<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-24 06:50:37vinabook>
Bill Hunt, người bạn đại học của Quirke để lại mẩu giấy “Xin nhớ gọi lại” bằng bút chì nguêch ngoạc đính kèm số điện thoại nhắn qua tiếp tân bệnh viện khiến Quirke cảm thấy tò mò. Sau cuộc điện thoại, Quirke mới dần hình dung ra Bill Hunt, một người trán thô và rộng, mũi gẫy, mái tóc rễ tre đỏ hoe, bờm xờm, vô số tàn nhang là người bạn học cùng trường, khác lớp và nhỏ hơn Quirke mấy tuổi. Hồi đi học Quirke tối ngày chúi mũi vào cuốn sách dày cộp còn Bill Hunt thì đam mê thể thao đến quên ăn quên ngủ. Nhưng không phải Bill Hunt liên lạc với Quirke vì tình bạn xưa mà vì Bill Hunt muốn thông báo và nhờ Quirke đừng khám nghiệm tử thi người vợ đã chết của gã.
Vợ của Bill Hunt tên cúng cơm là Deirdre, nhưng do quản lý một tiệm chăm sóc sắc đẹp có tên là Thiên Nga Bạc nên Deirdre chọn tên nghệ danh là Laura Swan. Deirdre nhỏ hơn Bill 16 tuổi. Thời đi học, cô thường bị lũ bạn gọi là Củ Cà Rốt vì tóc cô mềm mượt, màu nâu đỏ pha sắc vàng óng ánh, màu mắt xanh và làn da trắng khiến Deirdre trở thành một cô gái xinh đẹp khi bước vào tuổi thiếu nữ.
Quay trở lại cái chết của Deirdre, theo như hiện trường vụ án, Quirke hình dung Deirdre nằm sõng soài trên vỉa đá ướt át, lọn tóc dài quấn quanh cổ. Kết luận điều tra sơ bộ cho thấy Deirdre tự sát, nhưng liệu có vụ tự sát nào, nạn nhân cởi bỏ hết trang phục, gấp quần áo gọi gàng thành chồng trên trụ cầu sát tường và chiếc xe hơi đậu dưới bóng cây tử đinh hương trên đại lộ Sandycove? Một ít phút sau khi tiếp nhận xác nạn nhân, Quirke phát hiện ra vết kim tiêm nhỏ xíu trên cánh tay trái trắng bợt của xác chết… Lúc đó, một giả thuyết khác về án mạng xuất hiện trong đầu nhà nghiên cứu bệnh học …
Khám phá cái chết của Deirdre, Quirke đưa người đọc khám phá một thế giới đen tối của tệ nạn ma túy, ám ảnh tình dục, tống tiền và chết chóc… Người đọc sẽ đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác khi lật mở từng trang Thiên Nga Bạc và khám phá từng tình tiết lý thú của câu chuyện.
Thông tin về tác giả Benjamin Black:
John Banville – cây bút đoạt giải Booker – là nhà phê bình rất nghiêm khắc với tác phẩm của mình. Nhà văn cho biết, mỗi ngày ông chỉ viết vài trăm từ và thường hoàn thành cuốn sách trong khoảng vài tháng. Chính vì vậy, một cuốn tiểu thuyết tâm huyết của Benjamin Black thường được ông viết rất nhanh.
Trong khi những tiểu thuyết văn học nghệ thuật của Banville bị đánh giá là hơi khó đọc với độc giả thì bản thân ông từng chứng kiến cảnh cuốn sách thị trường của mình cạnh tranh nhau trên các bảng xếp hạng best-seller.
Đôi khi, tác giả cũng băn khoăn không biết cái tên nào mang lại độc giả cho ông nhiều hơn: John Baville (tên cúng cơm) với tiểu thuyết như The Sea – từng đạt giải Booker – và The Book of Evidence hay Benjamin Black (bút danh) với cuốn sách đầu tay Christine Falls (tức cuốn Bạc Mệnh) – ra mắt năm 2006. Tác giả chia sẻ, ông thích dùng bút danh Black Benjamin hơn là sử dụng tên thật của mình.
Hiện tại, John Banville đang quảng bá cho Elegy for April – cuốn tiểu thuyết thứ tư của ông được xuất bản dưới bút danh Benjamin Black. Nhân vật chính trong cuốn sách là Phoebe – con gái của nhà nghiên cứu bệnh học người Dublin Garret Quirke – một nhân vật xuất hiện trong cuốn Bạc Mệnh "Tôi rất thích nhân vật Phoebe, con gái của Quirke. Người đại diện của tôi khăng khăng rằng, tôi đã đem lòng yêu cô ấy. Có thể đấy. Ở một góc độ nào đó, cô ấy nhắc tôi về chính mình", nhà văn chia sẻ với Reuters