<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-20 14:28:49DeeCee>
Giấu bó hồng vàng xuống hốc của bậc thềm đá, Hoàng My chạy vội vào nhà. Thấy mọi người đã ngồi trước bàn ăn, cô liến thoắng hít hà để khỏa lấp tội về trễ:
- Trời ơi! Thơm quá! Bao tử con đang nổi loạn đây.
Ngồi xuống ghế, Hoàng My cầm đũa lên, miệng tíu tít:
- Con mời bà nội, ba mẹ, cô Quỳnh ăn cơm.
Vờ như không thấy ánh mắt khó chịu của Quỳnh, Hoàng My gắp vào chén miếng thịt gà rôti. Cô nghe bà Thiên Hương cằn nhằn:
- Lúc nào cũng loi choi, lóc chóc, mồm mép tía lia. Con có còn bé bỏng gì nữa đâu mà cứ chạy lông nhông, đến giờ cơm không về ăn cho đúng lúc hả My?
Hoàng My làm thinh nhìn cha cầu cứu, ông Hy khôi hài:
- Trời đánh tránh bữa ăn đấy em. Để cho con nuốt trôi miếng thịt gà cái đã.
Bà Thoa nghiêm nghị nhìn con trai:
- Mày lại bênh, con gái lớn rồi cứ chạy nhong nhong, mẹ nó rầy là đúng. Cỡ tuổi nó ngày xưa là con bồng, con đeo rồi.
- Ôi chao mẹ ơi! Cứ so sánh như vậy thật tội quá. Thời nào người nấy chứ mẹ! Nếu con My ở vào thời "lấy anh từ thuở mười ba, đến năm mười tám thiếp đà năm con", thì tự nhiên bản thân nó phải thích ứng thôi. Bây giờ còn vô tư được ngày nào, cứ để nó vui chơi ngày ấy. Con không thích ép con cái theo ý mình.
Trúc Quỳnh mai mỉa:
- Anh Hai lạ thật, bắc cầu cho con My leo trước mặt mẹ.
Ông Hy sa sầm mặt:
- Em vừa nói cái gì hả Quỳnh? Con anh anh muốn dạy sao thì dạy, em liệu cái mồm đừng nên chen vô nghe.
Bà Hương kêu lên:
- Kìa anh, sao lại nóng thế!
Nghe chị dâu nói, Trúc Quỳnh được dịp làm tới.
- Đó mẹ thấy chưa? Con không hề nói thêm. Ngày nào cũng vậy, tới giờ cơm phải chờ. Chả ai biết nó đi đâu mới ngộ chớ!
Hoàng My cãi lại:
- Nói như cô Quỳnh là oan cho con, làm gì có chuyện ngày nào cũng phải đợi cơm con chứ! Tại thầy cho về trễ, làm sao con...
Bà Thiên Hương nạt đùa:
- Không được oang oang cái mồm lên, người lớn nói, cãi lại là hỗn.
Hoàng My làm thinh nhưng ấm ức, cố nuốt cho trôi miếng thịt gà, món cô rất thích, mà sao nuốt không nổi.
Bàn ăn tẻ ngắt, mọi người ăn xong cả rồi Hoàng My vẫn còn ngồi với cái đùi gà. Cô liếc thấy bà nội vừa buông đũa đứng dậy là mẹ cô đã vội bước tới bàn rót ngay tách trà sen nóng.
- Mẹ dùng trà.
- Cứ để đó!
Trúc Quỳnh nhếch môi cười, cô biết mẹ mình không thích chị Thiên Hương, bà luôn tìm những sơ hở của con dâu để rầy la. Hôm nay thế nào Quỳnh cũng được nghe bà thể hiện quyền làm mẹ chồng:
- Trà đậm quá làm sao mẹ uống được?
- Dạ... tại anh Hy uống đậm quen rồi, để con thêm nước.
- Thôi đi! Thêm vào như thế thì còn gì là trà. Con Quỳnh rót cho mẹ ly nước lọc bưng ra phòng khách.
Quay sang nhìn My, bà Thoa cao giọng:
- Còn con My, ăn cơm xong lên bà nội bảo nghe chưa?
- Dạ nghe rồi!
Đợi Quỳnh và mẹ đi khuất, bà Thiên Hương mới than:
- Khổ quá! Mẹ đã dặn tới dặn lui, gần như năn nỉ con là có bà nội, ông nội, làm ơn đừng chạy rông, sao con không nghe hả My. Ở nhà vài ngày có chết đâu?
