Chương 13
Lời thì thầm của phụ nữ mạnh hơn những tiếng la hét.
Nhật ký của Augustin X.
Margaret đứng trong khu những phiến đá dựng, lặng nghe cái tĩnh mịch nơi đây. Nàng đã nấn ná ở lại, sau khi các học sinh của mình đi về. Nàng muốn được sám hối ở cái chỗ tôn kính và kỳ diệu này. Một làn gió thổi qua mặt nàng, làm tung các lọn tóc phía sau gáy và hai bên thái dương. Chiếc váy nàng mặc bị gió thổi áp dính vào chân.
Qua khe giữa hai phiến đá, nàng có thể thấy thung lũng phía dưới, ngôi nhà tranh bé nhỏ của nàng và quán trọ Malverne, láng giềng gần nhất. Chỗ kia, chồng của Penelope đang làm việc trong ngôi nhà của điền chủ Tippett. Người chủ của nó nuôi những con chó săn và thỉnh thoảng lại có cảnh đàn chó chạy lon ton sau gót. Đi qua quán Malverne là túp lều tranh của Tom, nơi có anh chàng sống với bà mẹ của mình và người vợ mới cưới của mình. Xa hơn nữa là làng Silbury, nhìn từ trên cao xuống trông thật nhỏ bé và thân quen.
Nàng biết, cuối cùng nàng sẽ phải làm gì. Vừa mới đây thôi nàng đã tìm được câu trả lời. Nàng sẽ tiếp tục ở lại đây một hai tháng nữa. Sau đó, trước khi dân làng có thể nhận ra sự thay đổi ở nàng, nàng sẽ ra đi. Nàng sẽ tìm đến một ngôi làng khác, nàng sẽ nói dối rằng Jerome vừa mới gặp nạn và đứa con nàng đang mang là của anh. Một chuyện bịa đặt cay đắng còn hơn là một sự thật phũ phàng. Chỉ có bằng cách này nàng mới bảo vệ được con nàng không bị mang tiếng bởi mẹ nó.
Quyết định phải xa những học sinh của nàng thật chẳng dễ dàng, nhưng có một đứa trẻ cần đến nàng hơn những cô bé làng Silbury. Đứa con của nàng.
Nàng đi xuống đồi và thong thả đi về ngôi nhà tranh. Một con thỏ đang ngồi giữa đường, cái mũi cứ giật giật làm nàng buồn cười. Nó có vẻ khó chịu vì phải tránh nàng. Những bông hoa dại đang nở lốm đốm vàng bên lối đi. Nàng cúi xuống ngắt một bông, xoay xoay cái cuống hoa và nhớ về màu vàng của bông hoa trong căn phòng ở Luân Đôn. Nàng nhắm mắt lại, cảm thấy ấm áp trong lòng.
Lúc này nàng mở mắt ra thì đã thấy chàng đang đứng đó.
Montraine.
Nàng kinh ngạc như muốn ngất.
Nàng là một phù thủy chăng? Quyền năng trong ý nghĩ của nàng đã đưa chàng đến với nàng chăng? Nàng không nhấc nổi chân nữa.
Chàng đang đứng cạnh một chiếc xe ngựa ngay trước nhà nàng. Chàng cứ đứng đó, không nhúc nhích, im lặng nhìn nàng như tất cả thời gian trên trái đất này đều dành cho chàng. Bên ngoài chàng mặc một chiếc áo khoác có hai vạt rộng bắt chéo nhau. Chẳng thấy có một vết nhăn nào trên quần áo, như thể chẳng phải chàng vừa đi một quãng đường xa đến đây.
Chàng đã lấy vợ rồi chăng? Câu hỏi cứ luôn mang đến cho nàng một cảm giác tiếc nuối. Chẳng phải vì nàng đã có một chiều gần gũi bên chàng, cũng chẳng phải vì nàng đang mang thai đứa con của chàng. Mà là vì chàng là người đàn ông chẳng dễ gì quên được.
Nàng từ từ bước về phía chàng. Chuẩn bị sẵn một nụ cười. “Tôi có thể biết tại sao ngài cứ cố tình tìm tôi và tại sao ngài lại đến đây?” Nàng rất ngạc nhiên khi thấy lời nói của mình có thể thốt ra.
“Em phải có gì cho anh để biết điều đó chứ.” Chàng nói khe khẽ.
Một câu đối đáp làm nàng thật ngạc nhiên. Nhưng hình như là chàng không định nói thêm gì nữa.
“Tại sao ngài lại đến đây, Montraine?” nàng hỏi thận trọng, “để lại đề nghị tôi làm người tình của ngài chăng?”
“Sẽ là tốt cho em hơn ở chốn này,” chàng nói và đưa mắt nhìn xung quanh.
“Tất nhiên nó không thể sánh với ngôi nhà ở Luân Đôn ở ngài,” nàng nói, “nhưng nó khá phù hợp với tôi.”
