TRẦN HUY SAO
MƯA HUẾ
chị khóc chị cười suốt mấy buổi em về
hèn chi Huế cứ mưa rồi lại nắng
mai em đi rứt lòng chi cho đặng
chị gượng cười cho mưa Huế buồn thêm
buổi em về phong thổ chưa quen
chị tưởng em buồn khi về với Huế ...
có phải vậy đâu. Được về quê Mẹ
là niềm vui chơ sao lại nỗi buồn!
ngặt lối về khi Huế gió mưa tuôn
trời ảm đạm khiến lòng người sầu thảm
mưa xứ Huế có điều chi sâu lắng
có điều chi nín nghẹn chẳng nên lời
hay tại dòng đời hưng phế nổi trôi
Huế vẫn giữ dáng trầm tư ngày cũ
tháp cổ rêu phong đền đài cung phủ
vẫn như còn nguyên nếp thời gian
khi em về thấy mưa giăng Vỹ Dạ
ngó bên tê Cồn Hến lòng ngẩn ngơ
nước sông Hương tràn mé đôi bờ
thương mấy nhịp Trường Tiền sóng nước
mấy mươi năm rồi bữa ni về được
lặng nhìn mưa mà thương Huế xót xa
hồi nớ Mạ ở đây nì! Vỹ Dạ
chừ em về Vỹ Dạ, chị chờ em!
chị nhủ em là đi nhớ đừng quên
mai mốt nhớ ghé về đây thăm chị
hai chữ nhớ khiến lòng em ủy mị
khóc lặng thầm xa Huế, Huế mưa ơi!
~Trần-Huy-Sao~
Vỹ Dạ, 08/08/08
GIANG HỒ
buổi sáng uống cà phê ở Huế
ngó trời Vỹ Dạ mưa bay bay
lát nữa e chừng bỏ lại đây
Huế với cơn mưa buồn thấm đất
giang hồ ta nửa đời phiêu bạt
có hề chi nỗi mất nỗi còn!
buổi chiều đi nhậu kiểu sài gòn
bàn ghế lấn tràn ra hè phố
quán lộ thiên bập bùng lửa đỏ
chiều nghiêng soi vạt nắng bửa đầu
cơn mưa Huế chiên dòn mất dấu
ly cà phê sáng Huế nguội rồi
ta lại bỏ quên trong thành Nội
chút tình riêng O gói bới theo
chút tình riêng O dặn dẻo keo
e khó tránh ghé về lại Huế
giang hồ ta đã từng trăm nẻo
mà có nơi mô ghé lối về
O nói chi nghe lạ rứa tề
mai mốt không về ai bắt lỗi!
ly cà phê sáng Huế nguội rồi
O cứ ngồi với Huế buồn mưa!
ta về tới sài gòn giữa trưa
chiều về tới ly beer bàn nhậu
bàn trống hoảnh ly beer đóng chấu
bụi sàigòn đậm đặc cô đơn
có buồn nào rồi sẽ buồn hơn
khi có bạn rồi không có bạn
khi ở chốn đông vui náo loạn
một mình ta dị hợm ngồi trơn
một mình thôi đâu có gì hơn
ly beer cũng một mình cạn trớn
điếu thuốc cũng một mình nhíu ngọn
khói bay trơ nhập bụi sài gòn
bụi sài gòn đậm đặc cô đơn
mấy thằng bạn ngóng hoài không thấy!
giang hồ sao lại giang hồ vậy!
ngồi giữa quê mà thấy lạc loài…
~Trần-Huy-Sao~
sáng Huế - chiều Thị Nghè, 07/08/08
TÌNH EM O HUẾ
nì, O có nhớ đường vô Nội
dắt tui đi cho đặng tỏ tường
thay đổi quá nên chi bối rối
lâu hung rồi về lại quê hương
ngày xưa O nhỏ như hột mít
khóc nhè nì ! Làm nũng phát kinh!
mặt mũi tèm nhem, ôi chao, dị
lắm lúc mần tui phát bực mình
O ở đầu Thôn, tui ở giữa
cách nhau hàng giậu chớ bao nhiêu!
vô ra gặp mặt ngày hai bữa
kỷ niệm chia nhau kể cũng nhiều
ngày O dợm bước vô Ðại học
tui bỏ quê dấn bước giang hồ
hình O, tui giữ, là mái tóc
đôi mắt buồn che nón-bài-thơ
tui nhủ lòng mơi mốt trở về
rứa mà biền biệt tháng, năm qua
ba lô mang nặng đời trai trẻ
giày saut mòn vẹt khắp miền xa!
