Diễn Đàn » Khoa Học Huyền Bí

SINH VÀ TỬ

26 trả lời, 2.663 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-02 03:49:26Trần Mạnh Hùng>

SINH và TỬ
- Là sao???-
Có những cao sâu như thế nào???

Kính xin quý vị Tiền bối và quý thân hữu chỉ bảo

kính thưa quý vi Tiền bối và quý bạn thân hữu

Kính thưa quý vị

Chuyện như vầy cách đầy khoảng 15 ngày vào 11 giờ tối vào lúc thiền định trong một sát na tôi đốn ngộ được hai chữ SINH và TỬ.

Tôi không hiểu sự đốn ngộ này có tròn trịa không hay còn nhiều gút mắc, xin quý vị chỉ bảo cho tôi hai CHỮ SINH và TỬ theo sự suy nghĩ của quý vị.

Thân thành bái tạ
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Đạo huynh không kể lại khó chiêm ngưỡng[8|]
"Thương khung vô hạn viễn
Di niệm đáo nhãn tiền
Càn khôn vô hạn đại
Pháp Luân thiên địa tuyền"
(Hồng - Hồng Ngâm I)
Đăng nhập để trả lời
0
Sinh và tử , câu nói này thật ra những ai đã từng .... đọc qua trong những kinh sách Phật, hay đã từng được học qua những người trong nhà Phật, mới Ngộ được hai chữ Sinh và Tử


Có một nhà sư đã nói: Khi sanh ra, chúng ta đã có mầm ly biệt gần bên, nên mỗi chúng ta đều có sanh và tử như ying và yang kề bên mà thôi

Có sinh thời có tử, sinh tử đối vói 1 con người nếu đem thuyết nhà Phật ra, thì chúng ta sống sao cho tâm được an, lòng dược thanh thảng và cuộc sống được hạnh phúc cho chính mình và cho cả những người thân thuộc .

Cuộc sống hiện thân của từng cá nhân, có người mới thấy đó, đã thấy vắng bóng trên thế gian này một cách đột ngột.


Cho nên anh Trần Mạnh Hùng đã từng tập " Thiền " thì sẽ Ngộ sớm hơn em, em chỉ biết qua nhờ đọc mấy cuốn sách Phật dạy, để nói lên hai chữ Sinh và Tử trong sự hiểu biết hạn hẹp của chính bản thân em mà thôi

Mong có ai đó, sẽ viết lên thêm, để cả em được Ngộ thêm hai chữ Sinh và Tử

Chúc mọi nguoi được an lạc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-31 17:04:04VuongChu>
Sinh tử trong một niệm

Bài của một học viên lớn tuổi

[MINH HUỆ 28-02-2010] Tôi 72 tuổi. Tôi bắt đầu tập Pháp Luân Đại Pháp vào tháng 2 năm 1999. Trước đó, tôi biết rất ít chữ Trung Quốc. Ngay sau khi tôi bắt đầu tập Đại Pháp và qua học nhóm và tự học, tôi đã có thể đọc cuốn Chuyển Pháp Luân mà không sót một từ nào. Bây giờ tôi có thể đọc tất cả các bài giảng của Sư Phụ và các bài kinh văn ra sau năm 1999. Nếu không phải là một học viên, điều đó sẽ là không thể đối với tôi. Tôi biết Sư Phụ đã khai mở trí huệ của tôi. Đó là sức mạnh phi thường của Đại Pháp mà đã cho phép một phụ nữ lớn tuổi như tôi có thể đọc, học Pháp, và tập công.

Vào tháng 12 năm 2008, tôi đã có những triệu chứng bệnh nghiêm trọng. Tôi đi ngoài ra máu trong tám ngày. Ngày nào tôi cũng đi hai đến ba lần, và mỗi lần ra hơn một nửa bát máu. Tôi đã không sợ hãi vì tôi nghĩ;” Khi tôi đã học Đại Pháp, cuộc sống của tôi và tất cả mọi thứ về tôi được Sư Phụ ban cho. Chỉ những lời của Sư Phụ là có ý nghĩa.  Dù cuộc sống của tôi đến lúc kết thúc hay tôi có nhiều chấp trước, cựu thế lực không được phép bức hại thân thể và cuộc sống của tôi. Tôi đặt mọi thứ trong tay Sư Phụ và tôi kiên định tin vào Sư Phụ và Đại Pháp.” Vì vậy tôi chỉ dành nhiều thời gian hơn cho học Pháp, luyện công, và phát chính niệm. Sau sáu ngày, không có dấu hiệu cải thiện. Chồng tôi đã sợ hãi và muốn tôi đi bệnh viện. Tôi đã nói với ông ấy là không cần. Ông đã rất khó chịu, nhưng tôi đã không lay động ngay cả sau khi ông ấy đã nói với tôi nhiều lần. Tôi hết lòng tin tưởng vào Sư Phụ và Đại Pháp. Tôi vẫn tiếp tục học Pháp, phát chính niệm, và tìm kiếm những chấp trước của mình. Sau chín ngày, tất cả mọi thứ đã trở lại bình thường.

Đó thực sự là sinh tử trong một niệm. Tôi gần như đã khóc khi nghĩ đến điều đó. Sư Phụ đã cho tôi một cuộc đời thứ hai, và tôi không biết cảm ơn Người như thế nào. Tôi đã chứng thực một phép màu của Đại Pháp. Trong khảo nghiệm sinh tử này, nếu tôi đã có những niệm người thường nhỏ nhất và đi đến bệnh viện, tôi sẽ không còn sống hôm nay.

