Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Biển nhạt

357 trả lời, 53.168 lượt xem — Trang 3 / 12
Buổi nguyện cầu


Từng hồi chuông vang lên từ tháp vắng
Buổi bình yên dìu dịu một màu đông
Trời năm nay tuyết ít hơn năm trước
Vài cánh chim chao liệng dưới vườn hồng

Một năm hết múi thời gian xê lệch
Cảnh bên đời cũng xao xuyến lớn lên
Một người gìa chiếc áo len xộc xệch
Một cô em mái tóc đảo bồng bềnh

Tuyết vẫn rơi và dòng đời cứ chảy
Thượng đế xa hay thượng đế trong lòng
Con quỳ xuống xin vạn lời cầu nguyện
Những yên bình trang trãi khắp mọi nơi.


lại một mùa giáng sinh đến với chúng ta, Hoành Trúc cầu chúc các anh chị em trong VNTQ những yên bình và tràn đầy hạnh phúc đồng thời cám ơn ban chủ nhiệm trong VNTQ đã vất vã trong một năm qua
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-05 16:30:16Viet duong nhan>
Chiếc bánh chưng xanh

Cứ đến xuân lại nhớ về quê tổ

Nhớ mẹ hiền, nhớ mùi cám lên hương

Hoa đào nở, con én đùa trước gió

Ve vẫy chào réo gọi những mầm xanh.

Đêm giao thừa chiếc bánh chưng mẹ gói

Lá chuối xanh mỗi lớp một niềm vui

Bánh năm nay đẹp như con gái mẹ!

Da mịn màng và cũng đượm nét duyên.

Pháo nổ rồi lụp bụp phía ngoài hiên

xác hồng bay xếp thành đường hạnh phúc

Ngày vu quy tôi theo chồng tá túc

Xa mẹ hiền khuất vạn dặm trời mây.

Chiếc mủng tròn ngày cũ vẫn còn đây!

Từng hạt nếp thiếu hơi bàn tay mẹ

Mười năm tròn bên đời con lặng lẽ

Cũng tập tành thay mẹ gói bánh chưng.

Nếp xứ người rời rạc có… là mừng

Thêm hạt đậu cũng không bùi, không dính

Cặm cụi gói với lòng con thầm kính

Khẽ thầm thì như có mẹ ngày xưa

Bánh chín mềm, ngoài trời lợp đợp mưa

Như chân mẹ từ ngàn xa vừa đến.

Tôi gục đầu khấn thầm bên ngọn nến

Đĩa bánh chưng như muốn nói thành lời

xuân lại về!

con mời mẹ, mẹ ơi!

Ngọn nến cười tỏa bùng tràn hơi ấm

Trong nhớ thương dòng lệ trào ướt đẫm

Bánh trên tay tôi khẽ nuốt nghẹn ngào

Con thường chờ mẹ trong cõi chiêm bao

Khi đêm xuống mẹ đừng quên mẹ nhé!.

R
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Phù phong


Hán văn[/size][/size][/size]
[/color]
Minh nguyệt nhất tâm nhật thực hà

Nhan hoài tinh hán tụ Tây lưu

Phong phù tiền khứ nhân kim giả?

Bách thảo hậu khai tuần thế chu.

Gió thổi

[size=4][color=#990000]Việt văn

Tâm sáng như trăng đêm tựa ngày

Nhớ! sao vườn cũ chuyển đàng tây

Người xưa theo gió về đâu nhỉ?

Cảnh mới bên đời hoa lá sai.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Thăm em xin tặng mấy vần:

Sương thì lạnh nhưng…sương anh rất ấm
Bay khắp trời rồi đọng lại tình yêu
Đừng nỡ ghét, nỡ chê và hờn giận
Đã…HÀN SƯƠNG là mãi mãi cô liêu.


Mai chiêu Sương
04/01/2012
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi buồn không tên

Anh cũng như em một nỗi buồn

Đắm chìm địa ngục với hư không

Tình như ngọn nến bùng rồi tắt

Bỏng vết thương sâu tận đáy lòng.

