Diễn Đàn » Nhật Ký online

Nhật ký đọc sách (sách đã đọc)

253 trả lời, 57.016 lượt xem — Trang 4 / 9
Mùa trăng của người thợ săn - Victoria Holt

Đọc xong quyển này lại hiểu thêm con người ta không thể xét đoán theo vẻ bề ngoài hay theo những lời đồn đãi. Đôi khi người ta phải biết cách chấp nhận và sống chung với những lời đồn ác ý quanh mình. Không ai có thể bịt miệng thế gian, điều có thể làm là sống tốt để những lời đồn tự nó sẽ tan biến trước sự thật.

Mình có cái tật là hễ đọc sách là cứ mong đọc cho nhanh, cho mau hết nên cứ vừa đọc vừa thăm chừng coi còn bao nhiêu trang nữa là xong. Thói quen này rất không hay, nó khiến mình phân tâm khi đọc. Biết vậy nhưng rất khó sửa trừ khi câu chuyện quá hấp dẫn cứ mãi miết đọc mà quên hết mọi chuyện. Nhưng với “Mùa trăng của người thợ săn” mình cứ nhẩn nha đọc, không quan tâm khi nào mới đọc xong vì văn phong của tác giả khiến mình thích được dạo chơi trong đó và không muốn câu chuyện kết thúc sớm.

23/9/2010
Đăng nhập để trả lời
0
1981 – Nguyễn Quỳnh Trang

Truyện cũng bình thường duy chỉ có chương 3 là đáng nhớ và cũng bởi vì có chương 3 mà đã níu kéo mình đọc hết cả truyện:

"Thắp hồng môi bình minh thổi đi não phiền vì mình còn rất trẻ

Yêu đi yêu đi cho địa cầu bình yên


Khác với tôi, Nhi có thói vui già nua là thích ngồi nhấm nháp vị trà. Cứ rảnh rỗi là Nhi tự pha cho mình ấm trà, rót vào chiếc chén hạt mít màu nâu đất, uống từng ngụm nhỏ thưởng thức vị chát ngọt thấm vào đầu lưỡi, len trong cổ họng. Đôi khi, Nhi rủ tôi qua nhà uống cùng nó. Nhi có đủ bộ đồ dùng chè như ấm, đĩa, chén, than, hỏa lò. Nhi chỉ cho tôi thấy ấm chè nó mới sắm:

- Cậu nhìn kỹ nhé! Ấm phải nhỏ, mỏng, khi pha mới nổi hương vị. Vòi ấm thẳng nước mới không đọng, lòng ấm lồi lên và mỏng thì lửa mới thấu vào, thế mới chóng sôi. Nhớ là ấm làm bằng đất nung dùng để pha chè tốt hơn là ấm làm bằng kim loại. Vì sao à? Do kim khí bị hỏa khí hấp hơi, thường có mùi tanh.

Nhi có vẻ thích thú trà Tàu. Nó kêu do tính trà Tàu sạch sẽ, hương vị thơm tho. Mỗi khi uống, cảm giác như “thức tỉnh được mộng trần, rửa được lòng tục”. Nhi thưởng thức trà Tàu khá tinh. Các vị trà Tàu khác nhau như thế nào, cách chế trà như thế nào là ngon, nó phân biệt rất kĩ. Mỗi lần tôi ghé qua nhà, nó lại mang ra một loại trà nào đó cho tôi uống rồi chăm chú hỏi tôi xem đó là trà nào, có cảm thấy hương vị khác biệt của nó không. Tôi cố trả lời cho Nhi vui lòng. Về trà thì tôi dốt đặc. Nên những câu ấp úng của tôi chẳng bao giờ làm nó hài lòng.

Mỗi khi ngồi bên nhau uống trà, Nhi bật lên đĩa nhạc cổ của Tàu, thường là loại nhạc dân gian. Tôi không hiểu gì, nhưng cũng thấy hay hay, vui vui. Nó mở toang cửa kính, đón gió vào phòng. Sát bệ cửa sổ, cây mộc trổ đầy hoa trắng đưa hương ngọt mát. Nhi thường hái một bông mộc nhỏ xíu thả trôi lập lờ trong chén trà. Cầm lấy chén, hít hà thật sâu hương vị ẩn trong làn khói lan tỏa.

Có dịp đi đâu xa, nơi nào có vị trà ngon hay đồ uống tốt là Nhi lại mang về bằng được. Những bài viết của Nhi về trà được đăng trên các báo làm những độc giả khó tính cũng phải xuýt xoa thích thú.