Sư Phụ đã kéo dài sinh mệnh của tôi, và Đại Pháp đã cho tôi một cơ hội thứ hai. Tôi sẽ chân quý cơ hội này, trợ Sư chính Pháp, làm tốt ba việc, và đi tốt trên giai đoạn cuối cùng của tu luyện chính Pháp.

Đây là hiểu biết hạn chế của tôi. Xin chỉ ra những gì không đúng theo Pháp.
"Thương khung vô hạn viễn
Di niệm đáo nhãn tiền
Càn khôn vô hạn đại
Pháp Luân thiên địa tuyền"
(Hồng - Hồng Ngâm I)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-31 17:11:52VuongChu>
Thực sự vứt bỏ sinh tử và chứng thực sự kỳ diệu của Đại Pháp

Bài viết bởi một học viên ở Trung Quốc

[MINH HUỆ 15-09-2009] Tôi bắt đầu tập Pháp Luân Công vào mùa hè năm 1998. Tuy nhiên, tôi đã không thực tu chính mình và đã không vứt bỏ được sinh tử; vì thế, nghiệp bệnh của tôi cứ lặp đi lặp lại.

Vào ngày 16 tháng 2 năm 2009, không thể chịu đựng được hơn nữa nên tôi đã đến bệnh viện. Sau khi khám bệnh, họ chẩn đoán là tôi bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối. Tôi cũng bị ung thư tuyến thượng thận, và bị u lymphô ở thực quản. Bác sĩ nói với gia đình tôi rằng đã quá trễ để phẫu thuật hay làm hóa trị.

Gia đình tôi giấu không cho tôi biết thực trạng của tôi. Tôi tiếp tục học Pháp và luyện công, nhưng trong tâm tôi nghĩ rằng tôi thực sự không thể nào dứt bỏ được sinh tử. Tôi cũng nghĩ, tôi không vượt qua khảo nghiệm này nhưng tôi sẽ tiếp tục tu luyện khi tôi bình phục.

Tuy nhiên, bệnh tình của tôi ngày một trở nên trầm trọng cho tới lúc tôi không thể ăn uống được gì trong 4 ngày. Tôi bắt đầu nghĩ đến việc lại tới bệnh viện. Gia đình tôi lúc đó mới cho tôi biết chuyện. Sau khi nghe thấy vậy, tôi hoàn toàn vứt bỏ chấp trước đến bệnh viện. Tôi quyết định rằng từ giờ phút đó trở đi, tôi sẽ trao tất cả những gì mình có cho Sư Phụ và Đại Pháp.

Khi tôi khởi lên được chính niệm này, một điều kỳ diệu đã đến. Tôi có sức để nói và tôi cũng có thể ăn uống. Tôi cảm thấy một cảm giác mới lạ trong tâm, mà tôi không thể diễn tả bằng lời. Suốt những năm qua, mặc dù tôi đang “tu luyện“, lúc này tôi biết rằng tôi đã không chân tu. Khi biết được trình trạng bệnh tật thực sự, tôi nhận ra rằng thời gian dành cho tôi là có giới hạn.

Lúc đó, mặc dù đã không ăn không uống trong 4 ngày và cảm thấy kiệt sức, tôi vẫn kiên quyết tập 5 bài công pháp. Trong khoảng thời gian bắt đầu hồi phục, chân tôi sưng to lên với một chân to hơn hẳn chân kia; tuy nhiên, tôi vẫn có thể đi bộ một đoạn xa. Kỳ diệu hơn nữa, là chỉ trong vài ngày, chân và bàn chân bị sưng của tôi lại thực sự trở lại bình thường. Tất cả họ hàng tôi đều nói rằng đó là một phép lạ.

Giờ đây, không chỉ căn bệnh ung thư của tôi đã được chặn lại, mà sinh mệnh của tôi cũng được gia hạn. Đây chẳng phải là điều kỳ diệu của Đại Pháp ư? Nếu tôi không có Sư Phụ và không đắc Pháp thì số mệnh của tôi đã tận. Sư Phụ và Đại Pháp đã cho tôi một cuộc đời mới. Vậy nên, tôi phải trân quý quãng thời gian này. Tôi sẽ tu luyện tinh tấn hơn, thực tu chính mình như một đệ tử thực sự và làm tốt ba việc.

Qua khảo nghiệm sinh tử, tôi đã có nhận thức sâu hơn về lời giảng của Sư Phụ:
“Nếu chư vị vứt bỏ được sinh tử thì chư vị là Thần, nếu chư vị không vứt bỏ được sinh tử thì chư vị là người”(“ Giảng Pháp ở thành phố New York” trong Giảng Pháp ở Mỹ Quốc)
"Thương khung vô hạn viễn
Di niệm đáo nhãn tiền
Càn khôn vô hạn đại
Pháp Luân thiên địa tuyền"
(Hồng - Hồng Ngâm I)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-31 17:15:27VuongChu>
Thể nghiệm cận-tử tại Trung Quốc — điều tra sau động đất tại Đường Sơn

Ngày 28 tháng 7, 1976, cuộc động đất khổng lồ tại Đường Sơn đã khiến hơn 240 nghìn người bị chết và 160 nghìn người bị thương nặng. Những y tế gia tại Trung quốc đã mở một cuộc điều tra với những người sống sót, phần đông họ bị chôn vùi dưới đá gạch của các tòa nhà bị sập.

