Diễn Đàn » Chuyện Gia Đình

Cho riêng mình anh!!!

0 trả lời, 420 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-24 08:40:43Xuân Trang>
Cuối tuần, cơn đau thoáng qua làm đêm đầy ắp tiếng rên rỉ. Nhớ lại, hình như chưa bao giờ kêu bởi nỗi đau xé thịt vì biết rằng có thể chịu đựng, kìm nén được vì luôn tin tưởng sẽ nhìn thấy hạnh phúc ngọt ngào đang kề ngay trước mặt. Trái ngược với nhiều phụ nữ khác, ai cũng có thể la thể hét hay làm bất cứ điều gì để quên đi cái đau đắng chỉ xảy ra một hai lần trong đời. Trải qua nhiều sóng gió cuộc đời, bước qua nhiều cung bậc của tình cảm, ngỡ cảm xúc đã chai lì?! Ngược lại với bản tính cứng cỏi can trường nhưng lại rất uỷ mị trước đây, bây giờ những cơn đau bất chợt nhận nhiều tiếng thầm than hơn và dường như nó cũng biết ngăn những dòng nước mắt khi nhận ra rằng nước mắt của mình giờ quý và hiếm khôn cùng! 
Những ngày này, không còn cảm thấy buồn nhiều khi một sự hiểu lầm lớn hay nhỏ xảy ra bởi biết cái đích của cuộc sống này là gì, mục tiêu của cuộc đời là gì? Không có quá nhiều thời gian để phiền lụy hay để tâm đến những điều ấy dù rằng mình biết người ta cũng chẳng thể nào hiểu hết những gì mình viết, những gì mình nói chỉ cảm thấy hạnh phúc vẫn ngọt ngào bởi nhiều tình cảm bạn bè, người thân hiểu và chia sẻ. Hiểu lầm sẽ nhẹ nhàng trôi như ném đá ao bèo bởi cuộc sống không có chỗ đứng cho phù phiếm, không là tảng băng trôi. Đánh giá một con người, một cuộc đời không chỉ nhìn bên ngoài, bề nổi của con người, cuộc đời ấy mà phải nhìn nhận cái “chất”, bên trong và cái giá trị đích thực của con người ấy, cuộc đời ấy.  Có những thứ tưởng chừng khó hiểu nhưng nhìn thấu mới thấy nó hay, nó đẹp. Có những người ngỡ là khó hiểu, khó tính, hằn học… nhưng lại được mến mộ, yêu quý bởi cái thiện tâm, hài hước của riêng mình. Hiểu một người ư? Không đơn giản chút nào! Có phiền muộn không những hiểu lầm? Chẳng quá bận tâm dù không thể delete ngay miền nhớ luôn hiện hữu…
                                 

Đêm qua, mưa quá to, gió quá lớn, ào ạt,  bất chợt như minh chứng cho những ngày tháng tư chuyển mùa vậy. Dậy để ôn bài nhưng mất điện làm sao học được, lại đi nằm. Nằm mãi, nằm mãi mà không thể ngủ tiếp để miên man nghĩ, miên man suy và hồi tưởng như dòng chảy đổi chiều, như mưa trút lá đổ bỗng ngừng rơi. Lại chạm tới những ngày xưa xa anh, vắng anh đầy ưu tư, nhiều nước mắt. Can đảm bao nhiêu, cứng rắn bao nhiêu khi vươt qua giông gió cuộc đời, giờ đã bình yên nhưng sao khi độc thoại với mình, lòng lại ủ ê, lại mít ướt, và tất cả chùng xuống, tâm hồn lại ướt sũng như trận mưa đêm qua. Những đoạn phim yêu thương lại có dịp quay về, trôi qua nhanh trong khoảnh khắc. Lại ùa về những tháng ngày uỷ mị, nhung nhớ diết da. Mưa rơi! Mưa ào ạt rơi như muốn cuốn trôi hết cảm giác ủ dột đến nao lòng…
........................................
Cho riêng mình anh!
Những ngày xa anh, mọi niềm vui đều trở nên không tròn trĩnh. Những ngày xa anh, nỗi nhớ chưa bao giờ nguôi. Những ngày xa anh giấc ngủ chập chờn, thức giấc giữa khuya. Những ngày xa anh, chiếc điện thoại là vật bất ly thân dẫu rằng có thể hiếm hoi lắm anh mới gọi.
Những ngày xa anh, em sẽ có thể hình thành thói quen mới, gọi tên anh trước khi đi ngủ và khi vừa thức giấc. Những ngày xa, một ngày dài hơn 24 giờ và những con đường đi mãi vẫn còn dài.
Bao giờ anh nhỉ? Bao giờ em mới được bên anh, được có anh, được tự tay chăm sóc cho anh dù chỉ là một hành động nhỏ nhất. Bao giờ em mới có anh ở bên để em tha hồ mít ướt mỗi khi gặp chuyện buồn. Bao giờ em thôi nhớ anh vì em đã có anh bên cạnh? Bao giờ em mới mỉm cười với mọi người rằng không phải con gái tuổi Tỵ cao số?
Và em mong, mong nhiều lắm!
Mong rằng anh luôn khỏe mạnh để hoàn thành tốt nhiệm vụ, để em luôn tự hào về anh, Mong rằng mỗi ngày cho em niềm tin và sức mạnh để hoàn thành tốt công việc và ...
Mong rằng anh sẽ cố gắng thật nhiều để không phụ lòng những người yêu thương anh.
Và mong rằng, Anh mãi nhớ MTĐ của anh... Mong rằng mình mãi mãi là của nhau anh nhé!
Dẫu biết rằng, xa anh em buồn lắm, và anh cũng thế, nhưng thực tại chưa cho phép chúng mình bên nhau, hãy cùng cố gắng và cố gắng thật nhiều anh nhé!”
...
Yêu thương ơi! Liệu có kịp quay về?!!
                            
 
Hà Phương - [email=danphuong_2003@yahoo.com.vn]danphuong_2003@yahoo.com.vn[/email]

Đăng nhập để trả lời
0