NHÀNH PHƯỢNG VỸ CẦM NỖI NHỚ
Em hong tóc bên dòng Hương nhà Nội
Anh thử tìm vì sao nổi ven sông
Người đó ơi, chiều ni là thứ mấy?
Mà nghe chuông Thiên Mụ đổ dập dồn
Cầu Trường Tiền áo bay vui lộng gió
Anh trông ngày vừa sinh nhật mười lăm
Tay luồn túi, nắm bức thư viết vội
Gửi cho người ? hay anh lại tình câm !
Trời Cồn Hến, mây xôn xao đón nắng
Anh Đông Ba, em Bầu Vá thương thương
Những buổi sáng ngắm bước chân Đồng Khánh
Cửa trường anh xa cách một con đường
Anh nhiều bận nhìn ngọn cờ ngạn hữu
Tưởng về em đồi Vọng Cảnh ,rừng thông
Anh ước ngược nước vòng qua An Cựu
Nhà em xưa anh hay đến cuối tuần
Áo trắng ơi, tiếng cười em giòn giã
Đôi mắt nâu, chiếc răng khễnh duyên ngầm
Sáng chủ nhật qua đò, ăn cơm hến
Trời Bao Vinh mây dấp dứ ngàn lần!
Nghiêng vành nón cầm hờ, em tinh nghịch
Tóc mây dài quanh vai gió mân mê
Hàng phượng vỹ trên cao nhìn, khúc khích
Ơ ! anh chàng Quốc Học dị òm ghê!
Anh cứ gặp, anh sáng đưa , chiều đón
Anh không quên ngày sinh nhật H. ơi!
Giữa tháng hai Huế mưa phùn lạnh lắm
Cây si già tàng lá tả tơi rơi
Em mang tên đẹp dòng sông xứ Huế
Mòn chân anh Gia Hội lội đến Truồi
Em anh thích nào me chua, nem tré
Rủ anh đi giẫm lá rụng vàng muồi
Chừ ở mô? có cùng về kịp hẹn.?
Trường chúng mình phượng đỏ lá ngây thơ
Em còn mặc áo sim , màu hò hẹn
Sen Tịnh Tâm,anh hái ngó, ngồi chờ!
đh