Trận động đất năm 1976 tại Đường Sơn, Trung Quốc (Ảnh từ Earthquake.usgs.gov)

Theo những tài liệu ghi chép của họ, hơn phân nửa những người sống sót nói lại rằng trong thời gian họ bị nguy hiểm, thì không những họ không sợ, mà trái lại đầu óc họ rất sáng suốt, bình tĩnh và thoải mái. Trong tình trạng nguy hiểm như vậy, họ không bị hoảng hốt, có người còn có cảm giác hạnh phúc và những tư tưởng chạy qua rất nhanh trong trí của họ. Nhiều tư tưởng khác nhau xuất hiện. Lúc bấy giờ, những điều đã xảy ra trong đời sống của họ trước đây tiếp tục chớp nhoáng như chớp bóng và các hình ảnh phần nhiều là vui vẻ. Ký ức những điều như là những phút giây vui sướng trong thời thơ ấu, lễ cưới, và những thành công và thắng lợi trong công việc làm. Hiện tượng này được gọi là ‘nhớ lại cuộc đời’ hoặc ‘hồi ức toàn ảnh’.

Điều ngạc nhiên hơn nữa là gần phân nữa người trong họ có cảm giác và hiểu biết rằng ý thức của họ hoặc là linh hồn của họ đã rời cơ thể của họ. Có người cho đó như là ‘linh hồn thoát xác’. Họ nhấn mạnh là họ đã cảm giác các công năng của họ nằm nơi một không gian khác bên ngoài cơ thể của họ, và không ở bên trong đầu óc của họ. Họ nghĩ rằng cơ thể da thịt của họ không có những năng khiếu đó cũng như không có năng khiếu suy nghĩ.

Một phần ba người có cái cảm giác lạ thường là đang ở bên trong một cái ống hoặc là đi xuyên qua một đường hầm. Đôi lúc, nó đi đôi với những tiếng động lớn và cái cảm giác bị kéo và ép lại. Họ gọi nó là ‘kinh nghiệm đường hầm’. Có người có cảm giác đi đến cuối đường hầm; họ nhìn thấy ánh sáng và cảm giác là ‘ánh sáng không lâu sẽ đến’.

Gần một phần tư những người được nghiện cứu đó kinh nghiệm gặp được những người-không-có-cơ-thể (incorporeal beings), hoặc là ma (ghosts). Phần đông những con người không có chất liệu đó (unsubstantial beings) là những thân nhân đã quá cố của họ. Giống như họ đều cùng đi đến một thế giới khác và tiếp tục sống nơi đó. Hoặc là, họ nhìn thấy những bạn bè còn sống, hoặc cả những người lạ mặt. Giống như một sự họp mặt (a reunion). Những gương diện ‘giống ma’ đó thường được diễn tả như bao trùm trong một thứ hình thức ‘ánh sáng’. Có người nhìn thấy họ như là đã được ‘thay hình’ theo những quan niệm trong tôn giáo.

Từ những người sống sót sau trận động đất tại Đường Sơn, các nghiên cứu gia đã thực hiện được trên 81 cuộc phỏng vấn hữu ích. Họ xếp những kinh nghiệm thành 40 loại: sự nhớ lại cuộc đời, sự tách rời ý thức và cơ thể, cảm giác không còn sức nặng, cảm giác xa lạ với chính cơ thể của họ, cảm giác khác thường, cảm giác rời đi khỏi thế giới (này), cảm giác cơ thể mình được hợp nhất với vũ trụ, cảm giác sự vô tồn của thời gian, và nhiều thứ nữa. Phần đông những người đó kinh nghiệm qua hai hoặc ba cảm giác đồng thời.

Dù cuộc nghiên cứu những người sống sót sau trận động đất ghê gớm ở Đường Sơn đưa ra chỉ có 81 trường hợp dùng được của những người kinh nghiệm qua những kinh nghiệm cận-tử, nó là có các dữ kiện được thâu thập nhiều nhất đối với tất cả những cuộc nghiên cứu cận-tử trên thế giới. Sau khi họ ‘trở về từ cõi chết’, phần đông những người này còn nhớ rõ ràng những kinh nghiệm cận-tử của họ cả 10 hoặc 20 năm sau. Những kết quả của cuộc nghiên cứu từ Trung quốc rất giống một cách lạ thường với những cuộc nghiên cứu của những học giả khác trên các quốc gia khác khắp thế giới.
Tài liệu: «Y học đại chúng» số 5 (1993), trang 34-35, Nhà in Khoa học và Kỹ thuật Thượng Hải.

Tác giả: Lý Anh
(Theo Minhhue.net)
"Thương khung vô hạn viễn
Di niệm đáo nhãn tiền
Càn khôn vô hạn đại
Pháp Luân thiên địa tuyền"
(Hồng - Hồng Ngâm I)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-01 12:48:55Trần Mạnh Hùng>
Chân thành cám ơn Ct.Ly, Vương Chu đã khai sáng thêm về vấn đề SINH, TỬ....
Trân trọng kính mời chư vị mở lòng Bồ Tác chỉ bảo về hai chữ SINH và TỬ
Baí tạ, bái tạ

Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Dân tộc VN giờ đây gần 100 triệu người trải dài từ Ải Nam Quan đến mũi Cà Mâu và trên các Hải Đảo.