Ông Hy cau mày:
- Lạ thật! Em cứ ép cái nó không muốn. Nó đi học nhạc thêm buổi chiều. Mẹ với con Quỳnh không ưa, cho là nó đi chơi, em không bênh con thì thôi lại đi nói hùa về với mẹ. Vậy là thế nào chứ!
- Thế nào thì anh tự hiểu. Em muốn yên thân, thà em rầy con chớ em không muốn trong nhà xào xáo, hay mang tiếng bênh con như anh...
- Ơ hay! Con anh chả có lỗi gì cả, dĩ nhiên anh phải bênh. Con Quỳnh thóc mách bậy bạ, anh bẻ răng nó...
Bà Thiên Hương nhăn mặt:
- Nói nhỏ thôi anh. Mẹ với con Quỳnh có đời nào dám động tới anh. Cái gì cũng trút vào em không hà. Rồi bây giờ...
Thấy vợ chợt lặng thinh, ông Hy hỏi:
- Rồi bây giờ cái gì, sao em không nói tiếp?
- Anh tỏ thái độ như vậy trước mặt mẹ là không nên.
Để ly nước xuống bàn nghe đánh cộp, ông Hy bực bội:
- Đàn bà là lắm trò, lắm chuyện nhất trên đời. Nên với không nên gì chứ? Anh có cần mẹ...
Bà Hương liếc vội về phía My rồi kêu lên:
- Kìa anh! Đừng nói nữa, cho con nó ăn với.
Nghe vợ nhắc khéo mình, ông Hy trấn tĩnh lại rồi dằn gót bước lên lầu. Dạo này ba cô rất thường bực dọc, Hoàng My cười cười:
- Sao mẹ không để ba nói cho hết ý? Mẹ có ngăn lại con cũng thừa hiểu ba muốn nói là: "Anh có cần mẹ đến ở nhà anh đâu".
Ngóng ngóng về phía phòng khách, bà Hương rầy:
- Lại nói bậy. Chuyện bực mình từ nãy tới giờ là tại con, đã không biết lỗi còn lách chách, hỗn hào.
- Mẹ ơi! Chừng nào bà nội về vậy?
Dịu dàng nhìn con bà Thiên Hương đáp:
- Mẹ không biết! Chắc còn ở chơi lâu.
- Anh Duy đi học chưa về sao không ai hỏi, con chỉ trễ một chút đã có chuyện. Chán!
- Thì nó là con trai, có hư đâu mà sợ. Chỉ ngại con gái khôn ba năm, dại một giờ.
Hoàng My che miệng khúc khích:
- Mẹ nói giống bà nội ghê... chỉ còn thiếu phần nội tự khoe: "như tao hồi đó đẹp người, đẹp nết, con nhà quyền quý tiếng tăm, ông nội bây phải lạy lục ông cố đến sưng đầu gối mới cưới được tao ấy chứ"...
Bà Hương gắt:
- Ăn cho rồi đi. Cứ ở đó nói xàm mãi.
My vẫn chưa ngừng, cô thắc mắc:
- Đẹp người, đẹp nết, con nhà giàu mà sao chịu ưng ông nội. Nghĩ cũng kỳ!
Thấy My đứng dậy, bà Hương nhắc:
- Chịu khó lên nhà trên coi bà nội kêu cái gì, không mẹ lại bị mắng.
- Vâng! Con sẽ lên ngay! Lên vì mẹ đó!
Miệng nói vậy nhưng chân My lại bước ra sân, cô ngồi xuống thềm cầm bó hồng vàng lên. Hoa tươi y như mới được hái. Hoàng My bâng khuâng nâng nhẹ từng cánh hoa mong manh, màu vàng dễ thương làm sao!
Cô không thể đoán ra ai đã bỏ chúng vào giỏ xe của mình. Hôm kia là một nụ hồng bạch, hôm nay là một bó hồng vàng. Chắc hẳn chủ nhân của chúng phải là một người đàn ông. Mà ai vậy cơ chứ? Tụi bạn cùng lớp cô không tên nào chứng tỏ mình có khiếu ga lăng với phụ nữ, chớ đừng nghĩ chi tới chuyện vô cùng lịch sự là tặng hoa theo kiểu Tây kiểu Mỹ như vầy!
Ôi! Thắc mắc làm gì? Hoàng My vốn yêu hoa, cô vẫn thường đi dạo quanh cư xá này để hái trộm hoa về cắm vào bình. Bây giờ có sẵn hoa, tha hồ mà cắm nhé!
- Hừ! Bà nội chờ ở trong nhà nãy giờ, mà con lại ngồi thừ ra đây. Cầm cái gì vậy? Hoa à! Ở đâu thế!
Nghe Quỳnh gay gắt hỏi tới, Hoàng My rối lên. Cô nói dối.
- Con không biết. Ai vứt nó ngay... thềm nhà mình.
- Đưa đây! Của cô đó!
- Sao cô biết của cô?
Trúc Quỳnh trừng mắt ngó cô cháu gái rồi giành lấy bó hoa:
- Mấy gã si tình đeo theo, cô không thèm để ý nên họ phải dùng hoa để lót đường. Cách tỏ tình xưa như trái đất này cô rành quá mà! Cứ đợi đấy, cô sẽ cho họ sáng mắt ra.
- Nhưng mà...
- Nhưng với nhị gì? Vào bà nội kêu...
Hoàng My hậm hực bước đi, lòng tức anh ách. Cô gì mà lại giành... với cháu cái không phải của mình, cô gì mà chuyên môn ăn hiếp cháu, cô gì mà...
- Lại đây ngồi với nội. Con ăn cơm ngon không My?
- Dạ ngon.
Bà Thoa mỉm cười nhìn thật kỹ My. Cô ngại ngùng ngó lơ ra cửa sổ. Bà nội có cái nhìn kỳ cục làm sao ấy!
- Lớn rồi đừng để ba mẹ rầy la nữa xấu lắm! Nói cho nội nghe coi tại sao con về trễ vậy?
Lấy lại vẻ tự tin, liếng thoắng của mình, My bắt đầu nói:
- Con đi học nhạc như mọi ngày, có điều chiều nay thầy con kể chuyện buồn vui của đời ổng, nên cả lớp ngồi nghe quên cả giờ giấc.
- Con về có ai đưa không?
- Dạ không.
- Thật chứ?
Tủm tỉm cười, My đáp:
- Có mấy đứa bạn học chung đòi đưa con mỗi ngày mà con không thèm...
Bà Thoa gật gù:
- Khôn đấy! Đẹp đẽ, sang trọng như con phải chọn người mà giao thiệp. Hồi đó nội cũng không dễ để ai đưa đón đâu. Dù là có khối bác sĩ, kỹ sư đêm ngày chầu chực cầu cạnh nội.
Hoàng My buột miệng:
- Sao nội lại ưng ông nội con?
Bà Thoa gượng gạo:
- Ôi! Thì duyên số mà con. Nội có tính thương người. Thấy tình cảnh ông con lúc đó nội động lòng trắc ẩn.
Nhìn cái miệng nói không hở răng của bà Thoa, My khó chịu khi nghe những lời bà nói tốt về bản thân. Bà nội cô có tật luôn luôn lấy mình làm gương soi cho mọi người, điều này trái ngược với ba cô, ông biết góp nhặt cái hay của từng người để rèn luyện cho mình và dạy dỗ con cái. Ba cô là niềm tự hào của cô. Hoàng My thường khoe với bạn bè mình như thế.
Trúc Quỳnh cầm bó hoa ngồi xuống sa lon, giọng đỏng đảnh:
- Mẹ thấy con gái mẹ khá chưa? Ở tuốt trong nhà vẫn có cây si lén đem hoa tận ngoài sân để tỏ lòng tơ tưởng. Con nói cho mẹ biết, cái anh chàng con trai ông chủ tiệm vàng Minh Lan gì đó mà không tới coi mắt con sớm sớm ấy hả. Con quen người khác thì đừng có trách.
- Hứ! Cô chỉ giỏi làm phách. Tôi đã lo hết rồi. Lo một lúc cho cả hai cô cháu cô. Rõ là mệt óc, nhức đầu.
Nghe bà Thoa mắng yêu rồi nói lấp lửng, Hoàng My đoán không ra bà nội lo cho mình chuyện gì mà mệt óc, nhức đầu. Vì thật ra từ thuở cô lọt lòng đến giờ có khi nào bà quan tâm chăm sóc tới cô như quan tâm chăm sóc một đứa cháu nội thực thụ đâu.
Đang thắc mắc, Hoàng My chợt nghe Trúc Quỳnh kêu lên với vẻ ganh tỵ:
- Sao có cả con... mèo Tiểu My trong chuyện của con nữa. Bé xíu như nó chỉ bận rộn thêm thôi.
Bà Thoa lừ mắt:
- Không biết tính toán thì im đi là tốt nhất.
Quay lại nhìn My, bà hỏi:
- Ngày mai con có đi học không My?
- Dạ có chứ nội!
- Con xin nghỉ một ngày được không?
Hoàng My nghiêng đầu thắc mắc:
- Chi vậy nội?
- Ngày mai ông nội muốn đãi một vài người bạn ở nhà. Con nên nghĩ học để phụ những việc lặt vặt.
- Chỉ có vậy thôi mà nghĩ học. Ba con không cho đâu nội ơi!
Bà Thoa sa sầm mặt:
- Ba con dám cãi cả ông bà nội à?
- Nóng làm gì cho mệt tim mẹ ơi, anh Hai cưng nó hơn trứng mỏng, mẹ làm thế ảnh đau ruột chịu gì nổi. Con ở đây tối có đói bụng cũng ráng... bò ra đầu ngõ mua bánh mì về gặm, chớ đời nào dám nhờ vả thằng Duy hay con My. Ngày mai mẹ cứ sai... vặt con nè. Khỏi phiền hà!
Nghe giọng chì chiết của Trúc Quỳnh, Hoàng My bướng lên, cô ngang ngang:
- Bộ cô Quỳnh không sợ gãy móng tay hay sao mà đòi làm những việc vặt. Bình thường cô làm việc lớn không hà, làm sao quen việc vặt cho bà nội sai chứ!
Bà Thoa mắng ngay:
- Con tiểu yêu này giỏi nói leo. Mày không khác thằng cha mày chút nào hết. Đi vào đi!
Chẳng đợi bà nói thêm, Hoàng My đứng dậy chạy tuốt lên lầu.
Trúc Quỳnh nhằn mẹ:
- Mê kêu con quỷ nhỏ đó ở nhà cho nó quậy hả? Con gái gì lốc cha, lốc chốc chưa đi đã nhảy, chưa nói đã la, y như thằng con trai mất dạy. Hình như nó không biết e lệ, rụt rè hay sao ấy!
Nhếch môi cười ra chiều đắc ý, bà Thoa bảo:
- Bởi vì nó như vậy, mẹ mới muốn nó ở nhà, để tạo sự tương phản với con. Ngày mai có cả bà Kiều Anh, mẹ thằng Vĩnh, xuống bếp phụ làm món ăn. Mẹ muốn gây cho bà ta ấn tượng tốt về con. Sự vụng về, và ngốc nghếch của con Hoàng My sẽ làm nền cho con đó Trúc Quỳnh.
- Mẹ không nói sớm. Con làm sao biết ý chứ! Hoàng My sẽ không ở nhà đâu, nó bướng lắm!
- Mẹ sẽ kêu Thiên Hương bảo con My ở nhà. Thử xem con dâu có dám cãi mẹ chồng không. Con Hương thì sợ mẹ một nước, lo gì cơ chứ!
Mân mê bó hoa trong tay, Trúc Quỳnh nói với vẻ tự ái:
- Con nghĩ mẹ không cần phải làm thế. Trong đám đông chưa khi nào con lu mờ cả mà cần chi.
Bà Thoa liếc con gái:
- Chủ quan đấy cô út. Nổi bật không đúng lúc, cũng chưa phải là hay. Nhưng ngày mai con cần phải có người để thằng Vĩnh so sánh. Đương nhiên nó chọn con là cái chắc, mẹ muốn nó thích thú nghĩ rằng người nó chọn là số một...
-... Trong hai người.
Trúc Quỳnh ngắt ngang lời không làm bà Thoa cụt hứng, trái lại bà còn nói thêm:
- Ngoài ra mẹ muốn ba con thấy rõ cái việc con cháu gái của ổng được cha mẹ nó cưng chiều nhiều hơn là dạy dỗ. Ổng ở xa, lâu lâu về thăm thằng Hy một lần, nó nói cái gì thì tin cái đó. Ôi thôi! Nghe ông ấy khen hai đứa cháu nội mà mẹ bực mình. Con cháu ổng đều là nhân tài không hà... Thật hợm hĩnh!
Trúc Quỳnh ngao ngán nhìn mẹ. Thật ra cô cũng như bà, đều không thích cách ba cô quá khen mấy đứa cháu nội. Lúc nghe ông khen chúng, cô khó chịu nhưng rồi cũng quên. Mẹ cô lại không, bà luôn luôn nhớ, càng nhớ bà càng tỏ ra bực bội khó chịu. Trúc Quỳnh biết mẹ mình ghét gia đình của anh Hy... Ghét hơn cô ghét nhiều lắm kìa!
- Trời ơi! Thơm quá! Bao tử con đang nổi loạn đây.
Ngồi xuống ghế, Hoàng My cầm đũa lên, miệng tíu tít:
- Con mời bà nội, ba mẹ, cô Quỳnh ăn cơm.
Vờ như không thấy ánh mắt khó chịu của Quỳnh, Hoàng My gắp vào chén miếng thịt gà rôti. Cô nghe bà Thiên Hương cằn nhằn:
- Lúc nào cũng loi choi, lóc chóc, mồm mép tía lia. Con có còn bé bỏng gì nữa đâu mà cứ chạy lông nhông, đến giờ cơm không về ăn cho đúng lúc hả My?
Hoàng My làm thinh nhìn cha cầu cứu, ông Hy khôi hài:
- Trời đánh tránh bữa ăn đấy em. Để cho con nuốt trôi miếng thịt gà cái đã.
Bà Thoa nghiêm nghị nhìn con trai:
- Mày lại bênh, con gái lớn rồi cứ chạy nhong nhong, mẹ nó rầy là đúng. Cỡ tuổi nó ngày xưa là con bồng, con đeo rồi.
- Ôi chao mẹ ơi! Cứ so sánh như vậy thật tội quá. Thời nào người nấy chứ mẹ! Nếu con My ở vào thời "lấy anh từ thuở mười ba, đến năm mười tám thiếp đà năm con", thì tự nhiên bản thân nó phải thích ứng thôi. Bây giờ còn vô tư được ngày nào, cứ để nó vui chơi ngày ấy. Con không thích ép con cái theo ý mình.
Trúc Quỳnh mai mỉa:
- Anh Hai lạ thật, bắc cầu cho con My leo trước mặt mẹ.
Ông Hy sa sầm mặt:
- Em vừa nói cái gì hả Quỳnh? Con anh anh muốn dạy sao thì dạy, em liệu cái mồm đừng nên chen vô nghe.
Bà Hương kêu lên:
- Kìa anh, sao lại nóng thế!
Nghe chị dâu nói, Trúc Quỳnh được dịp làm tới.
- Đó mẹ thấy chưa? Con không hề nói thêm. Ngày nào cũng vậy, tới giờ cơm phải chờ. Chả ai biết nó đi đâu mới ngộ chớ!
Hoàng My cãi lại:
- Nói như cô Quỳnh là oan cho con, làm gì có chuyện ngày nào cũng phải đợi cơm con chứ! Tại thầy cho về trễ, làm sao con...
Bà Thiên Hương nạt đùa:
- Không được oang oang cái mồm lên, người lớn nói, cãi lại là hỗn.
Hoàng My làm thinh nhưng ấm ức, cố nuốt cho trôi miếng thịt gà, món cô rất thích, mà sao nuốt không nổi.
Bàn ăn tẻ ngắt, mọi người ăn xong cả rồi Hoàng My vẫn còn ngồi với cái đùi gà. Cô liếc thấy bà nội vừa buông đũa đứng dậy là mẹ cô đã vội bước tới bàn rót ngay tách trà sen nóng.
- Mẹ dùng trà.
- Cứ để đó!
Trúc Quỳnh nhếch môi cười, cô biết mẹ mình không thích chị Thiên Hương, bà luôn tìm những sơ hở của con dâu để rầy la. Hôm nay thế nào Quỳnh cũng được nghe bà thể hiện quyền làm mẹ chồng:
- Trà đậm quá làm sao mẹ uống được?
- Dạ... tại anh Hy uống đậm quen rồi, để con thêm nước.
- Thôi đi! Thêm vào như thế thì còn gì là trà. Con Quỳnh rót cho mẹ ly nước lọc bưng ra phòng khách.
Quay sang nhìn My, bà Thoa cao giọng:
- Còn con My, ăn cơm xong lên bà nội bảo nghe chưa?
- Dạ nghe rồi!
Đợi Quỳnh và mẹ đi khuất, bà Thiên Hương mới than:
- Khổ quá! Mẹ đã dặn tới dặn lui, gần như năn nỉ con là có bà nội, ông nội, làm ơn đừng chạy rông, sao con không nghe hả My. Ở nhà vài ngày có chết đâu?
Ông Hy cau mày:
- Lạ thật! Em cứ ép cái nó không muốn. Nó đi học nhạc thêm buổi chiều. Mẹ với con Quỳnh không ưa, cho là nó đi chơi, em không bênh con thì thôi lại đi nói hùa về với mẹ. Vậy là thế nào chứ!
- Thế nào thì anh tự hiểu. Em muốn yên thân, thà em rầy con chớ em không muốn trong nhà xào xáo, hay mang tiếng bênh con như anh...
- Ơ hay! Con anh chả có lỗi gì cả, dĩ nhiên anh phải bênh. Con Quỳnh thóc mách bậy bạ, anh bẻ răng nó...
Bà Thiên Hương nhăn mặt:
- Nói nhỏ thôi anh. Mẹ với con Quỳnh có đời nào dám động tới anh. Cái gì cũng trút vào em không hà. Rồi bây giờ...
Thấy vợ chợt lặng thinh, ông Hy hỏi:
- Rồi bây giờ cái gì, sao em không nói tiếp?
- Anh tỏ thái độ như vậy trước mặt mẹ là không nên.
Để ly nước xuống bàn nghe đánh cộp, ông Hy bực bội:
- Đàn bà là lắm trò, lắm chuyện nhất trên đời. Nên với không nên gì chứ? Anh có cần mẹ...
Bà Hương liếc vội về phía My rồi kêu lên:
- Kìa anh! Đừng nói nữa, cho con nó ăn với.
Nghe vợ nhắc khéo mình, ông Hy trấn tĩnh lại rồi dằn gót bước lên lầu. Dạo này ba cô rất thường bực dọc, Hoàng My cười cười:
- Sao mẹ không để ba nói cho hết ý? Mẹ có ngăn lại con cũng thừa hiểu ba muốn nói là: "Anh có cần mẹ đến ở nhà anh đâu".
Ngóng ngóng về phía phòng khách, bà Hương rầy:
- Lại nói bậy. Chuyện bực mình từ nãy tới giờ là tại con, đã không biết lỗi còn lách chách, hỗn hào.
- Mẹ ơi! Chừng nào bà nội về vậy?
Dịu dàng nhìn con bà Thiên Hương đáp:
- Mẹ không biết! Chắc còn ở chơi lâu.
- Anh Duy đi học chưa về sao không ai hỏi, con chỉ trễ một chút đã có chuyện. Chán!
- Thì nó là con trai, có hư đâu mà sợ. Chỉ ngại con gái khôn ba năm, dại một giờ.
Hoàng My che miệng khúc khích:
- Mẹ nói giống bà nội ghê... chỉ còn thiếu phần nội tự khoe: "như tao hồi đó đẹp người, đẹp nết, con nhà quyền quý tiếng tăm, ông nội bây phải lạy lục ông cố đến sưng đầu gối mới cưới được tao ấy chứ"...
Bà Hương gắt:
- Ăn cho rồi đi. Cứ ở đó nói xàm mãi.
My vẫn chưa ngừng, cô thắc mắc:
- Đẹp người, đẹp nết, con nhà giàu mà sao chịu ưng ông nội. Nghĩ cũng kỳ!
Thấy My đứng dậy, bà Hương nhắc:
- Chịu khó lên nhà trên coi bà nội kêu cái gì, không mẹ lại bị mắng.
- Vâng! Con sẽ lên ngay! Lên vì mẹ đó!
Miệng nói vậy nhưng chân My lại bước ra sân, cô ngồi xuống thềm cầm bó hồng vàng lên. Hoa tươi y như mới được hái. Hoàng My bâng khuâng nâng nhẹ từng cánh hoa mong manh, màu vàng dễ thương làm sao!
Cô không thể đoán ra ai đã bỏ chúng vào giỏ xe của mình. Hôm kia là một nụ hồng bạch, hôm nay là một bó hồng vàng. Chắc hẳn chủ nhân của chúng phải là một người đàn ông. Mà ai vậy cơ chứ? Tụi bạn cùng lớp cô không tên nào chứng tỏ mình có khiếu ga lăng với phụ nữ, chớ đừng nghĩ chi tới chuyện vô cùng lịch sự là tặng hoa theo kiểu Tây kiểu Mỹ như vầy!
Ôi! Thắc mắc làm gì? Hoàng My vốn yêu hoa, cô vẫn thường đi dạo quanh cư xá này để hái trộm hoa về cắm vào bình. Bây giờ có sẵn hoa, tha hồ mà cắm nhé!
- Hừ! Bà nội chờ ở trong nhà nãy giờ, mà con lại ngồi thừ ra đây. Cầm cái gì vậy? Hoa à! Ở đâu thế!
Nghe Quỳnh gay gắt hỏi tới, Hoàng My rối lên. Cô nói dối.
- Con không biết. Ai vứt nó ngay... thềm nhà mình.
- Đưa đây! Của cô đó!
- Sao cô biết của cô?
Trúc Quỳnh trừng mắt ngó cô cháu gái rồi giành lấy bó hoa:
- Mấy gã si tình đeo theo, cô không thèm để ý nên họ phải dùng hoa để lót đường. Cách tỏ tình xưa như trái đất này cô rành quá mà! Cứ đợi đấy, cô sẽ cho họ sáng mắt ra.
- Nhưng mà...
- Nhưng với nhị gì? Vào bà nội kêu...
Hoàng My hậm hực bước đi, lòng tức anh ách. Cô gì mà lại giành... với cháu cái không phải của mình, cô gì mà chuyên môn ăn hiếp cháu, cô gì mà...
- Lại đây ngồi với nội. Con ăn cơm ngon không My?
- Dạ ngon.
Bà Thoa mỉm cười nhìn thật kỹ My. Cô ngại ngùng ngó lơ ra cửa sổ. Bà nội có cái nhìn kỳ cục làm sao ấy!
- Lớn rồi đừng để ba mẹ rầy la nữa xấu lắm! Nói cho nội nghe coi tại sao con về trễ vậy?
Lấy lại vẻ tự tin, liếng thoắng của mình, My bắt đầu nói:
- Con đi học nhạc như mọi ngày, có điều chiều nay thầy con kể chuyện buồn vui của đời ổng, nên cả lớp ngồi nghe quên cả giờ giấc.
- Con về có ai đưa không?
- Dạ không.
- Thật chứ?
Tủm tỉm cười, My đáp:
- Có mấy đứa bạn học chung đòi đưa con mỗi ngày mà con không thèm...
Bà Thoa gật gù:
- Khôn đấy! Đẹp đẽ, sang trọng như con phải chọn người mà giao thiệp. Hồi đó nội cũng không dễ để ai đưa đón đâu. Dù là có khối bác sĩ, kỹ sư đêm ngày chầu chực cầu cạnh nội.
Hoàng My buột miệng:
- Sao nội lại ưng ông nội con?
Bà Thoa gượng gạo:
- Ôi! Thì duyên số mà con. Nội có tính thương người. Thấy tình cảnh ông con lúc đó nội động lòng trắc ẩn.
Nhìn cái miệng nói không hở răng của bà Thoa, My khó chịu khi nghe những lời bà nói tốt về bản thân. Bà nội cô có tật luôn luôn lấy mình làm gương soi cho mọi người, điều này trái ngược với ba cô, ông biết góp nhặt cái hay của từng người để rèn luyện cho mình và dạy dỗ con cái. Ba cô là niềm tự hào của cô. Hoàng My thường khoe với bạn bè mình như thế.
Trúc Quỳnh cầm bó hoa ngồi xuống sa lon, giọng đỏng đảnh:
- Mẹ thấy con gái mẹ khá chưa? Ở tuốt trong nhà vẫn có cây si lén đem hoa tận ngoài sân để tỏ lòng tơ tưởng. Con nói cho mẹ biết, cái anh chàng con trai ông chủ tiệm vàng Minh Lan gì đó mà không tới coi mắt con sớm sớm ấy hả. Con quen người khác thì đừng có trách.
- Hứ! Cô chỉ giỏi làm phách. Tôi đã lo hết rồi. Lo một lúc cho cả hai cô cháu cô. Rõ là mệt óc, nhức đầu.
Nghe bà Thoa mắng yêu rồi nói lấp lửng, Hoàng My đoán không ra bà nội lo cho mình chuyện gì mà mệt óc, nhức đầu. Vì thật ra từ thuở cô lọt lòng đến giờ có khi nào bà quan tâm chăm sóc tới cô như quan tâm chăm sóc một đứa cháu nội thực thụ đâu.
Đang thắc mắc, Hoàng My chợt nghe Trúc Quỳnh kêu lên với vẻ ganh tỵ:
- Sao có cả con... mèo Tiểu My trong chuyện của con nữa. Bé xíu như nó chỉ bận rộn thêm thôi.
Bà Thoa lừ mắt:
- Không biết tính toán thì im đi là tốt nhất.
Quay lại nhìn My, bà hỏi:
- Ngày mai con có đi học không My?
