Diễn Đàn » Tác giả - Tác phẩm Phòng Việt Văn

Miền gió ngược - thơ Dung Thị Vân

3 trả lời, 5.224 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-10 21:40:39Ct.Ly>



Lời giới thiệu

 
 
     Nhà thơ Dung Thị Vân đã xuất bản hai tập thơ: tập  “Như giấc mơ” (NXB Trẻ Thành phố  Hồ Chí Minh -  2007) và tập “Nắng đổ về đâu” (NXB Hội Nhà văn - 2007), có thơ in trong các tuyển tập, tạp chí, các báo trung ương và địa phương. Đối với một người theo nghiệp cầm bút, viết văn, với số lượng tác phẩm như vậy tuy chưa nhiều nhưng cũng không ít. Thơ của Dung Thị Vân  là những rung động  tâm hồn của tình yêu đôi lứa, tình bạn và tình đạo hiếu, quê hương. Đây là tập thứ 3 của Dung Thị Vân, tập thơ “Miền gió ngược” cũng cùng chung một mạch nguồn của những cảm xúc ấy, trong đó chủ đề tình yêu là yếu tố xuyên suốt và chiếm ưu thế trong tác phẩm.
Cuộc sống có biết bao nhiêu điều thú vị, nhưng có sự thú vị nào khiến cho tim ta rung động, xao xuyến hơn sự thú vị của tình yêu.
Cõi người - cõi tình là điều luôn luôn trăn trở trong thơ Dung Thị Vân. Mỗi sắc thái của tình yêu luôn được Dung Thị Vân cảm thành những câu thơ có hồn làm day dứt lòng người, mà bài nào cũng lấp lánh một tâm tư, một trạng thái tâm hồn gần gũi, lay động người đọc.
Cũng như hai tập thơ trước, “Miền gió ngược” là một tâm thế trữ tình về tình yêu đôi lứa. Tình yêu là một đề tài muôn thuở. Có lẽ trong cuộc đời làm thơ của mỗi nhà thơ ai cũng có một vài bài thơ tình, nhưng Dung Thị Vân thì hầu như chuyên viết về thơ tình mà bài nào của Dung Thị Vân cũng trữ tình, thấm đậm, sâu lắng và ngọt ngào, khiến người đọc rưng rưng cảm xúc.
Mở đầu tập thơ  ta bắt gặp một tâm thế vô cùng vô tận của tình yêu đôi lứa, rất mông lung, huyền ảo, rất thầm lặng, êm dịu, không ồn ào, nhưng đau đáu, khắc khoải trong thế giới của cõi người, ta hãy nghe Dung Thị Vân viết:
       Tình người thầm lặng giọt sương
       Lòng ta như biển vô thường thế thôi
       Cõi yêu khắc khoải không lời
       Cõi người lận đận khóc cười trăm năm.
                                                    (Cõi tình)
Câu thơ thật  tài tình, đầy sức gợi cảm, ẩn dụ ngọt ngào. Giọt sương chỉ có thể rơi vào cõi người trong đêm thầm lặng, nhưng lại là một tố chất để tạo cho vạn vật sinh sôi nảy nở, cho sự sống hồi sinh. Tác giả phải có một tâm hồn thật tinh tế, sự cảm nhận rất sâu mới có thể hình tượng hóa tình yêu đôi lứa thành giọt sương thầm lặng, hình ảnh rất bình thường trong cuộc sống nhưng lại có sức lay động trong tâm hồn người đọc... Càng đọc ta càng thấy thú vị, thấm đậm sâu sắc. Phải chăng tình yêu không lời mới chính là tình yêu, mới là sự tận cùng trong nỗi đau của con tim.
Lời thơ sâu sắc, ý thơ nhẹ nhàng ý nhị, lãng mạn mà  thấm đượm, sâu lắng quá. Một triết lý nhân sinh thật độc đáo.
Dung Thị Vân viết về tình yêu trong mọi khía cạnh, theo nhiều cung bậc khác nhau, nhưng bài nào cũng có âm hưởng lắng đọng trong tâm trí người đọc, làm cho ta thấy xao xuyến, mênh mang, khắc khoải:
       Mai anh về mắt cải vàng hoe nhớ
       Chiều xuân xưa thương đốm cúc ngây khờ
       Vòng tay ấm mang mang lời hẹn ước
       Em giật mình ngơ ngẩn cả vần thơ
                               (Thổn thức)
Đọc thơ Dung Thị Vân người đọc bỗng “giật mình” cảm thấy đâu đây như chính tâm hồn mình đang thổn thức cùng ai. Cũng có khi đó chỉ là sự tiếc nuối thầm lặng, đơn côi cho một tình yêu đẹp đã qua đi:
       Dẫu không là thoáng đợi chờ
       Đêm mưa bụi rắc thẫn thờ vào nhau
       Tựa hồ ngỡ giấc chiêm bao
       Bàn tay giờ đã xanh xao tuổi gầy
                                (Lặng thầm)
Cũng có khi đó là thoáng dằn vặt trong tâm tưởng về anh mà tác giả Dung Thị Vân đã viết nên những vần thơ hờn trách mà vẫn chứa chan tình cảm yêu thương:
       Khi em khóc làm sao anh thấy được
       Như trăng kia - anh ngắm – lúc em cười
                                             (Trăng)
Hoặc bất chợt một tình yêu thoảng qua làm cho ta rối ren, dày vò, xao động:
       Đã có nhau đâu
       Mà xa anh nhỉ
       Ngơ ngẩn dây bầu
       Rối ren hoa bí
               (Đồng dao cho người)
 
