#41 —
08.12.2011 02:32
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-08 03:01:12Anh Nguyên>
VÕ-VĂN-ÁI
1935
Quê Thừa Thiên Huế, định cư tại Pháp.
ÁNH ĐUỐC BỪNG LÊN QUÊ HƯƠNG TÔI
Trong bóng đêm chúng tôi đi
Trên đường ruộng chúng tôi di
Trên rừng núi chúng tôi đi
Sáu mươi năm chập chùng xác chết
Máu nức nở màu mực
Hành trang tôi cây bút
Hành trang tôi nụ cười
trong gió bão đêm đen
Sáu mươi năm tôi đi
ngọn cờ là mây trắng, tóc xanh
Người ta dạy tôi cầm súng
Bắn vào người bên kia
Nhưng mẹ dạy tôi
Hãy yêu thương người trước mắt
Sáu mươi năm tôi đi
cùng đất nước chiến tranh
dân lành không được sống
lối về là nghĩa địa
trang đời là mộ bia
giữa hai hàng bạch lạp
lệ sáp chảy không thôi
Rồi trong giấc ngủ đêm qua
Có ai lay tôi thức dậy
Có chân người rầm rập
Có tiếng người gọi tôi ơi ới
Tôi giật mình thức dậy
Một rừng mai nở trắng
giữa đêm đông
Rừng mai trắng
hay bình minh trở lại?
Hoa mặt trời
hay ngọn đuốc hân hoan?
Người gọi lay tôi
đứng trùng trùng trên núi
Họ còn sống
hay những người đã chết
Đứng bên nhau đều tóc trắng như hoa
Họ đứng đó hay vừa về trở lại
Cuộc hành trình sáu mươi năm khổ ải
Rừng mai trắng
hay người già tóc trắng
Ước vọng đã luân sinh
thành hoa hương tiếng nói
Những con người không sợ hãi
Nở môi cười và cất tiếng
Tiếng tự do
dân chủ
nhân quyền
Đem sức sống cho triệu hồn gục ngã
Đem tự do phá vỡ cửa lao tù
Đem nhân quyền chặt phá xiềng gông
Và dân chủ thổi khí trời vào phổi
Không chỉ có
Những người Việt Nam đã chết
- hiện về
Không chỉ có
những người Việt Nam còn sống
- đứng lên
Có cả người Âu Á Mỹ Phi
Nam Bắc Mỹ
- một hành tinh nhân loại
đang góp tay hoàn cầu hóa dân sinh
dân chủ
dân qưyền
Rừng mai nở là bình minh mới thắp
trên hoa thơm trên đuốc trên môi
Chim hót lạ báo hòa bình huynh đệ
Từ Na Uy sang tới Việt Nam.
~Võ-Văn-Ái~
(Nhân dÎp Giäi Rafto trao cho
HT Thích-Quäng-Độ tåi Bergen
Ngày 4.11.2006)
THẤU-TÂM-CAN
ÔI ĐỘC LẬP, TỰ DO, DÂN CHỦ, NHÂN QUYỀN!!!
(Viết vào những ngày hội nghị APEC tại Hà Nội)
Tiếng tự do, có nghĩa là "tù đày, chốt khóa"
Tiếng độc lập, có nghĩa là "độc đảng, độc tôn"
Tiếng nhân quyền, có nghĩa là "độc chước, độc quyền"
Tiếng dân chủ, có nghĩa là "một đường độc đạo"
Tiếng nói đó:
Quê hương đã trải dài thế kỷ
Phải trả bằng xương núi máu sông
Phải trả bằng oan nghiệt chất chồng
Phải trả bằng đọa đày rách nát
Tiếng nói đó:
Đã giết chết bao con người yêu nước
Đã gông cùm bao con người yêu dân
Đã lưu đày bao con người dự phần
Cả dân tộc bị gọng, kềm, chốt, khóa
Việt Nam tôi ơi!