Nàng đi đến cửa, đặt tay lên cái then. Một cánh cửa đóng liệu có ngăn được chàng chăng? Nàng có thể cảm nhận rõ ràng là nó chẳng mảy may tác động gì với chàng.
“Tôi có thể đảm bảo cho em một cuộc sống tốt hơn, Margaret.” Chàng nói.
Nàng quay lại đối mặt với chàng.
“Tôi không muốn trở thành người tình của ngài, Montraine. Tại sao ngài lại cho rằng tôi có thể chấp nhận? Bởi vì tôi đã một lần làm điều đó chăng? Có lẽ chỉ một lần, nhưng không lặp lại lần nữa đâu.”
“Tại sao không?”
Một câu hỏi độc đoán. Nó thật khô khan, làm nàng giật nảy mình. “Tại sao không ư? Bởi vì tôi sinh ra không phải để làm gái điếm.”
“Một từ quá khắt khe vậy, Margaret. Người tình nghe thích hợp hơn.”
“Ngài có thể gọi một củ hành là một bông hoa, Montraine, nhưng nó vẫn chẳng thể nào khác được.”
Có một nụ cười phảng phất trên gương mặt chàng, làm nàng nhớ lại. Nó làm nàng tự nhiên muốn được ấn những ngón tay lên miệng chàng, như để quở trách những lời của chàng. Nhưng nàng đưa mắt ra xa phía sau chàng, nhìn những làn gió nô đùa trên bãi cỏ. Trên bầu trời, những đám mây xám xịt đang bị những cơn gió lồng lộng thổi dạt đi, lộ ra một mảng trời xanh nhạt. Một chút dấu hiệu lạc quan.
Chàng đưa tay lên vén những lọn tóc buông lòa trên má nàng, khiến nàng lại né tránh. “Sẽ thật sự có lợi cho em nếu em là người tình của tôi.”
“Nhưng sống ở đây còn tốt hơn,” nàng nói.
“Liệu nó có thể cho em được nhiều thứ mà tôi có thể chu cấp cho em không?”
Chàng tiến lại gần hơn. Có lẽ nàng đã có được bài học trước đây. Michael Hawthorne không phải là người đàn ông dễ dàng lùi bước, hoặc bỏ dở giữa chừng những việc chàng đã quyết định.
“Chắc ngài sẽ mang đến cho tôi một ngôi nhà chứ gì,” nàng nói, giấu hai tay đang run run dưới những nếp gấp của cái váy đang mặc. “Một cái xe ngựa, một tủ quần áo, đương nhiên rồi. Có lẽ, có cả một, thậm chí hai thùng sách để tôi giải khuây những lúc buồn, để quên đi những lúc ngài vui thú bên vợ phải không? Ngài còn có thứ gì nữa có thể trao cho tôi?”
“Tôi sẽ trao cho em chính bản thân tôi, Margaret. Điều đó không đáng kể sao?”
Thật cám dỗ. Sau khi Jerome chết, mãi hai năm sau đó, nàng mới tiếp xúc với một người đàn ông. Nhưng sau cái ngày trong ngôi nhà của Montraine, thời gian trôi đi chỉ mới vài tuần thôi, mà nàng còn cảm thấy dài hơn cả hai năm trước.
“Ngài không thể tìm thấy một phụ nữ như ý ở Luân Đôn sao?”
“Tôi cảm thấy thú vị hơn,” chàng nói có vẻ bực mình, “khi theo đuổi một phụ nữ đặc biệt.”
Nàng đưa mắt nhìn đi chỗ khác, giấu cảm giác thích thú khi chàng hờn giận.
“Tôi nghĩ ngài đang bận bịu với việc chọn một cô vợ.”
“Toàn bộ cái danh sách những người có thể làm vợ tôi đều bị loại rồi, không lý do này thì lý do khác. Còn một cái tên nữa, nhưng tôi chẳng thể nhiệt tình với nó.”
Câu nói đó làm nàng quay lại nhìn chàng.
“Tôi cảm thấy thương hại người phụ nữ làm ngài nhàm chán đến mức không thể nào cầu hôn được.”
Nụ cười của chàng thật quyến rũ. Nàng lại quay đi chỗ khác.
“Tôi không thể làm người tình cho ngài được, dù lý lẽ của ngài như thế nào đi chăng nữa.”
“Vậy thì em sẽ chấp nhận mặc cả chứ?”
“Mặc cả gì nào, Montraine?” Liệu có xấu xa chăng khi tò mò như vậy vào lúc này.
“Một tuần.” Chàng nói. “Một tuần của cuộc đời em.”
“Để đổi lấy cái gì?”
“Để kết thúc nó,” chàng nói một cách cay nghiệt. Tính khí chàng thay đổi đột ngột. Như thể một cơn bão mùa hè đã thổi đi nụ cười của chàng. Hoặc có lẽ bản chất dễ chịu của chàng chỉ là một thủ đoạn, còn chàng luôn luôn giận dữ. Hay chỉ với nàng chăng?