Để rồi tan nát cả lòng nhau:
       Từ giã bàn tay
       Không bao giờ ấm
       Từ giã một ngày
       Cơn mưa đến chậm
       Sao nát lòng nhau
               (Đồng dao cho người)
 
Nhiều khi sự tuyệt vọng trong tình yêu, lại trở thành nỗi khát khao nồng cháy yêu thương:
       Chờ nhau cạn bấy con sông
       Lời xưa thăm thẳm ngóng trông rối bời
       Ta đi tìm ánh sao rơi
       Tìm nhau mãi tận cuối trời không anh
                                              (Tạ lỗi)
Lúc tình yêu chan hòa, mãn nguyện thì tâm hồn bỗng bay bổng, diệu kỳ:
       Khi vui em ước là mây
       Bay trên mái tóc anh đầy nắng mưa
                                         (Tình em)
Nói về sự thủy chung trong tình yêu Dung Thị Vân cũng có một cách nói khác lạ, đầy quyến rũ làm mê mẩn tâm hồn:
       Em chỉ có một đóa hồng duy nhất
       Là tình anh hơn mọi đóa trong đời
                                 (Điều có thật)
  Phải có một tình cảm yêu thương con người và vạn vật xung quanh đến độ thế nào, tác giả mới có một tâm hồn thơ trẻ trung, giọng điệu thơ tình cảm, nhuần nhụy, mượt mà và sâu lắng đến thế. Dung Thị Vân viết ra những cách cảm của mình về từng chi tiết của tình yêu chứ không phải là những liệt kê  suy nghĩ, chính vì vậy mà lời thơ, hình ảnh thơ giàu sức cảm, gợi liên tưởng về trạng thái tâm hồn của nhân vật trữ tình thơ, tạo sức hút kỳ lạ trong tâm tưởng của người đọc. 
 Toàn bộ tập thơ của Dung Thị Vân là một sự hoài niệm, mơ
màng, hư ảo, nhưng cũng mang sắc thái triết lý sâu sắc. Phải chăng Dung Thị Vân đang đi ngược gió về một miền ký ức xa xôi của niềm thương nỗi nhớ mông lung. Chính vì vậy mà tập thơ có tên “MIỀN GIÓ NGƯỢC”.
                  
                                       ĐOÀN ĐỨC YÊN KHANG
                                         NHA TRANG, tháng 11/2009



📎 tho
Đăng nhập để trả lời
0


Cõi tình
 
Tình người thầm lặng giọt sương
Lòng ta như biển vô thường thế thôi
Cõi yêu khắc khoải không lời
Cõi đời lận đận khóc cười trăm năm
 
 
 
 
 
 
 
 
Thổn thức
Mai anh về mắt cải vàng hoe nhớ
Chiều xuân xưa thương đốm cúc ngây khờ
Vòng tay ấm mang mang lời hẹn ước
Em giật mình ngơ ngẩn cả vần thơ
 
Mai anh về áo em nhàu nếp gió
Vùng đảo xa biền biệt tím mong chờ
Bàn tay nhớ ước gì còn run mãi
Hơi thở nào vội vã ướt niềm mơ
 
Ta gặp nhau lạ kỳ đêm huyền diệu
Để đem về xao động một niềm yêu
Câu thơ viết thay cho lời thương nhớ
Thoáng men say - Em thổn thức bao điều!
 