Nhi am tường trà như hiểu chính mình.
Nhi thích phóng xe lang thang khắp nẻo đường Hà Nội, chỉ cần nhìn qua một bức ảnh chụp một góc phố nó đã có thể làm người đố ngạc nhiên về những câu trả lời. Nhi đưa tôi lên vài quán rượu dân tộc, kể rành mạch cho tôi nghe từng loại rượu, công dụng, xuất xứ của nó. Khi tôi uống rượu, tôi cũng cảm thấy vị thơm sâu ẩn trong chất men. Bởi khi con người ta biết thêm những gì mới khi thưởng thức, họ thường thấy thú vị hơn.

Hết đồ uống truyền thống, Nhi chuyển sang âm nhạc. Cứ có chút tiền dạy kèm hoặc tiền nhuận bút, Nhi lại thu xếp thời gian để làm những chuyến đi xa.

Nó về Bắc Ninh tìm thêm những nét mới của quan họ.

Qua Thái Bình xem chèo.

Lên Lạng Sơn nghe tiếng hát then.

Ngược Phú Thọ để biết điệu trống quân, điệu hát xoan.

Lục tung đất Hà thành tìm cho bằng được những nghệ nhân thật sự của ca trù.

Nói về ca trù thì Nhi nhanh nhẹn lắm, hết đi tìm hiểu chán, đọc tài liệu chán, lại ngồi gò lưng viết với ước mong khôi phục lại vốn truyền thống văn hóa cổ đang nằm hấp hối này. Nhi bắt đầu được các báo để ý tới chắc hẳn cũng từ mấy bài viết về ca trù. Rồi chẳng hiểu mò mẫm học ca trù ở đâu, lôi về cái phòng ngủ đã vốn chật hẹp nào đàn đáy, trống, phách, thỉnh thoảng lại ngâm nga vài điệu bằng chất giọng thanh nhã. Mỗi khi tôi gọi điện cho nó, vọng lại trong tiếng điện thoại là giọng ca trù của một nghệ nhân luống tuổi. Nhi cứ bật cái đĩa đó suốt ngày mỗi khi có nhà. Chính vì thế mà tôi gọi điện, đầu dây bên kia không có nhạc điệu ca trù vẳng lại thì tôi nghĩ ngay đến chuyện mình gọi nhầm máy.

Nhi yêu quê hương nhiều. Mà đã yêu được thì phải hiểu được nó. Dù không được trọn vẹn thì cũng phải cố sức hiểu. Nhưng Nhi không yêu quê hương hiện tại, nó luôn đào bới quá khứ bằng hai bàn tay trắng cùng sự nhiệt tình hồ hởi không ngờ. Nếu hỏi nó về sàn nhảy Hà Nội, các shop thời trang, những ca sĩ nhạc trẻ, cửa hàng nào bán đồ ăn nhanh ngon, quán nước nào có cà phê thơm, sinh tố uống được… Nhi sẽ cười gượng vì đó là những thứ nó không hề biết tới. Váy áo, cặp tóc, trang sức, đồ trang điểm của nó là do tôi dẫn đi mua. Nó tương đối ảnh hưởng gu thẩm mĩ của tôi nên hai đứa khá giống nhau về lối phục trang. Có điều dễ nhận ra là Nhi xinh hơn tôi.

Luôn là thế.

Tôi và Nhi cùng tặng nhau những luồng sinh khí mới. Chúng tôi yêu những buổi chiều trốn nhà chạy xe ngoại thành. Hai đứa đứng ngắm dải sông Hồng hiền hòa chảy miên man dưới chân cầu Thăng Long. Bãi ngô non mướt ánh phù sa trên bãi giữa. Ánh lửa lom đom từ mái tranh nhà ai hắt ra mang lại chút gì yên ả. Những mảnh đời lênh đênh trên những con thuyền ngày ngày rong ruổi từ phía thượng nguồn xuống hạ lưu kiếm tìm niềm sống. Xa hơn nữa, mùi lúa thơm vừa chín tới đang dâng tràn không trung. Khói rạ cay xè mắt, tụi con nít quần cộc, áo ba lỗ lấm lem bụi bẩn đang mê mải lăn lê, tranh giành nhau củ khoai vùi vừa nướng. Tiếng gặt lúa, tiếng người cười nói giục giã nhau nhanh tay hơn, tiếng cảm ơn rốt rít khi hàng xóm sang gặt giúp, tiếng xe bò cọt kẹt chở từng bó lúa vàng nối đuôi nhau trên bờ đê trong chiều chạng vạng làm chúng tôi thấy lòng nao nao.