Dân tôc VN có mặt trên khắp thế giới từ 5 đến 15 triệu người.

Kính xin quý chư vị mở tấm lòng hải hà, quảng độ khai thông trí tuệ giảng dậy hai chữ SINH và TỬ trong cõi sinh linh ta bà này.

Mong lắm thay
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
 
"SINH và TỬ"
 
Đừng nên nghĩ tới - Cứ an nhiên SỐNG cho biết SỐNG !
 
= Hết =
 
 

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Pháp Âm
&gt;&gt;
:: Thiền Đốn Ngộ ::
 
 
 
 
 

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-02 03:56:21Trần Mạnh Hùng>
Chân thành cảm tạ sư tỷ Việt Dương Nhân đã gợi ý hai chữ SINH TỬ.
Soi sáng trong muôn một sự tăm tối của đệ.

Tuy nhiên vấn đề SINH TỬ nơi chúng sinh trong thế giới ta bà

Kính mong có sự chỉ giáo của những bậc trí giác, trí tuệ.
Của các vị tu sỹ mọi tôn giáo
Của những bậc cư sỹ trong nhân gian
Của những bậc ẩn cư
Của những bậc ông, bà, chú bác, cô dì, cậu mợ, anh, chị, em...

Đã đốn ngộ hoặc thấu hiểu vấn đề SINH và TỬ hoặc nghe giảng, hoặc tham khảo kinh sách, tài liệu ...

Mong có sự chỉ dẫn

Chân thành đa tạ.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng


SINH và TỬ
- Là sao???-
Có những cao sâu như thế nào???

Kính xin quý vị Tiền bối và quý thân hữu chỉ bảo

kính thưa quý vi Tiền bối và quý bạn thân hữu

Kính thưa quý vị

Chuyện như vầy cách đầy khoảng 15 ngày vào 11 giờ tối vào lúc thiền định trong một sát na tôi đốn ngộ được hai chữ SINH và TỬ.

Tôi không hiểu sự đốn ngộ này có tròn trịa không hay còn nhiều gút mắc, xin quý vị chỉ bảo cho tôi hai CHỮ SINH và TỬ theo sự suy nghĩ của quý vị.

Thân thành bái tạ
Trần Mạnh Hùng


Cám ơn huynh TMH có ý tốt hỏi em , nhưng em còn non trẻ không rành về phật pháp nên cho em từ chối không dám ý kiến
Chúc huynh luôn vui hưởng những gì đang có .
Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0
Vancali ơi
 
Tui chỉ mong Vancali cho ý kiến của mình trong SINH và TỬ, chứ không cần triết lý cao sieu. Chỉ cần ý kiến mộc mạc thôi cũng đánh sụp đổ cả tư tưởng bất di bất dịch.
 
Vancali còn ngần ngại gì nữa.
 
Trân trọng cám ơn
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Kính gởi anh TMH và các Thân hữu trên DĐ !
 
Tôi đang lạc lối giữa cái mênh mông bao la, không biết nơi đâu là bến là bờ, không có phương hướng nào để đi. Mong các bằng hữu phát lên ánh sáng để tôi thoát khỏi vòng lẩn quẩn.
Về 2 chữ Sinh và Tử, theo ngu kiến của tôi thì :
 
Thế nào là Sinh, có phải chăng Sinh là thứ qúy báo của vạn vật trên thế gian này?! Theo suy nghỉ ngu muội của tôi thi cũng bình thường như bao chử khác vậy. Tại sao ư? - Có ai từng tự hỏi bản thân mình SINH và TỬ cái nào tốt cái nào xấu !? Thật ra theo tôi thì không có TỬ mà chỉ có SINH dây chuyền hay SINH LUÂN HỒI thôi. Bởi vì vạn vật trên thế gian này được SINH ra và khi (chết )TỬ đi thì sẽ SINH vào thế giới khác. Con người của chúng ta cũng vậy, chúng ta thường nói " Nợ kiếp trước kiếp này trả " hay " kiếp này cố tạo phước để được an nhàn kiếp lai sinh".... Như vậy cái TỬ của chúng ta ở đâu , vào thời điểm nào!?
 
Có phải chăng TỬ là ranh giới của thế giới này và thế giới khác. Ta tồn tại trong thế giới này chỉ cần một bước thôi là ta sẽ được SINH trong thế giới khác, nhưng thế giới khác đó có tốt hay xấu là do ta quyết định trong thế giới hiện tại này, cái ranh giới đó như 1 cánh cửa cho ta đi qua, nếu ta chịu khó thăm hỏi người gác cửa và làm theo chỉ dẩn có thể ta sẽ đến được thế giới tốt đẹp hơn. Còn nếu ta làm bừa thì chắc chắn sẽ không đến được thế giới tốt lành...
 
Nếu SINH là tốt, TỬ là xấu.
Thí dụ : có một người (A) kiếp trước rất giàu có đầy đủ quyền hành trong tay, nhưng rất ác độc, đánh đập kẻ dưới... làm đủ mọi điều ác. Nhưng khi đến thế giới này thì người (A) thành súc sinh chịu mọi cực khổ...
Vậy Người (A) SINH vào kiếp trước thì tốt đẹp, nhưng khi SINH vào kiếp này thì xấu, đối với người này thì TỬ ở kiếp này sẽ tốt đẹp hơn.
 
Như vậy SINH và TỬ đừng quan niệm tốt hay xấu, sợ hải...mà hãy bình tỉnh tìm ra con đường đến thế giới vĩnh hằng.
 
Vài hàng ngu muội, mong các Sư Huynh,Tỷ bỏ qua
 
Chào thân ái,
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-03 07:28:23Trần Mạnh Hùng>
Trích đoạn: vanchinghia
..................
..................
Thật ra theo tôi thì không có TỬ mà chỉ có SINH dây chuyền hay SINH LUÂN HỒI thôi.
Bởi vì vạn vật trên thế gian này được SINH ra và khi (chết )TỬ đi thì sẽ SINH vào thế giới khác
Như vậy SINH và TỬ đừng quan niệm tốt hay xấu, sợ hải...mà hãy bình tỉnh tìm ra con đường đến thế giới vĩnh hằng.
..................
.................

Chào thân ái,


Chân thành cám ơn vanchinhnghia có quan niệm SINHh và TỬ thật chính sát khai phóng trên tư tưởng tuyệt vời của Đạo PHẬT để cho mình một hướng đi an lành tốt đẹp.

Và cho tui một cảm xúc êm đềm thánh thiện

Trân trọng đa tạ
TMH


Trân trọng kính mời chư vị hành giả trong cõi ta bà xin bỏ chút thì giờ quý báu ghé nơi đây ban ân những ý tưởng về SINH và TỬ mà quý vị đã đốn ngộ để khai đường mở lối cho chúng sanh tâm tư còn u tối.

Mong lắm thay
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-06 07:27:02VuongChu>
Con người thì có Sinh-Tử, nhưng Nguyên Thần/linh hồn thì luân hồi bất diệt trong phạm vi tam giới. Khi nào bị diệt và không còn được luân hồi?: nghiệp lực cực đại sẽ bị tiêu huỷ, gọi là "hình thần toàn diệt", giải thể toàn bộ; phải đợi vô lượng vô biên thời gian mới mong được tái tạo/hợp lại.

Mục đích sinh ra con người và luân hồi liên tục để làm gì? Để chờ đợi Phật Pháp hồng truyền khiến người tu theo được thoát khỏi tam giới luân hồi! Để chờ Phật Pháp đến thế gian cứu độ con người trở về nguyên thuỷ lúc ban đầu trước khi vũ trụ đi vào chu kì Diệt-giải thể toàn bộ và tái tạo mới.

Vũ trụ cũ/cựu vũ trụ có Thành-Trụ-Hoại-Diệt, điểm kết thúc là Diệt, bị giải thể. Thời gian hoại diệt cả trăm triệu năm, tỉ năm.

Khi nào con người/sinh mệnh không còn Sinh-Tử, luân hồi? Khi khai công khai ngộ tại đắc chính quả, biết được/nhớ được nguồn gốc là ai trên thiên thượng. Tức là phản bổn quy chân thành công, biết nguồn gốc xuất thân trong vũ trụ là ai và từ đâu mà đến.

Chỉ còn Đức (vật chất màu trắng) không có Sinh-Tử, không có luân hồi. Âm dương ngũ hành, cửu đại hành tinh... đều không chạm tới, tứ đại không chạm đến.

Dông dài vài dòng, chúc quý đạo hữu tìm được ý nghĩa thật sự hai chữ Sinh-Tử.
"Thương khung vô hạn viễn
Di niệm đáo nhãn tiền
Càn khôn vô hạn đại
Pháp Luân thiên địa tuyền"
(Hồng - Hồng Ngâm I)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-06 14:43:22Trần Mạnh Hùng>
Trích đoạn: VuongChu

Con người thì có Sinh-Tử, nhưng Nguyên Thần/linh hồn thì luân hồi bất diệt trong phạm vi tam giới. Khi nào bị diệt và không còn được luân hồi?: nghiệp lực cực đại sẽ bị tiêu huỷ, gọi là "hình thần toàn diệt", giải thể toàn bộ; phải đợi vô lượng vô biên thời gian mới mong được tái tạo/hợp lại.

Mục đích sinh ra con người và luân hồi liên tục để làm gì? Để chờ đợi Phật Pháp hồng truyền khiến người tu theo được thoát khỏi tam giới luân hồi! Để chờ Phật Pháp đến thế gian cứu độ con người trở về nguyên thuỷ lúc ban đầu trước khi vũ trụ đi vào chu kì Diệt-giải thể toàn bộ và tái tạo mới.

Vũ trụ cũ/cựu vũ trụ có Thành-Trụ-Hoại-Diệt, điểm kết thúc là Diệt, bị giải thể. Thời gian hoại diệt cả trăm triệu năm, tỉ năm.

Khi nào con người/sinh mệnh không còn Sinh-Tử, luân hồi? Khi khai công khai ngộ tại đắc chính quả, biết được/nhớ được nguồn gốc là ai trên thiên thượng. Tức là phản bổn quy chân thành công, biết nguồn gốc xuất thân trong vũ trụ là ai và từ đâu mà đến.