- Dạ có chứ nội!
- Con xin nghỉ một ngày được không?
Hoàng My nghiêng đầu thắc mắc:
- Chi vậy nội?
- Ngày mai ông nội muốn đãi một vài người bạn ở nhà. Con nên nghĩ học để phụ những việc lặt vặt.
- Chỉ có vậy thôi mà nghĩ học. Ba con không cho đâu nội ơi!
Bà Thoa sa sầm mặt:
- Ba con dám cãi cả ông bà nội à?
- Nóng làm gì cho mệt tim mẹ ơi, anh Hai cưng nó hơn trứng mỏng, mẹ làm thế ảnh đau ruột chịu gì nổi. Con ở đây tối có đói bụng cũng ráng... bò ra đầu ngõ mua bánh mì về gặm, chớ đời nào dám nhờ vả thằng Duy hay con My. Ngày mai mẹ cứ sai... vặt con nè. Khỏi phiền hà!
Nghe giọng chì chiết của Trúc Quỳnh, Hoàng My bướng lên, cô ngang ngang:
- Bộ cô Quỳnh không sợ gãy móng tay hay sao mà đòi làm những việc vặt. Bình thường cô làm việc lớn không hà, làm sao quen việc vặt cho bà nội sai chứ!
Bà Thoa mắng ngay:
- Con tiểu yêu này giỏi nói leo. Mày không khác thằng cha mày chút nào hết. Đi vào đi!
Chẳng đợi bà nói thêm, Hoàng My đứng dậy chạy tuốt lên lầu.
Trúc Quỳnh nhằn mẹ:
- Mê kêu con quỷ nhỏ đó ở nhà cho nó quậy hả? Con gái gì lốc cha, lốc chốc chưa đi đã nhảy, chưa nói đã la, y như thằng con trai mất dạy. Hình như nó không biết e lệ, rụt rè hay sao ấy!
Nhếch môi cười ra chiều đắc ý, bà Thoa bảo:
- Bởi vì nó như vậy, mẹ mới muốn nó ở nhà, để tạo sự tương phản với con. Ngày mai có cả bà Kiều Anh, mẹ thằng Vĩnh, xuống bếp phụ làm món ăn. Mẹ muốn gây cho bà ta ấn tượng tốt về con. Sự vụng về, và ngốc nghếch của con Hoàng My sẽ làm nền cho con đó Trúc Quỳnh.
- Mẹ không nói sớm. Con làm sao biết ý chứ! Hoàng My sẽ không ở nhà đâu, nó bướng lắm!
- Mẹ sẽ kêu Thiên Hương bảo con My ở nhà. Thử xem con dâu có dám cãi mẹ chồng không. Con Hương thì sợ mẹ một nước, lo gì cơ chứ!
Mân mê bó hoa trong tay, Trúc Quỳnh nói với vẻ tự ái:
- Con nghĩ mẹ không cần phải làm thế. Trong đám đông chưa khi nào con lu mờ cả mà cần chi.
Bà Thoa liếc con gái:
- Chủ quan đấy cô út. Nổi bật không đúng lúc, cũng chưa phải là hay. Nhưng ngày mai con cần phải có người để thằng Vĩnh so sánh. Đương nhiên nó chọn con là cái chắc, mẹ muốn nó thích thú nghĩ rằng người nó chọn là số một...
-... Trong hai người.
Trúc Quỳnh ngắt ngang lời không làm bà Thoa cụt hứng, trái lại bà còn nói thêm:
- Ngoài ra mẹ muốn ba con thấy rõ cái việc con cháu gái của ổng được cha mẹ nó cưng chiều nhiều hơn là dạy dỗ. Ổng ở xa, lâu lâu về thăm thằng Hy một lần, nó nói cái gì thì tin cái đó. Ôi thôi! Nghe ông ấy khen hai đứa cháu nội mà mẹ bực mình. Con cháu ổng đều là nhân tài không hà... Thật hợm hĩnh!
Trúc Quỳnh ngao ngán nhìn mẹ. Thật ra cô cũng như bà, đều không thích cách ba cô quá khen mấy đứa cháu nội. Lúc nghe ông khen chúng, cô khó chịu nhưng rồi cũng quên. Mẹ cô lại không, bà luôn luôn nhớ, càng nhớ bà càng tỏ ra bực bội khó chịu. Trúc Quỳnh biết mẹ mình ghét gia đình của anh Hy... Ghét hơn cô ghét nhiều lắm kìa!
Life is a journey - not a destination.