Diễn Đàn » Chuyện Cười

Ăn Quít Trả Đô

2 trả lời, 342 lượt xem — Trang 1 / 1
Lập Biên Bản Trước Khi Vào Chuyện

Ngày xửa, ngày xưa ...

À, khoan! Trước khi vô câu chuyện, tui xin được trình bày là câu chuyện nầy rất là xưa. Để tui xem phải làm cách nào có thể diễn tả được cái xưa nầy là xưa cở nào ngỏ hầu người đọc hiểu được cái mức độ xưa của câu chuyện xưa nầy?

Hmmm... Bà cố ngoại tui khi còn sống, có những món đồ cổ từ đời nhà Thanh bên Tàu so sánh mức độ xưa vẫn chưa xưa bằng bà, vậy mà khi bà kể chuyện nầy cho tui nghe bà đã nói:

-Khi bà cố ngoại của bà còn sống lúc kể câu chuyện nầy cho bà nghe cũng đã bắt đầu bằng: ngày xửa, ngày xưa ...

Như vậy cái mức độ xưa của câu chuyện thật không còn phải bàn cải là đã xưa hơn cả xưa ...

Ahem!
Đăng nhập để trả lời
0
Một lần nữa tui xin nhắc lại là câu chuyện nầy rất là xưa.

Ngày xửa, ngày xưa ... rất xưa ...


Ở một thành phố cũng rất xưa, có gia đình kia rất là giàu, có mấy căn nhà mặt phố rất xưa, nhưng cho mướn được cũng khá tiền. Hai vợ chồng có 2 thằng con trai sinh đôi (bà nội mẹ, không hiểu sao chuyện xưa nào cũng bắt đầu bằng 2 đứa con? Bó tay!). Anyway, vì sinh đôi và lại sinh khó cho nên khi sinh phải nhờ thợ thiến heo mổ, và khi moi bụng ra thì thằng anh nằm trên vì có đủ oxygen nên nó khôn lanh bà cố nội cũng chạy, còn thằng em bị đè ở dưới thiếu dưỡng khí nên khi sinh ra bị khờ. Hai ông bà đặt tên là Phúc và Đức (phiên âm sang tiếng Mỹ cũng y chang vậy, xin đừng lầm lẫn). Bà vợ sinh xong được mới ba tháng, ông chồng rửng mỡ, rủ bà ra công viên vắng vẽ ôn lại ”chuyện xưa tụi mình”, chẳng may hôm ấy có con hổ cọp cụt tay trong sở thú Sài Gòn xút chuồng đói quá mò vô công viên, đi ngang qua lùm cây, thấy hai con mồi thịt trắng toát đang hú hí , ngứa mắt nó táp một phát đi đong cả hai.

Hai anh em được chính phủ giảm 50% học phí từ đó vì được chứng nhận con lai theo diện mồ côi ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-13 03:44:44Hơi Khùng>
Thời gian như tên, đạn, ná bắn ra vùn vụt 18 năm liên tiếp. Phúc và Đức (phiên âm fuc và dic cho những bạn không rành chữ Nôm) đã bắt đầu trổ mã, có lông nách, râu ra lún phún, biết vào lauxanh chấm cơm để xem phim và hình, cả hai bàn nhau chia tài sản để ra riêng cho thoải mái, thời xa xưa làm gì mà có văn phòng Luật Sư nhờ tư vấn phân chia tài sản, vì vậy Phúc và Đức tự phân chia gia tài của cha mẹ để lại. Để công bằng, hai anh em mua bộ bài cào về nhà đánh Texas Hold em Poker. Mỗi bàn thắng là được lấy một thứ trong gia tài. Thằng Phúc vốn ma lanh từ nhỏ, lại hay theo mấy tay du thủ, du thực, tìm đến mấy đám cúng đình, chùa, lễ hội, làm cái bầu cua cá tôm, cờ gian bạc lận, cho nên thắng bài là chuyện dễ hiểu. Cũng may là ván cuối cùng thằng Đức thắng lại một bàn nên còn giữ lại căn nhà trong hẽm sâu trống trơn chỉ có cây quít kiểng trong cái chậu bể trước sân.

(chắc còn tiếp)
Đăng nhập để trả lời
0