<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-19 21:10:28Trần Mạnh Hùng>
THƠ ĐƯỜNG PHỔ NHẠC
[color=#FF00CC][size=4]
Hạt Mưa
Hạt Mưa
[color=#FF00CC][size=4]Thơ : Trần Mạnh Hùng
Nhạc: Châu Đức Khánh

[color=#0000FF][size=4]
Hạt Mưa
Cứ thế trôi qua ngày lại ngày.
Còn chăng là những hạt mưa bay.
Hạt rơi xuống nước thành hoa nước.
Hạt bám tóc mây hóa suối mây.
Hạt thấm vào môi thèm nỗi nhớ.
Hạt lăn xuống má khóc thương vay.
Hạt bay trong gió tuôn giòng lệ.
Từng hạt kết thành chuỗi đắm say.
Trần Mạnh Hùng

Nhạc: Châu Đức Khánh

[color=#0000FF][size=4]
Hạt Mưa
Cứ thế trôi qua ngày lại ngày.
Còn chăng là những hạt mưa bay.
Hạt rơi xuống nước thành hoa nước.
Hạt bám tóc mây hóa suối mây.
Hạt thấm vào môi thèm nỗi nhớ.
Hạt lăn xuống má khóc thương vay.
Hạt bay trong gió tuôn giòng lệ.
Từng hạt kết thành chuỗi đắm say.
Trần Mạnh Hùng

"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng