Diễn Đàn » Chuyện Cười

CHUYỆN XỬA CHÍNH VÀ TÀ thái san

0 trả lời, 278 lượt xem — Trang 1 / 1
THỦA XƯA
thái san
 
 
Ngày tôi còn làm cấp nhớn tức là sao. Giám đốc tập đoàn trưởng Mua bán của một xã chứ bộ. Ngoài những cách buôn bán đặc biệt như ăn uống, nghĩa là: muốn ăn một đĩa phải kêu ba chai bia cho đủ sở hụi, tôi còn làm nhiều chuyện khác như buôn phân, bán phân, chia phân, buôn bán và nhiều thứ cũng vì phân, vải vóc quần áo cho dân. Đến bây giờ tôi mới biết là sai. Vì sao?. Chỉ đơn giản là tất cả những mọi sự đều phải qua tôi. Chính cái này mới khổ này. Còn những loại tem phiếu, cái này còn lộn xộn quá chừng chừng… Đúng ra thì mọi việc Nhà nước đã sếp xắp từ lâu và quá quên thuộc nữa là khác. Tuy nhiên chưa hợp với cách sống của dân vì Ý THỨC ĐƯỢC ĐIỀU NÀY THÌ HƠI KHÓ, đòi hỏi sự hiểu biết và thẩm thấu chưa được như miền Bắc đâu, vì ngoài đó quá quen. Còn nói chung thì chưa. Cả những vụ thu năm chục đồng để làm hãng nước xì dầu rồi cũng thất bại. Có lần tôi đồng ý phải chiên trứng cút từng cà, từng đĩa mới được.
Tôi nhớ đến lúc ông xếp thủ trưởng ta ra chia bài. Đó là thời kỳ thất bại vì Họ cho rằng:
-Sửa điện tử là không Lao Động nên tôi có theo vào trong sòng bạc trốn thuế ngày đó. Trong đó các cấp nhớn như đa số trong đảng thì nhiều.  Và phải cho đi kinh tế mới. Thoáng là đốc nọc coi bài cuối cùng là chuyện thường tình, nhanh như cắt, đã có lần tôi đi chung thu tiền cứu trợ. Cuối cùng về không, vì bao nhiêu T/T chủ nhiệm đã đưa cho con gái sửa xe đạp ngay lúc chưa về đến chỗ kiểm tra, thế mới đáng sợ. Bởi thế sau này tôi thường nói như nhắn bảo. Tôi thấy ở ngoài đó có ba thằng “điếm thúi”. Trắng dã con mắt hỏi tôi:
-Ý ông nói ai?
-Thế mà không biết thật ư? Một là điếm cá, hai là điếm chợ, ba là điếm bài.
-Nhưng là ai.
-Phải đọc ra ư. Q, N, K. Và còn vài thằng ngồi mát ăn bát vàng cơ như thằng Đ, T, và đa số là vậy… Cuối cùng vài trận đánh nhau với em vợ và đến nỗi phải uống thuốc rầy tự tử và đã được cứu sống.
Nay thằng Q đã đi đoong, thêm thằng Ruồi nữa. Mấy thằng kia zẫn coòng.
Tuy vậy đến nay vẫn còn chững chạc ra phết. Cho đến lúc tôi chính thức nghe được khi tự xưng để kiếm chỗ:
-Anh Đ cho em làm việc chi, ngồi đàng sau nói vậy. Hàng ngày chiếu cố xin, xỏ mãi vẫn được.
Cho đến một ngày chính thức mở chỗ chiếu chụp chỗ bỏ phiếu giả. Đến nỗi tôi bỏ mà chẳng biết chỗ nào.
 
 
 
thái san
Đăng nhập để trả lời
0