Vào chiều thứ Bảy hàng tuần, tôi và Nhi ngồi trên chiếc ghế đá quen thuộc, ngả đầu vào nhau dưới bóng hoàng lan trong cảnh chùa yên tĩnh. Hương hoa lan, hoa bạch mẫu đơn, hoa đại, hoa láng, hoa ngâu… hòa quyện nâng chúng tôi bước lên cảnh giới tưởng chừng như hoang đường. Tiếng kinh cầu sớm loang bao la trời đất, lửa trong bếp vừa nhen cho khuôn mặt chú tiểu ửng hồng.

Buổi sáng, chờ vạt nắng đầu tiên phủ nhẹ xuống sân nhà như một bức voan mỏng manh, Nhi trải chiếu cói còn tôi khệ nệ khiêng chiếc bàn thấp kiểu Nhật, nghiên mực, giá bút, giấy điều. Tôi khom lưng mài mực, còn Nhi giơ từng chiếc bút lông lên ngắm nghía. Nó lấy tay vuốt nhè nhẹ cụm lông đen mượt. Lưng thẳng. Chân khoanh tròn. Lượn một vài nét vào không khí. Lấy bốn tờ giấy, nó viết bốn chữ rồi đưa tôi xem.

Đây là lối chữ hành!

Đây là lối chữ lệ!

Đây là lối chữ chân!

Đây là lối chữ thảo!

Màu mực chưa khô ánh lên trên giấy. Tôi nhìn những con chữ nhảy múa trước mắt. Thấy vừa thân quen, vừa xa lạ.

Niềm tự hào dân tộc ánh lên lấp lánh trong mắt Nhi khi nó nhìn những men sứ, những đồ vật vừa được tìm thấy ở Hoàng thành. Nhi nắm chặt tay viên tròn miếng đất nơi thành cổ xưa, nhìn đăm đăm như cố tái tạo trong tưởng tượng những con người của ngàn xưa từng in dấu nơi đây. Còn tôi, tôi ngắm từng giọt mồ hôi lăn dài trên má Nhi, lòng tràn đầy niềm yêu thương trong sáng, ngọt ngào như hương hoa mộc trong đêm."
Đăng nhập để trả lời
0
Chuỗi tràng hạt – Florence L.Barclay

Một câu chuyện cổ điển và có nét đẹp riêng theo kiểu cổ. Một trong số ít câu chuyện mà nữ nhân vật chính không đẹp, thậm chí còn xấu nữa. Nhưng dĩ nhiên đó chỉ là về ngoại hình…

6/10/2010
Đăng nhập để trả lời
0
Sau đêm đó (After the night) – Linda Howard

Nóng bỏng tay.

10/12/2010
Đăng nhập để trả lời
0
Kỳ thủ - Stefan Zweig

Rất lý thú.

Một người đã tự đánh cờ với chính bản thân mình mà trong tay không có một quân cờ nào, chỉ đánh bằng trí tưởng tượng. Ông vừa là người đi quân trắng cũng vừa là người cầm quân đen, ông phân thân và chống lại chính mình trong từng nước cờ. Cuối cùng ông đã gần như phát điên.

Đọc xong truyện ngắn này mình cũng nhức đầu luôn.

13/12/2010
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-17 20:07:25Ct.Ly>
Pippi Tất dài - Astrid Lindgren

Bội thực với những câu chuyện của người lớn, muốn đọc một cái gì đó nhẹ nhàng, vui vẻ thì truyện thiếu nhi là một đề cử tuyệt vời. Vì thế mình tìm đến với “Pippi Tất dài”.

Thoạt đầu mình thích thú với sự khác biệt đến kỳ quặc của Pippi. Cô bé có tất cả những gì mà một đứa trẻ ao ước. Không bị sự quản thúc của cha mẹ, Pippi có thể làm tất cả những gì cô bé thích. Không phải đến trường cô bé có cả ngày để vui đùa. Cô bé có cả một va-li tiền vàng để tiêu xài mà không cần suy nghĩ. Đặc biệt Pippi có một sức khỏe phi thường có thể nâng nhẹ nhàng cả một con ngựa hay sẵn sàng bẻ gãy sừng một con bò hung hãn nên chẳng khi nào cô bé ngại chuyện bị bắt nạt, cho dù đó là cảnh sát hay kẻ trộm cũng đừng hòng có thể khiến Pippi nao núng. Đọc Pippi giống như là xem phim hoạt hình, đầy những tình tiết phi lý nhưng vui nhộn. Giống như xem cảnh mèo Tom bị chú chuột Jerry cho lên bờ xuống ruộng tơi bời, nhiều lần Tom bị xe cán, cán mỏng như tờ giấy nhưng sau đó vài giây đã trở lại bình thường và vẫn đủ sức tiếp tục rượt Jerry chạy té khói. Đảm bảo ai xem cũng bật cười mà không hề nhen chút thắc mắc nào. Nghịch lý là một phần làm nên những chi tiết lý thú ngộ nghĩnh đầy dễ thương của phim hoạt hình. Pippi cũng vậy. Những điều khác biệt trong cá tính của cô bé tạo nên những tình huống không thể đoán trước. Đó chính là yếu tố lôi cuốn người đọc phải dán mắt đọc một lèo từ dòng đầu tiên đến dòng cuối cùng.

