ĐÊM TRANG_ LẠNH
Đêm trăng lạnh một mình với không gian
Thả hồn mãi vào trong lòng gió thoảng
Chợt khựng lại ôi tim mình lên tiếng
Hằng nga kia , có phải nàng đó chăng.
Thả hồn mãi vào trong lòng gió thoảng
Chợt khựng lại ôi tim mình lên tiếng
Hằng nga kia , có phải nàng đó chăng.
Từ dạo đó anh ngơ ngẩn ngắm trăng
Trăng càng sáng nhưng không bóng nàng tới
Cây tùng cũng héo rời theo bóng tối
Lòng tôi càng ủ rũ mảnh trăng rơi.
Và một ngày trong thế giới ngày mai
Anh đã thấy dáng hiền trông quen quá
Thoáng xa xa hai bóng người ngiêng ngả
Tim bảo lòng , mình đã mất em rồi.
Xin đừng nói dù mai này gặp lại
Chỉ thêm sầu , thêm não hỡi người thương3
Hãy lẳng lạnh bước qua như lạnh nhạt
Là như thế hãy buông xuôi nàng hỡi.
Minh Nghĩa