CHUYỆN MÌNH MÌNH BIẾT
Trong nhà một vợ với hai con
Mở miệng cười mà ruột héo hon
Ghé mắt vào nồi cơm đã hết
Vơ tay tới hũ sữa không còn
Thần tài chễm chệ nhìn cây cảnh
Thổ địa mơ màng ngắm nước non
Sự thể nhà ai người ấy biết
Càng rên càng rỉ sức càng mòn
19/03/2013
Tú lòng…thòng
À Bác Tú
Sáu tháng quây quần với vợ con
Hay lo tất bật đến chon hon
Dưng không xuất hiện ... à đâu đã
Bất chợt đàn đăng ... vậy hãy còn
Nếu phải bôn ba nơi phố thị
Cho dù bận bịu chốn đồi non
Vớ va vớ vẩn vần gieo khởi
Há để đệ huynh đợi mỏi mòn
NhàQuê Mar 19, 2013
cảm ơn bác Nhà Quê vẫn còn nhớ Tú, chúc bác vui nhiều
TIẾC
Cũng vì mắc kẹt chuyện bu con
Đứa mới vừa bò đứa hỏn hon
Gạo thiếu nhưng mà kho sắn đủ
Tiền không được cái đám rau còn
Khoảnh sân định dưỡng bầy gà mẹ
Mảng đất ưng gầy đám chuối non
Chỉ tiếc ao sau vừa thả cá
Hôm kia nước lớn đã xoi mòn
Tú lòng...thòng