Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Bến Mơ Hạnh Phúc 🔒

5 trả lời, 1.329 lượt xem — Trang 1 / 1
Nỗi nhớ mình có mòn hao?
Ông trời trời của tỷ người
Làm sao hiểu chuyện khóc cười riêng ta?
Mơ hồ tình đến rồi xa
Chắc gì hai đứa thật thà yêu nhau
Chuyện tình huyền thoại chiêm bao
Yêu làm sao? nói làm sao? ông trời!
Ngày xưa em khéo vẽ vời
Thiết tha cháy bõng từng lời ru êm
Để anh mơ mộng đêm đêm
Vai kề má chạm ngọt mềm hương môi
Nào ngờ chén rượu ly bôi
Em mời tôi uống chia đôi tình nồng
Đã không duyên nợ vợ chồng
Thêm chi cay đắng cho lòng nhau đau?
Nỗi nhớ mình có mòn hao?
Trách làm sao? quên làm sao? ông trời!
 Hiền Nhân
0
Lời chia tay trên bến hư không

Sáo bay rồi,chỉ còn bến hư không,
Tình ra đi để núi sầu ở lại,
Cuộc đời nầy không có gì mãi mãi,
Hãy cố đi qua cơn bão của lòng,

Chân trời phía trước sáng rực màu hồng,
Muốn sống vui ,ta hãy nhìn phía trước,
Chúng mình không được cùng nhau chung bước,
Cũng bởi lòng em,lòng biển mênh mong.

Nếu tình yêu để lại nỗi nhớ mong,
Như lá lìa cành sẽ về với đất,
Từ cỏi mộng ta quay về đời thật,
Không phải bướm ong không thể lượn vòng...

Em là gái nhưng em không yếu đuối,
Anh là trai phải đáng mặt làm trai,
Mình chia tay, đừng đổ lổi do ai,
Hãy giử trọn vẹn tấm lòng nhân ái...
"Mưa vô kiềm toả năng lưu khách,
Sắc bất ba đào dị nịch nhân"
Gần nửa đời hoài mộng hiền thần,
Hạnh phúc như mơ không có thật?
0
VỀ MỘT BÀI THƠ

Cảm xúc từ  Về một bài thơ của Dương thanh Ngọc
Tuổi mười tám em đọc bài thơ ấy
Thấy buồn vương mà chưa hiểu chi nhiều


Rồi đến ngày người không trở lại
Em lặng người nếm vị đắng tình yêu
Những buổi chiều lẻ bóng cô liêu
Trong tâm tưởng vọng về bài thơ trước
Sông Nêva với ngàn con sóng nước
Tiếng chim kêu da diết chiều tà
Ngôi sao xanh bùng cháy giữa Nêva
Rớt xuống sóng lòng em thổn thức...


Năm tháng trôi nguôi lòng người day dứt
Bài thơ xưa vẫn câu chữ ấy thôi
Những đắng cay trải nghiệm nửa cuộc đời
Em mới hiểu những điều giản dị
Điều vô lý đã trở thành có lý
Mối tình câm mãi là tình chung thuỷ
Dù bây giờ... tất cả đã xa xôi


Và dòng sông còn mãi  chảy người ơi...!

               ...,09/2009

Hmhiennhan xin phép chia chut cảm xúc
Trái chín tình yêu không ngọt ngào

Trái tình yêu ngọt bùi chua đắng...
Lời ngọt ngào quyến rũ đầu môi,
Thưở ban đầu duyên thắm êm trôi,
Em trao hết trái tim trinh trắng.

Nhưng đường tình gập gềnh mưa nắng,
Càng vào sâu càng gặp phong ba,
Trãi nghiệm đời thêm nỗi xót xa,
Tượng đài xưa chưa là tất cả.

Hạnh phúc tưởng chừng như xa lạ,
Vẫn lặng thầm nằm ẩn quanh ta,
Tiếc làm chi nửa bản tình ca,
Hoa tình nở, sông nào không đẹp?

