103 trả lời, 34.024 lượt xem —
Trang 2 / 4
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 921
Điểm thưởng : 0
Từ: 16.06.2007
Trạng thái: offline
#38 —
09.08.2010 07:43
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-09 16:05:19AloneStar>
Thôn phệ tinh không
Tập 2: Võ Giả
Chương 18: Tiểu đội Hỏa Chùy
Tác giả: Ngã Cật Tây Hồng Thị
Converter : Thương Long
Dịch giả: AloneStar.
Biên tập : AloneStar.
Nguồn: 4vn- http://4vn.eu/forum
Trương Trạch Hổ giận quá phát cười, hắn không nghĩ rằng một người mới như La Phong cũng có gan không giữ cho hắn chút thể diện nào.
“50 triệu không bớt một xu?” Cặp mắt Trương Trạch Hổ ánh lên tia hung ác, tưởng chừng như muốn ăn sống nuốt tươi người khác.
La Phong lại không thèm để ý.
Trước đó tại ‘Ngôi Nhà Cực Hạn’ La Phong đã xem qua không ít bài viết, cũng hiểu được khi đàm phán kiêng kị nhất là một bên hạ thấp mình, ai tự hạ thấp mình cũng tượng trưng cho việc người đó chấp nhận thua cuộc. Huống chi việc này vốn là La Phong chiếm tiện nghi, theo lý thuyết, nếu thân phận hai bên tương đồng thì bên phía người phạm sai lầm nên nhận lỗi.
Nhưng Trương Trạch Hổ lại có vẻ rất ngông nghênh, hiển nhiên là khinh rẻ La Phong là người mới gia nhập hàng ngũ Võ giả.
Đáng tiếc… La Phong lại chẳng hề ngán ngại bộ dáng của hắn.
“Thôi được rồi, hãy nghe một lời của ta vậy.” Ô Thông quán trưởng hội quán Cực Hạn mở miệng nói. “La Phong và Khai Sơn Hổ, các ngươi cũng nên nhượng bộ một chút. Theo ta nên là 30 triệu Hoa Hạ tệ đi! Trương Trạch Hổ, 30 triệu Hoa Hạ tệ đối với ngươi cũng không phải là lớn, bỏ ra chừng đó tiền chuyện này xem như xong. La Phong cậu chắc cũng không phản đối?”
La Phong gật đầu nói: “Vâng, cứ như Ô thúc nói đi.”
“Khai Sơn Hổ, ngươi thế nào?” Ô Thông quay sang nhìn Trương Trạch Hổ.
Trong phòng họp, mọi người cũng đổ dồn ánh mắt vào Trương Trạch Hổ, Trương Trạch Hổ tức giận phủi đít đứng dậy, cười giận dữ: “ Bảo ta phải cúi đầu trước một thằng nhóc, đừng có nằm mơ! Lão Lý, anh em, chúng ta đi!”
“Không đồng ý giải quyết riêng, ngươi lại muốn bỏ ra 100 triệu mới có thể bảo vệ được cháu ngươi.” Ô Thông thản nhiên cười, nói.
“Ta tình nguyện bỏ ra 100 triệu cống hiến cho tổ quốc, cũng không muốn bỏ ra 30 triệu giải quyết riêng!!!” Trương Trạch Hổ cười lạnh, nhìn La Phong cười nhạo hai tiếng. “Nhóc con, Võ giả không phải là tốt như vậy đâu! Chờ khi ngươi rời khỏi thành thị căn cứ, ngươi sẽ biết quái thú đáng sợ như thế nào.”
Các tình huống hung hiểm luôn xuất hiện bất ngờ, quái thú trấn khi khảo hạch Võ giả thực chiến không thể đem ra so sánh cùng bởi vì đám quái thú của quân khu đều là được nuôi dưỡng nên thú tính cũng là yếu nhất. Hy vọng ngươi sẽ không sớm chết đi như vậy, nếu không tương lai làm sao có thể cùng ‘lão tử’ chơi đùa. Đúng rồi, quên chưa nhắc ngươi một câu, khoảng cách đến cấp Chiến Tướng của ta cũng chẳng còn bao lâu nữa, ngươi còn bao lâu nữa mới đạt tới cấp Chiến Tướng? Hơn nữa, ngươi có thể sống lâu được như vậy sao?”
La Phong mỉm cười: “Đa tạ Trương Trạch Hổ tiên sinh quan tâm, nhưng tiên sinh nên dành thời gian suy nghĩ xem làm thế nào chuẩn bị một 100 triệu đem cống hiến cho quốc gia để bảo vệ cháu của mình đi thì hơn đấy.” ^_^
“Hừ!” Trương Trạch Hổ sầm mặt lại. “Chúng ta đi!”
“Một trăm triệu ôi, một trăm triệu.” Hỏa pháo Trần Cốc ngồi một bên cố ý phát ra tiếng kêu kỳ quái.
Nhóm người Trương Trạch Hổ bước đi luôn, không nói thêm nửa lời.
Sau khi đám người kia rời đi, nhóm người trong phòng họp của võ quán Cực Hạn bàn luận ầm ĩ.
“Tính tình của Trương Trạch Hổ này quả nhiên xấu xa không thể tưởng, y hệt như những lời đồn đại về hắn. Rõ ràng là cháu hắn sai nhưng hắn cũng không chịu hạ mình thừa nhận.” Ô Thông lắc đầu, cười. “Thà chấp nhận mất 100 triệu, cũng không chịu bỏ ra 30 triệu giảng hòa!”
Võ quán có điểm cống hiến thì quốc gia tương tự cũng có huân chương ghi nhận những cống hiến cho tổ quốc.
Đối với quốc gia có công lao đóng góp, căn cứ công lao lớn hay nhỏ sẽ cho ta số lượng điểm cống hiến tương ứng. Đạt tới 1 vạn điểm thì chính là nhất tinh (1 sao) cấp, 10 vạn (100 ngàn) điểm chính là nhị tinh (2 sao) cấp… Cách tính này cũng giống như cách tính điểm cống hiến của võ quán. Năm đó Võ giả Đổng Nam Bưu một mình chém chết quái thú kỳ lạ mình rồng đầu hổ bên bờ sông Trường Giang giải cứu hơn mười vạn dân thường, sau đó anh dũng hy sinh đã được truy tặng huân chương anh hùng tứ tinh (bốn sao) cấp.
Có thể quyên tiền cho võ quán nhận điểm cống hiến, cũng với đạo lý đó có thể quyên tiền cho quốc gia nhận cống hiến điểm do tổ quốc ghi công.
Một vạn (=10 ngàn) Hoa Hạ tệ được một điểm cống hiến.
Một trăm triệu Hoa Hạ tệ là 10 ngàn điểm cống hiến cũng chính là nhất tinh cấp.
Trương Trạch Hổ nếu không chịu thỏa thuận cùng La Phong, thì chỉ còn một biện pháp duy nhất chính là vì đứa cháu, hắn đem 100 triệu quyên góp cho tổ quốc để cho cháu của hắn nhận được điểm cống hiến quốc gia đạt tới nhất tinh cấp. Là công dân nhất tinh cấp, Trương Hạo Bạch sẽ có đặc quyền, sẽ không vì lỗi của hắn với La Phong mà phải chịu hình phạt nhiều năm tù giam.
“Cho dù hắn nộp cho quốc gia 100 triệu, để cháu hắn trở thành công dân nhất tinh cấp. Nhưng công dân nhất tinh cấp dám đối phó với Võ giả, tuy hình phạt không cao nhưng cũng phải giam giữ dăm ba tháng, cũng vẫn phải chịu một chút.” Hỏa pháo Trần Cốc lắc đầu, nói.
“Người ta không chịu hạ mình, còn trách được ai?”
“Có tiền, không cần phải hạ thấp mình.”
Nhóm Võ giả của võ quán Cực Hạn phá lên cười.
“La Phong.” Quán trưởng Ô Thông cười, nói. “Theo lời căn dặn của Gia Cát chủ quản, an bài cho cậu gia nhập tiểu đội Võ giả cấp Chiến Tướng; như vậy cậu ở bên ngoài thành thị căn cứ càng tăng thêm lịch duyệt mà an toàn cũng có thể được đảm bảo. Ta cũng đã giúp cậu nói chuyện cùng ‘tiểu đội Hỏa Chùy’ để cho cậu gia nhập vào tiểu đội đó.”
“Tiểu đội Hỏa Chùy?” La Phong khẽ gật đầu.
Gia Cát chủ quản đích xác coi trọng mình, trước tiên để cho mình gia nhập tiểu đội Võ giả cấp Chiến Tướng.
Rời khỏi thành thị căn cứ tiến vào hoang dã chém giết quái thú, các thành viên trong một tiểu đội thực lực cũng không đồng đều. Nếu như trong tiểu đội có một Võ giả cấp Chiến Tướng thì đó chính là tiểu đội Võ giả cấp Chiến Tướng.
“La Phong.” Hỏa pháo Trần Cốc ngồi bên cạnh vỗ vỗ bả vai, cười phóng khoáng, nói. “Ta chính là tiểu đội trưởng tiểu đội Hỏa Chùy! Sau này theo ta chiến đấu, ta bảo vệ cậu, nhưng La Phong này, mặc dù khó nghe nhưng ta cũng phải nói trước cho cậu biết; tiểu đội Hỏa Chùy chúng ta sẽ cấp cho cậu cơ hội rèn luyện để tăng thêm lịch duyệt, giúp cậu thích ứng với việc chém giết cùng quái thú. Nhưng chính cậu cũng phải nhận thức điều này, cần phải hết sức cố gắng không thể ỷ lại vào sự trợ giúp của những thành viên khác. Nếu sau khi hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên mà cậu không thể thích ứng được… Chúng ta cũng chỉ có cách loại cậu ra khỏi tiểu đội.”
“Trần đại ca, em hiểu mà.” La Phong gật đầu, cười.
Tiểu đội Võ giả là luôn hoạt động bên bờ sinh tử, nếu trong tiểu đội có thêm một gánh nặng sẽ ảnh hưởng rất lớn đến các thành viên khác.
“Cậu nói vậy ta cũng yên tâm. Còn chuyện này nữa…” Hỏa pháo Trần Cốc cười, nói. “Hiện giờ trang bị, binh khí của cậu đã mua được chưa?”
“Vẫn chưa có, em đang chuẩn bị mua một số binh khí, trang thiết bị. Nhưng những loại binh khí tốt đều yêu cầu điểm cống hiến đạt nhất tinh cấp mới có thể mua được giá ưu đãi.” La Phong lắc đầu, ngại ngùng nói.
Hỏa pháo Trần Cốc mỉm cười, nói: “Chuyện này đơn giản thôi, cậu cho ta biết, cậu muốn mua những loại vũ khí, trang thiết bị gì, ta sẽ giúp cậu mua. Cống hiến điểm của cậu không đủ, nhưng của ta thì lại thoải mái! Hiện tại điểm cống hiến của ta cách nhị tinh cấp cũng không xa. Ta hoàn toàn có thể mua được với giá ưu đãi, sau đó cậu chuyển tiền vào tài khoản trả ta là được.”
“Phải đấy.” Ô Thông quán trưởng ở bên cạnh cũng gật đầu, nói. “Bình thường các loại vũ khí, trang thiết bị nhờ người khác mua hộ cho cũng không vấn đề gì. Còn các loại bí tịch thì không thể nhờ người khác mua hộ được.”
La Phong gật gật đầu.
Cái này hắn biết, chẳng hạn như hắn mua ‘Cửu Trọng Lôi Đao’ thì trong hệ thống thông tin lưu trữ của võ quán Cực Hạn, liên minh ngầm, võ quán Lôi Điện sẽ lưu lại dữ liệu La Phong mua ‘Cửu Trọng Lôi Đao’ ba tầng đầu. Như vậy sau này La Phong thi triển ‘Cửu Trọng Lôi Đao’ sẽ không có chuyện gì.
Nhưng nếu là Dương Võ, hắn không mua loại bí tịch này mà lại thi triển ‘Cửu Trọng Lôi Đao’. Nếu như bị phát hiện thì sẽ bị bắt giữ, vì bị nghi là tự sao chép, truyền bá bí tịch ‘Cửu Trọng Lôi Đao’, xâm phạm quyền sở hữu của ‘Lôi Thần’ đối với bí tịch này.
Không mua, sẽ không được phép tu luyện.
Nếu để người khác mua hộ bí tịch, như vậy trong hồ sơ lưu trữ chỉ có thông tin về người trực tiếp mua, mình không tự mua bí tịch, cũng không dám tu luyện. Nhưng binh khí, trang thiết bị thì lại không có cái gọi là ‘bản quyền sở hữu’ này.
“La Phong, cậu ghi danh sách những vũ khí, trang thiết bị cần mua ra, lát nữa ta sẽ mua giúp cậu.” Trần Cốc nói.
“Vâng!”
La Phong gật đầu, đi tìm giấy bút ghi lại những thứ mình cần mua.
Toàn bộ các loại trang bị là loại số 5.
Tác chiến phục (quần áo mặc khi chiến đấu) loại D5: cả bộ giá ưu đãi 9 triệu.
Huyết Ảnh chiến đao serie số 2 loại A5: giá ưu đãi 3 triệu.
Khiên (tấm chắn) loại B5: giá ưu đãi 1,5 triệu.
Phi đao serie 6: 10 cái, giá ưu đãi 1,5 triệu.
Tổng cộng là 15 triệu, thêm vào ba lô, đồng hồ thông tin đeo tay, La Phong đã có một bộ trang thiết bị đầy đủ, thích hợp.
Trong phòng luyện võ trên tầng 2 nhà La Phong
Ánh mặt trời buổi sớm rải những tia nắng vàng rực rỡ xuyên qua cửa sổ chiếu sáng cả gian phòng luyện võ(*). La Phong mặc bộ đồ luyện công rộng thùng thình, bàn chân để trần ( đi chân đất ), khoanh chân ngồi trong phòng luyện võ. Hơn trăm mét vuông trong phòng luyện võ trống rỗng chỉ duy có một mình La Phong khoanh chân ngồi ở chính giữa, trước người hắn được đặt ngay ngắn một quyển bí tịch – ‘Cửu Trọng Lôi Đao’.
“Nghe nói ‘Cửu Trọng Lôi Đao’ rất khó tu luyện, không biết rốt cuộc khó khăn như thế nào đây?” La Phong mở bí tịch ra xem.
----------oOo----------
PS: Hôm nay phiên gia muốn ra ngoài làm việc, khoảng chừng phải đến đêm khuya mới có thời gian lên mạng. Hôm nay lại là thứ 2, chắc lại càng muộn có lẽ phải đến hơn 11 giờ mới có chương mới, xin thông báo trước để mọi người biết.
(*) Dg: ta mạn phép viết lại câu này một tý vì lão CC văn chương khô khốc thiếu lãng mạn trầm trọng, cảnh đẹp thế mà dưới ‘bàn phím’ của lão biến thành một câu văn rỗng tuếch. Nguyên văn: Tảo thần dương quang thấu quá song hộ chiếu xạ tiến lai, lệnh chỉnh cá luyện vũ thính đô thị lượng đường đường đích. Dịch nghĩa Vietphase: Sáng sớm ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ chiếu xạ đi vào, làm cả phòng luyện võ đều là sáng trưng đích.

★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 921
Điểm thưởng : 0
Từ: 16.06.2007
Trạng thái: offline
#41 —
10.08.2010 08:30
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-10 09:33:22AloneStar>
Thôn phệ tinh không
Tập 3: Cửu Trọng Lôi Đao
Chương 1: Khu vực hoang dã
Tác giả: Ngã Cật Tây Hồng Thị
Converter : Thương Long
Dịch giả: AloneStar.
Biên tập : AloneStar.
Nguồn: 4vn- http://4vn.eu/forum
Cách căn cứ Giang Nam khoảng hơn trăm dặm về phía bắc, có một quân khu đóng quân ở đó.
“Két… két…” đoàn tàu chậm rãi dừng lại ở ga tàu trước cửa quân khu.
Từng Võ giả vũ trang hạng nặng liên tiếp xuống tàu, khoảng chừng hơn 20 người tất cả; hơn 20 người này lại chia thành 4 tiểu đội.
“La Phong này, thông thường thì khi Võ giả chúng ta đi ra ngoài chém giết quái thú, tới lúc cần tiếp tế đều sẽ tới quân khu.” Trần Cốc chỉ vào một tháp sắt cao ngất phía trước. “Thấy tòa tháp này thế nào? Cả Hoa Hạ quốc, thậm chí trên toàn thế giới, trong bất kỳ quân khu nào cũng đều dành riêng ra một khu vực đặc thù để làm khu vực tiếp tế cho Võ giả, dành riêng cho Võ giả nghỉ ngơi. Các căn cứ để tiếp tế cho Võ giả này thông thường đều xây dựng một ngọn hải đăng như vậy, với ngụ ý là chiếu sáng cho Võ giả tìm thấy đường về nhà.”
La Phong gật gật đầu.
Trong khu vực tiếp tế cho Võ giả trong quân khu, có nhiều căn nhà nhỏ, yên tĩnh, điều kiện vô cùng thoải mái.
“Tiểu đội Hỏa Chùy, các anh nghỉ ngơi ở nhà E6.” Một sĩ quan ở căn cứ tiếp tế đưa cho Cao Phong - tiểu đội trưởng tiểu đội Hỏa Chùy một cái chìa khóa, mỉm cười, vỗ vỗ bả vai Cao Phong. “Lão Cao, lần này sẽ đi săn trong bao lâu? Nếu săn được thứ gì tốt, hoan nghênh bán cho liên minh ngầm của ta, ta nhất định sẽ đưa ra một cái giá hợp lý.”
Trong căn cứ tiếp tế, tuy rằng có không ít người phục vụ mặc quân phục.
Nhưng trên thực tế, nhân viên phục căn cứ tiếp tế dành cho Võ giả là đến từ võ quán Cực Hạn, võ quán Lôi Điện, quân đội quốc gia cùng với liên minh ngầm. Bọn họ vừa phục vụ, đồng thời cũng làm công tác thu mua một ít vật liệu trân quý từ thân thể quái thú của các Võ giả.
“Ha ha, được thôi.” Cao Phong cười phóng khoáng. “Nhanh chuẩn bị cơm trưa cho chúng ta đi chứ.”
Căn cứ tiếp tế dành cho Võ giả này cũng không lớn lắm.
“E6, ở đằng kia.” Tiểu đội Hỏa Chùy nhanh chóng tìm thấy nhà E6, đó là một căn biệt thự nhỏ có 3 tầng, quét cái chìa khóa điện tử qua khe kiểm tra, cửa chính của biệt thự lập tức mở ra. Khi tiểu đội Hỏa Chùy còn chưa rời khỏi căn cứ tiếp tế, thì quyền sử dụng tiểu lâu E6 này hoàn toàn thuộc về tiểu đội Hỏa Chùy.
“Ta chợp mắt một lúc đã, tối qua ngủ không được ngon giấc.” Trần Cốc đặt hai cái hòm sắt to đùng trên tay xuống, ngả người nằm lăn ra giường, vươn vai tỏ vẻ mệt mỏi.
“Muốn nghỉ ngơi thì bây giờ có thể nghỉ ngơi, tối nay chúng ta chính thức xuất chiến, đến lúc đó tinh thần phải ở trạng thái tốt nhất.” Đội trưởng Cao Phong nói.
“Đã rõ!”
Thiết thương Trương Khoa, hai anh em Song Nguyệt Loan Đao, cùng cười, hiển nhiên đã sớm biết quy củ.
“Tối nay xuất phát?” La Phong cũng thoáng giật mình.
“La Phong này, cậu thấy thời tiết bây giờ thế nào? Hiện giờ là cuối tháng tám, là thời gian nóng nhất trong năm. Trời nóng như thế này, mang trên lưng mấy trăm kilogram, hết chạy đông rồi lại chạy tây, cậu cho dù mang nhiều nước cũng không đủ để uống, đến lúc đó chỉ có thể uống nước sông mà thôi.”
Trần Cốc liếc mắt nhìn La Phong, miệng cười nói: “Buổi tối, thời tiết mát mẻ đi lại sẽ dễ chịu hơn, mà lại tiết kiệm được nước uống.”
La Phong cười xấu hổ.
Tuy mình đã xem qua nhiều bài viết, nhưng cũng không để ý đến chuyện này.
“Ai kia?” La Phong nhìn qua cửa sổ tầng trệt, nhìn thấy một bóng người trong căn cứ tiếp tế. “Trần ca, anh xem, kia có phải là Trương Trạch Hổ không?” Trên người Trương Trạch Hổ quấn băng trắng, trên mặt tấm băng còn có vết máu mờ mờ, hiển nhiên hắn đã bị thương, lúc này đang dưỡng thương ở căn cứ tiếp tế.
Trần Cốc cũng ngoái đầu lại nhìn: “Đúng, chính là Trương Trạch Hổ.”
“Hắc hắc!” Trần Cốc đi ra cửa, đắc ý hô to một tiếng: “Khai Sơn Hổ, ngươi sao thế? Mấy hôm trước còn khỏe mạnh vậy, làm sao mà mới chỉ thoáng chốc đã bị thương như thế rồi?”
Bên ngoài, Trương Trạch Hổ đang vừa đi vừa nói chuyện phiếm với đám bạn, ngoảnh lại nhìn, thấy nhóm người Trần Cốc, La Phong trước cửa biệt thự, lập tức hắn nghiến răng giận dữ. Rồi cố nén lửa giận, lớn tiếng cười nhạo, nói: “Trần đại pháo, tiểu đội Hỏa Chùy các ngươi cũng coi như là một tiểu đội tinh nhuệ, sao lại mang thêm một người mới? Ha ha, các ngươi không sợ gánh nặng đó ảnh hưởng đến toàn đội, có thể dẫn tới tử vong sao!”
Thông thường các tiểu đội tinh nhuệ, phối hợp ăn ý rất ít khi tự nguyện mang theo một người mới.
Bởi vì, cho dù người mới tố chất thân tể tốt, nhưng không có kinh nghiệm, tới lúc gặp chuyện khẩn cấp rất dễ làm liên lụy đến các thành viên lâu năm khác.
* * *
Trương Trạch Hổ cùng Trần Cốc châm chọc, phỉ báng nhau được vài câu thì bị đội trưởng ‘Song Phong Chùy’ Cao Phong khiển trách một câu, Trương Trạch Hổ lập tức ngậm miệng, không dám nói thêm nửa lời. Hắn đôi khi dám đôi co cùng Trần Cốc, nhưng lại không dám dây dưa cùng với Cao Phong; bởi vì Trần Cốc sử dụng vũ khí nóng, nhưng Cao Phong thì lại dùng vũ khí lạnh ( các loại đao, kiếm, chùy…)
Sử dụng vũ khí nóng, cho dù đạt tới đỉnh phong, cũng chỉ là sơ cấp Chiến Tướng, bởi vì các loại vũ khí nóng tối đa cũng chỉ uy hiếp được quái thú ‘sơ cấp thú tướng’.
Trương Trạch Hổ lại sắp bước vào cấp Chiến Tướng.
“Mẹ kiếp! Không ngờ thằng nhóc La Phong lại được gia nhập vào tiểu đội Hỏa Chùy.” Trương Trạch Hổ đi cùng với đồng đội của mình, vừa đi hắn vừa mắng. “Ta cứ tưởng rằng nó cũng chỉ gia nhập vào một tiểu đội Võ giả bình thường, như vậy ta có thể ‘dạy dỗ’ cho nó một trận nên thân, cho nó biết hậu quả của việc chọc vào ta. Ai ngờ nó lại có thể gia nhập vào tiểu đội Hỏa Chùy!”
Trương Trạch Hổ giận dữ nghiến răng ( Dg: coi chừng gãy hết răng, phải húp cháo đó :88: :88: )
“Lão Hổ, thanh niên bên cạnh Trần Cốc vừa rồi là La Phong, người khiến ngươi phải mất đi 100 triệu phải không?” Trung niên chột mắt bên cạnh cất tiếng hỏi.
“Đúng, chính là nó.”
Cặp mắt Trương Trạch Hổ ánh lên tia hung ác. “Thằng nhóc con này, ta vốn tưởng rằng nó không dám làm tới cùng. Lần đó, sau khi đàm phán, ta vừa về thì cục an toàn cũng lập tức tới nhà cháu ta. Thằng nhóc này không ngờ thật sự báo cho cục an toàn, cháu ta bị bắt khiến ta lập tức phải lấy danh nghĩa cháu ta cống hiến cho quốc gia 100 triệu, để cháu ta trở thành công dân nhất tinh cấp. Nhưng cho dù như vậy thì cháu ta cũng vẫn cứ bị giam giữ vài tháng.”
Nghĩ tới cảnh anh trai mình lúc đó lo lắng, cùng với việc Trương Hạo Bạch hoảng sợ khi bị cục an toàn bắt đi, cơn giận của Trương Trạch Hổ lại sôi lên.
Trước đó, hắn đã cam đoan cùng với anh trai và đứa cháu, chắc chắn sẽ bảo hộ được cho nó.
Tuy rằng sau đó hắn tiêu tốn mất 100 triệu để bảo vệ cháu. Nhưng Trương Hạo Bạch cũng không tránh khỏi chịu một vài tháng khổ sở trong nhà tù.
“Bỏ đi, nghĩ ngợi nhiều làm gì. Cháu ngươi phải chịu một ít khổ sở cũng có chỗ tốt.” Trung niên chột mắt khẽ cười, nói. “Ngươi nên sử dụng thời gian nghỉ ngơi cho tốt. Vết thương này của ngươi khoảng chừng sau ba ngày sẽ khỏi hẳn, lúc đó chúng ta tiếp tục đối phó với con quái thú khốn kiếp kia; giết được nó là tiểu đội của chúng ta thành công.”
“Ừ.” Trương Trạch Hổ gật đầu quả quyết, ánh mắt dõi về phía xa xa. “Chắc có thể thằng nhóc La Phong lần đầu tiên tiến vào khu vực hoang dã này không chết cũng bị trọng thương.”
“Ha ha, đối với hắn oán khí của ngươi đúng thật không nhỏ, có điều lần đầu tiên tiến vào khu vực hoang dã, bị thương là chuyện không thể tránh khỏi.” Trung niên chột mắt cười, nói.
* * *
Trời sẩm tối, sáu thành viên của tiểu đội Hỏa Chùy, võ trang hạng nặng, lần lượt rời khỏi căn cứ tiếp tế tiến vào khu vực hoang dã.
“Trần Cốc, đưa một cái hòm sắt của ngươi cho ta.” Đội trưởng Cao Phong mở miệng nói.
“Ha ha, làm phiền đội trưởng rồi. Hai cái rương này ta cũng chỉ mang theo được trong thời gian ngắn thôi, chứ cứ mang theo mãi thì ta cũng chịu không nổi.” Nói xong Trần Cốc đưa sang cho đội trưởng Cao Phong một cái hòm sắt to trên lưng; Cao Phong dùng một tay thoải mái tiếp nhận rồi đeo luôn lên lưng mình. Sức nặng của cái hòm ấy đối với đệ nhất cường giả của tiểu đội Hỏa Chùy thì chẳng đáng kể chút nào.
“Cạch!”
Trần Cốc mở một cái hòm khác ra, ngoại trừ một khẩu súng máy màu xám bạc, họng súng ánh lên tia kim loại bóng loáng, còn lại bên trong hòm toàn là đạn. Đầy cả một hòm sắt to như thế cũng có thể hiểu được số lượng đạn rất nhiều.
“Trần ca, đây là loại súng gì vậy?” La Phong tò mò hỏi.
“Loại M81, đường kính 12,7 ly, trong một phút có thể bắn từ 50 đến 300 viên đạn.” Trần Cốc mỉm cười tự đắc, nói. “ Toàn thân súng được pha trộn thêm hợp kim Khắc La cấp ba, cho dù bắn liên tục không ngừng, thì nhiệt độ của nòng súng cũng không ảnh hưởng đến độ chính xác của viên đạn.”
La Phong tò mò hỏi tiếp: “Trần ca, tại sao anh không dùng Hỏa thần pháo? Uy lực loại súng máy Hỏa thần hạng nặng kia không được mạnh sao?”
“Cậu biết cái gì!” Trần Cốc trừng mắt.
Thiết thương Trương Khoa bên cạnh cũng cười nói: “La Phong, loại súng máy Hỏa thần hạng nặng uy lực là lớn. Nhưng Hỏa thần hạng nặng đó bắn cũng rất nhanh, tốn rất nhiều đạn, một phút bắn ra 7000 viên đạn có thể còn nhanh hơn. Cậu thử tính xem nhé: Một phút 7000 viên đạn, mà loại đạn có thể uy hiếp ‘sơ cấp thú tướng’ mỗi viên ít nhất cũng nặng 50gram, một vạn viên là 500 kilogram.”
“Cậu mang trên lưng 500 kilogram đạn, đuổi theo quái thú cả trăm dặm đường. Đến lúc cậu giết quái thú, chỉ cần tốn thời gian nhiều hơn một phút là Hỏa thần pháo đã bắn hết sạch đạn.” Trương Khoa nhìn La Phong cười. “Cậu nói xem, Hỏa thần pháo có tốt hay không?”
La Phong giật mình.
Cái này đúng là hắn không biết, đối với trọng lượng của viên đạn cũng là một vấn đề lớn. Một phút 7000 viên đạn, như vậy phải mang bao nhiêu đạn cho đủ đây?
“Ngoại trừ quân đội, hoặc là chỉ để tập trung đối phó với một quái thú nào đó, chuyên chỉ vận chuyển số lượng lớn đạn cùng Hỏa thần pháo tới. Còn đâu thì cũng giống như tình huống của chúng ta, hoàn toàn không có khả năng sử dụng Hỏa thần pháo; bởi vì không thể có đủ lượng đạn để tiêu hao như vậy.” Trần Cốc mỉm cười tự giễu cợt mình. “Ta lần này tổng cộng mang theo 10.000 viên đạn còn đang phải nhờ đội trưởng mang giúp hộ ta một phần.”
Trên người Trần Cốc quấn đầy những dải băng đạn, tay cầm súng máy. Cùng đi với La Phong ở giữa đội ngũ nhận sự bảo hộ từ những thành viên khác.
Hai anh em Song Nguyệt Loan Đao đi tiên phong.
Đội trưởng Cao Phong cùng với Trương Khoa là đi sau đoạn hậu.
“Chúng ta đi dọc theo đường cao tốc này khoảng 3 ngày, là tới được địa điểm lựa chọn của chúng ta ở tọa độ 0201.” Đội trưởng Cao Phong nói.
La Phong vừa nhìn đường cao tốc vừa suy nghĩ miên man, đường cao tốc đối với nhân loại bình thường sống trong các khu phố của căn cứ thì chỉ còn tồn tại trong truyền thuyết.