Em cũng như anh hạnh phúc gì

Bên người xa lạ lệ lâm li

Giả cười, giả nói qua ngày tháng

Sống tạm thành quen trở đá chì.

Xé đôi giấc mộng làm hai mảnh!

Một mảnh ta yêu, mảnh buộc đời

Xế nẽo ngày tàn, đêm cũng hết

Trời ơi, thật giả chẳng nên lời!…

Nín thở gục đầu trong chén rượu

Tắm hồn nghiêng ngã một chiều không

Men cay đẫm lệ say vì hận

Trút cạn vào thơ một nỗi lòng

Chẳng ngại ngùng chi chuyện đã rồi

Tình xa ngàn dặm gió mây trôi

Đưa tay muốn chạm xoay vành nguyệt

Trời đất quay cuồng một bóng tô
i.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Xa anh

Từ buổi ấy tình in gối mộng

Ngả yêu đương nhộn nhịp theo mùa

Sợi tương tư vô hình buộc trói

Gió đông tràn, lạnh, cõi thu xa.


Chậm chậm rơi mưa đà nặng hạt

Đêm bình yên gió dạt bờ trăng

Mây lùa khẽ bóng hằng nghiêng ngã

Xào xạc đưa cành lá cuộn mình


Chia tay anh bể tình thầm nhớ

Có lẽ nào em chẳng xót xa

Theo tháng năm chìm vào ngỏ cụt

Khóc vì nhau nghẹn nuốt từng lời


Hồn em đây hãy vào nghiền nát

Đừng dỗi hờn than trách lẫn nhau

Một lúc nào ta còn gặp lại

Xa anh rồi môi mắt xanh x
ao.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Hạt bụi ban mai

Trong đêm tối ta ôm người vội vã

Mem say tình ngậm nuốt cháy thịt da

Đôi môi anh leo ướt đẫm thân ngà

Bờ trăng lặn để cho đời hoan lạc.


Gió từng cơn mang theo hồi rên rĩ

Tiếng cọ tình đập vỡ mọi âm thanh

Xin thời gian ngừng trôi phúc yên lành

Xem cát bụi nhóm nồng men trần tục.


Tình là gì ?

Làm nên ngàn điệp khúc

Yêu là gì?

Mà thế tục cứ say

Em chỉ là một hạt bụi ban mai

Nấp vào anh qua những mùa đông r
ét.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Lỗi là em

Em đã biết từ lâu anh đã có!

Trái tim anh không chỉ mỗi riêng em

Đêm buông nhẹ những hơi buồn thầm kín

Thả thời gian mây gió cuộn êm đềm.


Em đã biết từ lâu tình lạnh nhạt!

Hoa lá nào quyến rũ một hồn trăng?

Hay cắm dỗ bởi nẻo đời gian trá

Cho đêm nay lơ lửng một bóng hằng.


Nếu ngày ấy chúng mình không duyên nợ

Có lẽ nào anh lại nói yêu em

Hương sắc mờ bởi lỗi mình thất cách

Chắc tại em! Nên anh mãi đi tìm….
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-27 07:29:08Lê Hoàng Trúc>
Em về



Đầu cành con sẻ kêu xuân

Gió đông thổi lại người rưng rức sầu

Mây hồng lửng thửng về đâu?

Thyền em đỗ lại bên cầu nước trôi.

Tìm về cánh nhạn xa xôi

Mười năm biền biệt chia đôi khoảng trời

Em đi ngày ấy sương rơi

Buồn trông ngọn cỏ mấy lời chia ly

Từ đây đôi ngã phân kỳ

Trăng đành xẽ bóng dễ gì liền nhau

Kiếp này duyên lỡ mang sầu

Vẫy tay lần cuối lệ trào tiễn đưa

Chiều nay dạo lại bến xưa

Dòng đời xuôi ngược rơi mưa, nhớ tình

Bốn bề sông nước lặng thinh

cõi xuân ngơ ngát còn mình với ta.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Đình xưa xuân mới

Cuối nẻo trời mưa rơi lát đát

Ngồi trông theo những áng mây tan

Đôi con sẻ nấp trong triền ngói

Cảnh mộng mơ sương khói hiện về




Vài giọt bấc thấm môi ướt lạnh

Còn nơi đây một mái đình xưa

Tường rêu phủ cột nghiêng theo tuổi

Che chuyện tình ngày nọ dưới mưa




Vào tiếc xuân theo mùa rạ mới

Tôi đi tìm cỏ dại đơm bông

Duyên ai buộc gặp anh rồi bỗng!