 
 
 
 
 
 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Trăng
 
Khi em khóc làm sao anh thấy được
Như trăng kia - anh ngắm - lúc em cười
Rồi lặng lẽ ẩn vào mây cô độc
Anh vô tình không biết - tưởng sương rơi!
 
 
 
 
 
 
 
 
Lặng thầm
 
 
Dẫu không là thoáng đợi chờ
Đêm mưa bụi rắc thẫn thờ vào nhau
Tựa hồ ngỡ giấc chiêm bao
Bàn tay giờ đã xanh xao tuổi gầy
 
Vết xưa sỏi đá nào hay
Lặng thầm em một màu mây ấm nồng
Người xưa tặng vết thương lòng
Bão xin đừng thốc buốt dòng thi ca
 
Bóng người mờ mịt nẻo xa
Kìa trăng vằng vặc phù hoa cõi người
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Rượu cần
 
 
Vít cho đêm xuống ngang cần rượu
Chếnh choáng men say cả núi đồi
Ánh mắt ai cười như có lửa
Sương mù tan loãng giữa bờ môi
 
 
 
 
 
 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đồng dao cho người
 
 
 
Đã có nhau đâu
Mà xa anh nhỉ
Ngơ ngẩn dây bầu
Rối ren hoa bí
 
Trời nắng hanh hao
Vai gầy quyến rũ
Nhớ buổi hôm nào
Lối xưa rêu phủ
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Từ giã bàn tay
Không bao giờ ấm
Từ giã một ngày
Cơn mưa đến chậm
 
Sao nát lòng nhau
Đong đầy kỷ niệm
Giọt lệ hững hờ
Biển đời khát mặn!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Dự cảm
 
 
Mưa chẳng cản được bước chân ta
Tìm nhau trong bão nổi
Hy vọng nhắc ta
Chùm nắng cuối con đường
 
 
 
 
 
 
 
Tạ lỗi
 
 
Tô son điểm phấn mà chi
Chim bay khuất nẻo ba vì xa trông
Chờ nhau cạn bấy con sông
Lời xưa thăm thẳm ngóng trông rối bời
 
Ta đi tìm ánh sao rơi
Tìm nhau mãi tận cuối trời không anh
Vòng tay từ chối tình xanh
Dối lòng năm tháng loanh quanh lỡ làng
 
Quơ tay vốc ngọn gió sang
Lật xoay ký ức mênh mang tình này
Thoát mình khỏi giấc tỉnh say
Ta xin tạ lỗi những ngày trong anh
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Bên mồ cha
 
 
Khói hương xanh như cỏ
Hồn cha run gió đồng
Hạt bụi nhòe khóe mắt
Dụi tay đầy hư không!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Bóng đổ
 
 
Chị bán mùa xuân của đất trời
Chị mua dòng lệ thế gian rơi
Tôi đếm mùa xuân trong dáng chị
Một mình một bóng một đầy vơi
 
Tôi bước đi về trong gió xuân
Thương người phận bạc mãi phân vân
Đắng cay lam lũ ai chia sẻ
Trên cánh hoa mai nắng bạc dần
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Nỗi đau
 
 
Hơi thở mẹ giờ mong manh sương khói
Thèm vòng tay ôm mẹ mỗi đêm về
Nỗi cơm áo trên vai con trĩu nặng
Thương mẹ già héo hắt bến sông quê!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Kỷ niệm
 
 
Nâng niu kỷ niệm ngày xưa
Bao nhiêu nét bút người thơ tặng mình
Áng thơ là những tâm linh
Thời gian còn mãi trang tình thơ tôi
 
Tình ai trong mắt không lời
Sao ta kết chặt một trời thương yêu
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tình em
 
 
Khi vui em ước là mây
Bay trên mái tóc anh đầy nắng mưa
Lúc buồn lại ước ngày xưa
Tấm thân gầy guộc tựa vừa vai anh
 
 
 
 
 
 
 
Tôi đếm mùa xuân
 
 
Tôi đếm mùa xuân giữa cuộc đời
Người xưa biền biệt nẻo mù khơi
Câu thơ vỡ vụn trên màu tóc
Lạnh lẽo đông về lá vẫn rơi
 