“Ngay cả công việc của tôi cũng không ổn, Margaret. Đầu óc tôi luôn nhớ về một người phụ nữ, người đó đã để cho tôi yêu dưới ánh nắng mặt trời.”
Nàng cảm thấy hai má nóng lên.
“Hãy cho tôi một tuần, khi nó kết thúc rồi tôi sẽ không bao giờ quấy rầy em nữa. Em sẽ sống cuộc đời của em.”
“Như là bây giờ?” Nàng nói.
Chàng lắc đầu. “Không,” chàng nói. “Tôi còn chưa chán em.”
Một phán xét độc đoán đến nỗi lúc này nàng chẳng biết đối đáp ra sao.
Cuối cùng nàng cũng cất được giọng. “Ngài không nhận ra một góa phụ cũng không tránh khỏi tai tiếng ư?” Nàng nói giận dữ. “Dù cho sống ở một làng quê đi chăng nữa, tôi cũng phải bảo vệ danh giá. Chính vì vậy tôi đã phải dùng địa chỉ của Samuel để gửi những lá thư và tôi đã phải cẩn thận giấu tên khi viết về những cuốn Nhật ký.”
“Trừ một ngày em đã quên mất bản thân mình, Margaret.”
Hơi thở của nàng nghẹn lại. “Sao ngài lại quá thô lỗ như vậy, Montraine?”
“Vì nói đến ngày đó, hay là đã nói ra sự thật? Tôi nhớ dai lắm, Margaret.” Chàng nói, ánh mắt lóe lên và nụ cười ngượng ngập.
“Nghe giống như là một mặc cả nữa.” Nàng nói, hai má nóng rực lên. Một nụ hôn. Đơn giản chỉ là một nụ hôn đã dẫn đến một buổi chiều đầy ma thuật.
“Tôi đã không phá vỡ thỏa thuận đó, Margaret. Tôi đã để cho em đi.”
Một sự thật rõ ràng. Nàng đã có một tối thao thức ở nhà Samuel, chờ đợi Montraine đến bất kỳ lúc nào. Nhưng chàng không đến và nàng đã nghĩ rằng chàng đã không đuổi theo nàng.
Sẽ yên ổn hơn nếu đừng bao giờ quan hệ lại với chàng. Không chỉ bởi cơ hội đầu hàng của nàng là quá lớn – cái buổi chiều ở Luân Đôn đã chứng tỏ điều đó rồi. Nhưng cũng bởi vì bây giờ nàng đã trở nên cô đơn hơn lúc nào hết. Penelope vừa lấy chồng, căn nhà tranh trở nên trống vắng.
“Tôi muốn em ở trên giường của tôi.” Một sự thú nhận thẳng thắn. Một câu nói mà trông mặt chàng có thể thấy chàng thốt ra không dễ dàng. Một bên lông mày chàng nhướn lên một cách nhạo báng.
“Chúng ta không phải lúc nào cũng có được những cái chúng ta mong muốn,” nàng nói hơi châm biếm. “Đôi khi chúng ta phải chấp nhận cái mình nhận được.”
“Số phận ư?”
“Chứ sao.”
“Có lẽ cái chúng ta gọi là số phận không khác gì một sự lựa chọn. Nếu một người đàn ông phi ngựa qua một con đường đầy đá cuội, làm cho con ngựa bị long móng, đấy là số phận ư? Hay là một sự lựa chọn của người cưỡi nó?”
“Thật ra chúng ta đang tranh cãi về điểm gì vậy, Montraine?”
“Việc em ở trên giường tôi,” chàng trả lời. “Kết quả của một sự chọn lựa, chứ không phải số phận.”
“Tôi tin là tôi đã chọn lựa rồi.”
“Dại dột, em chỉ chọn bừa thôi.” Chàng nói giọng khàn khàn.
“Ngài có tính ngạo mạn thế sao? Hay là giới quý tộc được dạy cách cư xử như vậy từ khi còn ở trong nôi?”
“Tôi chỉ nói những điều hiển nhiên thôi,” chàng nói giọng khàn khàn. “Hãy đi với tôi, Margaret. Chỉ một tuần thôi.”
“Tôi vẫn còn nhớ cách tán tỉnh như vậy về một nụ hôn hôm trước mà, Montraine.”
“Tôi sẽ không làm điều gì với em mà em không muốn, Margaret.” Chàng nói thận trọng.
Ôi chao, thật trớ trêu là nàng lại mong muốn tất cả.
“Thế khi nó đã qua rồi, ngài sẽ để tôi lại một mình?”
“Chỉ khi nào em muốn thế.”
Chàng nghĩ nàng sẽ bị thuyết phục sau khi sống cùng chàng một tuần chăng?
Phải.
Tại đây họ đã lại mặc cả với nhau. Tất nhiên, trừ khi cuộc gặp này chứa đựng nhiều thứ khác nữa. Cái bí mật mà nàng đã nắm được từ chàng. Những ký ức được chắp nối lại của một buổi chiều, mà rõ ràng cả hai không thể nào quên. Những lời nói của chàng như thiêu đốt nàng. Nếu chỉ những lời nói như vậy đã làm nàng bị tác động thì một sự đụng chạm sẽ còn đưa đi đến đâu? Một sự đầu hàng ngay lập tức. Một câu trả lời quá nhanh sẽ dễ mắc sai lầm.
Một tuần với những nụ hôn. Một tuần mê đắm. Có quá nhiều nguy hiểm. Quá nhiều hấp dẫn. Nàng có thể không chống đỡ nổi vai trò của chàng đối với nàng, đứa con của chàng đáng được nhiều hơn. Sự khờ dại của một người mẹ có đáng kể gì.
“Nói đồng ý đi, Margaret.”
“Không.” Nàng nói và quay đi mở cửa.
“Tại sao tôi cũng nghĩ là em sẽ nói thế nhỉ?”
Giọng chàng nghe buồn cười, nhưng nàng không ngạc nhiên vì điều đó. Trước khi nàng mở cửa, chàng đã nhấc bổng nàng lên và sải bước khỏi ngôi nhà. Tay đánh xe dường như khoái chí và cười toe toét trước cái cảnh Michael tiến lại với Margaret trên tay.
“Montraine.” Nàng giận dữ nhưng chàng cứ lờ đi.
Nàng túm mạnh lấy cái cà vạt của chàng. Chàng vẫn cứ lờ đi. Nàng kéo mạnh hơn. Chàng dừng lại, liếc nhìn nàng.
“Em định siết cổ tôi phải không?” Chàng ôm chặt và nhìn nàng, sau đó lại quay đi với một nụ cười tinh quái.
“Tôi làm thế để ngài phải đặt tôi xuống.”
“Khi chúng ta đến xe ngựa tôi sẽ đặt em xuống.”
“Ngài không thể bắt cóc tôi như vậy được.”
“Có vẻ như tôi đang làm vậy.” Chàng nói và tiếp tục đi.
“Montraine,” nàng nài nỉ, “hãy đặt tôi xuống!”
“Được mà,” chàng nói, “Khi chúng ta vào trong xe đã.”
Chàng vẫn giữ nàng trên tay và mở cửa xe. Nàng đặt chân vào bậc lên xuống và luồn thật nhanh khỏi tay chàng. Chàng bình tĩnh kéo nàng vào trong xe, mặc kệ nàng cố vùng vẫy để thoát ra. Chàng ngồi, hai tay vòng lại giữ nàng trong lòng.
“Rõ ràng là ngài không phải bức xúc đến mức buộc phải bắt cóc phụ nữ chứ,” nàng nói, giận dữ nhìn chàng.
“Dường như tôi có một khao khát lạ lùng với một góa phụ kỳ lạ.”
“Chưa bao giờ có ai từ chối ngài, phải không?”
“Em có nghĩ điều đó là biểu hiện của việc muốn gì được nấy không?” Trông chàng không hài lòng một chút nào. Nàng lại có ý nghĩ rằng cái vẻ lịch sự bề ngoài của chàng đang che đậy một cơn giận dữ khó lường. Nhưng thật lạ, nó không nhằm vào nàng. Dường như chàng đang bực tức với chính mình.
Bản thân nàng cũng cảm thấy những cảm xúc tương tự đang giằng xé trong lòng. Giữa đam mê và tính thận trọng. Nàng nhìn đăm đăm về phía trước, cố không mềm yếu trước chàng.
Chàng nhặt chiếc ba toong đang dựng trong góc, chọc chọc lên nóc chiếc xe, rồi lại buông nó rơi xuống, tay vẫn giữ chặt nàng.
Nàng cau mày nhìn chàng. Chàng chỉ mỉm cười, nhìn nàng dưới ánh sáng lờ mờ trong khoang xe ngựa. “Có lẽ tôi đã nghĩ sai, những điều tôi nhớ về em không được như tôi thấy bây giờ.”
Nàng không chắc lắm có phải nàng đang bị nhục mạ hay là khen ngợi. Sự nhục mạ làm cho nàng cáu giận, nàng cũng chẳng có lý do gì muốn có sự tán dương.
“Em đáng yêu hơn nhiều so với trong trí nhớ của tôi.”
Có lẽ tốt hơn là không cảm thấy cái tình cảm đang dâng trào trong lời nói của chàng.
“Em cứ nhìn tôi tóe lửa suốt cả chuyến đi hay sao?”
“Tôi chẳng có lý do gì để cảm thấy ngài tử tế lúc này cả,” nàng nói, “Việc này không được khôn ngoan, Montraine.”
“Chắc chắn là em đúng, Margaret.”
“Vậy thì tại sao ngài lại hành động như vậy?”
“Tôi tin đó là cách duy nhất tôi có thể thôi không nghĩ về em. Em cứ luôn ở mãi trong đầu tôi.”
“Tôi không có ảnh hưởng gì đến suy nghĩ của ngài, Montraine.”
“Ngược lại, em dường như có tác động quá nhiều đến nó.”
Nàng tập trung sự chú ý vào sàn xe. Nàng thậm chí chẳng mang mũ và găng tay. Chàng thì ngược lại, ăn mặc thật chỉnh tề.
Chàng là một người đàn ông thật khó quên. Nhưng nàng cũng thật sự chưa thử quên chàng đi.
“Ngài muốn gì ở tôi?”
“Một sự cảm thông.” Chàng nói.
Chàng dùng món tay vuốt ve cánh tay trần của nàng, từ khuỷu tay xuống cổ tay. Nàng mặc một chiếc áo ngắn kiểu mùa hè bằng vải bông, màu xanh lá cây. Nàng nhìn xuống bàn tay chàng, sau đó lại nhìn vẻ mặt chàng. Chàng cứ để ý vào đường cong trong khuỷu tay của nàng, rồi đưa ngón tay vuốt ve làn da mịn màng.
“Montraine.” Giọng nàng nghe êm ái, âm sắc có vẻ tò mò hơn là khiển trách.
“Tôi vẫn nhớ hình ảnh em ngồi dưới ánh nắng mặt trời, bộ ngực trần tuyệt đẹp dành cho tôi. Em cứ run lên khi tôi chạm vào em.” Chàng liếc nhìn nàng, nụ cười tràn đầy âu yếm.
Làm thế nào chàng có thể làm điều đó với nàng.
“Tôi có thể kể với em biết bao nhiêu lần tôi đã bước vào căn phòng đó không? Smytheton cứ nhìn tôi một cách kỳ quặc, như thể anh ta nghĩ tôi bị mất trí. Nhưng bây giờ căn phòng đó còn có một cái bóng. Một phụ nữ ngồi lặng im, e lệ với bộ ngực trần, đôi núm vú còn ướt sau những cái hôn của tôi.”
Nàng nhắm mắt lại.
Chàng thôi không nắm chặt hai cánh tay nàng nữa, nhưng nàng vẫn ngồi im trong lòng chàng. Những lời nói của chàng như một sợi dây vô hình giữ nàng lại.
“Tôi đã nghĩ về em ngay từ khi em đi khỏi. Em đã làm cho tôi hạnh phúc, em khiến tôi suy nghĩ về những việc tôi chưa bao giờ nghĩ đến. Con người em toát ra sự bí ẩn. Tôi thấy mình cứ tự hỏi ngày ngày em làm gì, em đang ở đâu, tại sao em có vẻ trinh trắng đến như vậy. Tôi nghĩ rằng chỉ cần tôi lại được hôn em thì sự mê mẩn này mới bớt đi.”
“Nhưng ngài muốn không chỉ một nụ hôn,” nàng nói hổn hển.
“Đúng vậy,” chàng nói khẽ.
Chàng đưa tay xoay cằm nàng lại. Bàn tay chàng lần ra sau gáy nàng, từ từ ép nàng lại gần hơn.
Nàng nhìn vào trong mắt chàng khi chàng dịch lại gần, rồi lim dim đôi mắt.
Miệng chàng thật ấm, nụ hôn dịu dàng và quyến rũ, nó cứ thôi thúc đôi môi của nàng mở ra. Một lần nữa. Lại một lần nữa. Nàng cảm thấy thỏa mãn như thể nàng sẽ chẳng bao giờ cần chạm vào chàng nữa.
Nói dối.
Nụ hôn của chàng đã trở nên chẳng thể thiếu được trong những giấc mộng của nàng. Say đắm hơn. Đầy nhục dục và nôn nóng. Lưỡi chàng đưa sâu vào trong miệng nàng. Một tay chàng đỡ cằm, tay kia ép chặt phía sau gáy, ôm chặt lấy đầu nàng.
Rồi chàng lại hơi buông ra để có thể thì thầm trên môi nàng. Những lời nói dịu dàng như truyền một luồng nhiệt qua người nàng. “Hôn cả tuần cơ, Margaret.” Miệng chàng lại đổ những nụ hôn lên nàng, làm nàng như ngạt thở.
Nàng đã tự nhủ không nghĩ về đôi vai của một người đàn ông, không tò mò muốn biết nó cảm giác như thế nào khi chạm vào bộ ngực của nàng. Hoặc không nghĩ về cảm giác trống rỗng sâu thẳm bên trong nàng. Nàng đã từng thao thức những đêm dài, mắt nhắm lại, tay nắm chặt để bắt những ý nghĩ của bản thân mình bình tâm lại.
Nhưng chẳng ăn thua gì. Nàng lại cứ tưởng tượng ra những cảm giác như bây giờ.
Hai tay nàng vòng chặt lấy cổ chàng và vuốt ve đám tóc loăn xoăn sau gáy.
Lẽ ra nàng lên lùi lại, nói một câu gì đó để quở trách chàng, để khiến chàng nhớ lại rằng chàng từng tuyên bố cái khả năng kiềm chế là một phần bản chất của con người chàng. Thay vào đó, hai tay nàng lại quờ quạng và ép ép trên vai chàng.