đôi khi nhớ Huế, buồn chi lạ
thiệt lòng mà nói, nhớ O, xưa!
nhớ đôi con mắt sầu thăm thẳm
giọt lệ che mờ buổi tiễn đưa
tui nhớ, củ khoai sùng mót được
bẻ đôi, O giựt lấy phần to
tui nhớ, tóc thề thơm hương Bưởi
bắt tội tim tôi đập vỡ bờ!
tui nhớ, ôi chao ơi, là nhớ
chỉ là nỗi nhớ để...thương thôi!
bể dâu vùi lấp, đời trôi nổi
mình tui lưu lạc, lạ phương trời
bây chừ, tui trở về thăm Huế
thiệt lòng mà nói, để thăm O
mấy mươi năm hỉ? Nhiều vô kể...
những đổi thay đau thắt cả lòng!
đôi mắt ngày xưa nhăn nếp khổ
tóc thề bới gọn, tuyết sương pha
ngó nhau, lặng nén lòng thương nhớ
O nắm tay tui, mắt lệ nhòa
tui hiểu tình em rồi, O Huế!
mấy chục năm, chừ có phút ni
mặt mũi tèm nhem, ôi chao dị
vẫn khóc nhè. Làm nũng rứa, răng?!...
~Trần-Huy-Sao~
(Trích NHÁNH RONG PHIÊU, thơ, 1999)
NGUYỄN TRUNG BÌNH
1968-2009
Quê Quảng-Nam, sống SàiGòn,
tốt nghiệp ĐH Ngữ văn trường ĐHTH Huế 1991,
làm phim, viết báo, sách, kịch.
MẮT NÂU
sáng nay đôi mắt nhìn lên bầu trời mây xám
những nơi thật xa bạn bè đang bận bịu
chắc không ai nghĩ mình đang lẩn quẩn qua ngày
nỗi lẩn quẩn đầy ẩn dụ và chịu đựng
có người say sưa vì nó
người không thích cũng chẳng dám bước ra khỏi
cái vòng xoay đó
mắt nâu buồn nhưng đừng khóc nghe…
mở mắt đã nghe lời em vọng về nức nở
đời này dài sao tình yêu của tụi mình ngắn thế
nhỏ nhoi
lạc lõng
dám đi thật xa không?
nơi không có những cái đầu quá nóng
không tị hiềm trong từng đuôi mắt
chỉ dâng hiến tràn trề hơi thở của nhau
mầm non bật lên từ dịu dàng
đau đớn
em được khóc ngon lành trong lòng anh khô cứng
nâu à!... nâu ơi…
tháng năm trôi mới hay tụi mình dễ dãi quá
tự bằng lòng trong bộ cánh không phải của mẹ
may
đi đứng thành thói quen nên chẳng lúc nào rẽ
lối
ai cũng nghĩ miên man
ai cũng dừng chân trước biển báo
lâu lâu tự gật gù một mình chứ không chia sẻ
nên thiên hạ nhìn vào cứ bảo tụi mình na ná mẹ
cha
đừng phiền muộn mắt nâu đừng phiền muộn…
mấy hôm rày trời giông bão mãi
em còn nhớ mình đã nói gì về con đường mòn
tuổi thơ?
bao nhiêu bà con xóm giềng trượt té vì lầy lội
vẫn dìu nhau đứng dậy
đi vào cuộc đời theo cách chân quê
thực tình chứ không thực dụng
nhiều khi thua thiệt vẫn cười
như người nông dân mùa màng thất bát chứ
không thất bại
những luống cày vẫn phơi mở mùa sau
sáng nay mắt nâu nhìn bâng quơ
cứ nhìn thật xa để thấy thật gần
mây lừng khừng mây rời đuôi mắt
gió ngược chiều thổi suốt mi cong
chợt nghĩ về em miên man những trận mưa
phương Nam
chợt nhớ bạn bè mười phương không hình dung
ra được
đừng chớp mắt nâu ơi mắt nâu!...