Mùa xuân ai đếm chiều luống tuổi
Nẻo đợi chờ hoa nắng rơi rơi
Đò dọc đò ngang miền ký ức
Về thôi anh biển tím mắt người
 
Rũ áo ngày xưa bay tóc rối
Men hương còn lại thoáng phai phôi
Quay đi ngoảnh lại mờ năm tháng
Ô hay xuân lại thắm vành môi
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Không đề
 
Cuối đông sương ngủ lưng chừng dốc
Sương tím không hay nắng mé đồi
Ai gọi cho mình... vênh cả guốc
Giật mình vấp phải tiếng thông rơi
 
 
 
 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ta thấy em
 
                  (Tặng Nguyễn Lưu Liên Phương)
 
Em đã cùng ta
Hái nhánh hoa khô
Ẩn bên hồ lệ
 
Em đã cùng ta
Thấm ướt mồ hôi
Vất vả tháng ngày
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Em đã cùng ta
Nhìn những bông hoa
Rướm máu cho người
 
Ta thấy em
Bước đi trong hạnh phúc
 
Ta thấy em
Trăng sáng bước đi về
 
 
 
 
 
 
 
Mai anh về
 
Mai anh về em đau từng sợi tóc
Đêm lạnh lùng thổn thức thương em
Mai anh đi biết là em không khóc
Em chỉ âm thầm dấu lệ vào tim
 
Mai anh về em đếm từng kỷ niệm
Kỷ niệm bên hồ đêm ấy mờ sương
Mai anh đi em dấu buồn trong mắt
Biết núi đồi biển cát có em thương
 
Mai anh về nhớ vòng tay xiết chặt
Ánh đèn khuya trong mắt nhớ nhạt nhòa
Mai anh đi em nỗi đau se thắt
Bàn tay anh rồi cũng sẽ rời xa
 

Đăng nhập để trả lời
0


 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Điều có thật
 
 
Em chỉ có một đóa hồng duy nhất
Là tình anh hơn mọi đóa trong đời
Là đêm ấy nghiêng trăng vào mơ nhớ
Anh - mặt trời
              Mỗi sáng
                               ghé em soi!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Sài Gòn mưa
 
 
Sài Gòn mưa lúc em xa
Thơ anh làm chiếc dù hoa tiễn người(*)
Thơ em mỏng mảnh mây trời
Ở trong vàng nắng có lời biếc mưa
 
Khum tay em hứng dại khờ
Tiếng ai vừa gọi ơ hờ phố qua
Tình yêu bong bóng nhạt nhòa
Mãi là anh nhé đừng là bóng mưa!
 
 
                    (*)Thơ Trương Nam Hương
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Nắng về đâu
 
                      (Tặng nhà thơ K.C.L)
 
Ta nghe chênh chếch tiếng cười
Chén buồn chén nhớ rót mời chén đau
Nắng ngoài kia đổ về đâu
Thời gian lấm tấm trên màu tóc ta
Gọi gần, tiếng vọng thì xa
Thấy trong bóng lá la đà bóng mây.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đâu bóng người thương
 
Tuổi tình yêu đếm tháng ngày kiêu bạt
Xót phận người nắng đổ phía cành vênh
Phù sa kia vẫn bãi bồi bát ngát
Để đàn chim buông tiếng hót buồn tênh
 
Vẫn lá me bay vẫn chiều nắng nhạt
Một thuở yêu người tóc rối tơ vương
Có chút xót xa dường như mất mát
Lạc giữa dòng đời đâu bóng người thương
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Gió anh
 
 
Ngực đầy
đêm
lấy sương che
 
Anh như ngọn gió
Vụng về
mở
Trăng!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Thời gian
 
Phải chi kim đồng hồ
Quay trái chiều trở lại
Để cho em và anh
Sống lại thời thơ dại
 
Lắng kim giờ kim phút
Trong vòng quay vô thường
Bao nhiêu lần tích tắc
Bấy giận hờn yêu thương
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đến Ghềnh Ráng,
nhớ Hàn Mặc Tử
 
 
Trăng xưa người đã bán rồi
Đêm suông Ghềnh Ráng gió ngồi tỉnh mê
Bóng ai cúi nhặt câu thề
Trăng hay nước mắt khóc nhòe cõi thơ
 
 
 
 
 

 
 
 
 
 
 