Đã đau khổ từ thời liệt cường chia khối
Đồng bào tôi ơi!
Phải gian truân đến thời vượt tốc vệ tinh
Nhân loại đang quá đà tuyệt xảo văn minh
Mà dân tôi vẫn ngoi ngóp giữa đầm lầy ứ đọng
Tiếng tự do, vẫn không dám dò la, nghe ngóng
Tiếng dân chủ, vẫn cắn răng, rút cổ, câm mồm
Tiếng nhân quyền, vẫn cong lưng, thấp thỏm, lòm khòm
Tiếng độc lập, vẫn nghẹn ngào, đắng cay, rỉ sét
Mấy mươi năm dập vùi lau lách
Đến hôm nay nghiêng ngửa trầm kha
Không thổi phồng, không thêm bớt, mà thật thà
Còn cộng sản chủ nghĩa, dù chỉ là bóng dáng hồn ma
Thì đất nước và dân tộc Việt Nam như thế đó!!!
~Thấu-Tâm-Can~
HÃY QUÉT SẠCH, KẺO KHÔNG
CÒN CHỖ ĐỨNG
Chữ nghĩa có tột đỉnh như núi Trường Sơn
Cũng không sao viết hết tội ác Cộng Sản
Ngôn từ có sâu rộng như biển Thái Bình
Cũng không sao kể hết tội ác Cộng Sản ......
Bởi tâm địa của nó, tệ hơn thằng Mường, thằng Mán
Bởi lòng dạ của nó, độc hơn chồn cáo, sài lang
Khi nó ra tay, rừng rú dã man
Khi nó trù dập, đen hơn mõm chó
Đối với nó, dân chủ, tự do, nhân quyền, bỏ xó
Đối với nó, đảng trị, đảng chế, đảng định, độc tôn
Khi hồng, khi chuyên, khi đầy tớ, khi du côn
Khi sắt, khi máu, khi kê khai, khi xiềng xích
Mới đoạt Miền Bắc, thực hiện ngay Cải Cách Ruộng Đất
Con tố cha, vợ tố chồng, trò tố Thầy
Hơn nửa triệu người, bị chết như rươi
Bới lông tìm vết, bày trò Trăm Hoa Đua Nở, xinh tươi
Văn nghệ, văn công, trí thức, trí ngủ, hớn hở vui cười
Nó hốt sạch, ném vào nhà lao bóc lịch
Quyết chiếm Miền nam, bất luận con bài, miễn đạt mục đích
Nào là Liên Minh Dân Chủ Độc Lập Hòa Bình
Nào là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam Việt Nam
Nào là Chính phủ Lâm thời Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam
Những kẻ yêu nước mập mờ, đều chui vô cái tròng của nó
Hội đàm Paris, khô nước miếng cái chuyện bàn tròn bàn méo
Thành phần tham dự, hết nước bọt cái việc hai bên bốn bên
Miền Nam và khối Đồng minh chạy chọt : mở đèn tắt đèn
Trung Ương và Bắc Bộ Phủ cười phì, bày mưu tính kế
Quân sự, chính trị song song, cơ chừng được mẻ
Nó báo hiệu Paris, từng bước tiến hành
Quân sự, chính trị chông chênh, mâu thuẫn loanh quanh
Kinh đô ánh sáng bật sáng choang, nó nằm yên phăng phắc
Khi Hoa Kỳ mở đường, chiến thắng trong danh dự là tốt nhất
Kissinger – Lê Đức Thọ chuyên trách đi đêm
Chính thể Miền Nam, như đã bỏ quên
Mọi thứ lớn nhỏ, chỉ bàn với nó
Số phận Miền Nam, như đã an bài
Hiệp định Paris, ra đời từ đó
19 năm trường, xương máu quân dân Miền Nam đổ biển đổ sông