Những mối tình đi vào vĩnh cửu,
Khi hai người sống rất thuỷ chung,
Đẹp tinh khôi trước sóng gió trùng trùng,
Luôn ngời sáng khi lưu vào tình sữ
 HIỀN NHÂN
0
Anh vẫn chưa quên được em

Chuyện tình yêu muôn đời khó tránh khỏi
Ghét và yêu cứ xáo trộn song đôi
Những hờn ghen hay buồn vui nông nỗi
Như trái bồ hòn trộn mật ướp môi
Nhiều đêm trắng anh đớn đau tự hỏi?
Người trong tay sao sớm vội chia lìa
Như vầng trăng lấp lánh giữa trời khuya
Qua khỏi rằm đã bắt đầu hấp hối
Anh với em trên hai năm chăn gối
Lúc bên nhau mấy bước cũng không rời
Tay nắm tay cùng đi đến nhiều nơi
Ai cũng trầm trồ xứng đôi tuyệt đối
Hạnh phúc trãi rực hồng trên muôn lối
Đường ta đi như dệt gấm thêu hoa
Xe đạp đôi quanh bờ biển tà tà
Mặc trời nỗi phong ba,mưa ướt sũng
Em ngã đầu lên vai anh ấm cúng
Ngọn nến tình yêu huyền ảo lung linh
Giọng hát ru tha thiết một trời tình
Làm mây gió cũng im lìm xúc động
Nhưng tất cả bổng rơi vào khoảng trống
Bởi lửa ghen hờn đốt cháy lòng nhau
Em tìm quên bên Phật pháp nhiệm mầu
Rồi cuồng tín như bậc chân tu ngoan đạo
Anh lắt lay với trái tim rĩ máu
Ước ao mình đang trong giấc chiêm bao
Sao chúng mình có thể vẫn gặp nhau
Mà khoảng cách đạo đời không thể vượt?
Anh vật vã tưởng đứt từng khúc ruột
Khi em luôn sùng bái Đức Như lai
Trưởng khoa bệnh viện mà cứ trường chay
Sức đâu đề kháng với siêu vi khuẩn?
Kinh kệ Phật có quá nhiều mâu thuẩn
Phủ màu đen lên cuộc sống tốt tươi
Dù phù du nhưng cũng kiếp con người
Chớ cỏi ảo niết bàn ai tin được
Anh rất tiếc không thể nào đão ngược
Đưa em trở về hạnh phúc ngày xưa
Dù trời xanh phủ triệu lớp gió mưa
Vẫn không phủ lấp tình em thuở trước...
  HIỀN NHÂN
"Mưa vô kiềm toả năng lưu khách,
Sắc bất ba đào dị nịch nhân"
Gần nửa đời hoài mộng hiền thần,
Hạnh phúc như mơ không có thật?
0
Nụ hôn xưa đã đổi màu
Nụ hôn mật ngọt bờ môi
Nhưng nhiều vi khuẩn sinh sôi hại người
Ngày xưa như cánh hoa tươi
Nụ hôn em giống nụ cười hồn nhiên
Thẹn thùng mà lại có duyên
Nụ hôn luyến ái bạc tiền khó mua
Phấn son xua lớp quê mùa
Nụ hôn sành điệu già nua đi nhiều
Nghe em nủng nịu lời yêu
Thủy chung duy nhất bao nhiêu anh chàng
Nụ hôn êm ái nồng nàn
Sao như những mũi tên vàng xuyên tim?
Xin em cất tiếng lặng im
Nụ hôn trơ trẻn đừng đem khoe đời
Nụ hôn suồng sã lã lơi
Em đem rao bán gọi mời ai mua?
Ngọt ngào chen lẫn chanh chua
Nụ hôn em đã khác xưa lắm rồi
Môi son sao bạc như vôi?
Soi gương nhìn lại môi tôi cũng buồn
Từ độ nước bị xa nguồn
Nụ hôn xúc cảm thẹn thùng đã quên
Tình mây gió thật chênh vênh
Nụ hôn thầm lặng chẳng bền bao lâu
Nụ hôn nhạt nhẻo đớn đau
Theo thời gian đã mòn hao dạt dào
Ước gì trong giấc chiêm bao
Nụ hôn nồng cháy đỏ màu máu tim
Vành môi cong hình chữ liềm
Nụ hôn chứa đựng nỗi niềm yêu thương
Đưa hồn nhau đến thiên đường
Nụ hôn thần thánh ngát hương...xa rồi
   HIỀN NHÂN
"Mưa vô kiềm toả năng lưu khách,
Sắc bất ba đào dị nịch nhân"
Gần nửa đời hoài mộng hiền thần,
Hạnh phúc như mơ không có thật?
0
Trả lời Em
Mây hồng nói

Trái tim em là trái tim con gái,
Rất dễ tin nên dễ bị tỗn thương...


Trái tim anh cũng thường hay bối rối,
Trước những lời êm ái thân quen,
Nhưng là nam nhi không thể yếu mềm,
Nên phải cất vào tim đều chưa tiện nói.

Từ lúc gặp em anh không bình yên,
Cứ mộng mơ trước bến bờ hạnh phúc,
Chúng mình trao nhau tất cả nỗi niềm,
Nhưng cũng  trao nhau rất nhiều phiền phức?
0