Tuy nhiên càng đọc mình càng băn khoăn về cách cư xử của Pippi. Ụp nguyên cái ly đang uống dở lên đầu mặc cho những thứ trong ly chảy tràn lên tóc hay thảy trứng loạn xạ, bay cả lên đầu vỡ tan tành thì quả thật … mất vệ sinh. Cứ tưởng tượng cháu mình ở nhà mà làm như vậy thì cầm chắc là ăn đòn rồi. Và cách nói leo của Pippi, cách cư xử với người lớn trong buổi tiệc trà thật khó chấp nhận. Chưa kể nếu đứa trẻ nào cũng như Pippi không chịu đến trường thì cha mẹ chắc phải đau đầu chứ chẳng chơi.

Trẻ em đọc Pippi thì thấy vui không tả nổi, bởi Pippi có tất cả những gì mà một đứa trẻ muốn có và có thể làm tất cả những gì mà người lớn vốn thường cấm đoán con nít không được làm. Nhưng người lớn đọc Pippi thì không khỏi lo sợ, sợ trẻ con nhà mình cũng có cách cư xử như Pippi thì quả là đại họa.

Có lẽ khi đọc Pippi nên phân biệt rõ giữa truyện và đời. Thế giới của Pippi chỉ có trong truyện thôi. Cũng giống như chuột ngoài đời không hẳn dễ thương như Jerry. Nhưng như vậy cũng không có nghĩa là không nên đọc Pippi, giống như ở ngoài đời mình vốn sợ chuột nhưng mình vẫn thích xem Tom và Jerry như thường.

16/12/2010
Đăng nhập để trả lời
0
An accidental engagement - Jessica Steele

Lãng mạn hết sức, giống như là người đẹp ngủ trong rừng gặp được hoàng tử trao nụ hôn để rước nàng trở về đời thực với ngai vàng lộng lẫy. Larch trong một tai nạn giao thông đã hôn mê bất tỉnh trong bệnh viện vẫn đủ sức giáng đòn sấm sét váo trái tim của Tye và họ đã chinh phục nhau để đi đến hạnh phúc cuối cùng. Phải chăng cuộc đời vẫn còn những bất ngờ thơ mộng và lãng mạn như vậy?

19/12/2010
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-17 20:08:36Ct.Ly>
Sáu ngày của Condor - James Grady

Truyện thuộc thể loại trinh thám nhưng ngay từ đầu đã phân định rõ ràng phe tốt, xấu. Không quá gay cấn cũng không có bất ngờ kiểu người xấu đóng vai kẻ tốt. Tuy nhiên vì vậy mà truyện đọc dễ chịu không bị căng thẳng thần kinh.

22/12/2010
Đăng nhập để trả lời
0
Bàn tay gã đao phủ - Jarson Dark

Đọc đoạn đầu và đoạn giữa thấy sờ sợ nhưng đọc đến đoạn cuối thì… hết sợ. Nếu như tất cả những việc phải làm để chiến đấu với pháp thuật đen chỉ đơn giản là rút cây thánh giá thần ra và đưa nó về phía những vật tà ác là có thể dễ dàng đánh bại các thế lực của thế giới bên kia-cho dù các thế lực đó có mạnh mẽ đến đâu- thì việc gì phải sợ nhỉ. Quá dễ dàng mà !

24/12/2010

Đăng nhập để trả lời
0
Kẻ đầu tiên phải chết - James Patterson

Truyện kết thúc bất ngờ. Mình thích ý tưởng nhóm phá án gồm toàn nữ.

26/12/2010
Đăng nhập để trả lời
0
Quyên – Nguyễn Văn Thọ

Sách đoạt giải B cuộc thi tiểu thuyết 2006-2009 của Hội Nhà văn Việt Nam. Có những cuốn sách đoạt giải đọc rất hay, nhất là những giải uy tín, nhưng đôi lúc mình ngán đọc những cuốn sách đoạt giải này giải nọ. Nhưng “Quyên” đọc được, không có cảm giác ngán.

