ta nhận lời đi uống cà phê với anh. Anh lộn xộn, em sẽ mách bác Hồng cho coi.
Rồi cô cao giọng:
- Hứa tìm cho em mười "top hit" của MTV trong tuần này, đã có chưa?
Tiến vờ vịt:
- Dạ thưa tiểu thư, đã có rồi. Sáng mai, tôi sẽ mang đến tận nhà cho tiểu thư.
Việt Cơ nhõng nhẽo:
- Sao không bây giờ mà lại phải sáng mai lâu lắc vậy?
Tình tứ nhìn Cơ băng đôi mắt có cái đuôi dài. Tiến nhỏ nhẹ:
- Như vậy mới có dịp gặp em lần nữa chứ.
Mặt nóng bừng vì đôi mắt ướt át của Tiến. Cơ bưng ly lên nhắp một tí. Chất rượu rhum vừa nhẹ vừa loãng bỗng làm cô ngây ngất.
Tiến chưa khi nào ngõ lời yêu Cơ, nhưng cô tin chắc ngày ấy rồi sẽ đến. Ở tuổi của cô, tình yêu công danh, sự nghiệp còn ở trước mặt cứ tận hưởng những phút giây ngọt ngào, lãng mạn của thuở ban đầu, chớ vội vàng làm chi.
Giọng Tiến bỗng trầm hẳn xuống:
- Anh luôn mơ có một ngày luôn có em bên cạnh.
Việt Cơ chớp mi. Cô để mặc Tiến nắm tay và không rút lại như trước đây nữa. Giữa hai người như có một sợi dây ràng buộc thiêng liêng. Lúc này, cô đang cần một chỗ dựa. Hơn ai hết, Tiến chính là chổ dựa đó.
Len lén tựa đầu vào vai anh, Việt Cơ để mặc hồn trôi theo tiếng nhạc không lời vang lên thật ấm trong quán. Với cô, tình yêu của Tiến giống như bài nhạc hòa tấu này, êm đềm, sâu lắng và cũng thật dễ hiễu, dẫu không nói lên thành lời.
- Ba con nói gì vậy?
Ngả người ra salon, Cơ thở hắt ra:
- Ba nói một tuần nữa sẽ về, nhưng không có biết lý do tại sao.
Bà Thu trách:
- Đáng lẽ lúc nãy con nên để mẹ nghe điện.
Nhìn mẹ, Cơ phân bua:
- Con cũng định thế, nhưng chính ba lại bảo đừng gọi mẹ.
Nghe thế, bà Thu giận dỗi:
- Hừ! Vậy nếu mẹ không ra tới, con sẽ giấu bẵng chuyện ông gọi điện về chớ gì? Cha con mấy người tài giỏi lắm. Lúc nào cũng ăn rơ với nhau, bao che cho nhau để qua mặt tôi.
Việt Cơ nhăn nhó:
- Con hoàn toàn không biết gì về chuyện đi đột xuất này của ba. Mẹ đừng mắng oan con à!
Bà Thu làm thinh. Việt Cơ cũng im lặng. Căn phòng rộng chìm trong lặng lẽ với suy nghĩ riêng của từng người. Lúc này, không chỉ có mẹ mà cả Vệt Cơ cũng ra muốn biết ba đang ở đâu, làm gì. Sao ông lại cuống cuồng bỏ đi, ngay khi nghe xong một cú điện thoại.
- Cú điện ấy của ai? Từ đâu gọi tới?
Cô và mẹ đã đoán già đoán non, suy lung tung suốt đêm nhưng vẫn không tìm được đầu mối để có thể giải đáp phần nào thắc mắc. Linh cảm cho cô biết ba đã gặp rắc rối nghiêm trọng. Giọng nói của ông qua điện thoại đã toát lên điều đó. Ông đã không muốn vợ con phải chia sẻ với mình. Đấy là tính cách của ba, người luôn sống vì gia đình.
Bà Thu lên tiếng, giọng càu nhàu:
- Chuyện gì cũng ôm vào lòng, không hé môi tới người khác. Như vậy là ích kỷ, chớ đâu phải thương vợ thương con như ông ấy nghĩ.
Việt Cơ chép miệng:
- Mẹ đừng trách ba nữa mà.
- Sao lại không trách? Dạo này ổng lạ lắm.
- Lạ như thế nào hả mẹ?
Bà Thu định nói rồi chợt khựng lại, giọng ngập ngừng:
- Mẹ không biết. Nhưng rõ ràng ba con có điều còn giấu chúng ta.
Hai người lại lặng thinh. Việt Cơ nhấp nhổm nhìn đồng hồ. Cô có hẹn, và giờ này chắc anh chàng đã dài cổ ngóng.
Dường như đoán được tâm trạng của Cơ, bà Thu gắt:
- Đi đâu thì đi phứt đi. Xác ở trong nhà, hồn phách ngoài phố, trông khó coi quá.
Đứng bật dậy, Việt Cơ ríu rít:
- Con sẽ về sớm.
Quên bẵng mối bận tâm về ông bố. Việt Cơ chạy vào phòng thay quần áo. Chải sơ mái tóc ngắn, nheo mắt với mình trong gương. Việt Cơ tung tăng bước tới chỗ dựng chiếc Astrea và phóng vèo ra phố.
Tới tiệm cà phê quen thuộc, Cơ gởi xe rồi vội vã vào trong. Chưa kịp đưa mắt tìm, cô đã nghe Tiến gọi.
Ngồi xuống chiếc ghế mây anh vừa kéo ra, Cơ nói:
- Em cứ tưởng anh về rồi không hà.