 
Viết ở Hồ Gươm
 
 
Hoa sữa chớm thu
Chút hương lặng lẽ
Em ngơ ngẩn tìm
Trái sấu thời sót dại
 
Tìm nhau
Giữa Hồ Gươm xanh biếc
Que kem thơm ngát tuổi học trò
Lộc vừng vẫn trong mơ
 
Em về
Hà Nội đã ngàn năm
Thăng Long đèn hoa rực rỡ
Nửa đời mãi tìm nhau
 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Độc ẩm
 
 
Giọt cay giọt đắng ân tình
Con giờ uống cạn bóng mình không trôi
Cha về tro bụi đơn côi
Chuyện trần gian mãi rối bời trong con
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Cuối ngõ hoa vàng
 
 
Anh đã nói với em lời tỏ tình thứ nhất
Lời tỏ tình làm rét trái tim em
Ta đã hẹn nhau
Gặp gỡ buổi đầu tiên
Cuối ngõ hoa vàng tỏa hương ngan ngát
Nắng rớt bên đồi
Em ngơ ngác đợi
Lời tỏ tình
Hóa như hồ lệ
 
 
 
 
 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tóc xanh
 
                              (Kính tặng nt NTV)
 
Trái xanh mái tóc em xanh
Người đi xa thẳm quả lành rụng rơi
Đường xưa bão tố giăng trời
Xóa tan một thuở bồi hồi bóng ai
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Em về vạt nắng ngang vai
Bỏ quên ánh mắt u hoài năm xưa
Tình anh mùa lại sang mùa
Câu thơ chắp vội sao vừa lòng anh
 
Vẫn hàng liễu rũ mỏng manh
Vẫn Phi Trường với màu xanh năm nào
Vẫn tình của giấc chiêm bao
Vẫn em ngày cũ nghẹn ngào nắng mưa
 
 
 
Xoáy lặng
 
Lặng im
Nghe tình quẫy cỏ
Cơn đau
Biển hóa đàn bà
 
Lặng im
Thời gian lầm lỡ
Dịu dàng
Thung lũng quỳ hoa
 
Lặng im
Lầm lì ngực núi
Trào xôi
Nham thạch vui buồn
 
Lặng im
Trái tim khát tuổi
Khóc òa
Trước lặng im sông
 
 
 
 
 
 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Người thợ săn
 
 
Người thợ săn giương cung rồi hạ xuống
Nhìn chim non đang chờ mẹ mớm mồi
Cái khoảnh khắc giữa sống còn thức tỉnh
Người chùng lòng sợ chim nhỏ mồ côi
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Lối xưa
 
 
Nhớ anh dại một vòng tay
Chờ anh khắc khoải tháng ngày hư không
Nàng Tô Thị đứng mong chồng
Thơ giờ hóa đá một vòng tay anh
 
Lối xưa một thoáng song hành
Em đan kỷ niệm trong anh bao giờ
Niềm đau đọng mãi trang thơ
Em ôm nỗi nhớ không ngờ nhói đau!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Miền gió ngược
 
 
Em về miền gió ngược
B’lao, trăng đỏ trời
Vịn đâu, đồi dốc trượt
Thôi, vịn vào chơi vơi!
 
 
 
 
 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Lục bát tình
 
 
Còn trong tim mãi nghe anh
Dù mai sau gió có thành bão giông
Như câu lục bát vợ chồng
Trăm năm vẫn sợi tơ hồng quấn nhau!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ánh sao băng
 
 
Vì anh nên biển có em
Để bờ cát trắng về đêm thầm thì
Sóng xa như lệ vương mi
Võ òa nỗi nhớ bước đi ngập ngừng
 
Em ngồi trước biển rưng rưng
Dã tràng se cát mấy trùng sóng xô
Nhìn đâu cũng chỉ một bờ
Mênh mang biển cả mịt mờ bóng đêm
 
Từ anh lời nói êm đềm
Em giờ thổn thức bên thềm đẫm trăng
Ước gì một ánh sao băng
Vớt lời thề hẹn rồi giăng mái trời
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đôi bờ
 
 
Em nhớ anh
Đôi bờ trăng lẻ
Giọt rượu thời gian
Ngọt đắng
            uống
                      tìm nhau
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Người về
 
 
Người về vạt áo mong manh
Tự dưng nhớ rét rồi thành nhớ nhau
Heo may chơm chớm mái đầu
Bàn tay ai vẫy như màu lá chao
 