30/12/2010

Đăng nhập để trả lời
0
Kho báu của vua Xolomon - Henri Haggard

Đọc truyện này lại nhớ đến ngày ấu thơ vô cùng thích thú khi cầm trên tay những truyện phiêu lưu mạo hiểm đến những vùng đất xa lạ với những điều kỳ thú không thể đoán trước. Và lần này hành trình đi tìm kho báu của vua Xolomon là một hành trình khắc nghiệt nhưng không thể không tham gia, đó là hành trình của tình anh em, hành trình tìm về nguồn cội.

2/1/2011

Đăng nhập để trả lời
0
Hẹn ước – Lisa Kleypas

Truyện dài vừa phải, gay cấn vừa phải, lãng mạn vừa phải. Nói chung là dễ đọc.

6/1/2011

Đăng nhập để trả lời
0
Ma thổi đèn – Thiên Hạ Bá Xướng

Bước vào thế giới của “Ma thổi đèn” là độc giả đang bước theo các Mô Kim hiệu úy- những kẻ trộm mộ- để thực hiện những chuyến phiêu lưu mạo hiểm thót tim. Truyện có đầy đủ những yếu tố làm nên một câu chuyện hành động cuốn hút: những địa điểm huyền bí, thuật phân kim định huyệt trong phong thủy, trùng thuật, quái thú, thi biến, cạm bẫy cổ xưa, lời nguyền…. nên không khỏi ngạc nhiên khi truyện trở nên rất hot với những độc giả thích cảm giác mạnh. Về điểm này thì nếu đánh giá theo mức độ hấp dẫn tăng dần từ 1 đến 10, mình có thể chấm truyện đạt đến điểm 8 hay thậm chí là 9 điểm.

Nhưng ngược lại, về diễn tả quá trình diễn tiến tâm lý tình cảm của hai nhân vật chính từ hai con người xa lạ đến khi trở thành một cặp đôi yêu nhau thì truyện chắc chỉ đạt điểm 3 là cùng. Đọc đến gần cuối quyển 4, nghĩa là sắp hết bộ truyện Ma thổi đèn, khi nghe Shirley Dương hỏi Hồ Bát Nhất có muốn đến Mỹ sống với cô không, mình quá ư là ngạc nhiên. Theo dõi họ trong suốt các cuộc hành trình nguy nan tìm mộ cổ chỉ thấy họ là đồng đội sống chết có nhau hơn là một đôi đang yêu đến độ không thể sống thiếu nhau. Vì không có quá trình diễn biến mà lại đột ngột chuyển hướng từ tình bạn sang tình yêu nên không khỏi gây cảm giác đột ngột, hẫng hụt. Cũng bởi thế ở đoạn kết khi Hồ Bát Nhất nói, đại ý rằng không quan trọng kết quả cuối cùng mà quan trọng là những khám phá, những bài học thu lượm được trong suốt hành trình đi đến kết quả với hàm ý rằng mục đích phát tài khi trở thành Mô Kim hiệu úy dù đã không đạt được nhưng chính trong quá trình đi đào mồ để tìm sự phát tài đó anh đã tìm được Shirley Dương-một nửa của mình, tự nhiên trở nên sáo rỗng và thiếu tính thuyết phục.

Nhưng dẫu sao đề tài trộm mộ vừa hấp dẫn vừa lạ, đủ sức kéo độc giả đi suốt bốn tập truyện với hơn hai ngàn trang sách.

20/1/2011

Đăng nhập để trả lời
0
Vương quốc của những giấc mơ - Judith McNaught

Tình yêu cao hơn thù hận.

Đọc truyện này mình tự nhiên lại thấy cảm khái cho số phận của những người dân, họ chỉ là những quân cờ trên bàn cờ chính trị của nhà vua cho những mưu toan tranh giành lãnh thổ. Mới hôm qua nhà vua muốn chiến tranh thế là họ lao vào đánh nhau, hôm nay nhà vua nổi hứng muốn hòa giải vậy là những kẻ đang đánh nhau đó có thể bị đem ra xử tội vì đã phá hoại sự mưu toan hòa giải tốt đẹp của hai bên. Gió đã xoay mà cờ chưa kịp đổi hướng thì cờ chỉ có nước bị bẻ gãy thôi. Nhưng mọi sự trong truyện không đến nỗi như thế, vẫn có kết thúc có hậu cho những người trong cuộc.