Chỉ còn Đức (vật chất màu trắng) không có Sinh-Tử, không có luân hồi. Âm dương ngũ hành, cửu đại hành tinh... đều không chạm tới, tứ đại không chạm đến.

Dông dài vài dòng, chúc quý đạo hữu tìm được ý nghĩa thật sự hai chữ Sinh-Tử.


Cám ơn Vương Chu đã phân tích, giải nghiã SINH và TỬ trong tư tưởng tuyệt hảo của Phật Pháp.

Kính mời chư liệt vị cho ý kiến cá nhân hoặc những kinh điển của tôn giáo về SINH và TỬ.

Đa Tạ
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Gửi ông TMH,
Nghe nói ông đốn ngộ được Sinh - Tử, xin được chúc mừng ông.
Có điều ông lại hỏi về ý nghĩa của Sinh - Tử thì tôi đây cũng xin được vài dòng nhà quê với ông, có gì quá đáng xin ông lấy lượng hải hà mà miễn xá cho.
- Hình như Thanh tâm Tuyền có câu : 'Khi vung gươm lên thì đầu ta đã rụng'. Ở đây ta có thể thấy, sự sống và cái chết chỉ cách nhau bằng một lần 'vung gươm'. Người không giỏi võ công thì ta có thế thấy hành động rút gươm khỏi vỏ, rồi từ dưới đưa lên đỉnh đầu, vừa định chém đối phương thì ngay lập tức đầu của người 'vung gươm' đã lìa khỏi cổ. Nhưng nếu người vung gương lại có võ công cái thế như Độc Cô Cầu Bại thì chẳng ai thấy được động tác 'vung gươm' và kết quả là chỉ thấy cái đầu lăn long lóc xuống đất, máu chảy thành vòi. Như thế, sinh trong tử và tử trong sinh, không có sinh chẳng bao giờ có tử, chúng ta chỉ ngộ được khi nào sinh tử không còn phân đôi hai bờ, ngay cà ý niệm 'sinh tử không còn phân đôi hai bờ' cũng không còn chỗ để khởi lên, ấy mới là lúc ta vỡ lễ Tử-Sinh. Và lúc đó, ta chạm vào Tính Không của Long Thọ bồ tát.
- Đại thi hào Nguyễn Du cũng nói : 'Thác là thể phách còn là tinh anh'. Thường thì chúng ta hiểu câu này theo tinh thần triết học nhị nguyên của Tây phương và thần học Kito giáo, tức là cái thể xác này sẽ chết đi, còn linh hồn thì tồn tại vĩnh viễn. Ngay cả trong truyền thống tôn giáo Tây tạng, người ta cũng nói rằng khi thể xác chết đi thì thần thức hay linh hồn sẽ đầu thai vào kiếp khác. Tuy nhiên, Phật giáo vừa nói có vừa nói không về một linh hồn tồn tại sau cái chết. Thần thức hay linh hồn chỉ có đối với người cho rằng có, tức kẻ còn vô minh, trái lại, với người bảo không có linh hồn thì làm gì có linh hồn, người đã giác ngộ. Từ Đạo Hạnh, thiền sư đời Lý đã nói : "Có thì có tựa mảy may, không thì cả thế gian này cũng không" ("Tác hữu trần sa hữu. Vi không, nhất thiết không". Một vị thiền-sư khác triều Lý đã diễn tả: “Càn-khôn tận thị mao đầu thượng, Nhật-nguyệt bao-hàm giới tử trung.” Càn khôn rút lại đầu lông xíu, Nhật-nguyệt nằm trong hạt cải mòng.) Trởi lại câu của cụ Nguyễn, ta cũng có thể hiểu rằng, thác không chỉ là thể phách mà còn là cả tinh anh nữa. Nói rõ hơn, chết là hết một giai đoạn, một kiếp sống, rồi tiếp tục chuyển sang một kiếp sống khác tùy theo nghiệp lực của mổi người.
Vài dòng gửi tới ông TMH, có gì sai sót, xin quý đạo hữu chỉ bảo thêm.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-07 12:27:52Trần Mạnh Hùng>
Trích đoạn: Sun Ming

chúng ta chỉ ngộ được khi nào sinh tử không còn phân đôi hai bờ, ngay cà ý niệm 'sinh tử không còn phân đôi hai bờ' cũng không còn chỗ để khởi lên, ấy mới là lúc ta vỡ lễ Tử-Sinh. Và lúc đó, ta chạm vào Tính Không của Long Thọ bồ tát.
- Đại thi hào Nguyễn Du cũng nói : 'Thác là thể phách còn là tinh anh'.

Chân thành cám ơn Ông Sun Ming đã góp những ý kiến rất bổ ích, có thí dụ linh động dễ hiểu, hơn nữa giải nghiã sâu rộng trong kinh điển của Phật Giáo.
SINH:
Chúng ta sống đến lúc này chắc chắn rằng chúng ta hiểu không nhiều thì ít về SINH. và chúng ta cũng có nhiều kinh nghiệm sống (SINH) chính bản thân chúng ta, cũng như trong các kinh điển của tôn giáo : Phật giáo, Thiên Chúa giáo, Hồi giáo , Lảo giáo, Khổng giáo vân vân và vân vân... cho chúng ta biết sâu sắc về SINH và TỬ

TỬ:
chúng ta không có kinh nghiệm về TỬ (0%) cho bản thân. Tuy rằng TỬ vẫn hiện diện khắp mọi nơi trên quả đất, hiện diện chung quanh ta từng giây, từng phút, chúng ta biết thế nào là chết, chúng ta thấy tận mắt, nghe tận tai, nhưng cái CHẾT không phải của ta mà của người khác. Chúng ta Hiểu rõ TỬ Trong KINH ĐẠO. Chúng ta biết được sắp chết. Nhưng chúng ta không hiểu được cái chết cho bản thân.