 
 
 
 
 
 
Cõi tình vay trả
 
 
Vay tình tạm cõi trần này
Vay vòng tay lạnh mới hay đêm dài
Tựa đầu mượn tạm bờ vai
Vay người nỗi nhớ chia hai bến tình
 
Dòng sông lỡ chuyến đò mình
Thuyền ai mang nặng chuyện tình thương vay
Cõi tình vay trả xưa nay
Vay mưa trả nắng vay ngày trả đêm
 
Chiều hoang vay lá bên thềm
Trăng đêm vằng vặc trả niềm từ bi
Không vay người nỗi biệt ly
Chắt chiu nỗi nhớ xuân thì trả ai?
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Hồng nhung 2
 
 
Hồng nhung một đóa thu chờ
Giờ thành tro bụi bên bờ gió sương
Trong anh mãi đóa vô thường
Dòng thơ em vẫn sống trong nụ hồng
 
Mùa thu năm ấy xa trông
Còn trong ký ức hoa hồng của anh
Em say giọt nến lung linh
Thắp đầy kỷ niệm ru tình mùa thu
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Khúc tình mưa
 
 
Ta tìm anh
Ngõ khuya sương lạnh
Thơ soi đường như thể giấc chiêm bao
Thoáng ngần ngại
Sao giờ thành nhung nhớ
Tình ngây ngơ
Buông thả trận mưa rào!
 
 

Đăng nhập để trả lời
0


 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ký ức
 
 
Rằm thơ trà đạo thơ tao ngộ
Mới hay giọt nắng đọng trang thơ
Bỗng dưng đọc lại bài thơ cũ
Ủ vết thời gian xanh ngác ngơ
 
Người ẩn vào đâu trong ký ức
Nén lòng gọi rát nỗi mong chờ
Lạnh tay họa mấy vần thơ tặng
Thương kẻ lầm sông lạc bến bờ
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Em nơi xứ lạ
 
 
Em về giọt nắng chia hai
Tháng năm ghềnh gập gót hài chông chênh
Tình ơi sao mãi lênh đênh
Em nơi xứ lạ bấp bênh phận người
 
Giơ tay hái nhánh sương trời
Biển tình dậy sóng không lời ái ân
Trang thơ tiếng nhạc vô ngần
Xé tờ lịch cũ phân vân thở dài...
 
 
 
 
 
 
 
 
Gọi
 
 
Gọi tên dốc gió
Nghe hương trả lời
Gọi thềm nắng đổ
Nghe thầm mưa rơi
 
Gọi miền thơ bé
Nắng mưa đến ngồi
Gọi nhầm mai mốt
Tuổi về mồ côi
 
Mưa hay nước mắt
Nắng hay tiếng cười
Không ai thưa cả
Tôi ngồi gọi tôi!
 
 
 
 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tìm nơi đâu
 
 
Tìm trong sương khói bước chân
Tìm trong hư ảo một lần bên nhau
Tìm trong ly rượu không màu
Ta chưa lần chuốc thương đau bao giờ
 
Tìm ai một thoáng bơ vơ
Hàng dương gió nghẹn bên hồ Xuân Hương
Tìm đâu màu áo nắng vương
Cỏ may vướng cả nỗi buồn vào thơ
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tìm đâu ánh mắt ngày xưa
Đôi ta thăm thẳm chiều mưa cuối tuần
Tìm đâu một thoáng ngại ngần
Bàn chân lối cũ khuất lần cỏ lau
 
Giờ tìm đâu, biết tìm đâu
Một chiều Đà Lạt nhói đau tim mình!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Không đề 2
 
 
Ta biết tình anh như bóng mây
Nhưng sao thương nhớ cứ dâng đầy
Anh đi nắng sớm hờn xanh núi
Nghiêng cả tình ta trong nắng say
 
 
 
 
 

 
 
 
 
Đà Lạt ngày em về
 
 
Em sẽ về với anh
Bên thung lũng sương núi đồi Đà Lạt
Em sẽ hát anh nghe những bài ca anh thích
Em sẽ ngâm anh nghe những khúc thơ mình
 
Ta sẽ bên nhau
Ta mãi bên nhau
Xua tan tháng ngày lẻ gió
Và quên đi nỗi khắc khoải mong chờ
 