21/2/2011
Đăng nhập để trả lời
0
Xứ sở diệu kỳ tàn bạo và chốn tận cùng thế giới - Haruki Murakami

Bạn mình bảo truyện của Haruki Murakami ăn khách vì ông viết theo thị hiếu của độc giả. Trong truyện của ông cái gì cũng có: kỳ bí tâm linh, án mạng, tình dục, triết lý,… mình thấy bạn nói cũng có lý.

“Xứ sở diệu kỳ tàn bạo và chốn tận cùng thế giới” đọc dễ chịu hơn một số tác phẩm khác của ông. Dường như ai trong đầu cũng có một nơi tận cùng thế giới như nhân vật chính trong truyện. Một nơi mà mình có thể yên ổn, có thể tìm thấy những điều mình đã đánh mất hay không tìm thấy trong hiện thực. Một nơi để trốn tránh ?!

2/3/2011

Đăng nhập để trả lời
0
 Ngưỡng mộ bạn wá à!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
 Hầu hết những quyển bạn từng đọc mình còn chưa đọc ế.....
 Bạn từng đọc Vật Chủ - SM, hok thấy bạn có nói đã đọc bộ Chạng vạng, Trăng Non, Nhật thực, Hừng đông... Mình cũng thích cách viết, cách dẫn dắt của SM đó (mà chưa đọc Vật chủ)
 Mình cũng từng nghe về Minh Hiểu Khê... lãng mạn, xỳ tyn các kiểu nhưng chưa có time để đọc... Nhưng mình  mới đọc Tào Đình, cô bé đó viết cũng phong cách trẻ lắm, không bit có giống MHK của bạn không... (ko thấy bạn nhắc tới Tào Đình à....)
Người trong bang Lởm
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lifeme

Ngưỡng mộ bạn wá à!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Hầu hết những quyển bạn từng đọc mình còn chưa đọc ế.....
Bạn từng đọc Vật Chủ - SM, hok thấy bạn có nói đã đọc bộ Chạng vạng, Trăng Non, Nhật thực, Hừng đông... Mình cũng thích cách viết, cách dẫn dắt của SM đó (mà chưa đọc Vật chủ)
Mình cũng từng nghe về Minh Hiểu Khê... lãng mạn, xỳ tyn các kiểu nhưng chưa có time để đọc... Nhưng mình mới đọc Tào Đình, cô bé đó viết cũng phong cách trẻ lắm, không bit có giống MHK của bạn không... (ko thấy bạn nhắc tới Tào Đình à....)



Mỗi người một sở thích thôi mà, người thích đi du lịch, người thích xem phim,... còn mình thì thích đọc sách (cho nên không có gì đáng ngưỡng mộ hết bạn ơi). Đọc càng nhiều càng dễ bị lẫn lộn, có nhiều truyện đã xem rồi nhưng sau đó không nhớ đi hăm hở xem lại, cứ tưởng là vớ được một truyện hay chưa xem. Mình đã bị như vậy rồi nên để không quên mình cố gắng ghi lại cảm tưởng dù chỉ là vài dòng sau khi xem xong.

Trong Twilight saga, mình đã xem quyển đầu tiên Chạng vạng rồi. Đọc truyện thì mình đã đọc từ nhỏ còn ghi lại cảm tưởng thì chỉ mới gần đây nên có nhiều quyển đọc rồi nhưng không có ghi trong đây. Sau khi đọc xong Chạng vạng thì mình không có can đảm xem tiếp những quyển khác trong saga này vì sợ không chịu nổi không khí nặng nề và dài đằng đẵng trong truyện. Mình thấy Vật chủ hay hơn hẳn Chạng vạng và là một trong những quyển mình rất thích đấy bạn ạ. Thích từ ý tưởng đến những nhân vật trong truyện, thích cả ý chí sinh tồn mạnh mẽ của cô gái bị chiếm thể xác làm vật chủ và thích cả kẻ đã chế ngự cái thể xác ấy (ngược đời chưa, nhưng ai đã xem thì mới thấy cái ngược đời ấy chẳng ngược tí nào).

Tào Đình (Bảo Thê), mình có xem "Xin lỗi em chỉ là con đĩ" của tác giả này. Mình thích truyện này và thấy thương cô bé trong truyện. Cách viết của Minh Hiểu Khê khác Tào Đình. MHK viết truyện teen hơn, nhưng mình chỉ đọc thôi chứ không thích.