Và hai năm sau, còn gì nữa mà gọi là Đại thắng Mùa Xuân
Miền Nam phải mất, bởi cái thế gọng kềm Xanh - Đỏ
Cả khối Tự Do, ngoảnh mặt không thèm ngó
Cả khối Cộng Sản, kèn cựa thôi thúc đàn em
30 tháng 4, một ngày của Tháng Tư Đen
Toàn nước Việt Nam:
Từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau
Từ đồng bằng, cao nguyên, cho tới núi thẳm rừng sâu
Từ thôn quê, buông làng, cho tới luống bắp nương dâu
Từ đường nhựa, đường quê, cho tới cửa trước cửa sau
“Ta bước đi, không thấy phố, không thấy nhà
Chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ”
Ta bước đi, không tiếng hát, không tiếng ca
Chỉ có trố mắt nhìn nhau ngấn lệ
Ta bước đi, không có lá, không có hoa
Chỉ có tiếng rít lạnh lùng than thở
Ta bước đi, như nghĩa địa khóc mồ ma
Đâu đâu cũng thống khổ, điêu linh, hoang tàn, bỏ ngỏ
Chỉ có nó, diễn trò của nó
Quân, dân, cán, chính, phân theo loại cải tạo mút mùa
Đánh tư bản mại sản, đưa đi kinh tế mới te tua
Thực hiện chính sách đổi tiền, giàu nghèo hốt sạch
Cái “đói rách” Miền Nam, nó vơ vét về Bắc
Cái “nghèo khổ” Miền Nam, nó Quân Quản tư dinh
Cái, gọi là Lực Lượng Yêu Chuộng Hòa Bình
Cài, gọi là Mặt Trận Giải Phóng hư danh
Cái, gọi là Chính phủ Lâm Thời che mành
Tự biến mất, bởi mưa sa trên màu cờ đỏ
Mười mấy năm, nó sống trong hào quang man rợ
Đưa cả nước đi tới chỗ hết thở tối om
Nó bày ra chính sách cởi mở cửa mòm
Dân cả nước tiếp tục đong cơm húp cháo
Nó, là đầy tớ của nhân dân, nhưng cúi đầu nghe nó bảo
Nó, là chuyên chính vô sản, nhưng nó nhét kếch sù hầu bao
Nó, là chí công vô tư, nhưng tham ô tham nhũng tận tơ hào
Dân sạch bách, trống cửa trống nhà, xác xơ túi mốc
Nó, sắt máu, bạo tàn, dã man, chứ đâu có độc
Nó, đảng trị, đảng lộng, đảng quyền, chứ đâu có ác
Nó, đỉnh cao trí tuệ loài người, chứ đâu có ngu
Chỉ có dân mới biến thành con két, con vẹt, khỉ vượn, đười ươi
Còn nó đã trở thành Tư Bản Đỏ, Tư Bản Đen bí tỉ
Nghe chủ trương, chính sách, nghị quyết thật nặng ký
Nào hợp tác xã, công ty quốc doanh
Nào quy hoạch, tiến mạnh tiến nhanh
Từ Nam tới Bắc, biến thành dân oan
Nhà cửa, đất đai một mảnh không còn
Nhà tù cả nước sẵn sàng mở toang
Đầy ắp lương dân, đủ mọi thành phần
Chứ riêng gì đấu tranh, dân chủ, chính trị, tôn giáo
Nó, đâu có bán nước
Chỉ có cắt xén, dâng Tàu
Hàng hàng cột mốc di dời
Chứ riêng gì Ải Nam Quan, Bản Giốc
Nó, đâu có bán nước
Biển Đông kia, Tàu phù cưỡng đoạt ba phần tư
Ngư dân Việt Nam chết dí, ngắt ngư
Nó nói tàu lạ tàu ô, ngơ ngơ, ngáo ngáo