Dưới chân, con đường cao tốc đã sớm bị hư hỏng nặng rồi, mặt đường nứt ra những khe, rãnh lớn.
Đưa mắt nhìn quanh, trên con đường cao tốc này lác đác có những chiếc xe hơi nhỏ, xe khách, xe tải,… bị tàn phá nặng nề hoặc đã nát vụn, một vài chiếc lốp xe rách nát nằm rải rác. Trên mặt đất thỉnh thoảng xuất hiện vài vệt máu đã thâm đen lại.
“Đi thôi!”
Ráng trời chiều hắt những tia sáng hồng rực, chiếu rọi xuống con đường cao tốc đã hư hỏng hơn mười năm không tu sửa, một hàng sáu người đang không ngừng đi tới dọc theo con đường cao tốc.
“Rống~~~”
"Ngao ô ~~ "
Trong những thôn xóm hai bên đường vọng đến từng đợt quái thú gầm rú, thậm chí La Phong còn nhìn thấy khá nhiều quái thú xuất hiện trong tầm mắt.
Năm thành viên khác trong tiểu đội Hỏa Chùy tâm tình thả lỏng đều đặn tiến về phía trước, còn La Phong thì luôn cảnh giác không dám lơi lỏng một phút nào, mà cũng không có biện pháp lơi lỏng bởi vì hắn khắp nơi đều nhìn thấy quái thú tồn tại.
“Này La Phong, phía trước có một con quái thú cao hơn cấp G, là con lợn rừng một sừng cấp F, giao cho cậu đó.” Thanh âm của đội trưởng Cao Phong vang lên. “Đây là trận chiến đầu tiên của cậu khi tiến vào khu vực hoang dã!”
----------oOo----------
Tập 3 'Cửu Trọng Lôi Đao' bắt đầu!

★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 921
Điểm thưởng : 0
Từ: 16.06.2007
Trạng thái: offline
#53 —
16.08.2010 18:19
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-16 18:21:57AloneStar>
Thôn phệ tinh không
Tập 3: Cửu Trọng Lôi Đao
Chương 13: Giải Phẫu
Tác giả: Ngã Cật Tây Hồng Thị
Converter: Thương Long
Dịch giả:
phong_vu_
Biên tập:
phong_vu_
Nguồn: 4vn-
http://4vn.eu/forum
Ngân Nguyệt Hung lang từ trên cao vô lực rơi xuống, quang mang trong mắt nó dần dần tản mác. Trong thời khắc trước khi chết, nó nhớ lại quãng đời làm vương giả trong ‘Ngân Nguyệt lang tộc’. Từ lúc nhỏ nó đã khát khao đạt được cấp bậc Lĩnh chủ tối cao, mà hiện tại hắn cũng đang dừng ở Thú tướng Cao cấp đỉnh phong rồi, chỉ còn cách Lĩnh chủ một bước cuối cùng nữa thôi!
Nhưng thật xúi quẩy…
Nó lại bị một tiểu đội Võ giả cấp Chiến thần phục kích làm trọng thương. May mắn là nó nhờ vào tốc độ vượt trội mới có thể thoát chết. Nhưng trên đường chạy trốn lại gặp một tiểu đội võ giả cấp Chiến tướng khác. Nếu là lúc thực lực của nó còn cường thịnh thì tiểu đội này nó có thể dễ dàng diệt sạch!
Nhưng lúc đó lại dưới tình huống nó bị trọng thương.
Chỉ là tiểu đội cấp Chiến tướng này cứ như âm hồn không tan vậy, liên tiếp truy sát nó. Dẫu cho nó có chạy tới đâu vẫn bị tiểu đội này bám sát.
“Đúng là một đám nhân loại hỗn đản làm cho người ta căm ghét mà!”
“Chết trong tay một vị Tinh Thần Niệm Sư còn tốt hơn chết trong tay đám hỗn đản kia.” Ngân Nguyệt Hung lang trí tuệ cực cao, nó là Thú tướng Cao cấp trong vương tộc họ lang, trí tuệ có thể sánh ngang với yêu thú cấp Lĩnh chủ, mà trí tuệ của quái thú cấp Lĩnh chủ so với người bình thường cũng chẳng có khác biệt gì.
Có chết, cũng phải chết trong tay cường giả.
“Bịch!”
Thi thể khổng lồ của Ngân Nguyệt Hung lang nện thật mạnh xuống mặt đất, làm cho bề mặt của các bức tường xiêu vẹo xung quanh ầm ầm sụp xuống, mà ngay sau đó La Phong cũng hạ xuống.
Vù vù, “Không nghĩ đến ta có thể giết một con Ngân Nguyệt Hung lang.” La Phong đứng bên cạnh thi thể của con Ngân Nguyệt Hung lang thở ra một hơi dài, cùng lúc bốn thanh Phi đao đang lượn lờ xung quanh La Phong cũng rơi vào túi phi đao trên ống quần của hắn, “Hừ, còn có hai thanh phi đao đâu?” Ánh mắt La Phong đảo xung quanh.
Ánh mắt nhìn chằm chằm vào hai cái hố sâu trên nền xi măng, bề mặt xi măng cũng vì vậy mà nứt toát ra. Dưới đáy bên trong hai hố sâu đúng là hai thanh lục cấp Phi đao!
Một màn này không khỏi làm La Phong lạnh buốt sống lưng.
Tốc độ của Ngân Nguyệt Hung lang cùng lực đánh của trảo đúng là không thể tin nổi.
“Đề phòng những tiểu đội khác phát hiện, trước tiên phải giải phẩu đầu Ngân Nguyệt hung lang giá trị cao ngất trời này.” La Phong không suy nghĩ nhiều, liền cầm một thanh phi đao tới bên cạnh thi thể Ngân Nguyệt hung lang bắt đầu mổ xẻ ( DG : đại ka nào đi săn thú chắc cũng đều là bác sĩ đa tài). Hôm nay binh khí trên người mình là Huyết Ảnh đao cấp năm cũng có thể cùng Trung cấp Thú tướng chém giết.
Phi đao là loại lục cấp thì cũng có thể chiến đấu cùng Cao cấp Thú tướng.
Dọc theo miệng vết thương đã sớm rách ra trên bụng Ngân Nguyệt hung lang, La Phong dụng lực dùng phi đao rạch xuống.
“Hả?”
La Phong trừng mắt, lớp da lông đó khi trước vốn đã rách ra mà lúc này mình toàn lực dùng phi đao cắt cũng không được một phân nào. Đúng là không thể tưởng tượng nổi. Phải biết rằng thân thể quái thú lúc chưa có vết thương muốn xẻ ra thì độ khó rất lớn nhưng một khi đã có một miệng vết thương thì khó khăn đã giảm đi rất nhiều. Đáng tiếc… thân thể của cao cấp Thú tướng với lực lượng của La Phong bây giờ vẫn chưa thể cắt được.
“Xem ra muốn mổ xẻ quái thú cũng cần trình độ khá cao a.” La Phong cười, liền dùng Tinh Thần Niệm lực khống chế một thanh phi đao.
Lực lượng của Tinh Thần Niệm lực so với lực lượng của cánh tay mình đúng là mạnh hơn rất nhiều.
“Xoẹt!” Dọc theo bề mặt vết thương, phi đao đang lơ lửng bỗng nhiên rạch mạnh, chỉ nghe một tiếng động vang lên, sau đó miệng vết thương liền nhanh chóng mở rộng ra.
“Ta dùng Tinh Thần Niệm lực khống chế phi đao để cắt mà lại tốn hao khí lực nhiều vậy ?” La Phong chấn động, trong lòng vừa động liền khống chế phi đao đang lượn lờ mạnh mẽ đâm vào một mảng da còn lành lăn trên lưng, trên lưng Ngân Nguyệt hung lang thoáng lõm xuống, nhưng bên ngoài một vết thương nhỏ cũng không thấy.
La Phong giật mình: “Đúng là biến thái mà!”
“Ta lần này đúng là ‘chó ngáp phải ruồi’ mà.” La Phong nhịn không được sợ hãi than, “Tốc độ ngang ngửa vận tốc âm thanh, lực lượng lại cường đại, mà lớp da phòng ngự trân quý bên ngoài lại lợi hại như vậy. Nếu nó ở trạng thái cường thịnh muốn thắng nó tỉ lệ chỉ được hai ba thành!” Nếu gặp con Ngân Nguyệt Hung lang này đang ở trạng thái đỉnh phong, phi đao của La Phong chỉ có nhắm vào các vị trí yếu ớt như mắt, lỗ tai, hoặc lỗ mũi mới có thể tấn công được.
Lại còn Ngân Nguyệt Hung lang cực kỳ linh hoạt, nên khả năng thắng của La Phong vốn rất thấp, có thể nắm chắc hai ba phần đã là tốt lắm rồi.
“Phập!”
“Rẹt rẹt…”
La Phong nhanh nhẹn mổ xẻ, đầu tiên là lột bộ da có giá trị bên ngoài, sau đó là cắt lấy những lợi trảo cực kỳ rắn chắc của con Ngân Nguyệt hung lang, tất cả lợi trảo này đều là nguyên liệu để chế tạo hợp kim Khắc La cao cấp, giá cả cực cao. Còn có phần cứng rắn nhất trên thân thể Ngân Nguyệt Hung lang là sọ, răng nanh, cùng với đôi mắt có chút đặc thù.
Hễ là cái nào có giá cao La Phong đều cắt ra cất vào trong ba lô.
Phải biết những sản phẩm được phát minh hiện nay đều phải dựa vào rất nhiều nguyên liệu trên thân thể quái thú.
“Đã lấy sạch tất cả”
La Phong thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, thân thể của con Ngân Nguyệt Hung lang bây giờ chỉ còn một đống máu thịt mà thôi, La Phong khống chế Phi đao quay trở lại trong túi phi đao trên ống quần. Trong lòng không khỏi cảm thán, lúc mình giết con Ngân Nguyệt hung lang này tiêu hao Tinh Thần Niệm lực cũng không nhiều. Nhưng đến khi giải phẫu thi thể tiêu hao Tinh Thần Niệm lực so với lúc đó còn nhiều hơn mười lần!
“Bất kể thể nào, cũng đã thu được lời to.”