SINH và TỬ nằm trong KINH ĐẠO chúng ta không nên bàn cãi vì nó có sãn rồi

SINH là HIỆN THƯC. TỬ Là HUYỀN ẢO

SINH và TỬ làm sao hiểu được sát nghiã nhất là TỬ

TỬ phải là hiện thực, kinh nghiệm cho bản thân, lúc dó mới tạm gọi là ĐỐN NGÔ.

Kính mong có sự chỉ giáo của những bậc trí giác, trí tuệ.
Của các vị tu sỹ mọi tôn giáo
Của những bậc cư sỹ trong nhân gian
Của những bậc ẩn cư
Của những bậc ông, bà, chú bác, cô dì, cậu mợ, anh, chị, em...

Đã đốn ngộ hoặc thấu hiểu vấn đề SINH và TỬ hoặc nghe giảng, hoặc tham khảo kinh sách, tài liệu ...

Mong có sự chỉ dẫn

Chân thành đa tạ.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày sinh ra, ng thân mình cười, mình khóc.
Ngày chết đi, người thân khóc, mình cười.

Sinh và tử.. ai cũng hiểu nhưng mấy ai chấp nhận "hành" theo thuyết. Người muốn thành đạt, phải biết tàn nhẫn 1 chút. Suy ra... ng ko tàn nhẫn thì ko thành đạt?

Ngày sinh thì rõ ròi, còn ngày chết thì chưa biết, nó xung quanh lẫn quẩn giữa chúng ta, nhìn cười nói đó ròi chết tức thì đó, ai biết dc?

Nên mới có câu hãy đối đãi với nhau như ngày tận thế đến. Có như thế thì lúc mất đi chúng ta ko fải hối tiếc vì những điều chúng ta chưa kịp làm cho nhau.




Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-16 07:31:41Trần Mạnh Hùng>
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT

Ngày sinh ra, ng thân mình cười, mình khóc.
Ngày chết đi, người thân khóc, mình cười.

Sinh và tử.. ai cũng hiểu ...


Cảm tạ Băng Nguyệt đã đóng góp ý kiến độc đáo, sâu sắc về sinh tử.

SINH và TỬ rất minh bạch trong mọi ĐẠO PHÁP.

SINH:

Ai cũng hiểu vì là hiện thực trong cuộc sống.

TỬ:


Mọi người cũng hiểu cái chết là gì cũng vì vậy tử là "hiện thực" trong cuộc đời, nhưng "hiện thực" chỉ đối với tha nhân , đối với vạn vật, chúng ta hiểu thế nào là chết. Nhưng chúng ta không hiểu, không có kinh nghiệm sự CHẾT cho bản thân. vì thế đối với chính bản thân TỬ là HUYỀN ẢO

Kính mong có sự chỉ giáo của những bậc trí giác, trí tuệ.
Của các vị tu sỹ mọi tôn giáo
Của những bậc cư sỹ trong nhân gian
Của những bậc ẩn cư
Của những bậc ông, bà, chú bác, cô dì, cậu mợ, anh, chị, em...

Đã đốn ngộ hoặc thấu hiểu vấn đề SINH và TỬ hoặc nghe giảng, hoặc tham khảo kinh sách, tài liệu ...

Mong có sự chỉ dẫn
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn
Mình chỉ thấy điều này: Sinh để mà tử mà Tử để mà Sinh. Sinh sinh Tử tử như một vòng tròn âm dương, ngũ hành cứ thế mà nối tiếp nhau để tạo nên sự vận động của vũ trụ.
.....Bạn chắc cũng biết, những câu truyện tình bất hủ, trong đó có những câu mà cũng bao hàm Sinh Tử. "Dù đã sống nhưng tim đã chết" "tình yêu trong tôi đã chết rôi.."
....Bạn đã thấy những vụ tai nạn thương tâm? khi đó, cái chết cũng thật là...
md
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: DAI_BAN81

Chào bạn
Mình chỉ thấy điều này: Sinh để mà tử mà Tử để mà Sinh. Sinh sinh Tử tử như một vòng tròn âm dương, ngũ hành cứ thế mà nối tiếp nhau để tạo nên sự vận động của vũ trụ.
.....Bạn chắc cũng biết, những câu truyện tình bất hủ, trong đó có những câu mà cũng bao hàm Sinh Tử. "Dù đã sống nhưng tim đã chết" "tình yêu trong tôi đã chết rôi.."
....Bạn đã thấy những vụ tai nạn thương tâm? khi đó, cái chết cũng thật là...



Cám ơn bạn đã đóng góp một tư tưởng tuyệt hay.

Kính mời chư liệt vị cho ý kiến cá nhân hoặc những kinh điển của tôn giáo về SINH và TỬ.

Đa Tạ
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Kính chào Huynh Trần Mạnh Hùng
 
Anh Hùng tại sao anh không viết tiếp nữa.
Bây giờ anh đang ở đâu???
 
