Tôi cũng không biết phải bắt đầu từ đâu, 1 năm, 2 năm, hay đã lâu rồi.
Tôi đã từng là một câu trai rất tốt, rất hoàn thiện trong mắt mọi người. Tôi còn nhớ năm đó, mới bước ra khỏi ghé nhà trường, với biết bao hoài bão, với biết bao khát vọng về tương lai. Về những gam màu sáng của cuộc đời. Lúc bấy giờ gia dinh toi cung khá giả, ba mẹ cũng thương yêu tôi. Tôi bước chân vào đai hoc mỹ thuật, nhưng đó chỉ la nguyên vọng 2 cũa bản thân, mà nguyện vọng chính la tôi muốn trở thành mot designer cua trường kiến trúc, nhưng ngặt nghèo la tôi thi thiếu nửa điểm. Tôi cũng buồn một thời gian, nhưng rồi cũng hăng hái bước chân vào giảng đường của cái thời sinh vien nghe thuat. Mọi chuyện tưởng như đã yên lành, như bao ngươi khác, cho đến một ngày tôi gặp cô ấy, một người của công chúng, một người đều được mọi người yêu thương, tình yêu chúng tôi cũng nảy nở từ đó. Tôi mải cuốn theo tình cảm, mà trong 2 nam trời việc hoc hành cũng trở nên trì trệ. Rồi đến ngày nhận đước giấy báo tôi bị buộc thôi hoc, thì cũng là lúc cô ấy cũng rời xa tôi, tôi như rơi vào một cai hố sâu mà ở đó toi như người bị động, mọi thứ trở nên trốn rỗng. Gia dinh, Ban be tôi cũng giấu hết, ba hoi toi hoc hanh thế nào, lần nào tôi cũng trả lời ngượng ngùng lẩn tránh, vì tôi trong mắt gia dinh la một người học rất giỏi,la tấm gương cua 2 dua em.Tôi mệt mỏi với những ngày dài gậm nhấm. Rồi tôi nghỉ mình trã nhẽ cứ như vây sao, tôi lai đứng lên thi đại học lần nữa, lần này tôi lai đậu rất cao, voi cai max sinh vien dai hoc kien truc 24 diem, tô cũng hãnh diện vì điều đó. Nhưng đó cũng la lúc gia dinh toi roi vao hoàn cảnh khó khăn ve kinh te, me toi cung tro nen doi tinh, luôn nói voi toi nhung dieu : 22 tuổi rồi, ma chả làm được đồng nào, cứ sống bám. Măc dù rất đau nhưng tôi cố gắng chịu, vì biết bản thân mình không tốt đẹp gì.Hết hoc ki 1, roi den hoc ki 2, tôi trở nên nợ tiền học phí, nên tôi bi đình chỉ thi. Trong dau, tôi nghĩ mình nợ vậy thì năm sau ráng kiếm tiền hoc va trả nợ, rồi mọi chuyện củng qua thôi. Rồi cũng đến năm 2, tôi trở nên la một sinh viên uu tu voi nhung bài tâp, đồ án thuộc loại top cua lop. Nhưng mọi chuyện suôn sẻ như tôi nghĩ thì tốt biết bao. Đến hom wa, tôi đọc được thông tin, tôi nằm trong danh sách bị xử lí thôi học, yêu cầu gia đình có mặ với sinh vien de giai quyet trước khi có quyet dinh xử lí, Tôi bàng hoàng, trống rỗng, cái ảm giác năm nào lại ùa về, tôi trở nên sợ hãi. Tôi không biết phải mở lời với cha mình thế nào, có ai cảm thông với mình không. Rồi mình sẽ thế nào..... Chỉ còn 1 tuần nữa là đến ngày mời gia đình, nhưng tôi không biết phai thế nào lúc này, tôi hoang mang, lo sợ.... Tôi thương ba tôi.... Tôi muốn nói nhưng không tài nào thốt nên lời.... Tôi mệt mỏi, chán chường