Em sẽ bên anh
Đà Lạt dốc đồi sương đẫm
Lửa ngo nhen lên từ ngọn gió ẩm
Sưởi hồn nhau trong thơ em
 
Ngày lắng xuống hàng cây hóng nắng
Em bên anh dốc dài thầm lặng
Xôn xao sóng dội trong lòng
 
Ngày em về
Đà Lạt đã vào đông
 
 
 
 
 

 
 
 

 
 

 
 
 
 
LỜI BẠT
 
Thơ không chỉ là tiếng lòng của nhà thơ gửi tới người đời. Thơ giống như người. Ai cũng giống ai nhưng chẳng ai giống ai. Mỗi nhà thơ đều có diện mạo tâm hồn riêng.
Đọc thơ của DUNG THỊ VÂN, người ta thấy tâm hồn thơ của chị nhậy cảm, tinh tế, đôn hậu và sâu lắng. Cỏ, cây, hoa, lá, nắng mưa... trong thơ chị đều thấm đậm tình người.
Thơ của DUNG THỊ VÂN như tấm thảm dệt bằng những sợi nhớ, sợi thương với màu sắc êm dịu trang nhã. Tấm thảm đưa tình yêu, tình người bay lên.  
                         
                         Nhà văn TRẦN VĂN TUẤN
                 Chi hội trưởng Chi hội Nhà văn Việt Nam
               tại Tp. Hồ Chí Minh
                                                                 (8-2009)
 
     Mãi đến khi làm Tuổi Ngọc, tôi mới có dịp đọc thơ DUNG THỊ VÂN. Trước đó, bạn bè có đôi lần nhắc đến, vì tôi với Vân là đồng hương.
Thơ Vân giản dị và hiền lành, chữ nghĩa không bị gồng mình hay tô vẽ. Giản dị nhưng không dễ dãi, hiền lành nhưng không hời hợt, chữ nghĩa chắt lọc nên không gồng mình, cảm xúc thật nên không mang màu tô vẽ...
Thơ sao người vậy. Gặp Vân, thấy thân không chút xã giao, ngại ngần.
Cảm ơn Vân đã đôi lần nhắc nhở tôi về quê nhà trong những bài thơ Vân viết.  Có một người bạn đồng hương như vậy, thật quý.
Thơ mình, cũng như sương phố núi mà thôi, phải không Vân?
 
                           Nhà thơ NGUYỄN LIÊN CHÂU
             Chủ biên Tuyển tập Thơ văn TUỔI NGỌC
                                         Saigon, 9/2009
 
 
VỀ THƠ DUNG THỊ VÂN
Tôi lắng nghe nắng trong thơ Vân ánh lên từ nỗi buồn, từ niềm đau ấp ủ bên trong. “Thơ em mỏng mảnh mây trời/Ở trong vàng nắng có lời biếc mưa (Sài Gòn mưa). Phía sau “vàng nắng” và “biếc mưa” ấy có một cầu vồng thơ nhiều sắc màu hiện lên chênh chếch ở cuối chân trời: “Ta nghe chênh chếch tiếng cười/Chén buồn chén nhớ rót mời chén đau/Nắng ngoài kia đổ về đâu...”
Thơ Vân đầy Nắng Mưa phận người. Tập thơ bạn đang cầm trên tay lại có tên “MIỀN GIÓ NGƯỢC”. Mùa gió ấy thông thốc trong trang thơ và phiêu bồng, dạt xô yêu thương trong lòng bạn, lòng tôi.
 
                          Nhà thơ NGUYỄN NHO KHIÊM
        Chủ Tịch Hội Nhà Văn Thành phố Đà Nẵng
                                     (Tháng 10/2009)
 
 
THƠ DUNG THỊ VÂN
 
Dịu dàng, đằm thắm, không khoa trương, những câu thơ của DUNG THỊ VÂN  cứ lặng lẽ đi vào cuộc đời như tự thân vốn có của nó. DUNG THỊ VÂN chọn cho mình một lối đi riêng nhẹ nhàng mà sâu lắng, đắm đuối cuồng nhiệt mà tĩnh lặng, khao khát kiếm tìm mà không đơn độc. Thơ như chiếc cầu phao cứu rỗi những khi trầm uất, những lúc chán chường mệt mỏi. DUNG THỊ VÂN đã tìm được chân dung của mình qua những dòng thơ bằng sự trải nghiệm, những lúc hứng khởi và cả những khi tuyệt vọng để từ đó vươn tới những chân trời thơ đang rộng mở...
 