Chàng úp hai tay lên bầu vú vẫn còn bên trong lần áo, ngón tay cái bật bật lên trên một bên núm vú đột nhiên cương cứng lên. “Như một viên đá cuội,” chàng nói thật ngọt.
Hơi nóng như tuôn chảy trong người nàng, làm má nàng đỏ rực. Ham muốn chợt bùng lên. Nàng có khác gì đâu một người đàn bà phóng đãng.
Chàng lại hôn nàng. Mái tóc nàng vẫn cứ để buông từ sáng nay. Chàng nắm lấy một túm kéo nàng lại gần hơn. Lòng bàn tay nóng hổi của chàng ép chặt hai bên thái dương và đôi má nàng.
Lại một nụ hôn nữa. Và nữa. Hai tay nàng ôm ghì chặt lấy chàng, tiếng trong cổ nàng thốt ra như rên rỉ, như cầu xin. Tiếng thở dài như đầu hàng, như muốn hiến dâng.
Họ đã hôn nhau trên suốt quãng đường băng qua ngôi làng Silbury. Khi chàng lui lại phía sau, nàng như lả đi trên ngực chàng.
“Một tuần,” chàng nói, giọng khàn khàn.
Một tuần của chàng. Một tuần chắc không có vấn đề gì. Một tuần so với cả quãng đời còn lại của nàng. Khi nó qua đi, nàng sẽ lại bắt đầu những dự định của mình.
Một giọng nói văng vẳng đâu đó, nghe như tiếng bà nội nàng. Một giọng nói nghiêm khắc đang quở trách nàng. “Margaret, đừng có ngu ngốc thế." Nhưng nàng sợ rằng nàng đã, đang dại dột rồi.
“Tôi muốn lại được yêu em,” chàng thì thầm và cắn nhẹ lên dái tai nàng. “Em có nhớ cái giây phút ấy của chúng ta không?”
Một cảm giác trào lên trong nàng. Làm sao nàng có thể quên được?
“Khi nó qua rồi ngài sẽ để tôi yên chứ?” Nàng hỏi trong tiếng thở dài, nhắm mắt lại. Nàng vẫn áp má trên ngực chàng, nàng nghe thấy những tiếng đập thình thịch của con tim chàng.
Dại khờ, Margaret. Một đứa con gái ngu ngốc.
“Phải,” chàng cọ cằm lên thái dương nàng. “Hôn anh đi!”
Một mệnh lệnh chăng?
Làm sao nàng có thể từ chối chàng? Hay chính bản thân nàng?
Chàng đỡ cả hay tay phía sau đầu nàng, cúi xuống như hút từng hơi thở của nàng. Nàng buông những ngón tay đang nắm cổ tay chàng, luồn ra phía sau gáy đỡ lấy đầu chàng.
Montraine. Một cái tên chăng? Hay là một thứ bùa mê.
Một lúc sau, hay tay chàng lướt xuống phía sau lưng nàng. Nàng đổ về phía trước, tựa má trên hai cánh tay. Hơi thở của chàng cũng gấp gáp như nàng.
“Một cái hôn thôi,” chàng nói, giọng nghe như thảng thốt.
Nàng có nên cảm giác thích thú như thế này không? Không chỉ có thế mà còn hài lòng, vì chàng cũng cảm thấy mê đăm như nàng. Nàng kiêu hãnh vì có thể làm thỏa mãn cơn đói khát của chàng.
Cái ý nghĩ đó lúc này có tội lỗi không?
Chàng chẳng giả vờ tế nhị khi luồn tay vào trong váy nàng, lần ngược lên đến tận mép của bít tất. Phía bên trên da thịt nàng để trần, những ngón tay chàng cứ vuốt ve chỗ đó, rồi cứ mạnh bạo đưa lên đến khi chàng cảm thấy ẩm ướt và căng phồng.
“Em đã sẵn sàng cho anh rồi,” chàng nói có vẻ ngạc nhiên.
Nàng gục đầu xuống hai cánh tay đang gập trước ngực. Nàng thấy không khi xung quanh như đặc quánh, thời gian như ngưng lại, mỗi giây đồng hồ trôi đi như điểm nhịp rõ ràng. Những ngón tay chàng cứ khám phá từng tí, từng tí, kích động, khêu gợi. Chàng úp cả bàn tay lên, rồi nhẹ nhàng xoay xoay ngón tay giữa.
“Bây giờ nhé,” chàng nói. “Anh không thể chờ được nữa.”
“Vâng.” Tiếng nàng khẽ thốt ra từ đôi môi như tê cứng.
Lẽ ra nàng phải lấy làm kinh ngạc khi được yêu trong xe ngựa. Phải hoảng sợ điều đó. Nhưng tất cả cảm nhận của nàng là thời gian sao chậm chạp vậy, sao chàng không mau mau lên. Ngay bây giờ. Không phải ở trên giường, cũng chẳng phải trên sàn nhà. Nhưng phải ngay lúc này. Nếu chậm nữa nàng có thể lại e sợ chính hành động của mình.
