KINGA FREESPIRIT
Lang thang
THEO ĐINH MỆNH
QUÁ GIANG VÒNG QUANH THẾ GIỚI
Ghi chép
Bản gốc: Tiếng Ba Lan
Dịch từ bản tiếng Anh của LED BY DESTINY
Người dịch: NGÔ HÀ NHI
PHẠM HẢI SƠN
PHI BA
Hiệu đính: PHI BA
NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN
“….Chúng tôi rất cảm ơn những lời lẽ tốt đẹp mà các Ngài đã giành cho con gái chúng tôi. Chúng tôi cũng rất vui mừng là cuốn sách “ Led by destiny” đã làm cho các Ngài quan tâm, và đã quyết định dịch sang tiếng Việt Nam. Đó là 1 sự bất ngờ lớn với chúng tôi – sách của Kinga sẽ được xuất bản bằng tiếng Việt! Chúng tôi xin cảm ơn các Ngài về một quyết định khó khăn, đòi hỏi nhiều công sức này!
Chúng tôi là những người được thừa hưởng bản quyền của cuốn sách, bày tỏ sự đồng ý để cuốn sách được xuất bản tại Việt Nam.
Chúng tôi cũng rất vui mừng khi biết tin là các Ngài cũng có ý định chuyển một phần lợi nhuận có được từ việc xuất bản cuốn sách cho Quỹ Freespirit. Chúng tôi càng ủng hộ hơn ý tưởng của các Ngài, bởi trẻ em luôn gần gủi và ở trong trái tim của Kinga. Cũng một phần nhờ sự can thiệp của Kinga, mà nhiều người đã động lòng và quyết định giúp đỡ những đứa trẻ bất hạnh ở Châu Phi.
Chúng tôi biết sự biểu lộ này quan trọng như thế nào, để việc thực hiện những ước mơ khó tin có thể thành hiện thực.
Xin kính chào!”
KRYSTYNA CHOSZCZ
Mẹ tác giả Kinga, viết từ Ba Lan
Cuốn sách này dành tặng:
Những người lái xe, thuyền trưởng và phi công của:
Những chiếc xe con, xe tải, xe tải không mui, thuyền, thuyền buồm, mô tô, máy kéo, máy bay,xe ngựa kéo và máy gặt lúa tự hành – không có các bạn thì cuộc hành trình của chúng tôi là không thể
Và dành tặng tất cả những người mà chúng tôi gặp suốt trên con đường của mình:
Trên con đường núi, ở phiên chọ sáng, trong các quán ăn bên đường, và hàng ngàn những nơi khác – không có các bạn thì cuộc hành trình của chúng tôi có thể đã trở nên vô nghĩa.
LỜI CẢM TẠ
Rất nhiều người đáng để chúng tôi cảm ơn, tới mức là nếu kể tên tất cả những người lái xe đã cho chúng tôi quá giang và tất cả những người đã cho chúng tôi ở trọ, hoặc những người thể hiện lòng tốt của họ đối với chúng tôi suốt dọc đường, thì danh sách đó có thể lớn hơn toàn bộ cuốn sách này. Vì vậy nên chúng tôi không thể làm điều đó – cuốn sách này dành tặng tất cả họ.
Tuy nhiên, tôi những muốn nhắc tên chỉ của một số ít người. Đặc biệt cảm ơn đối với:
Jason – vì là người bạn mà chúng tôi luôn luôn trông cậy
Ellen và Eddie ở New York – vì đã cho chúng tôi một mái nhà qua đêm ở một lục địa mới
Evi ở Venezuela – vì tin thần hào phóng và tin cậy
Wilson ở Rio de Janeiro – vì là người hướng dẫn tuyệt vời
Alicia và Hugo ở Argentina – vì buổi tối Giáng Sinh ấm cúng khi xa nhà
Cesar ở Brazin – vì đã tin và giúp đở chúng tôi tìm con tàu
Carmen ở Chile – vì lòng hiếu khách và kiên nhẫn
Grace ở Đài Loan – vì những buổi học tiếng Trung Quốc rồi trở thành tình bạn thực sự
Thuyền trưởng của chúng tôi ở Sakhalin và gia đình ông – vì đã tiếp đãi chúng tôi như những đồng bào của mình
Chủ khách sạn Jamal ở Pakistan – vì tư cách cao quý của ông
Feruza ở Uzbekistan – vì đã trở thành “người chị”
Basia Meder ở Ba Lan – vì sự ủng hộ tinh thần trong và sau cuộc hành trình.