Đêm trở trăng xao xuyến cõi lòng.




Anh cũng thế như dòng nước lũ

Yêu vô cùng chảy ngập đồi thôn

Nơi mình hẹn mái đình đầu xóm

Ôm chặt nhau cho những sống còn





Quên tháng năm mùa về cũng vội

Chập chờn say đã mấy xuân rồi?

Bổng ngày kia khoảng trời thay đỏ

Đình bạc rêu thơ thẩn mỗi tôi.




Anh đã quên lời thề một kiếp

Theo đường chim sắc nhạn phương xa

Tình mây cuốn cuộn làng hương mới

Gió lặng đi hiu hắt ngõ tà





Tôi đã chết trong hồn tím ngắt

Trái tim tàn rớm máu yêu anh

Mỗi xuân qua dấu mòn tìm đến

Sờ cỏ rêu đình cũ một lần




Nhộn bước đời mong quên dĩ vãng

Đỗ màn đêm tình cũ nâng niu

Mưa đâu biết những chiều xuân lạnh!

Nhớ đến anh, em nhớ thật nhiều.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Rồi có lúc


Rồi có lúc anh em mình gặp mặt!

Nói gì đây khi khoảng cách gần nhau?

Lời thơ cũ hay ngượng ngùng ngày mới?

Em hiểu rồi, cứ để gió xôn xao.


Rồi có lúc khoảng trời như nhỏ lại

Hai nửa đời ghép chặt một nụ hôn

Hôn vành trán hay môi hồng phai nhạt

Em hiểu rồi, nhìn nhau với mỏi mòn.


Rồi có lúc nghe em cười khúc khích

Hai đầu dây mãi mãi chẳng gắn liền

Con đường tình song song không đến đích

Em hiểu rồi, chúng mình khóc triền miên.


Thôi!… thôi nhé!… đừng nghỉ thêm gì nữa

Lệ tuôn dòng ướt đẫm nhão hồn thơ

ở nơi anh có nghỉ gì không nhỉ?

Em hiểu rồi, ngày ấy vẫn đợi chờ.

Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Bướm xuân

Em về lặng ngắm cánh mai

Hoa rung nhè nhẹ chẳng hay em về

Vườn đào ai đứng tỉ tê?

Đâu màng con bướm lượn kề bên hông

Đau lòng, con bướm đau lòng

Vờn qua lượn lại mấy vòng rồi bay.

Tình xưa theo gió sang tay

Nắng xa nguội lạnh còn ai nép mình?

Đậu trên tàn cỏ rung rinh

Khẽ lời năm cũ tủi tình xuân nay

Thôi đành ôm phận sớm mai!

Bướm bay lặng lẽ một ngày buồn xuân.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Dị mộng

Thân trần rẽ lối đôi bờ mộng

Gối lệch xê đời hương thoảng bay

Ta ngã vào “hồn” người có biết?

Trăng tìm vườn cũ lá hoa say.


Bao đêm cũng một miền ân ái

Để xác không thiu, mục tháng ngày

Đắm đuối men tình, rợn sớ thịt

Trăm năm ao ước một vòng tay.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Em đã quen

Em đã quen mỗi chiều anh xuống phố

Và cũng quen khép cửa đợi anh về

Em đã quen những lần anh nổi giận

Theo bạn bè say tít ngủ ven đê


Từng năm tháng mắt môi dần khô lệ

Từng ngày qua em thầm hỏi lòng mình?

Người chung gối nhưng chưa hề chung mộng

Tình không yêu sao gởi cảnh phu thê?


Trăng đêm nay ngoài trời tròn một bóng

Em lại chờ nghe được bước chân quen

Niềm khao khát trái tim tàn mở ngõ

Đợi tình anh “lưu lạc” có đi về?