Trong phút chốc, chàng để mình thoát ra, rồi nhấc nàng lên, đẩy hai chân nàng ra hai bên. Nàng ngồi xuống lún sâu vào chàng, hơi thở hổn hển. Cơ thể nàng chào đón chàng, như đóng khuôn vào chàng, cả thể xác và xúc cảm. Có một luồng điện xuyên qua người nàng từ ngón chân lên tới đỉnh đầu, với một cảm giác bừng bừng không thể chịu nổi. Hai đầu vú nàng cương lên đau nhức.
Nàng quờ quàng kéo cái cà vạt, làm lộ ra một khoảng cổ, để nàng có thể đưa đầu lưỡi mơn man trên đó. Nàng cứ hít hít cái mùi hương tỏa ra từ người chàng, rồi vùi mặt mình vào đấy, hai mắt nhắm nghiền. Những ý nghĩ của nàng như ngưng lại bởi sự thôi thúc của cơ thể nàng, khi chàng cứ nâng nàng lên rồi lại hạ xuống.
Nàng đang làm gì vậy? Bây giờ, ngay bây giờ cơ. Ham muốn và e ngại cứ giằng xé trong nàng.
Mặt nàng nóng lên, đôi môi nàng cứ bừng bừng trên làn da chàng. Đến hơi thở của nàng cũng như có một cái lò lửa đang rừng rực bên trong.
Chàng ngả người ra sau ghế, dang hai tay ra bấu chặt vào thành xe. Nàng tì đầu gối xuống hai bên và vòng tay ôm lấy cổ chàng, má áp chặt má, mắt nhắm lại. Chàng nhấc một bên chân vẫn còn đi ủng đặt lên ghế, rồi chân kia lên một ghế khác, để có thể đi vào sâu thêm nữa.
Cái cảm giác thật kỳ diệu. Hơi thở của nàng gấp gáp, cơ thể nàng như không chịu nổi nữa, như hối thúc. Hãy tỏ ra khôn ngoan và đức hạnh nào, Margaret.
Chàng ôm chặt lấy eo nàng, nâng lên, rồi nhẹ nhàng hạ xuống, xuống nữa, cái cảm giác sung sướng tột cùng mà nàng chẳng thể chịu đựng nổi.
Đột nhiên nàng đã đến đích. Không phải trong một chiếc xe ngựa đang lăn bánh trên đường, mà là một nơi cơ thể nàng như vỡ vụn, như tan ra, lời nàng thốt ra như rên rỉ, như cầu nguyện.
Michael không thể tin nổi việc chàng đang làm. Chàng đã mang một phụ nữ lên xe. Chàng, Michael Hawthorne, được biết đến như một Chuyên gia Mật Mã, Bá tước Montraine, đã vừa làm gì với một phụ nữ trong xe ngựa.
Và đã thực hiện nó thật tuyệt vời.
Margaret đổ người vào chàng, hơi thở hổn hển. Cả hai trái tim đập gấp gáp, mạch máu như muốn vỡ ra.
Chàng nhìn qua vai nàng về phía đối diện như thể đang chứng kiến cái người đàn ông mà chàng vừa biến thành. Chàng đã làm một thằng ngốc như thế nào?
Đó chẳng phải là một câu hỏi cường điệu gì, chàng nghĩ một cách châm biếm. Tay chàng vẫn ép vào lưng nàng, giữ cho nàng tựa vào mình. Chàng đã trải qua giây phút mất hết ý thức, quên mất mình đang ở đâu, mình là ai. Chỉ vài nụ hôn là chàng đã phát điên. Không, nhiều hơn thế. Thực tế là chàng đã không thể mô tả đúng được cái cảm giác ấy.
Cuối cùng nàng ngồi dậy, vén những sợi tóc đang lòa xòa trên mặt ra phía sau. Cả hai như tránh nhìn vào mắt nhau. Chàng giúp nàng sửa sang lại mình, kéo thẳng váy ra và ngồi vào chiếc ghế khác. Những ngón tay chạm nhau, rồi lại nhìn chằm chằm và họ tách nhau ra thật nhanh.
Chàng như bị thôi miên bởi nàng. Thường thì tâm trí chàng bị chi phối bởi những thứ phức tạp nhất của mật mã. Có lẽ nàng chứa đựng cái câu đố khó nhất mà chàng chưa từng biết. Nàng làm cho chàng cười, chọc tức chàng, quấy rầy chàng. Sự khao khát nàng làm cho chàng có những hành vi mà chẳng thể nghĩ là có thể gán cho con người chàng. Chỉ mới nhìn nàng, chàng đã là một con dê đang cuồng lên.
Chàng không cảm thấy sự mệt mỏi mà chàng thường cảm thấy sau khi làm tình. Ngoài ra, chàng chưa bao giờ có hành động đó trong một chiếc xe ngựa đang chạy. Chàng tự hỏi không biết tay đánh xe ngựa có biết điều gì đang xảy ra không.