Các vị lãnh sự Ba Lan ở: Costa Rica, Panama, Argentina, Việt Nam, Campuchia, Thái Lan, Lào, Pakistan, Uzbekistan và Georgia – vì lòng giúp đở của họ
Tất cả các thành viên của tổ chức Servas, những người đã mở rộng trái tim và cánh cửa nhà họ chúng tôi
Tôi vô cùng biết ơn đối với tất cả những người đã tình nguyện giúp đở đọc và sửa từng phần hoặc toàn bộ bản thảo tiếng Anh cuốn sách này của tôi:
Kai Boutilier, Jason Buzi, Mark Dahl, Nicole Dykert, Heather Sulzen
Và cả: Liz Arlington, Winnie Grove, Kyla Johnson, Jackie Marshall, Helen Raskin, Abigail Scott, Kathy Shubert, Chris – tine White và Ellen White.
Vô cùng cảm ơn Esteban – vì công sức, sự tận tụy và công việc tuyệt vời của ông ấy trong việc trình bày ma- két cuốn sách này.
Cùng với Chopin tôi muốn cảm ơn:
Gia đình tôi – vì sự yêu thương và thông cảm với mong muốn theo đuổi những ước mơ của riêng tôi.
Bà mẹ Chopin – vì sự ủng hộ mãi mãi, thay vì lo lắng cho người con trai một của bà.
Và tất cả những ai theo dõi theo cuộc hành trình của chúng tôi qua danh mục thư điện tử và trang web, đã bắt chéo ngón tay bày tỏ sự hổ trợ của họ trong những lúc gian khổ, và chúc mừng trong những lúc hạnh phúc.
Mọi ước mơ được ban cho chúng ta đều kèm theo sức mạnh để biến nó thành sự thực………
RICHARD BACH
MỘT VÀI DỰ ĐỊNH VÀ NHIỀU ƯỚC MƠ
Thế giới này thật rộng lớn và quyến rủ, và chúng tôi đã quyết định tìm hiểu nó.
“Thật thế à? Từ đâu các bạn có ý tưởng đó?”, người ta hỏi chúng tôi.
Tôi chưa bao giờ thực sự nghĩ về điều đó. Tôi đoán – phải, thật sự là như vậy. Mặc dù có thể là tôi được cấy ghép thú ngao du từ cha mẹ mình. Khi tôi mới một tuổi, ông bà đã mang tôi đi cùng trong một cuộc hành trình vòng quanh Ba Lan – bằng cách quá giang! Tôi đã phải đợi một thời gian trước khi có thể một mình thực hiện những cuộc thám hiểm, nhưng một khi tôi đã bắt đầu thì thật khó mà dừng lại. Tôi đã quá giang khắp Châu Âu, thường tham gia như một tình nguyện viên trong các hội trại quốc tế. Sauk hi tốt nghiệp Trường Đào tạo giáo viên ngoại ngữ ở Gdansk, khi tôi hoàn toàn không còn phụ thuộc vào thời gian eo hẹp trong một chu kỳ nghĩ hè ngắn ngủi, tôi bắt đầu một chuyến phiêu lưu dài hơn – một cuộc hành trình trên bộ một mình trong tám tháng – qua Thổ Nhĩ Kỳ, Iran và Pakistan, tới Ấn Độ và Nepal.