ở bên em, anh như luồng gió lạnh

Ngậm thương đau lòng mòn mỏi trông chờ

Thà anh nói, muôn lời dù cay đắng!

Cho tình em tan rã một lần mơ.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa thu chết

Đi trong mùa thu chết

Giẫm trên lá vàng xưa

Nghe hồn thu vỡ vụn

Em tìm về trong mưa


Đi trong mùa thu chết

Cúi nhặt dấu mộng vàng

Du dương lời gió thổi

Ôi thấy tình miên man


Đi trong mùa thu chết

Mênh mông đời mênh mông

Lạnh bàn tay vô tội

Nước mắt chảy vào lòng


Em nhặt mùa thu chết

Như tìm lại đời mình

Một thời yêu cháy đỏ

Một bóng hình rêu phong.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Trống vắng

Lặng lẽ một ngày nghe trống vắng!

Đường về hiu hắc cỏ lung lay

Hoa vàng hai lối buồn ngơ ngác

Nửa bóng hoàng hôn nhuộm gót giày.


Nhìn con ong mật đi tìm bạn

Mùa gọi bên trời chiếc lá reo

Gió lộng thổi sầu đi chẳng hết

Cảnh thầm hiểu ý tiếng chim kêu


Vì đâu lỡ nhịp cầu ô thước?

Tình đến rồi xa người đợi chờ

Bến mộng chia đôi đường xẻ nẻo

Vì ai, em chợt hóa ngu ngơ?


Tham thẳm mắt xanh màu nuối tiếc

Chập chờn chiều rụng buổi xuân già

Má hồng lững thững tìm hương nguội

Buồn hoa khép cánh nhụy sương sa.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-02-08 10:39:47Lê Hoàng Trúc>
Hương cúc vàng

Dặm xuân hoa nở đón em về

Khách rượu rộn mời cô gái quê

Giậu cúc đơm hương thơm chín mộng

Trời xanh nắng trãi thắm sơn khê


Đôi hạt mưa chiều bay lất phất

Cảnh sinh, người ngắm sớm đa tình

Âm thanh giọt nước như huyền thoại

Trai gái say mùa trao tiếng yêu


Ta đứng nhìn xuân lòng vội vã

Đưa tay mơn trớn cánh hoa vàng

Đâu hay trong nhụy tràn sương lạnh

Đêm xuống đeo buồn tình ngổn ngan


Người đã thương rồi hoa có biết?

Ngõ sầu lay động bóng trăng sang

Lang thang theo gió đi tìm dấu

Chợt hết mùa xuân, trước ngở ngàng.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-02-08 10:40:56Lê Hoàng Trúc>
Hai mùa lá đỗ

Cũng từ đấy, tôi yêu anh và nhớ!

Bóng chiều đi lòng hết ngóng lại chờ

Gió đã về,nghe mùa còn xa lắm

Buổi thu già ngơ ngát những cành trơ.

Cũng từ đấy, đêm có người ôm mộng!

Nỗi vui buồn gõ cửa giấc mơ hoang

Màn sương khói cõng hồn lang thang mãi

Tháng ngày trôi quên cả những nhọc nhằn.

Anh cũng thế, yêu tôi và thầm lặng!

Giấu bên đời đi lại mảnh vườn thơ

Anh không thể, tôi đây càng không thể

Lén nhìn nhau qua hình ảnh cũ mờ.

Từ buổi ấy, thu trong tôi rất đẹp!

Đến diệu kỳ lộng lẫy bóng tình nhân

Như chiếc lá khát mưa trong đêm hạ

Lòng ước ao từng bước sát lại gần.

Hương xuân tới, tôi lần mò vườn nhớ!

Lục tìm hoài nào thấy bóng hình tôi

Thơ đậm nét vuốt ve người xa lạ

Xuân thật buồn từng bước ngắm trăng trôi.

Đời chật hẹp, ước mơ xinh cũng hết

Viết gì đây khi tình đã không còn?

Anh vẫn đó nhưng hồn chia trăm ngỏ

Quên em rồi, anh có thấy vui không?