Có phải vấn đề " SINH TỬ" anh ' thuyết giảng " với Giang có phải là " sinh tử"  mà anh đã đề cập cách đây hơn năm có đúng không???
 
An Giang nghĩ là có lẽ là vậy.
 
Xin phép anh để Giang viết lại, anh xem rồi phê bình
 
Kính chào anh
 
Kính chúc anh vui
An Giang
An Giang
Tôi yêu quê tôi yêu mái tranh nghèo tả tơi
Nhạc Phạm Duy
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=187241 (lưu)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=130073&mpage=7&key=𮂈 (chính)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-24 10:06:55VuongChu>
“Xuyên việt sinh tử “
 
 
Vô Hận Lệ kể về câu chuyện một nữ thương nhân tên Vương Ngọc Đình, người đã khỏi chứng bệnh tim sau khi khám phá ra một môn tập thiền. Nó như mang lại cho cô một cuộc đời mới, khiến cô không chỉ hết bệnh mà còn trở thành một người tốt hơn, sống rộng lượng và lạc quan hơn.


Thời gian sau, môn tập thiền đã bị cấm, hàng nghìn học viên bị lục soát nhà cửa và bị tống vào tù. Trong tình thế ấy, cô Vương quyết định lên Bắc Kinh để kháng nghị và thanh minh nhưng rồi cũng bị bắt giữ.


Trong trại giam, đối diện với bạo lực và khủng bố tàn độc, cô Vương vẫn giữ vững lòng kiên định tuyệt vời của mình và hứng chịu những đòn tra tấn man rợ. Cai ngục đã nhiều lần cố tẩy não cô nhưng đều thất bại. Cuối cùng, khi đã đến ranh giới giữa sự sống và cái chết, cô Vương được giải thoát và chứng kiến cảnh tương huy hoàng của môn tập trên miền đất mới.


Bộ phim dựa trên tự truyện “Xuyên việt sinh tử “ của tác giả Vương Ngọc Chi – nạn nhân trực tiếp của cuộc bức hại Pháp Luân Công tại Trung Quốc.


“Sau khi bị bức thực một trăm ngày, sức chịu đựng đã đạt đến cực hạn, tôi không thể nào mô tả được nỗi thống khổ ấy. Mỗi giờ mỗi khắc tôi đều muốn thoát li khỏi cái địa ngục trần gian này. Sau khoảng thời gian dài nhịn đói, nhịn khát, chịu tra tấn lên thể xác lẫn tinh thần, mắt tôi đã mờ, thân thể rã rời, tôi nằm dài trên giường, thấy trời đất điên đảo.” (trích đoạn trong “Xuyên việt sinh tử”)

Đây là câu chuyện về cô Vương Ngọc Đình đã dùng sinh mệnh để kiến chứng “gỗ cũng phải sầu, đá cũng biết khóc”







[/align]bởi wwwVietSOHcom 84.980 lượt xem[/align]
[/align]bởi wwwVietSOHcom 28.668 lượt xem[/align]
[/align]bởi wwwVietSOHcom 7.227 lượt xem[/align]
[/align]bởi wwwVietSOHcom 4.885 lượt xem[/align]
[/align]bởi wwwVietSOHcom 4.218 lượt xem[/align]
[/align]bởi wwwVietSOHcom 3.957 lượt xem[/align]
[/align]bởi wwwVietSOHcom 6.219 lượt xem[/align]
[/align]bởi wwwVietSOHcom 2.124 lượt xem[/align]
[/align]bởi wwwVietSOHcom 2.426 lượt xem[/align][/align]
"Thương khung vô hạn viễn
Di niệm đáo nhãn tiền
Càn khôn vô hạn đại
Pháp Luân thiên địa tuyền"
(Hồng - Hồng Ngâm I)
Đăng nhập để trả lời
0
Chân thành cám ơn Vương Chu có quan niệm SINH và TỬ thật chính sát khai phóng trên tư tưởng tuyệt vời của Đạo PHẬT để cho mình một hướng đi an lành tốt đẹp.

Và cho tui một cảm xúc êm đềm thánh thiện

Trân trọng đa tạ
TMH

Trong lãnh vực TÔN GIÁO phân tích vấn đề SINH TỬ chủ yếu nằm ở trong lõi, nói rõ hơn giống như ta xẻ dọc qủa đu đủ thì ta thấy tất cả cấu trúc phía trong của qủa đu đủ. Việc này quá mỹ mãn vì TÔN GIÁO Đã khai sáng từ ngàn xưa rồi.
 
Vậy SINH TỬ là gì đối với nhân sinh và vạn vật khi nắm ngoài khai sáng của TÔN GIÁO.
 
Kính xin quý vị chỉ bảo cho
Trần Mạnh Hùng


"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Hùng Ơi!!!

Sinh và Tử Ý của anh như thế nào????

Trình bày đi cho mọi người thưởng thức.

Câu giờ hoài... ghét quá.

An Giang nói dùm cho mọi người thôi....

An Giang biết rồi.

Để An Giang viết thay anh được không.

An Giang
An Giang
Tôi yêu quê tôi yêu mái tranh nghèo tả tơi
Nhạc Phạm Duy
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=187241 (lưu)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=130073&mpage=7&key=𮂈 (chính)
Đăng nhập để trả lời
0