Chứ riêng gì Hoàng Sa, Trường Sa trùng dương hải đảo
Tổ quốc thu hẹp lại vùng biển, vùng trời, đất liền, biên giới
Nó, đâu có bán nước
Vùng đất Tây Nguyên bạt ngàn rừng núi
Nó, cống cho Tàu bằng trò Bô – xít từ lâu
Tàu lá, tàu ô, tàu dịch bao thầu
Công nhân Việt Nam trở thành cu ly chết đói
Nó, đâu có bán nước
“Đừng tin những gì Cộng Sản nói
Mà hãy nhìn những gì Cộng Sản làm”
Chính nó mới đích thị sâu mọt ngoại lại, buôn dân, bán nước
Hễ còn Cộng Sản, còn gì là Tổ Quốc
Hễ còn Cộng Sản, còn gì là sỉ nhục
Hễ còn Cộng Sản, còn gì là lịch sử
Hễ còn Cộng Sản, còn gì là cơ đồ
Văn hiến năm ngàn năm, đi hỏi con cóc khô
Giống Lạc Hồng hùng anh, đi tìm con chó chết
Chữ nghĩa thành đồng vách núi Trường Sơn
Ta viết tột đỉnh chưa hết
Từ ngữ triều dâng bão thổi Biển Đông
Ta viết tận đáy chưa vơi
Ai là con cháu Việt Nam, muốn còn sống trong đời
Hãy ngước mặt, ngẩng đầu
Muôn người như một
Ngạo nghễ đứng lên
Triệu triệu con tim
Hòa chung dòng máu
Tay nắm tay nhau
Lòng nối chung lòng
Quét sạch bè lũ Cộng Sản bạo tàn
Chứ hôm nay, đã ô nhục ngập tràn
Và ngày mai, thế hệ đi sau, sẽ không còn đất đứng !!!
~Thấu-Tâm-Can~
Tháng 10 – 2009
MẠC-ĐÌNH-PHƯƠNG
MỘT GÓC QUÊ HƯƠNG
tiếng chim hót trong khu vườn buổi sáng
giọng trong veo như tiếng chú chìa vôi
kìa, đúng nó, chú chim đen cánh trắng
chiếc đuôi dài theo nhịp múa không thôi
hình ảnh ấy khơi bao dòng kỷ niệm
về quê hương một thuở đã xa rời..
em áo trắng đang chăm vườn rau nhỏ
này muống xanh, cà tím, giậu mồng tơi
hàng ớt đỏ, luống hành, rau dấp cá
ơi Việt Nam yêu dấu ở đây rồi
ta đã gặp trong khu vườn xinh ấy
cả âm thanh, hình ảnh nhớ khôn nguôi
thời khốn khó với dãi dầu mưa nắng
áo bà ba ngày tháng đẫm mồ hôi
em vẫn đó, tóc thời gian nhuộm bạc
góc vuờn kia, dấu vết thuở xa xôi
xin được vẽ góc quê hương ở đấy
niềm yêu thương bay bổng với mây trời
một góc quê hương có con chim nhỏ
chim xứ người sao giọng hót Việt Nam?
~Mạc-Đình-Phương~
XUÂN THA HƯƠNG
Lại một mùa xuân nữa đến rồi
Tuổi đời chồng chất, tóc pha vôi
Công danh chôn chặt cùng năm tháng
Sự nghiệp đành buông theo nước trôi
Lặng lẽ quê người xuân cứ đến
Tay nâng chén rượu lãng quên đời
Chia nhau bớt nỗi buồn xa xứ
Sầu ắp đầy khi cốc rượu vơi
Rượu thấm thêm đau niềm cố quốc
Gương soi mờ nhạt kiếp con người
Long đong từ buổi lìa quê mẹ
Ôm mối sầu chung mãi chẳng nguôi
Cứ hẹn mai về...,và lỗi hẹn
Thời gian rồi lặng lẽ trôi xuôi ..
Chẳng đợi mà sao xuân vẫn đến ,
Buồn trông cánh nhạn cuối chân trời.
~Mạc-Đình-Phương~
★
★
★
★
★
0