Ngày lặng lẽ bên đời thôi trau chuốt

Bóng đêm về cũng chẳng mộng làm chi

Hình ảnh cũ tôi đốt thành tro bụi

Dòng thơ quen bóp nát bỏ đi rồi.

Cứ như thế sáng đêm về một lối

Bỗng chiều qua anh ghé tặng cành hồng

Nhớ em nhiều, em có nhớ anh không?

Thu lại đến nhưng thu không còn đẹp

Đôi lá vàng say mùa bay theo gió

Ôm cành hồng tôi lặng lẽ quay đi.



Hoàng Trúc viết ngày 07-2-2012
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Hạ vàng


Trời nhạt dần chiều trôi chậm chậm
Gió đi tìm gõ nhẹ tàn phai
Hồn loan lỗ ngỏ đời dần hẹp
Nỗi nhớ nhung lê lết một ngày

Em tự hỏi lòng mình có thấy?
Xa anh rồi mới biết cần nhau
Lá từng chiếc rũ mình thương xót
Mây hửng hờ tình chết lặng sầu

Em bật khóc trên con phố vắng
Anh nơi nào,đến vá hồn xanh?
Thân mềm lạnh mắt môi cô độc
Xa thật rồi hạnh phúc mỏng manh

Nếu có thể quay về buổi ấy???
Lỗi lầm xưa chẳng có bao giờ!
Em nào muốn bẽ đôi vành nguyệt
Hai khoảng trời tuyết rụng ngẩn ngơ.

Ôi buồn quá!... nhớ anh nhiều lắm!...
Mưa trút dầm ngày hạ tái tê
Anh có biết chiều nơi đất khách?
Viết tên anh thả trắng đường về.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Trường tương tư


Khóc hoa, hoa lại nở!
Người buồn ngậm tiếng yêu
Đêm nay trăng trở hạ
Mây khuya lãng đãng nhiều.

Nghe đau từng nhịp thở
Như gần mà xa xôi
Gặp chi cho đời mộng
Nặng lòng thời gian trôi

Em biết anh rất nhớ!
Tủi tình ôm bóng đơn
Thổi qua cơn gió lạnh
Lời thơ trổi giận hờn.

Còn tuổi nào trở lại?
Cho chúng mình gần nhau.
Còn xuân nào theo mãi?
Chờ nhau đến bạc đầu.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0

Biển Chiều Nay
 
Chiều nay lòng biển xôn xao nhớ
Chỉ có em thôi bước lệ sầu
Chiều nay sóng biển buồn than thở
Chỉ một mình ôm trọn niềm đau...
 
Con sóng hát đưa em về bến mộng
Cuộc tình nào lắng đọng lúc em say
Rồi giông tố từ nơi nao ập đến
Làm tim em xao động đã bao ngày
 
Sóng vẫn thế cứ ồn ào muôn thuở
Như tình anh dào dạt lúc ban đầu
Nào ai biết khi ngàn trùng sóng vỗ
Sẽ nhấn chìm vạn vật dưới biển sâu
 
Em vẫn bước miên man trên bờ cát
Mà hồn em thơ thẩn tận phương nào
Con sóng vỗ vào chân em ào ạt
Chợt tình buồn như một giấc chiêm bao

Phiêu lãng nơi này dấu chân xưa
Còn in trên cỏ đến bây giờ
Để đóa hoa Xuân quên không nở
Đọng lại trong lòng muôn ý thơ
***************************
Tầm Xuân

Face book: Thơ Tình
Đăng nhập để trả lời
0
Em và mùa thu bỏ lại

Nhớ thuở thu xa một buổi chiều!

Nắng buồn rơi nhẹ lá liêu xiêu

Lang thang trên mạn tình cờ gặp.

Chào hỏi dòng thơ xao xuyến nhiều.


Hai đứa âm thầm lời bóng gió

Đêm ngày mộng mị chúc đời say

Tháng năm vội vã lùi trời rộng

Ân ái lâu nay bút mực đầy


Rồi bổng một chiều nghe trống vắng

Nỗi buồn chờ đợi bọc lê thê

Mênh mông gởi “nhớ”, hồi âm biệt

Thăm blog tình thơ phai nhạt lề


Chiêm bao nửa giấc còn dang dở

Rẽ lối lần tìm cùng biển khơi

Thăm thẩm đường dài theo dấu nhạn

Mới hay người ấy đã qua đời.