“Lần này, ta cũng sẽ kiếm được không ít tiền đây.” La Phong mặt rạng rỡ, tiểu đội Hỏa Chuy phân phối tiền tài là dựa vào cống hiến của mọi người trong lúc chiến đấu mà quyết định. Cho dù thực lực của ngươi có mạnh cỡ nào nhưng nếu trong lúc truy sát một con yêu thú nào đó mà ngươi không trợ giúp một chút nào thì dĩ nhiên cũng sẽ không chia cho ngươi một phân tiền nào.
Mà truy giết con Ngân Nguyệt hung lang này đều do tự bản thân La Phong ra tay.
Cho nên La Phong tất nhiên sẽ được phân chia phần lớn tài sản.
“Nếu bị người khác phát hiện ta đứng bên cạnh thi thể con Ngân Nguyệt Hung lang này có thể sẽ có phiền toái lớn đây” La Phong cười, “Có thể làm con Ngân Nguyệt Hung lang này bị thương chỉ sợ sẽ là võ giả cấp Chiến tướng cao cấp, thậm chí có thể là võ giả cấp Chiến thần cũng không chừng. Rất có khả năng là võ giả cấp Chiến thần, ngay cả trên thi thể cũng có tín hiệu định vị, cũng may đã bị ta cắt rơi.” La Phong cũng không muốn sẽ trở thành kẻ địch với gã võ giả có khả năng làm con Ngân Nguyệt hung lang kia bị trọng thương.
Cho nên… trốn nhanh là thượng sách.
Vèo.
La Phong nhanh chóng lặng lẽ rời đi, dưới màn đêm chỉ còn lại một đống máu thịt kia.
Trong đêm đen, dưới tình huống có số lượng lớn quái thú chiếm cứ khắp nơi trong thị trấn, thì tiểu đội Hổ Nha cũng đang cẩn trọng đi tới.
“Mẹ nó, con Liệp Sát Giả kia lại dám chạy loạn khắp nơi trong thị trấn này, mà nó lại là yêu thú cấp Thú tướng. Những yêu thú khác căn bản là không dám trêu chọc đến nó, có điều chúng ta lại phải cẩn thận tiến tới…” Một gã đầu trọc lực lưỡng đang sóng vai đi tới cùng Trương Trạch Hổ chửi rủa nói: “Sau khi chúng ta giết được con Liệp Sát Giả này, ta nhất định phải đem thịt của nó nướng ăn mới được. Không ăn được thịt của nó thì không giải được nỗi tức trong lòng đây.”
Trương Trạch Hổ bên cạnh nhếch miệng cười: “Đừng nóng vội, trên thân con Liệp Sát giả kia có tín hiệu của chúng ta, cho dù nó có chạy tới đâu cũng không thoát được.”
“Con Liệp Sát giả kia đang ở đâu?” Đội trưởng tiểu đội Hổ Nha ở phía trước trầm giọng hỏi.
“Đội trưởng, con Liệp Sát giả kia đang ở nơi cách chúng ta đại khái khoảng mười ba dặm, chỉ có điều hiện tại nó không còn di chuyển nữa chắc là đang ở tại chỗ đó dưỡng sức.” Đông Tử - người sử dụng vũ khí nóng đang cầm thiết bị định vị cười nói.
Lập tức toàn tiểu đội Hổ Nha đều mừng rỡ.
“Không di chuyển?”
“Nghỉ ngơi ! Ha ha.”
Bọn họ sợ nhất là cảnh Ngân Nguyệt Hung lang điên cuồng chạy trốn, Trương Trạch Hổ cười hắc hắc: “Có lẽ con Ngân Nguyệt Hung lang kia nghĩ rằng vị trí ẩn nấp của nó an toàn, nên dự định trốn ở đó để dưỡng thương. Nhưng nó nào biết được sự lợi hại của chúng ta.”
“Đi! Cơ hội này không thể bỏ qua, chỉ có mười ba dặm mà thôi, rất nhanh sẽ tới.” trong mắt đội trưởng tiểu đội Hổ Nha ánh lên quang mang hưng phấn, trầm giọng nói: “Mọi người tăng tốc độ lên, nói không chừng lần này chúng ta có thể giết được con Liệp Sát Giả này.”
Tốc độ di chuyển của tiểu đội Hổ Nha lập tức tăng nhanh.
Mười ba dặm, đối với một tiểu đội Võ giả thì chẳng là gì, cho dù xung quanh đều có yêu thú bao vây, cũng chỉ cần nửa giờ là có thể đi đến.
Khoảng bốn mươi phút sau.
“Phía trước chính là nơi Ngân Nguyệt hung lang dưỡng thương, mọi người cẩn thận một chút.” Đội trưởng tiểu đội Hổ Nha vung tay lên lập tức sáu đội viên của tiểu đội nhanh chóng phân thành hai nhóm theo hai hướng bao vây lại, chậm chậm vây quanh nơi phát ra tín hiệu của Ngân Nguyệt Hung lang. Trong cả hai phân đội mọi người đều không dám lên tiếng.
Ngân Nguyệt Hung lang vốn rất nhạy cảm.
Một bước, hai bước, ba bước…
Mọi người đều cẩn thận.
“Ra tay!” Đội trưởng của tiểu đội Hổ Nha vung tay ra tín hiệu cho tốp thứ hai cũng đồng thời hành động.
Vèo! Vèo! Vèo!
Hai phân đội từ hai hướng vọt vào hẻm nhỏ, cùng lúc một trước một sau đều cách vị trí phát ra tín hiệu của Ngân Nguyệt Hung lang khoảng một trăm thước.
Sáu đội viên đều đứng từ xa nhìn về phía ở giữa. Nơi đó theo đạo lý phải là chỗ của Ngân Nguyệt Hung lang mới đúng, nhưng bọn hắn cũng không thấy mục tiêu mà chỉ có … mùi máu tanh nhàn nhạt.
“Hử?” Đội trưởng Hổ Nha biến sắc.
“Không tốt!”
Mọi người trong tiểu đội Hổ nha đều đồng loạt xông tới bên cạnh đống máu thịt. Ngay tại đó còn có một nhúm lông có gắn một điểm ngân quang.
“Mẹ nó.” Trương Trạch Hổ nắm chặt bộ lông, tức giận nói: “Bị hớt tay trên!”
Có rất nhiều tiểu đội Võ giả tiểu đội lưu lại tín hiệu định vị trên thân thể yêu thú bị trọng thương. La Phong cũng hiểu điều này, hơn nữa con Ngân Nguyệt Hung lang này cũng đang bị thương, rất có thể đã bị gắn tín hiệu theo dõi. Cho nên hắn đã từng dùng Tinh Thần Niệm lực dò xét một lần thì phát hiện nhúm lông này có điểm đặt thù liền trực tiếp cắt bỏ.
“Láo xược!” Đội trưởng tiểu đội Hổ Nha sắc mặt hung tợn, nghiến răng nói.
“Truy đuổi lâu như vậy lại bị kẻ khác cưỡm mất!” Trung niên độc nhãn bên cạnh sắc mặt sa sầm tức giận nói.
“Đi.” Đội trưởng tiểu đội Hổ Nha mắt lóe hàn quang, quát khẽ nói: “Dám cướp mồi trên miệng hổ, chiếm đồ của chúng ta, đúng là muốn chết! Tiểu đội Võ giả này vừa mới giải phẩu thi thể xong, có thể lo lắng đến an toàn chắc chắn sẽ chạy tới căn cứ tiếp tế! Cho nên … Tất cả huynh đệ tiểu đội Hổ Nha, chúng ta lập tức chạy tới căn cứ tiếp tế với tốc độ nhanh nhất! Tranh thủ đuổi kịp bọn chúng tại giữa đường”.
“Vâng, đội trưởng.” Năm người lập tức tuân mệnh.
“Xuất phát.” Đội trưởng tiểu đội Hổ Nha đang đằng đằng sát khí vung tay lên, đồng dạng những đội viên của tiểu đội đang ôm một bụng lửa giận đều nhanh chóng đi theo đội trưởng nhằm phía căn cứ tiếp tế tiến đến.
----------oOo----------

★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 921
Điểm thưởng : 0
Từ: 16.06.2007
Trạng thái: offline
#56 —
18.08.2010 13:24
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-18 13:26:56AloneStar>
Thôn phệ tinh không
Tập 3: Cửu Trọng Lôi Đao
Chương 16 : Trở Về Căn Cứ
Tác giả: Ngã Cật Tây Hồng Thị
Converter: Thương Long
Dịch giả: phong_vu_
Biên tập: phong_vu_
Nguồn: 4vn- http://4vn.eu/forum
“Chẳng qua đầu Ngân Nguyệt hung lang này là do La Phong tự một mình dốc sức truy sát, giải phẩu rồi mang về, tất cả công lao đều của hắn.” Cao Phong cười nói, “Cho nên, Liệp Sát Giả La Phong mới có thể được chia phần cao nhất là tám phần, còn lại hai phần thì chia đều cho năm người chúng ta.” Đây là quy củ của tiểu đội võ giả.
Dẫu cho một mình ngươi làm hết tất cả mọi việc thì cũng nên chia cho mọi người một chút lợi tức chứ…
Thông thường khi giết được quái thú cấp thú tướng, thì người có công cao nhất sẽ được chia sáu phần. Nhưng lần này tất cả mọi việc đều do La Phong làm nên mới được chia phần cao hơn mọi khi là tám phần.
“La Phong, lợi tức của người đạt được bây giờ chỉ sợ còn vượt qua mười năm tích lũy a.” Trần Cốc bên cạnh nhịn không được hô lên, “Đêm nay ngươi nhất định phải đãi mọi người a.”
“Đúng vậy, nhất định phải khao, trả tất cả mọi khoản trong bữa tiệc hôm nay.” Ngụy Thiết, Ngụy Thanh đồng thanh nói.
Phải biết, ngay cả Trương Trạch Hổ trong ‘tiểu đội Hổ Nha’ cũng phải gần hai năm mới kiếm được khoảng một ức. Mà hai năm gần đây mới là lúc thực lực của Trương Trạch Hổ mạnh nhất, còn trước đây tốc độ kiếm tiền của hắn cực kỳ chậm… Nói cách khác, qua nhiều năm như vậy Trương Trạch Hổ đại khái cũng chỉ kiếm được khoảng ba bốn ức mà thôi.
Mà La Phong này vỏn vẹn chỉ có một lần… đã giàu to.