Cám ơn bạn đã ghé qua xem mình viết lung tung nghen [:)]
Đăng nhập để trả lời
0
  Nhìu lúc cuộc sống bon chen chật vật, mỏi mệt stress, ngồi tĩnh tâm đọc vài trang tiểu thuyết lại thấy như mình ở thế giới khác bạn ạ.... Âm nhạc và tiểu thuyết đôi khi như liều thuốc thần diệu mà ko phải ai cũng thik đâu....
  Chả hiểu sao mình chọn cái nghề mà mình hoàn toàn xa lạ, chả ăn nhập gì với cuộc đời.... Ghét vật vã quá à... hi hi... Bây giờ mình đang đọc "Cô đơn trên mạng....", thấy hay wá trời, đọc chỉ sợ hết mất rồi chẳng được đọc tiếp nữa ếh.... Đọc hết 1 nửa mất rồi, những đoạn tình iu lãng mạn ngây ngất lắm bạn ơy......
Người trong bang Lởm
Đăng nhập để trả lời
0
Đọc truyện là một sở thích tĩnh nên ai hướng ngoại thì khó thích.

Người mê đọc truyện gặp được một truyện hay thì vui quá rồi... bạn cứ tha hồ mà thưởng thức hén.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-17 20:11:04Ct.Ly>
Con quỷ truyền kiếp - Jessie D. Kerruish

Truyện này mình xếp vào loại kinh dị nhưng đọc thì cũng chẳng có gì kinh dị lắm, quá trình khám phá ra bí mật cũng không mấy ly kỳ.

3/3/2011
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-17 20:11:52Ct.Ly>
Kính vạn hoa – Nguyễn Nhật Ánh

Bộ truyện Kính vạn hoa mình đã xem từ nhỏ nhưng chưa đầy đủ, gần đây tác giả lại viết thêm mấy tập nữa, hôm nay mình đã xem được đầy đủ 54 tập. Viết cho thiếu nhi và lứa tuổi mới lớn thì không nhà văn VN nào qua được Nguyễn Nhật Ánh. Lần đầu tiên NNA xuất bản truyện Nữ sinh, Buổi chiều windows, Mắt biếc, Cô gái đến từ hôm qua, …. là lúc mình đang ở tuổi ô mai và ông đã ngay lập tức được độc giả đón nhận nồng nhiệt, đến tận bây giờ ông vẫn là nhà văn viết cho thiếu nhi được yêu thích nhất.

Khi ở tuổi cỡ như các nhân vật trong NS, BCW, MB mình đã đọc một số truyện viết cho tuổi mới lớn của các nhà văn VN đương thời. Đọc mà chẳng thấy mình trong đó, các nhân vật trong truyện cứ như đang ở trên mây lúc nào cũng nhẹ nhàng, mơ màng, bay bổng và không có trong thực tế, ít ra trong thực tế cuộc sống hàng ngày mà mình vẫn biết. Vậy là đọc qua một lần là mình chán luôn. Chỉ tới khi đọc Cô gái đến từ hôm qua của NNA thì mình mới thấy các nhân vật trong truyện rất gần gũi và như bước vào từ cuộc sống. Truyện hóm hỉnh, sinh động và đầy tính nhân văn. Thời đó chỉ có các nhân vật trong truyện của NNA mới thoải mái xưng hô mày tao và nghịch ngợm đủ trò rất đời.

Bộ ba Hạnh-Quý ròm-Tiểu Long trong Kính vạn hoa thì đáng yêu và gần gũi tưởng như có thể bắt gặp họ trong bất kỳ lớp học nào. “Bách khoa toàn thư” Hạnh học giỏi đều các môn nhưng tay chân vụng về, đụng cái gì là bể cái đó. Quả thật cha mẹ VN hay thương con theo kiểu ít cho con đụng tới việc nhà mà muốn con ưu tiên dành hết thời gian cho việc học. Thành ra chuyện những cô bé, cậu bé học thì giỏi nhưng dở việc nhà không có gì là lạ ở quanh ta. Còn “thần đồng” Quý ròm học thì xuất chúng nhưng nổ cũng “xuất chúng” không kém. Học trò dốt và cục mịt như Tiểu Long càng không hiếm. Mỗi đứa mỗi ưu điểm và mỗi khuyết điểm nên chúng càng đáng yêu hơn. Sợi chỉ đỏ xuyên suốt câu chuyện chính là sự hồn nhiên nghịch ngợm, tấm lòng nhân hậu và biết quan tâm bạn bè khiến cho Kính vạn hoa luôn lung linh đầy màu sắc và cũng khó quên hơn.

5/3/2011
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-17 20:14:27Ct.Ly>
Đề thi đẫm máu – Lôi Mễ

Truyện trinh thám, phá án bằng nghiên cứu khắc họa tâm lý hung thủ khá hấp dẫn.