Tiến nở nụ cười thật quyến rũ:
- Chưa gặp được em, làm sao anh về được. Nhưng sao em đến trễ dữ vậy?
Việt Cơ xụi mặt khi nhớ tới ba mẹ:
- Ở nhà có chuyện.
Đôi mắt màu nâu của Tiến không rời Việt Cơ. Anh buông từng lời:
- Chuyện liên quan đến bác Danh phải không?
Việt Cơ ngạc nhiên:
- Sao anh biết?
Tiến tủm tỉm:
- Bí mật. Anh không nói đâu.
Cơ giận dỗi:
- Vậy thì em về.
Tiến choàng tay ôm vai cô:
- Sao dễ nổi giận vậy bé con?
Việt Cơ nghểnh mặt lên:
- Vì nổi giận sẽ có lợi mà. Nào! Anh mau nói đi! Không thì biết tay em.
Tiến vòi vĩnh:
- Có thưởng không?
Việt Cơ hất hàm:
- Không. Vì đây là bổn phận.
Tiến thở dài:
- Biết thế, anh đã thực hiện câu "im lặng là vàng" rồi.
Bưng ly chanh rhum lên uống một ngụm nhỏ, Việt Cơ sốt ruột nhìn Tiến.
Anh chàng cà kê:
- Thật ra, anh cũng chẳng nắm được chuyện gì cho rành mạch. Những điều sắp nói là do anh đoán, chưa chắc là trúng đâu.
Việt Cơ hấp tấp:
- Nhưng mà chuyện gì?
Tiến ngập ngừng:
- Độ nửa tháng nay có một phụ nữ thường gọi điện tìm bác Danh.
- Sao lại gọi đến chổ làm? Kỳ vậy.
Tiến lắc đầu:
- Anh không biết. Chỉ biết rằng người đó rất cần gặp ba em.
Việt Cơ tự trấn an:
- Có thể họ là khách hàng không chừng.
Tiến trầm giọng:
- Không phải đâu. Hôm qua người phụ nữ ấy lại gọi tới. Gặp anh, cô ta nói rằng: "Nhắn giùm với ông Danh. Mẹ tôi sắp chết. Tôi bối rối và lo sợ quá. Mong ông ấy đến giúp tôi". Nghe liên quan tới sống chết, anh đành phải cho người ta biết số điện thoại của nhà em. Chắc cô ấy đã gọi tới, và bác Danh phải vội vã đi giải quyết vấn đề này.
Việt Cơ nhấp nhổm:
- Ba đã làm gì vầy kìa?
Tiến chêm vào:
- Chỉ sợ bác Danh gây ra tai nạn giao thông, hay một tai nạn gì đó đại loại như vậy thì khổ.
Việt Cơ nhăn nhó:
- Anh đừng làm em lo lắng.
Chống tay dưới cằm nhìn Cơ, Tiến cười cười:
- Đừng nhăn. Trông xấu xí lắm.
Cơ phụng phịu:
- Muốn em không nhăn, anh phải tìm cách gì đi chớ.
Ngẫm nghĩ một hồi, Tiến bảo:
- Anh sẽ hỏi ba anh, hy vọng ông có biết đôi điều.
Việt Cơ tán thành:
- Em cũng mong như vậy, vì hai ông thân với nhau lắm mà.
Tiến nhấp nháy mắt:
- Em với anh cũng... thân với nhau lắm mà. Nhưng thú thật, anh không khi nào nghĩ mình đơn thuần là bạn của em,
Cơ bĩu môi:
- Không là bạn thì là gì? Anh đừng suy nghĩ lung tung khi thấy người ta nhận lời đi uống cà phê với anh. Anh lộn xộn, em sẽ mách bác Hồng cho coi.
Rồi cô cao giọng:
- Hứa tìm cho em mười "top hit" của MTV trong tuần này, đã có chưa?
Tiến vờ vịt:
- Dạ thưa tiểu thư, đã có rồi. Sáng mai, tôi sẽ mang đến tận nhà cho tiểu thư.
Việt Cơ nhõng nhẽo:
- Sao không bây giờ mà lại phải sáng mai lâu lắc vậy?
Tình tứ nhìn Cơ băng đôi mắt có cái đuôi dài. Tiến nhỏ nhẹ:
- Như vậy mới có dịp gặp em lần nữa chứ.
Mặt nóng bừng vì đôi mắt ướt át của Tiến. Cơ bưng ly lên nhắp một tí. Chất rượu rhum vừa nhẹ vừa loãng bỗng làm cô ngây ngất.
Tiến chưa khi nào ngõ lời yêu Cơ, nhưng cô tin chắc ngày ấy rồi sẽ đến. Ở tuổi của cô, tình yêu công danh, sự nghiệp còn ở trước mặt cứ tận hưởng những phút giây ngọt ngào, lãng mạn của thuở ban đầu, chớ vội vàng làm chi.
Giọng Tiến bỗng trầm hẳn xuống:
- Anh luôn mơ có một ngày luôn có em bên cạnh.
Việt Cơ chớp mi. Cô để mặc Tiến nắm tay và không rút lại như trước đây nữa. Giữa hai người như có một sợi dây ràng buộc thiêng liêng. Lúc này, cô đang cần một chỗ dựa. Hơn ai hết, Tiến chính là chổ dựa đó.
Len lén tựa đầu vào vai anh, Việt Cơ để mặc hồn trôi theo tiếng nhạc không lời vang lên thật ấm trong quán. Với cô, tình yêu của Tiến giống như bài nhạc hòa tấu này, êm đềm, sâu lắng và cũng thật dễ hiễu, dẫu không nói lên thành lời.
Life is a journey - not a destination.