Chẳng qua “Liệp Sát Giả” không phải ai cũng có khả năng giết được, La Phong có năng lực này, tự nhiên cũng sẽ được nhiều tiền hơn. Tất cả Võ Giả luôn luôn nằm trong một vòng luẩn quẩn, thực lực càng cao bao nhiêu thì tài phú bên người càng kinh người bấy nhiêu.
“Nhất định phải đãi rồi, ta làm sao dám không mời mọi người chứ ? Đãi một chầu tại thương thành của liên minh HR.” La Phong hắc hắc cười nói.
“Ta trước tiên sẽ chia tiền ra rồi chuyển đến tài khoản của mọi người.”
Cao Phong cười nói, trước mặt mọi người công khai đem số tiền đoạt được phân chia rồi thông qua tài khoản chung của tiểu đội Hỏa Chùy chuyển đến tài khoản riêng của mỗi người. Mật mã của tài khoản chung thì mỗi người trong tiểu đội đều biết được. Thông thường sau khi đoạt được tiền đều lập tức phân chia.
…
Cũng trong chiều hôm đó, cả đám người La Phong đều ngồi tàu trở về thành phố.
“Tàu đã tới ga, mời quý khách chuẩn bị tốt hành lý.” Tiếng nói của nhân viên bên trong toa tàu vang lên, lao xao một tiếng, cửa tàu liền mở ra.
“Đi!”
Cao Phong, La Phong, Trương Khoa, Trần Cốc cùng Ngụy gia huynh đệ đều liên tiếp đi xuống.
“Thật đông người.” La Phong vừa ra khỏi đoàn tàu, liếc mắt nhìn khắp xung quanh nhà ga, mà nhìn xuyên qua nhà ga bên trong tòa cao ốc là một số lượng lớn xe chở khách, phải biết rằng, dân cư trong nội thành cũng vượt quá một ức, liền có thể hiểu nhà ga này náo nhiệt đến mức nào.
“Các huynh đệ, phải cảm tạ vũ khí trong tay chúng ta a, chúng ta lại một lần nữa còn sống quay về!” Cao Phong cảm khái nói.
“Đã trở về!”
“Trở về thành thị của con người.”
Trong lòng La Phong cũng đồng dạng cảm khái, tuy lần này đến khu vực hoang vu chỉ mất khoảng bảy tám ngày, nhưng khu vực này là chốn hoang phế, các thành thị ở đây sớm đã không còn nguyện trang. Đều bị một lượng lớn quái thú chiếm cứ, bọn người La Phong muốn di chuyển cũng phải thật cẩn thận để tránh không bị bao vây bởi một đàn quái thú.
Chỉ có ở thành phố! Mới là khu vực an toàn để con người sinh sống! Chỉ ở địa phương này mới có thể tồn tại văn minh.
“Thành thị là khu vực sinh sống của con người.” Trong lòng La Phong có chút hiểu ra, “ Vì căn cứ của xã hội loài người, thì đám Võ giả có thực lực càng phải ra mặt! Giống ta bình thường có khả năng giết được quái thú cấp Thú binh, thậm chí quái thú cấp Thú tướng sơ cấp cũng có khả năng giết được. Nhưng đối với nhân loại bình thường mà nói cho dù được trang bị vũ khí nhưng khi đối mặt với quái thú cấp Thú tướng thì vẫn nguy hiểm vạn phần.”
Quốc gia vì cái gì mà cấp cho Võ giả đặc quyền ?
Cả thế giới vì cái gì mà cổ vũ đám Võ giả đi truy sát quái thú?
Bởi vì giết được quái thú càng nhiều thì thành thị của nhân loại càng được mở rộng thêm.
“Này, lão bà phỏng chừng khuya hôm nay ta sẽ về nhà.” Trương Khoa vừa gọi điện, trên mặt còn điểm một nụ cười, “Đối với tình huống bị thương lần này có thể là một sự tình lớn trong nhà, nếu phải ở lại trong nhà cũng có thể làm bà xã đại nhân hài lòng!” Căn bản không có cách nào khác ngẫm lại một cái cụt tay đích nhân, lúc này nụ cười hội như vậy tự nhiên chân thành.
Đối với những võ giả chém giết sinh tử ở bên ngoài thì gia đình chính là mối lo ngại sâu trong nội tâm của họ.
La Phong cũng gọi điện thông báo cho gia đình.
“Là Tiểu Phong à?”
Nghe được thanh âm quen thuộc La Phong không khỏi có chút chạnh lòng nói, “Mẹ à, có lẽ đến khuya nay con mới về tới nhà, cơm chiều mọi người không cần đợi con đâu.”
“Khuya hôm nay ?” Mẹ hắn kinh hỷ nói:”Tốt tốt, ba con đang ở bên ngoài với em con, để mẹ gọi bọn họ đến nghe điện thoại.”
La Phong cảm thấy đáy lòng một trận ấm áp, “Không cần đâu, đêm hôm nay con sẽ về.”
Đây chính là gia đình, nơi La Phong muốn bảo vệ.
“La Phong, đi, đến ngồi trên xe riêng của liên minh HR.” Cao Phong lớn tiếng gọi, những người khác đã chuẩn bị xuất phát.
“Tới đây.”
La Phong gọi điện xong, liền cùng mọi người đi dọc theo lối đi dành cho Võ giả, ở cuối lối đi là một sân nhỏ, ở đó đang có xe riêng chờ sẵn của võ quán Cực Hạn, võ quán Lôi Điện cùng với liên minh ngầm thương thành, còn có liên minh ngầm các gia tộc, đều đứng tại đây chờ đợi cái Võ giả.
Thấy đám người La Phong đi ra, tài xế những chiếc xe đó đều xốc lại tinh thần.
“Đi đến thương thành của liên minh HR.” Bọn người Cao Phong trực tiếp tiến vào xe riêng của liên minh thương thành HR.
“Vâng.”
Khởi động xe, đạp ga, một chiếc xe việt dã cỡ lớn liền lao đi.
Bên trong xe.
“La Phong đang muốn đến thương thành của liên minh HR đây.” Trần Cốc hắc hắc cười, nhìn La Phong, “ cô gái ngươi gọi là Từ Hân lần trước nói không chừng cũng đang ở đó. La Phong à, lần này từ khu vực hoang dã trở về ngươi cũng phải hảo hảo cùng người ta nói chuyện thân mật một chút a.”
“Ngươi cái tên ba hoa này.” Cao Phong cười mắng, liền nhìn về phía La Phong nói: “La Phong, ta nói một câu. Tiểu nha đầu Từ Hân kia, tuổi còn trẻ mà có thể trở thành quản lý quán bar ở lầu một, người này cũng không bình thường à. Chỉ sợ có chút bối cảnh. Ngươi cần phải chú ý một chút.”
La Phong gật gật đầu.
Hắn cũng có cảm giác như vậy, trước đây ở trường nhìn Từ Hân rất bình thường, nhưng khi ở quán bar tại thương thành của liên minh HR thì khí chất của Từ Hân so với quá khứ lại hoàn toàn khác nhau. Nếu vậy có thể trước đây thu liễm lại còn bây giờ lại triển lộ ra một chút.
“Các người đang nói tới Từ Hân, Từ tiểu thư ?” Tài xế ở phía trước kinh ngạc hỏi.
“Ngươi có biết Từ Hân sao ?” La Phong nhìn về phía hắn.
“Đương nhiên là biết.” Tài xế cười nói, “Chúng tôi mỗi ngày đều từ đây chạy tới thương thành, cùng với vài bạn thân nói chuyện phiếm cho nên cũng biết được vị Từ Hân đại tiểu thư này, ngươi cũng thấy người ta không được đẹp như vậy mà xem thường… Chậc, chậc, nếu ai có thể lấy được nàng, thì cả quãng đời không cần phải lo nghĩ gì nữa.”
Cao Phong sắc mặt thay đổi: “Chẳng lẽ cô ấy thuộc Từ gia một trong mười hai đại gia tộc của liên minh HR?”
“Đúng vậy, đúng là Từ gia, mà nghe nói trong Từ gia địa vị cũng rất cao.” Tài xế gật đầu nói.
La Phong nghe xong liền chấn động.
Liên minh HR chính là do các siêu cấp đại gia tộc, tập đoàn tài chính tại Mỹ Lợi Kiên cùng các quốc gia ở Âu Mỹ từ trước hình thành nên. Bọn họ thao túng nền kinh tế khắp thế giới, ngay cả quân đội chính phủ cũng phải chung sống hòa bình với họ. Mà trong đó…
Liên minh HR, ngoại trừ chính đại gia tộc cùng tập đoàn tài chính cao cao tai thượng ra còn có hơn mười nhất đẳng đại gia tộc cùng tập đoàn nữa.
Hơn mười gia tộc cùng tập đoàn tài chính kia, mỗi một cái cũng có được tài phú cùng quyền lực kinh người.
“Xem ra gia cũng thật rất lớn.” Trần Cốc trừng mắt, “Ta biết tiểu nha đầu này họ Từ, nhưng không ngờ lại là người của Từ gia. La Phong huynh đệ, việc này ca ca cũng không có biện pháp giúp ngươi, muốn cưa đổ Từ Hân muội muội thì khó khăn rất cao a.”
“Khó khăn đúng là rất lớn, chẳng qua La Phong của chúng ta cũng không kém a.” Cao Phong cũng nói.
Cả đám người Trần Cốc, Ngụy Thiết, Ngụy Thanh, Trương Khoa cũng đều cười rộ lên.
Trong mắt bọn hắn La Phong chính là Tinh Thần Niệm Sư, tương lai thực lực cực kỳ khủng bố.
“Lão Phương.”
Cao Phong kết nối điện thoại, “Đúng, là ta. Đương nhiên có thứ tốt cần tìm ngươi, nếu không gọi điện cho ngươi làm gì ? Tuyệt đối là một món vượt hơn cả ức, ok, không thành vấn đề. Sau khi nói chuyện điện thoại xong, Cao Phong liếc mắt nhìn những người khác, “Ta đã nói chuyện cùng lão Phương, một lát nữa tới thương thành, chúng ta liền trực tiếp lên lầu.”
“Ân.” Bọn người La Phong cũng gật gật đầu.
Một lát sau---
Chiếc xe riêng thông qua trạm kiểm soát, trực tiếp chạy tới cửa đại sảnh thương thành của liên minh HR. Đám người tiểu đội Hỏa Chùy liền xuống xe.
“Có phải là Cao Phong tiên sinh không, Phương quản lý đang đợi trên lầu.” Một nữ tử tóc ngắn, khuôn mặt thanh tú cười nói.