~Nguyễn-Trung-Bình~
SàiGòn,
tháng 8.2007
MẶT TRỜI CHIM NON
giờ trăng mọc
ta mất em
thung lũng đền đài âm ỉ cháy
khói sương mờ mắt
có thể năm tháng không qua đây
ngồi với cỏ bốc lên mùi gạch đá
khuya khoắt loạng choạng chim trời
cánh diều trôi những đâu uể oải
đêm cứ bay trên bờ vai mỏi mệt
môi lang thang
môi khép hững hờ
gió réo… rừng rung…
dong ruổi cho đã đời
dắt nhau về nước mắt
em cong chi đá
cứng lòng nhân gian
mê muội gì
chim non thả xuống mặt trời mọc ngược.
~Nguyễn-Trung-Bình~
Đà Nẵng, 9.2008
PHỐ NGÀY EM ĐI
khói thuốc bay lờ lờ không gian ô cửa lướt qua
giấc mơ cô bé đang nướng thêm 15 phút vì tối
qua mê chát
phố căng mình chờ những đợt sóng người / màu
sắc / khói bụi / âm hỗn tạp / những cái rìu
băm xuống mặt đường vô tư trồng lô cốt
con bé cầm xấp vé số như chim vào ngày tung
tăng vỉa hè cơm tấm / cháo lòng / tiết canh / hủ
tiếu / sữa đậu nành / bắp luộc /bánh ướt nóng…
bụi khói la la… li li…
thuốc diệt chuột lên tiếng thi giọng với bán mua
nồi cơm điện / tivi cũ / bàn ủi hư / quạt rách /
CD - VCD Hoài Linh / DVD Sắc Giới (ở xứ này
không cấm / nguyên bản in lại cỡ vài triệu chiếc)
café sân vườn đám vô công rồi nghề mở miệng.
cưa kéo chuyện trên trời dưới đất / từ đông sang
dải Gaza / cướp biển Xômali thua thằng cha giả
công an cướp vàng không thành nên tự sát giữ
chí khí
café máy lạnh lùng mấy cái mặt nhà giàu âm
mưu bữa nay kiếm thêm được bao nhiêu chứng
khoán / cua thêm con bé nào ham tiền dưới quê
lên / chiều nên rủ thằng nào nhậu / khuya chắc
cú bỏ luôn Manchester United (M.U) bắt Real
Madrid
người ở đâu tràn ra đầy nghẹt phố / chỉ khổ con
đường ta đi / em đi / mẹ gánh gồng / cha đạp
xe bagac nhỏ dần… mất hút trong ầm ào xe máy
/ lũ buýt ngang phè nối đuôi từ phố này sang
quận nọ / vượt đủ thứ đèn / chà lên người như
cơm bữa / lấn hết mọi lối em về (thôi đi đâu đi)
/ giả vờ điếc thích đâu dừng đó / nhờ thế người
ta tưởng chỗ nào cũng là bến (lãng mạn thật)
đón đưa
có gì đáng yêu hơn phố tuổi thơ em bị đánh cắp
hội đồng / con hẻm nhỏ bây giờ không yên vắng
nữa / này… cô bé… khóc to lên một lần thời con
gái mơ màng cửa sổ / chắc gì khi trở lại còn
bóng cây bên mái đình sắp rã
không có gì xảy ra phố đang chảy vào ngày /
ngày đang chảy vào phận người các kiểu / các
kiểu đều chung một lối về là cái chết sao người
ta cứ giành giật nó từng giây trông mà thương
quá là thương / biết vậy mà / lầm lầm lì lì… í...
a… chuyện đời… (xuống giọng kiểu cải lương)
đi thôi / cô bé / ở đây không có chỗ cho tình
yêu bén rễ / đi về nơi em thích /một chút nắng
mưa nhẹ nhàng / một chút mê đắm quê mùa /
lấy chồng /sinh con đẻ cái /dạy bọn trẻ câu
chuyện cổ tích rằng: ngày xưa hay ngày nay… có
người con gái sinh ra ở phố / lớn lên đầy mộng
mị / một hôm trời đất bỗng khóc òa… nàng bỏ
phố đi đâu?...