Bây giờ, tôi sống với hồn thơ!

Đêm xuống tâm tư lẫn lộn mờ

Gió qua thổi nhẹ dòng lưu niệm

Thơ cũ bên đời gieo ước mơ.


Tiếc nuối nơi lòng em bật khóc!

Sương khuya đánh thức những mầm non

Thời gian trôi nhẹ xoa đời dịu

Dòng chữ năm xưa có chút mòn.


Đôi lúc hỏi lòng như sống lại?

phải chăng nơi ấy một tình yêu?…

xa xa rơi xuống vì sao bé

hạnh phúc qua mau “nhớ thật nhiề
u”.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0

Tình Em Mùa Xuân
 
Khoe hương sắc hoa cười trong nắng
Hái cành hoa anh gửi trao người
Thơm nồng trong cánh hoa tươi
Em đưa tay đón cho đời thêm xuân
 
Lời thơ viết thấm nhuần nét mực
Giữa dòng đời ảo thực ai hay
Hoa đào đậu giữa bàn tay
Cho lòng mê đắm hồn ngây ngất tình...

* chúc chị luôn vui và thơ hay nha! lâu lâu viết thơ song thất lục bát mong được chỉ giáo thêm chị nhé!
Phiêu lãng nơi này dấu chân xưa
Còn in trên cỏ đến bây giờ
Để đóa hoa Xuân quên không nở
Đọng lại trong lòng muôn ý thơ
***************************
Tầm Xuân

Face book: Thơ Tình
Đăng nhập để trả lời
0
Hồng tuyên

Khoe hương sắc hoa cười trong nắng
Hái cành hoa anh gửi trao người
Thơm nồng trong cánh hoa tươi
Em đưa tay đón cho đời thêm xuân

Lời thơ viết thấm nhuần nét mực
Giữa dòng đời ảo thực ai hay
Hoa đào đậu giữa bàn tay
Cho lòng mê đắm hồn ngây ngất tình...

Đến tiền giang

Buổi gió mới bình minh rẽ lối
Vàng chân mây hối hả dòng đời
Xuân già thưa bóng hoa rơi
Trông con chim sẻ bên trời nỉ non

Tình muôn thuở “sống còn” ai biết?
Đời không yêu máu huyết cũ dần
Đêm nay tròn nguyệt đưa chân
Tiền giang mình tới đôi phần rõ nhau.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Nếu em là biển


Em không là biển cả!
Đâu biết anh nghĩ gì?
Em không là ngọn sóng!
Đâu thấy bờ xôn xao.

Xin đừng yêu biển xanh!
Vô tình và sâu thẳm
Dòng mênh mông, mênh mông
Cuốn thuyền đi bất tận.

Xin đừng yêu biển xanh!
Ru hồn người lữ khách
ào ạt, ào ạt tìm
Về khơi và lặng lẽ.

Nếu một lần làm biển
Anh hứa mãi là thuyền
Nếu một lần làm sóng
Anh hóa bờ dìu
em.

Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Giấc mộng vu quy

[size=3]Như cơn gió em lùa qua song cửa

Anh vô tình nhót chặt trái tim em

Hoa trăng nở đêm xuân chưa tròn bóng

Mảnh hồn rơi thả mộng, giấc êm đềm.


Theo năm tháng tuổi tình rồ lớn dậy

Mỗi hoàng hôn là một buổi chờ trông

Em buồn lắm, anh cũng sầu không kém

Duyên lỡ đôi hai bến đã yên dòng.


Trời trở lạnh môi em khô vì nhớ

Phía không em, anh nhức buốt xương đời

Hai giấc mộng rủ nhau về quá khứ

Tay trong tay cùng bơi lội biển khơi


Em có thấy mùa xuân đang phơi phới!