16/3/2011
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-17 20:12:55Ct.Ly>
Vũ điệu quỷ - Jonathan Kellerman

Khung cảnh câu chuyện là tại khoa nhi của bệnh viện và nạn nhân là một bé gái. Những mối quan hệ chồng chéo, những toan tính đủ kiểu và những bí mật riêng tư. Một hiện thực xã hội phức tạp mà ngay đến trẻ sơ sinh cũng không được an toàn.

7/3/2011
Đăng nhập để trả lời
0
Những người đàn bà ở Missalonghi – Collen Mc.Cullough

Nghèo và bị bức hiếp bởi chính điều luật và những người cùng dòng họ, những người đàn bà ở Missaloghi vẫn giữ lòng tự trọng và nếp sống thanh bạch. So với “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” của cùng một tác giả thì “Những người đàn bà ở Missaloghi” nhẹ nhàng và có một nét duyên riêng.

8/3/2011

Đăng nhập để trả lời
0
Venise và những cuộc tình gondola – Dương Thụy

Chỉ mới đọc những trang đầu đã thấy buồn. Buồn vì đã không được đi nhiều, thấy nhiều cảnh đẹp như tác giả, sao trên thế giới này có nhiều cảnh thần tiên như vậy. Nhưng rồi lại cảm giác rất vui vì nhờ có những trang viết của Dương Thụy mà dù không đến nơi vẫn có thể tưởng tượng được những cảnh đẹp Châu Âu và bầu không khí thanh bình nơi đó. Các vương quốc cổ tích phải chăng được mô tả chính từ những khung cảnh thần tiên này của cuộc sống?

25/3/2011
Đăng nhập để trả lời
0
Quỷ cái vận đồ Prada – Lauren Weisberger

Ai đã từng đi làm, đã từng cảm thấy ngán ngẩm, chán chường đến ngộp thở với công việc đọc “Quỷ cái vận đồ Prada” sẽ cảm thấy được an ủi rất nhiều, vì ít ra mình còn được làm những công việc thực sự.

Ai đã từng nguyền rủa, căm hận sếp đọc “Quỷ cái vận đồ Prada” để biết như thế nào là căm hận thực sự.

Ai đã từng có cảm giác sáng ngủ dậy không muốn đến công sở đọc “Quỷ cái vận đồ Prada” sẽ thấy mình may mắn như thế nào vì không bị sếp cột chặt 24/24, không bị ám ảnh từng tiếng chuông điện thoại ngay cả trong giấc ngủ.

Tình cảnh mà Andrea gặp phải đi làm trợ lý cho quý bà Priestley có lẽ ai đã đi làm cũng từng gặp phải, chỉ có điều mức độ thì chắc chắn không ghê gớm bằng và những bất ý đó khi ta gặp ở công ty này một vài điều ở công ty kia một vài điều khác, còn đây mọi khổ ải dường như đều gom về một nơi khiến Andrea gần như phải lê lết qua ngày. Thế cho nên đọc “Quỷ cái vận đồ Prada” sẽ cảm thông sâu sắc với Andrea và ngược lại bản thân như cũng được an ủi nhiều vì hóa ra thế gian này đâu phải chỉ mình là khốn khổ vì công việc.

28/3/2011

Đăng nhập để trả lời
0
Buratino - Aleksey Nikolayevich Tolstoy

Truyện thiếu nhi này quá nổi tiếng rồi nhưng giờ mình mới đọc. Sở dĩ đọc truyện thiếu nhi là để tìm về sự hồn nhiên giản đơn mang đến yên bình ngọt ngào.

1/4/2011

Đăng nhập để trả lời
0
Những cánh thư hè - Alphonse Daudet

Truyện là tập hợp một số truyện ngắn nhỏ qua lời kể của cối xay gió, những mẩu truyện giống như là ngụ ngôn hay hạt giống tâm hồn có lúc ngậm ngùi, có khi mang mác và không hiếm những khoảnh khắc đẹp đầy xúc động. Đọc xong một mẩu truyện ngắn mình lại dừng lại cho xúc cảm kịp thấm vào, lan tỏa ra như nó nên như thế.

3/4/2011

Đăng nhập để trả lời
0
 Hì, Buratino mình xem film 2 hay 3 lần gì đó, đọc truyện 1 lần. Lần nào cũng có cảm giác hồi hộp. Cũng may khi đó còn bé, nhưng nếu bây giờ mới đọc lần đầu có khi cũng vẫn mê mẩn vì cốt truyện, nhân vật quá quyến rũ, hi hi....
  Sắp đến lễ vua Hùng, chúc bạn đọc được nhìu cuốn hay và tâm đắc nhé bạn Nón lá!!!!!!!!
Người trong bang Lởm
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»