Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Trăng Vỡ

0 trả lời, 999 lượt xem — Trang 1 / 1
Em khóc hết nước mắt.
Vì không thấy anh.
Trăng nghiêng soi vào gác nhỏ.

Em bơi trong ánh trăng,
Và lặn ngụp giữa bầu trời tưởng tượng
Cho tới khi mệt lả,
Chìm dần vào vòng tay hư ảo của anh.

Thế giới đang ngủ yên.
Chỉ có trái tim em còn thức.
Cất tiếng thiết tha gọi anh suốt đêm thâu.
Rồi tắt lịm đi khi bình minh tỉnh giấc[&o]
hoàng thành
Đăng nhập để trả lời
0