                                  Nhà thơ TRẦN NGỌC TRÁC
             Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Lâm Đồng
                                            (Tháng 11/2009)
 
CẢM NHẬN  TỪ “MIỀN GIÓ NGƯỢC”
...
Như dòng chảy êm xanh dọc lộ trình từ con sông tìm về biển lớn, dẫu vừa đi vừa rưng rưng, da diết hay đôi khi thật quặn thắt, se lòng... Song, “Miền gió ngược” không  lấy ngoại giới làm nét trội vượt. Mà cái nhìn rõ, loang thấm lại có  từ những gì thuộc về “tầng chìm”. Tầng độc thoại được người viết khơi sâu.
Dung Thị Vân  đã ý thức rất rõ trên trang viết, nhà thơ tựa vững vào sở trường, vào “cái Có” của mình, từ nội lực lại khơi dậy nội lực , tạo vệt loang từ cảm nhận, tư duy. Moi trực giác ngỡ như được lặn đi trong tích lũy, chỉ còn sự dội vang ở chiều sâu của nỗi niềm, tâm trạng . Tôi rất thích những câu thơ giàu suy tư, thân phận thế này:
                  Vay tình tạm cõi trần này
                  Vay vòng tay lạnh mới hay đêm dài
                                                         (Cõi tình vay trả)
Hoặc:
                  Mưa hay nước mắt
                  Nắng hay tiếng cười
                  Không ai thưa cả
                  Tôi ngồi gọi tôi...
                                                      (Gọi)
         (trích: “Đọc Miền gió ngược” tập thơ của DungThị Vân)
                                 
                             Nhà thơ KIM CHUÔNG
             Phó Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình - Kiêm Tổng Biên tập Tạp chí Văn nghệ Thái Bình
                                (Thái Bình, 05.01.2010)
 
 
 
 
 
 
 
 
MỤC LỤC
 
 
01. Cõi tình............................................................................. 11
02. Thổn thức........................................................................ 12
03. Trăng............................................................................... 14
04. Lặng thầm........................................................................ 15
05. Rượu cần........................................................................ 16
06. Đồng dao cho người....................................................... 18
07. Dự cảm........................................................................... 20
08. Tạ lỗi................................................................................ 21
09. Bên mồ cha..................................................................... 22
10. Bóng đổ........................................................................... 23
11. Nỗi đau............................................................................ 24
12. Kỷ niệm........................................................................... 25
13. Tình em............................................................................ 26
14. Tôi đếm mùa xuân.......................................................... 27
15. Không đề......................................................................... 28
16. Ta thấy em...................................................................... 30
17. Mai anh về....................................................................... 33
18. Điều có thật..................................................................... 34
19. Sài Gòn mưa................................................................... 35
20. Nắng về đâu.................................................................... 36
21. Đâu bóng người thương................................................. 37
22. Gió anh............................................................................ 38
23. Thời gian.......................................................................... 39
24. Đến Ghềnh Ráng nhớ Hàn Mặc Tử............................... 41
25. Viết ở Hồ Gươm............................................................. 42
26. Độc ẩm............................................................................ 43
27. Cuối ngõ hoa vàng.......................................................... 44
28. Tóc xanh.......................................................................... 46
29. Xoáy lặng......................................................................... 48
30. Người thợ săn................................................................. 50
31. Lối xưa............................................................................. 51
32. Miền gió ngược............................................................... 52
33 Lục bát tình....................................................................... 54
34. Ánh sao băng................................................................... 55
35. Đôi bờ.............................................................................. 56
36. Người về......................................................................... 57
37. Cõi tình vay trả................................................................ 58
38. Hồng nhung 2.................................................................. 59
39. Khúc tình mưa................................................................. 60
40. Ký ức............................................................................... 62
41. Em nơi xứ lạ.................................................................... 63
42. Gọi................................................................................... 64
43. Tìm nơi đâu..................................................................... 66
44. Không đề 2...................................................................... 69
45. Đà Lạt ngày em về.......................................................... 70
46. Người dành cho ta (nhạc Nguyễn Trung -
thơ Dung Thị Vân)................................................................. 72
47. Tình Mẹ (nhạc Vũ Thành - thơ Dung Thị Vân)……..           73

Đăng nhập để trả lời
0