Chàng thề là sẽ để tay xa nàng ra. Chàng sẽ tự hạn chế mình. Chàng sẽ chỉ gặp nàng một lần trong ngày thôi. Chàng sẽ dần quen với nàng theo cái cách chàng đã học được khi uống rượu brandy. Nhấm nháp một ít trước khi có thể uống cả cốc.
Lần sau sẽ phải ở trên giường. Một chiếc giường êm ái, đẹp đẽ với những chiếc khăn trải trắng bong. Chàng sẽ làm cho nàng thật ấn tượng với sự khéo léo của chàng. Chàng nhắm mắt lại. Khỉ thật, chàng đã một lần đặt nàng trên sàn nhà, một lần trong xe ngựa. Như vậy, nàng có thể nghĩ rằng chàng chẳng khéo tý nào.
“Chúng ta đang đi Luân Đôn, phải không?” nàng hỏi. Trong những phút vừa rồi, nàng đã chăm chú quan sát phong cảnh bên ngoài. Chẳng có gì đáng để nhìn, ngoài những vùng đất bằng phẳng với một vài ngọn đồi phủ đầy cỏ xanh. Tuy nhiên, nó cũng làm cho nàng quên đi cái cảm giác mê hoặc. Nàng có chỗ để thư giãn ánh mắt, tránh cứ bị chàng điều khiển.
Chàng gật đầu, quan sát nàng như thể trí nhớ của chàng đã mụ mị đi trong những tuần kể từ khi nhìn thấy nàng lần trước. Đôi má nàng hồng tươi lên như không muốn thua kém đôi môi. Mái tóc vàng nâu của nàng ánh lên. Còn cặp mắt xanh, hôm nay nó không sáng rực lên mà thật dịu dàng.
Cái gì ở con người nàng mà làm chàng cứ bị mê hoặc vậy? Mùi hương của nàng chăng? Chàng không nghĩ rằng nàng có xức một chút gì. Hay là cách nàng để tóc? Hôm nay nàng để nó xổ ra, buông loăn xoăn trên vai. Thậm chí bây giờ dường như nó đang cám dỗ chàng sục những ngón tay vào để rẽ ra những sợi tóc vàng và đỏ.
Lúc trước khi chàng nhìn thấy nàng dừng lại trên lối đi và ngắt một bông hoa, chàng đã thấy mình như lại mê đắm. Những tia nắng mặt trời vờn trên tóc nàng như khám phá ra một sắc đẹp và vẻ duyên dáng ở một vùng quê nghèo.
Người đàn bà nào có thể làm cho chàng cười, làm cho chàng có cảm giác thèm khát không cưỡng lại được, rồi làm cho chàng có mong muốn được che chở cho nàng?
Chàng đã làm nhục nàng chăng? Đó không phải là ý định của chàng. Mặt khác, chàng không biết là chàng sẽ trở thành một con thú đang động dục với một nụ hôn. Có lẽ nếu chàng không hôn nàng, thì có thể chàng còn giữ được một chút lý trí.
Một tuần ở với nàng có lẽ là quá nhiều. Có lẽ tốt hơn là để cho nàng trở về lại mái lều tranh sau chừng một hai ngày thôi. Hay là ba ngày. Thật tuyệt nếu là một tuần. Nhưng chỉ thế thôi.
Sau một tuần, chàng sẽ tập trung vào cái mật mã Kirin. Thời gian còn lại sẽ dành cho cái máy tính của chàng. Có lẽ nếu chàng vùi đầu vào cái đống bánh răng với tay quay và đám kim loại, chàng sẽ trở lại là chính mình.
Nàng ngồi trong góc, hai tay đan vào nhau để chàng không nhận thấy là nàng đang run lên. Nàng đang ham muốn hay là hậu quả của nó?
Chàng đã có cảm giác thấy nàng tan ra dưới cánh tay mình, những thớ thịt bên trong nàng như siết chặt lấy chàng làm cho khoái cảm càng mãnh liệt hơn. Còn bây giờ họ ngồi cạnh nhau, như thể sự buông thả vừa rồi làm họ ngượng nghịu.
Cả hai lần họ đều có một kiểu phản ứng. Có lẽ nàng không giống như chàng, không quen bị mê đắm hoàn toàn trong khoái cảm.
Chàng cứ áy náy không yên. Dù ham mê với những câu đố, mã số và mật mã, chàng không phải là một người đàn ông quen với việc tự phán xét. Chàng biết chàng là ai, nhiệm vụ và trách nhiệm của chàng là gì. Tất cả những cái đó định ra con người chàng. Chẳng có gì phải nghi ngờ.
Vậy mà những lúc bên nàng, chàng thấy mình trở thành một người khác, hành động theo cái cách không giống chàng.
Chàng chẳng có kinh nghiệm nào sau khi làm tình trong xe ngựa. Chàng tự hỏi có nên có cảm giác tự mãn không.
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
★
★
★
★
★
0