Đây miếng trầu anh hỏi cưới em luôn

Để ngàn năm xuân về không còn mộng

Vì đôi ta hai nửa một linh h
ồn.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện tình thu qua


Em ước ôm anh dẫu một lần!
Lời thơ chiều ấy có bâng khuâng
Sầu thu giăng gót, lòng e thẹn
Bỏ ngỏ thời gian giá bội phần.

Mong anh là gió, em làm bụi
Tung giữa khung trời xây ước mơ
Màu tím tim em, anh đã chọn
Vì sao bờ bến lạc thuyền tơ?

Muôn trùng bổng chốc như tan rụi
Cháy cả mùa thu, đốt cả tình
Đôi trái tim hồng lơi nhịp thở
Ngàn sao lui bóng nguội lung linh.

Em ước ôm anh dẫu một lần!
Ngã hồn trên lá mộng anh yêu
ngàn năm theo khói thành thiên cổ
Khép chuyện vàng thu một buổi chiều
.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm tịch liêu

Trắng trong tiếng khóc

Nhộn bước đời say

Thấm men hạt gạo

ấm tình mẹ cha


Trời sanh vạn vật

Thấy cảnh đa tình

Thu đông xuân hạ

Hoa nở với mình


Bàn tay năm ngón

Tìm gọt ước mơ

Nợ duyên thiên định

Gặp rồi, đợi chờ….


Ngày đông xứ khách

Đêm buồn tịch liêu

Mong lời gió vọng

Tuyết rụng thật nhi
ều.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-02-25 13:12:14Lê Hoàng Trúc>
Lời xưng tội


Em muốn nói” yêu” nhưng lại sợ!
Sợ thời gian tiếp chẳng còn nhiều
Khi hương chín, buổi xuân dần cạn
sợ một mình ôm cảnh quạnh hiu.

Em muốn “yêu” nhưng rồi nín chặt
Chập chờn qua bóng gió anh về
Bàn chân nhớm, nụ cười thương nhớ
Đôi mắt buồn sâu thắm tái tê

Ngày chủ nhật linh hồn héo hắt
Nhà thờ xa mở cửa cho đời
Em tìm đến gục đầu bên Chúa
Anh đứng sau lệ rớt nghẹn lời

Cây thập tự bên ngoài ướt sũng
Mưa chiều nay nặng hạt không ngừng
Cho hai đứa rũ mình xưng tội
Từng phút trôi Chúa vẫn dửng dưng

Khinh cầu tắt nhà thờ khép cửa
Đường chẽ đôi một xuống, một lên
Anh ngoãnh nhìn lá hoa bũn rũn
Tiếng con thơ gọi vọng cha mình

Lòng tím ngắt biển người xám xịt
Về đi anh, mộng vỡ tan tành!
Tình chết cóng giữa màn sương khói
Muộn thật rồi duyên nợ mỏng manh…

Thôi ta mãi nhìn nhau là thế!
Như biển xanh tung sóng gọi bờ
Như núi xa đêm sầu đợi nguyệt
Mãi một đời dâng trọn ý thơ.


Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Quy Nhơn một lần đến


ngã mộng hồn tìm dĩ vãng xa
Quy Nhơn tôi đến lúc chiều tà!
Mây trôi lãng đãng hoàng hôn xuống
Sóng biển rì rào tựa gió ca.
Quanh co mấy đỗi người thưa bóng
Quán cốc bên đường tạm nghỉ chân
Tuổi trẻ con tim bừng nhịp sống
Nghe đời thánh thót nhiều bâng khuâng
Đêm trôi chầm chậm tôi cùng bạn
lội hết ngỏ này đến ngách kia
Quán nhậu, nhà hàng vào chốc chén
Bạn tôi nồng nặc những men bia
Tiếng tàu vang lại xua yên tịnh
Hai đứa dìu nhau quay trở về
Đà nẵng, Quy nhơn trong mấy dặm
Ngất ngẻo trăng đưa mộng đời lê
Ngàn sao không tỏa duyên chưa bén
Đành để dòng thơ lạc đến giờ
Em hỏi nếu mình gặp buổi ấy….
Thời gian định mệnh có nương nhờ ?
??
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»