“Ừ.”
Cao Phong, La Phong một đám người cũng không nói nhiều lập tức tiến vào đại sảnh.
Ở phía xa từ đại sảnh tầng một, La Phong liếc mắt về phía quầy bar: “Không thấy?” Liền nghĩ ra, mấy ngày nay các trường đại học cũng vừa mới khai giảng.
Hơn nữa hôm nay cũng không phải ngày cuối tuần, Từ Hân không có ở đây cũng không lạ gì.
“Đinh!”
Cửa thang máy mở ra, đám người tiểu đội Hỏa Chùy liền tiến vào.
“Tích!” Nàng kia đứng ở cửa thang máy, bấm vào số 21 rồi
“Phương quản lý ở tầng 21 chờ các vị.” Vị nữ tử mỉm cười nói.
Bọn người La Phong gật gật đầu.
Thang máy rất nhanh chạy lên trên không hề dừng ở những tầng giữa, chỉ trong chốc lát, “Đinh” một tiếng vang lên liền tới tầng 21.
----------oOo----------

★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 921
Điểm thưởng : 0
Từ: 16.06.2007
Trạng thái: offline
#59 —
19.08.2010 00:08
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-19 17:51:04AloneStar>
Thôn phệ tinh không
Tập 3: Cửu Trọng Lôi Đao
Chương 19 : Mê mẩn
Tác giả: Ngã Cật Tây Hồng Thị
Converter: Thương Long
Dịch giả: Vô Ảnh
Biên tập: Vô Ảnh
Nguồn: 4vn- http://4vn.eu/forum
Sau khi đội trưởng Cao Phong vừa nói như vậy , Ngụy thiết , Ngụy thanh , Trần Cốc ba người tuy rằng khiếp sợ quan hệ của đội trưởng , nhưng vẫn liên tục gật đầu đồng ý. Bọn họ cũng tinh tường tương lai Hỏa Chùy tiểu đội thực lực sẽ đồng loạt nhanh chóng nâng cao . Bọn họ nếu không theo kịp , như vậy. . . . . . Đến trình độ nhất định, chỉ có thể bị ném bỏ.
Sau đó, đám người nhóm La Phong đến R liên minh Thương Thành tách ra, đáp chuyến tàu quay về nhà mình.
※※
Thành Dương Châu, Minh Nguyệt tiểu khu.
Hiện giờ đã là đêm khuya , bên trong một chiếc xe chuyên dụng của Cực Hạn võ quán -- Đại chúng Đồ Duệ V đã không bị ngăn trở, thuận lợi tiến vào trung tâm tiểu khu .
"Tích!"
Đồ duệ xe trực tiếp đứng ở cửa ra vào Cực Hạn hội quán , một lúc sau đại môn Cực Hạn hội quán đã tụ tập Trần cốc , Trương Khoa, La Phong ba thành viên , cũng không thiếu Cực Hạn hội quán Quán trưởng Ô thông .
La Phong mở cửa xe xuống xe, liếc mắt chứng kiến phía trước phụ thân, mẫu thân đứng , còn có đệ đệ tại xe đẩy .
"Ca!"La Hoa người thứ nhất hô.
"La Hoa, cha con cùng ba mẹ phân biệt ôm hạ xuống, cũng cùng đệ đệ ôm dưới, La Phong có thể cảm giác được cha mẹ thân nhân vui vẻ. Còn bên cạnh Trần Cốc, Trương Khoa cũng phân biệt cùng bọn họ thân nhân cùng một chỗ. Chỉ là Trương Khoa thê tử và con gái mặt mũi tràn đầy nước mắt.
Tất nhiên các nàng trước biết rõ Trương Khoa đã cụt tay, nhưng vẫn là khóc.
"Lão bà, nữ nhi ngoan, từ nay về sau ta sẽ một mực cùng các ngươi , một mực."Trương khoa không mảy may để tâm đến thương thế của hắn .
"Trương ca."La Phong nhìn thoáng qua, trước Hổ Nha tiểu đội tập kích Hỏa Chùy tiểu đội, bởi vì chính mình cùng Trương Trạch Hổ thù hận, loại khả năng này tính rất lớn.
"Chúng ta võ quán ba vị anh hùng đã an toàn trở về, hiện tại cũng không sớm, mọi người nghỉ ngơi thật tốt."Quán trưởng Ô Thông cười nói, một đám người lúc này đều cười ha hả tách ra, La Phong cùng mọi người trong nhà cũng đều về nhà.
. . . . . .
Về đến nhà, La Phong có thể hoàn toàn trầm tĩnh lại . Về đến nhà ngày đầu tiên, La Phong cũng không có tu luyện, mà hoàn toàn buông lỏng. Một mình một người ăn mặc rộng thùng thình quần áo luyện công tại trung tâm tiểu khu nhàn nhã tản bộ, dưới chân tự nhiên phiêu hốt tự tại vô cùng. Theo tinh thần đến ** hoàn toàn buông lỏng.
Lúc xế chiều, cửu nguyệt phân , vầng thái dương vẫn như cũ … cay độc vô cùng .
"La Phong, đến hội quán bên này một chuyến ."Trần cốc gọi điện thoại tới,"Đội trưởng đã tới."
"A, ta cứ tới đây."
La Phong lập tức đi tới Cực Hạn hội quán.
Tại Cực Hạn hội quán lầu một , quanh bàn rượu nhỏ , bên cạnh cửa sổ chạm sàn đã sớm kéo bức màn phòng ngừa ánh mặt trời chiếu tiến đến, mà La Phong, trần cốc, cao phong ba người đang ngồi ở cùng một chỗ.
"La Phong, đây là ngươi muốn hai thanh 9 hệ Phi Đao."Cao Phong cười đưa tới,"Tổng cộng 4500 vạn, ngươi bây giờ thổ hào tranh thủ thời gian gửi tiền tới, nếu như ngươi nguyện ý boa chút thù lao , ta có thể một điểm cũng không ngại."
"9 hệ Phi Đao?"La Phong lập tức tiếp nhận cái hộp đóng gói tinh mỹ này .
Mở cái hộp ra, bên trong mặt cách thành hai tầng, phân biệt bầy đặt hai bả tay cầm, lưỡi đao đều là màu đen Phi Đao. Trước bọn Trần Cốc yêu cầu Cao Phong hỗ trợ mua sắm gien nước thuốc, mà La Phong cũng thỉnh đội trưởng hỗ trợ mua sắm hai thanh 9 hệ Phi Đao, hiện hôm nay đối La Phong mà nói, một bả Phi Đao tốt rất trọng yếu!
Bất kể là Phi Đao, hay là vũ khí khác , giá cả càng mắc lại càng khoa trương!
Phi Đao bởi vì thể tích nhỏ, dùng ít nguyên liệu , giá cả mới tiện nghi. 9 hệ Phi Đao, cho dù cao đẳng lĩnh chủ cấp quái thú, cũng rất khó hủy diệt cái này 9 hệ Phi Đao.
"Đội trưởng , 4500 vạn ."La Phong thông qua điện thoại trực tiếp gửi tiền.
"Thậm chí không thừa tý thù lao nào sao ? ."Cao phong cố ý nói ra.
"La Phong, ngươi hiện tại như vậy có tiền, như thế nào không mua chiến đao tốt ? Một bộ y phục tác chiến?"Trần cốc cười ha hả nói, hắn vừa mới chiếm được gien nước thuốc, tâm tình rất tốt.
La Phong lắc đầu nói:"Phi Đao sức nặng nhẹ, dùng tài cực nhỏ. Ta mới mua được rất tốt. Chiến đao, y phục tác chiến? Một bả 9 hệ huyết ảnh chiến đao, toàn bộ giá chính là 30 ức Hoa Hạ tệ. 9 hệ y phục tác chiến một bộ, càng đắt tiền, xa hoa thái quá. Toàn bộ giá 120 ức Hoa Hạ tệ. Ta ở đâu mua được rất tốt?"Chiến sĩ cấp, chiến tướng cấp cùng Chiến thần cấp dùng là binh khí, giá cả đích xác kém rất lớn.
Mình cũng chỉ mua Phi Đao mà thôi!
Có thể làm cho lĩnh chủ cấp quái thú, cũng xé rách không được y phục tác chiến, lại quý cũng không kỳ quái.
Về phần chính mình ‘ cao cấp chiến sĩ cấp ’ thân thể tố chất, ăn mặc hệ hoặc là 9 hệ y phục tác chiến, bị quái thú cấp lĩnh chủ đánh một trảo , cho dù không có trảo rách y phục tác chiến, chính là lực đạo đánh vào đủ để làm chấn ngũ tạng lục phủ chính mình toái rơi! Một tên khất cái mặc Long bào cũng không phải Thái Tử. Một cái thân thể chỉ có chiến sĩ cấp , mặc Chiến thần cấp y phục tác chiến. . . . . . Đó là lãng phí y phục tác chiến!
"Y phục tác chiến so với Phi Đao quý rất nhiều."Cao phong cười,"La Phong nói có đạo lý, hắn hiện tại 5 hệ y phục tác chiến, tương đối thân thể của hắn tố chất mà nói, vậy là đủ rồi."
"La Phong."Cao phong mở miệng nói.
"Ân?"La Phong nhìn về phía đội trưởng.
"Hiện tại Trần cốc, còn có Ngụy gia hai huynh đệ. Ba người bọn hắn đều muốn dùng gien nước thuốc, gien nước thuốc hiệu dụng muốn hoàn toàn phát huy ra , đại khái muốn một tháng thời gian! Hơn nữa sau khi thực lực tăng trưởng , bọn họ cũng cần trải qua một hai tháng tu luyện , thích ứng lực lượng càng cường đại hơn . Cho nên -- chúng ta khả năng cần nghỉ ngơi hai ba tháng, hai ba tháng sau, lại tiến vào hoang dã khu."Cao phong nói ra.
Trần cốc cũng gật đầu.
"Ta minh bạch."La Phong cười gật đầu,"Ta cũng nhân cơ hội, hảo hảo tu luyện một phen. Lần này tiến vào hoang dã khu, ta cũng thu hoạch không nhỏ. Trở về hảo hảo nhận thức cân nhắc cân nhắc."
Phong cười gật đầu,"Đến lúc đó, nếu như chúng ta muốn gặp nhau ,cứ đi ra căn cứ Thị chủ nội thành gặp mặt. Từ nhà của ta đi đến các ngươi , thuận tiện hơn so với đi vòng."