~Nguyễn-Trung-Bình~
Sài Gòn,
tháng 4.2009
SỢ
Gửi T & những người chưa quen!
bất chợt đến rồi đi trong lặng lẽ bỏ lại những
khuôn mặt
chưa quen tháng ngày vờ vịt nơi bóng tối lê
phận người di động trên bàn cờ nhân thế…
em cười hồn nhiên gió lướt nhẹ qua miền mây
trắng lang thang tuổi thơ chưa bình yên cả khi
tụi mình trong
sáng lời hẹn giấc mơ hiền…
anh nói
em nói
hắn nói
tôi nói
I love you !...
không mắc cỡ khi phản biện trái tim lạnh có
thể… yêu & làm người dễ dãi vậy…
sao phải sợ mình trước nhiều cám dỗ ?
không đủ giọng để hát câu dân ca bình dân sót
lại cho nhau
chưa đùa dai nhách lòng tin & tự trọng
chẳng rung động chút nào trước ngon ngọt bùi
tai
thế thôi?... sự sống cụng ly chúc mừng nhiều
như lúa đồng
bằng không ở lại quê nhà ham đi Á-Phi-Mỹ la
tinh… cha thẩn
người, mẹ khom lưng trời quen rồi cong cong
làm đòng năm tháng
tuổi trẻ người không non dạ mà vẫn bị dụ vào
cuộc chơi định mệnh…
thư của T (trích): em sợ sống mà không tìm ra mình
anh ơi! gặp rồi chia tay để làm khổ đời nhau vậy?...
trung thực hay công khai nghĩa là đối mặt với bão
táp cứ chực xé nát tụi mình giữa dòng đời náo nhiệt,
rồi con cái sẽ nghĩ gì về chúng ta, thật tội lỗi hơn cả
ngoại tình nữa, em sợ…em sợ sự thật rồi anh!... ôi…
sống! phải diễn thế nào cho trọn vai đây…nước mắt
không chảy nữa rồi…nụ cười mệt mỏi này dành cho
anh…(lọt thỏm trong vô số nụ cười đang rộn rã ngoài
kia!...) đây …
sợ không viết xong một bài thơ theo cách nghĩ
của mình
sợ một bàn tay chìa ra dẫn em đi về lối khác
sợ phải gặp lại rất nhiều khuôn mặt cũ lâu rồi
vẫn thế
những con đường đã qua không trổ thêm ngã rẽ
lời nói vô tình mà cả đời điêu đứng
chẳng thoát ra khỏi sáng-trưa-chiều-tối đã lên
lịch
dòng sông ngày về hai bờ tan nát bến tuổi thơ…
bởi sinh ra trên dải đất nhiều nắng nôi sóng gió
ngày ra đi chưa hề nghĩ sẽ quay về
đêm phương Nam ngồi nghe tiếng thở dài đất
vọng
lên đôi vai từng âm vận tiếng người
tiếng quạt giấy vỗ vào phên tre khô nhạt
giọng chầu văn í ới gốc rạ khuya lửa ngún cánh
đồng tháng chạp
lẫn lời ru bị ngắt quãng… tiếng cằn nhằn… muỗi
vo ve…
rồi lại nắng nhức mắt người đàn ông buổi trưa
ra thăm ruộng
rồi lại mưa chảy dài tóc em tuổi dậy thì bến
sông trôi mất dép
rồi lại u u đôi mắt trẻ thơ quẩn quanh ao làng cá
lội
tìm đâu ra ánh sáng trên quầng mắt tập nhìn
vào rỗng không
sợ!...
~Nguyễn-Trung-Bình~
Đà Lạt, tháng 9
Sài Gòn, tháng 10.2009
TRÂN HỮU DŨNG
HƯ DANH
Ngồi nhậu với lũ bạn ở quán Cần Thơ
Gió sông Hậu lồng lộng thổi tung bao phiền muộn
Có quá nhiều điều cần tán tỉnh, bày tỏ
Vẳng lại tiếng đàn người ăn xin già :
- Giờ nầy em ở đâu? …ở đâu?
Có quá nhiều món ăn để chọn
Có quá nhiều tình yêu, tự do, chức vụ…để xơi
Cặp tình nhân bàn bên kêu tính tiền. Người phụ nữ
đi ngang qua vẫy tay chào:
Chắc hẳn các anh là dân nghệ sĩ thứ thiệt?
Bạn tôi cười hô hố, trơ tráo :
Thưa cô, ở xứ sở nầy,
loài đó tuyệt chủng từ lâu rồi!.
~Trần-Hữu-Dũng~