Tôi đã từng là một câu trai rất tốt, rất hoàn thiện trong mắt mọi người. Tôi còn nhớ năm đó, mới bước ra khỏi ghé nhà trường, với biết bao hoài bão, với biết bao khát vọng về tương lai. Về những gam màu sáng của cuộc đời. Lúc bấy giờ gia dinh toi cung khá giả, ba mẹ cũng thương yêu tôi. Tôi bước chân vào đai hoc mỹ thuật, nhưng đó chỉ la nguyên vọng 2 cũa bản thân, mà nguyện vọng chính la tôi muốn trở thành mot designer cua trường kiến trúc, nhưng ngặt nghèo la tôi thi thiếu nửa điểm. Tôi cũng buồn một thời gian, nhưng rồi cũng hăng hái bước chân vào giảng đường của cái thời sinh vien nghe thuat. Mọi chuyện tưởng như đã yên lành, như bao ngươi khác, cho đến một ngày tôi gặp cô ấy, một người của công chúng, một người đều được mọi người yêu thương, tình yêu chúng tôi cũng nảy nở từ đó. Tôi mải cuốn theo tình cảm, mà trong 2 nam trời việc hoc hành cũng trở nên trì trệ. Rồi đến ngày nhận đước giấy báo tôi bị buộc thôi hoc, thì cũng là lúc cô ấy cũng rời xa tôi, tôi như rơi vào một cai hố sâu mà ở đó toi như người bị động, mọi thứ trở nên trốn rỗng. Gia dinh, Ban be tôi cũng giấu hết, ba hoi toi hoc hanh thế nào, lần nào tôi cũng trả lời ngượng ngùng lẩn tránh, vì tôi trong mắt gia dinh la một người học rất giỏi,la tấm gương cua 2 dua em.Tôi mệt mỏi với những ngày dài gậm nhấm. Rồi tôi nghỉ mình trã nhẽ cứ như vây sao, tôi lai đứng lên thi đại học lần nữa, lần này tôi lai đậu rất cao, voi cai max sinh vien dai hoc kien truc 24 diem, tô cũng hãnh diện vì điều đó. Nhưng đó cũng la lúc gia dinh toi roi vao hoàn cảnh khó khăn ve kinh te, me toi cung tro nen doi tinh, luôn nói voi toi nhung dieu : 22 tuổi rồi, ma chả làm được đồng nào, cứ sống bám. Măc dù rất đau nhưng tôi cố gắng chịu, vì biết bản thân mình không tốt đẹp gì.Hết hoc ki 1, roi den hoc ki 2, tôi trở nên nợ tiền học phí, nên tôi bi đình chỉ thi. Trong dau, tôi nghĩ mình nợ vậy thì năm sau ráng kiếm tiền hoc va trả nợ, rồi mọi chuyện củng qua thôi. Rồi cũng đến năm 2, tôi trở nên la một sinh viên uu tu voi nhung bài tâp, đồ án thuộc loại top cua lop. Nhưng mọi chuyện suôn sẻ như tôi nghĩ thì tốt biết bao. Đến hom wa, tôi đọc được thông tin, tôi nằm trong danh sách bị xử lí thôi học, yêu cầu gia đình có mặ với sinh vien de giai quyet trước khi có quyet dinh xử lí, Tôi bàng hoàng, trống rỗng, cái ảm giác năm nào lại ùa về, tôi trở nên sợ hãi. Tôi không biết phải mở lời với cha mình thế nào, có ai cảm thông với mình không. Rồi mình sẽ thế nào..... Chỉ còn 1 tuần nữa là đến ngày mời gia đình, nhưng tôi không biết phai thế nào lúc này, tôi hoang mang, lo sợ.... Tôi thương ba tôi.... Tôi muốn nói nhưng không tài nào thốt nên lời.... Tôi mệt mỏi, chán chường
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
. Trời hông nghe mấy anh chị em ở đây cũng hơi rãnh nên sẽ nghe thấy mà vào chia sẻ với em.![[8|]](/images/smiley/s13.gif)