"Đi."
La Phong cùng trần bĩu môi gật đầu.
Căn cứ thị chủ nội thành, là cả căn cứ tại trung tâm thành thị . Thành Dương Châu hoặc là cái khác vệ thành quá khứ, đều rất thuận tiện.
※※※
Sau khi từ biệt đội trưởng , La Phong liền mang theo hai thanh Phi Đao về nhà.
Đêm đó.
Trong phòng phòng luyện võ cua La Phong , tại vị trí trần nhà bên trong phòng luyện võ , có một khối thủy tinh trong suốt dài đại khái một mét , nguyệt quang như nước xuyên thấu qua thủy tinh chiếu xạ tiến đến , ngồi ở trong phòng luyện võ, La Phong thậm chí còn có thể xuyên thấu qua thủy tinh, liếc chứng kiến trong tinh không vô hạn ngôi sao.
"Hô ~~ hô ~~"Hai thanh màu đen Phi Đao tại La Phong thân thể chung quanh, chậm rãi vờn quanh phi hành.
"Thức Hải của ta , có được màu vàng lợt viên cầu, màu vàng lợt viên cầu trong có đại lượng tinh thần niệm lực! Chỉ là thân thể của ta không đủ mạnh, thừa nhận không được đủ nhiều tinh thần niệm lực."La Phong trong nội tâm chậm rãi nói,"Hiện tại, điều ta cần phải làm chính là bằng biện pháp nhanh nhất đề cao cường độ thân thể tố chất !"
"Thân thể của ta càng mạnh, như vậy tinh thần niệm lực tựu tự nhiên càng mạnh! Cho đến có một ngày, màu vàng lợt viên cầu hao hết sạch, tiêu tán!"
Lập tức, La Phong bắt đầu dựa theo ( cửu trọng lôi đao ) bí tịch cùng với mang vào đĩa CD tần số nhìn dạy học, chăm chú khổ tu .
Thân pháp ‘ lưu quang ’, dẫn đường thuật ‘ cửu trọng đục nguyên ’, đao pháp ‘ lôi đao ’.
Mà đệ nhất trọng lôi đao, La Phong sau khi tại khu hoang dã , đã luyện thành!
"Phốc!"
"Phốc!"
Đêm khuya, La Phong đang luyện võ trong sảnh lần lượt hoặc là dao chặt, hoặc là trêu chọc, hoặc là trảm kích, mỗi một lần thi triển đao pháp La Phong đều sử dụng phương pháp phát lực ( cửu trọng lôi đao ) , mỗi một đao đều ẩn chứa lưỡng chủng kình đạo, La Phong thân thể cơ thể mỗi lần cũng là trong nháy mắt nhiều bắn ra ra một đạo ám kình.
Đồng thời tại dao chặt , trong nháy mắt tỷ lệ phát sinh cao ra một đạo ám kình. Đây là cốt cách, cơ thể tế bào một chút phụ hà đều rất lớn!
Mệt mỏi!
Liên tục luyện đao cho đến nửa giờ sau, La Phong mệt mỏi cả người khoanh chân ngồi lên ngồi xuống , thật sự không nhúc nhích được ,( cửu trọng lôi đao ) phát lực, kỳ thật đối thân thể chỗ rất nhỏ phụ hà thật lớn! Luyện đao xong thoáng nghỉ ngơi năm phút đồng hồ, La Phong lại tu luyện dẫn đường thuật ( cửu trọng đục nguyên ), nguyên bản thân thể mệt nhọc không chịu nổi , tựu phảng phất ôn tuyền đồng dạng, làm cho La Phong thân thể đều có chút thoải mái như nhũn ra .
Trải qua đao pháp cùng dẫn đường thuật tôi luyện, cuối cùng -- La Phong bắt đầu tiến hành nguyên thủy nhất , liền thế giới mạnh nhất võ giả đều phải tham chiếu ‘ năm tâm hướng thiên ’ gien nguyên có thể tu luyện pháp.
"Khúc khích ~~"
La Phong một tu luyện, cũng cảm giác toàn thân thân thể mỗi một chỗ tế bào tựu nhiều lần đồng dạng cực đói , vừa mới sinh ra gien nguyên có thể đã bị điên cuồng thôn phệ, mỗi một khắc tốc độ tu luyện lại tăng lên một tia. Một phút đồng hồ, hai phút. . . . . . Thời gian không ngừng chuyển dời, cái này làm La Phong cũng càng thêm giật mình, rốt cục thân thể mỗi một chỗ tế bào đều bão hòa , phảng phất như đã tràn ngập , nguyên một đám rốt cuộc ăn không vô .
"Ta hôm nay hấp thu gien nguyên có thể, so với quá khứ nhiều hơn gần như suốt gấp đôi!"La Phong hoàn toàn sợ ngây người.
"Bí tịch nói,( cửu trọng lôi đao ) tu luyện càng tinh thâm, hấp thu gien nguyên có thể càng nhiều, nguyên lai nhiều như vậy!"La Phong cũng không còn nghĩ vậy sao khoa trương, trong sách quý cũng giảng giải qua nguyên lý.
Người bình thường dù thế nào khổ luyện, luyện tập đến cả người mệt mỏi không nhúc nhích được.
Đó cũng là trong cơ thể sinh ra R mỏi nhừ quá nhiều, là cơ thể chỉnh thể mệt mỏi! Trong thân thể rất nhiều tế bào thậm chí còn đều không như thế nào tham dự vận động, chính là La Phong ( cửu trọng lôi đao ) phát lực, trong nháy mắt phát ra ám kình, loại này phát lực phương pháp, kỳ thật chính là thân thể trình tự phát lực sâu , thân thể tế bào đều tham dự trong đó .
Thật giống như người vận động nhiều hơn, lượng cơm ăn cũng tăng nhiều.
Thân thể này tế bào năng lượng tiêu hao đại, cái này ‘ lượng cơm ăn ’ cũng sẽ tăng nhiều, có thể ăn càng nhiều gien nguyên có thể!
"Ta mới đệ nhất trọng, hấp thu gien nguyên có thể biên độ tựu đề cao nhiều như vậy. Đợi cho thứ chín nặng, nhiều lắm nhanh? Chẳng những tu luyện nhanh, đao pháp uy lực cũng tăng nhanh kinh người. Khó trách có thể trở thành cả Địa Cầu tuyệt đỉnh cường giả. Được xưng tốc độ thứ nhất, thân thể đệ nhất."La Phong sợ hãi than không thôi.
Thân thể tiến bộ nhanh, đại biểu cho cái gì?
Đại biểu cho hắn La Phong có khả năng thừa nhận tinh thần niệm lực, cũng sẽ phi tốc gia tăng!
. . . . . .
Từ nơi này Nhất Thiên bắt đầu, La Phong gần như mỗi ngày bắt đầu cực hạn huấn luyện chính mình. Hơn nữa hắn cũng phát hiện phương pháp huấn luyện tốt nhất , phải là tiến hành ‘ lưu quang ’ tiến độ huấn luyện đồng thời , đồng thời vung đao! Tốc độ không cần nhiều , nhanh, nhưng là mỗi một bước phạt, đao pháp đều phải chăm chú dụng tâm. Tại tiến độ, đao pháp luyện đến sức cùng lực kiệt về sau, lại tiến hành dẫn đường thuật tu luyện.
Dẫn đường thuật tu luyện sau, thể lực khôi phục không ít.
Lần nữa tiến hành thân pháp, đao pháp huấn luyện! Sau lại tiến hành dẫn đường thuật luyện tập!
Cuối cùng , mới tiến hành gien nguyên có thể tu luyện, loại phương pháp này hiệu suất cao nhất! Một cái quá trình xuống, tựu cần suốt chừng sáu giờ. Đây cũng là La Phong suy nghĩ ra tới, nhanh nhất đề cao thân thể tố chất phương pháp!
※※
Kỳ thật tinh thần niệm sư có đại lượng tinh thần niệm lực phụ trợ, vốn thân thể cũng sắp tiến bộ . La Phong lại là tu luyện Địa Cầu ‘ cứu cấp ’ tu luyện pháp ( cửu trọng lôi đao ), tiến bộ tốc độ càng kinh người. Cơ hồ mỗi một ngày La Phong đều ở tiến bộ, đảo mắt chính là gần như một tháng thời gian trôi qua.
"Hô! Hô!"La Phong mỗi một đao đều làm trong phòng luyện võ sinh ra duệ tiếng kêu gào, kình phong đụng chạm lấy phòng luyện võ vách tường tự nhiên tiêu tán. Cái này biệt thự chính là cực hạn võ quán đặc biệt kiến tạo, phòng luyện võ vách tường kiến tạo tự nhiên rất dụng tâm.
"Ân? Đội trưởng chính là điện thoại?"
La Phong đi đến bên cạnh, tiếp điện thoại.
"La Phong, không sai biệt lắm một tháng thời gian , Trần Cốc còn có Ngụy thiết, Ngụy thanh sử dụng gien nước thuốc, thực lực tăng lên không sai biệt lắm . Ta nghĩ, chúng ta cũng nên giao lưu thoáng một chút ?"Cao phong trong điện thoại hỏi, hiện hôm nay hỏa chùy tiểu đội đệ nhất cường giả thực tế là La Phong, mà tương lai La Phong địa vị đem càng thêm củng cố.
Cho nên cao phong cũng trước đó nghe một chút La Phong ý kiến.
"Tốt, tất cả mọi người đã lâu không gặp ."La Phong cười gật đầu, một tháng này, mình cũng nhanh tu luyện si mê , bất quá loại này phi tốc tiến bộ quá trình, đích thật là rất sướng.
"Hảo, ta xem, phải đi R liên minh Thương Thành bên kia, bên kia phục vụ tốt nhất."Cao phong nói ra,"Ngươi nói, ngày nào gặp mặt nhau là tốt ?"
"Ân. . . . . ."
La Phong đột nhiên trong nội tâm vừa động, hắn nhớ tới lúc trước Từ Hân nói một câu --‘ Mấy ngày nữa ta khai giảng , bất quá trong lúc học đại học ,về sau cứ thứ bảy ,chủ nhật, ta đều tới đây để quản lí . ’
"Đội trưởng, ta thấy , thứ sáu tuần này chúng ta gặp mặt ."La Phong mở miệng nói.
"Thứ sáu ? Tốt , vậy thứ sáu tuần này. "
----------oOo----------

★
★
★
★
★
0