<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-24 18:47:36Tinhkhgbiengioi>
.
Đổi Chác
Ta biết ta đã hoài công vô ích
Đem linh hồn trao đổi một tình yêu
Đem phút si mê đổi tháng ngày buồn
Rồi vò võ nhìn bốn bức tường câm lặng
Để giờ đây linh hồn ta đi vắng
Mỏi mòn trông một khúc nhạc ân tình
Trích đoạn: Tinhkhgbiengioi
Ta Về Đây... Em Không Ở Lại.
Ta về thăm quê hương xa tít
Thăm người em bé nhỏ của ngày xưa
Hôm này trời không có nắng đong đưa
Chỉ có những sương mờ quây lối cũ
Hạ chưa tàn nhưng gió thu đã ngự
Sông nước buồn lặng trong khói âm u
Bờ cát buồn tênh, sóng quên tình cũ
Chỉ còn ta ngó cảnh chợt buồn buồn
Ta về đây ngỡ tưởng em ở lại
Đợi ta về xây giấc mộng uyên ương
Chỉ còn đây cảnh cũ vắng người thương
Trong nuối tiếc, trái tim ta bật khóc
Còn đâu nữa tóc mây ôm má ngọc
Mắt dịu hiền từng soi đốt tim ngông
Bàn tay thon, bờ môi cánh bướm hồng
Lòng ta cháy bừng trong từng giấc mộng.
Về đây nhìn cảnh chết như mùa đông
Trong tim ta máu cứ chảy ngược dòng
Ta về đây, người xưa không ở lại.
Tìm được gì trong nắm bụi thời gian

Trích đoạn: Tinhkhgbiengioi
Nhớ Em Ngày Cuối Hạ
Hỡi người con gái chốn xa xôi
Theo giấc mộng đêm ta nhắn thôi
Ngoài hiên hè sắp tàn rồi đó
Nhớ giữ cho ta cánh phượng hồng
Vẫn còn lưu lại đầu mùa hạ
Một cánh bướm vàng trông rất xuân
Ép trong nhật ký đời xa xứ
Muốn gởi tới em đã mấy lần
Chẳng biết em còn hong tóc mây
Tóc còn ôm trọn đôi vai gầy
Sợi nào trói chặt tim ta đó
Để đến bây giờ vẫn ngất ngây
Trong quãng đời qua có những đêm
Nhìn trăng rơi rụng ở bên thềm
Ta trút buồn thương trong nhật ký
Vài vần thơ vụng nhớ về em

Tủi phận
Chẳng đẹp trai gì, chẳng trẻ đâu
Nhìn sơ vóc dáng đã đau đầu
Thanh âm nghe giống thùng sắt rỉ
Độc tài, ích kỷ, lại ốm đau
Hèn chi cả nửa đời cuồng dại
Tìm mãi cho mình hình bóng ai
Tháng năm trằn trọc đời cô lẻ
Nhìn mãi không ra một ngày mai
_____________________________
Có phải em là bông hoa nở muộn
Còn tôi là cánh bướm đã già nua
Để hôm nay bỡ ngỡ, bước chung đường
Lòng tự hỏi: phải Tình Không Biên Giới?
Còn Lại Đây
Còn lại đây, một chuỗi ngày nhàm chán
Nắng thu vàng không rọi xuống bình minh
Buồn gì hơn, câu chuyện của chúng mình
Sầu hơn lúc Ngưu Lang chờ Chức Nữ
Ta ngồi đây rối vò niềm tâm sự
Trăng đêm nay, ai lấy nửa đi rồi
Để sương khuya về lạnh giá bờ môi
Nghe tiếc nuối ghé thăm đời quạnh quẽ
Còn lại đây, một căn phòng đơn lẻ
Bốn bức tường câm lặng những nồi niềm
Cánh cửa nào đã khóa chặt con tim
Ôi ngao ngán thay, khi đêm cô độc
Còn lại đây trên hai tay gầy guộc
Một cuộc tình ngắn ngủi hơn mùa xuân
Cánh bướm đa tình bay không hết mùa hè
Đã gục ngã dưới gốc hoa thạch thảo
Còn lại đây, một thiên đường hư ảo
Tan biến dần theo giọt nắng mùa thu
Thuyền Đời Không bến Đỗ
Trích đoạn : Tinhkhgbiengioi
Biển dậy sóng, thuyền cô đơn vẫn lướt
Xuyên màn đêm, lạnh ướt tóc pha sương
Đêm nay trăng rơi rụng sẽ đưa đường
Cho ta đến bên kia bờ biển động
Đời đánh mất biết bao nhiêu lối mộng
Nên thuyền ta vẫn cô độc lang thang
Cặp bến nào bến ấy cũng hoang tàn
Ta phung phí nửa đời trong ngao ngán
Hơn bốn mươi tìm chưa ra nơi nán
Vẫn bồng bềnh giữa biển cả mênh mông
Ta vẫn mộng mơ ở giữa muôn trùng
Có bóng hồng mắt xa xăm ngóng đợi
Biển lồng lộn cuộn thêm nhiều sóng mới
Trăng trên cao trăng vẫn sắc dịu dàng
Ta ở giữa ôm cuộc đời phiêu lãng
Đi về đâu? Tìm đâu? ở chốn nào?



Tình lặng
Em và tôi chưa một lần hội ngộ
Chưa đươc nghe lời thỏ thẻ yêu đương
Chưa nắm tay, rồi bồi hồi ngây dại
Và chưa lần vuốt lên tóc thân thương
Rồi lời thơ đưa tôi vào cõi nhớ
Cứ chiều về, theo mây lãng dãng mơ.
Chỉ tôi đây mòn mỏi kiếp đợi chờ.
Em nơi đó, tôi đây, còn cách biệt
Chiều nay gió lạnh, ngập phương bắc ấy
Tôi ngồi đây tình tự với giă băng
ở tận trời nam, trong em có thấy.
Những ấm áp từ mấy lời thơ vụng
Không biết vì sao tôi lại mãi mơ
Dù đã chưa mặt đối mặt bao giờ
Chẳng lẽ kiếp trước ta từng gặp gỡ.
Để kiếp này đơn độc những lời thơ