Sau đó, tôi đã gặp Chopin. Lúc đó, mỗi người chúng tôi đều đang mơ về một cuộc hành trình lớn khác. Tôi đã muốn đi khắp trái đất trong cuộc hành trình lớn khác. Tôi đã muốn đi khắp trái đất trong cuộc hành trình xe đạp vì hòa bình. Chopin, sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự của mình (Thay vì phục vụ trong quân đội Ba Lan), đã nghĩ đến việc đi bộ, không còn bất kỳ dự định nào, dừng lại ở đây đó để làm việc một thời gian và lại tiếp tục đi. Tuy nhiên, định mệnh đã có một dự định khác cho chúng tôi. Chúng tôi quyết định thực hiện cùng nhau.
Tấm vé một chiều, hai chiếc ba lô, gần sáu trăm đô la( tất cả tiền tiết kiệm của chúng tôi), một vài dự định và nhiều ước mơ – đó là tất cả những gì chúng tôi có khi hạ cánh ở New York. Đó là ngày thứ Tư, 7 Tháng Mười năm 1998. Chúng tôi biết rỏ một điều – chúng tôi muốn tìm hiểu thế giới này. Cả thế giới rộng lớn này!
Làm điều đó như thế nào đây nếu như không có tiền?Cách nào là tốt nhất để tìm hiểu về con người và các nền văn hóa của những đất nước trên con đường của mình? Bằng cách quá giang, tất nhiên!
Chúng tôi chưa bao giờ lập hành trình chi tiết, mà chỉ chon phương pháp hướng chung. Chúng tôi không tìm hiểu sách hướng dẫn- những người cho chúng tôi đi nhờ, những người chúng tôi gặp dọc đường, hay một tấm bản đồ tình cờ có được – đó là những người hướng dẫn tốt nhất. Chúng tôi cứ để sự việc diễn ra và cho con đường của chúng tôi qua những địa điểm, những đất nước và những cuộc phiêu lưu mới. Vẫy xe quá giang cùng định mệnh…
Nhưng không thể ngờ được rằng chúng tôi phải mất tới năm năm trời.
Trong suốt năm năm đó, tôi luôn ghi nhật ký, hằng ngày viết tiếp những trang mới của cuốn sổ dày bằng những chữ viết tay lít nhít.
Tôi viết ngoạch ngoạc khi ngồi tựa lưng vào ba lô chờ một chặng xe ở hoang mạc Paraguay cát bụi. Tôi viết khi ở trên boong của một con tàu xuống dòng song Amazon, hoặc đang bị bao vây bởi lủ trẻ con chân đất tò mò ở một làng Lào. Bất kỳ khi nào có cơ hội, tôi đều gỏ nhật ký của tôi vào máy tính, và Chopin lại lưu trữ nó trên trang web của chúng tôi.
Trang web đó, lúc đầu rất đơn giản (do Chopin thiết kế và được cập nhật thông tin ở các quán cà phê internet khắp thế giới), lớn dần lên và bắt đầu thu hút ngày càng nhiều người truy cập. vì chúng tôi kết bạn suốt cuộc hành trình, cho nên danh mục thư điện tử tiếng Anh của chúng tôi cũng tăng lên, và cuối cùng trở thành một kiểu cộng đồng. Điều đó mang lại cho chúng tôi rất nhiều niềm vui vì có thể chia sẻ những trãi nghiệm của mình với những người khác, và vì biết rằng có rất nhiều những tâm hồn thân thiệt trên mọi lục địa cùng vui với chúng tôi trong những lúc hạnh phúc, và gửi tất cả tình cảm, sự động viên của họ trong lúc khó khăn.
Giờ đây, tôi có ý định chia sẻ những đoạn thú vị nhất trong cuốn nhật ký của mình, cùng với những tấm ảnh đẹp được chụp trong suốt cuộc hành trình năm năm của chúng tôi, tất cả trong một cuốn sách.
Bạn được mời vào hai cuộc hành trình: Cuộc hành trình thứ nhất là cùng chúng tôi, còn sau đó – hãy đi theo những ước mơ của chính bạn.
KINGA FREESPIRIT
Gdansk, Ba Lan, Tháng Mười 2004
http://www.hitchhikethewould.com
CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI ĐẤT NƯỚC MỸ
Nowy Jork – Vancouver
30 tháng Chín 1998
“Cuộc sống là một cuộc hành trình, hãy tận hưởng nó”, tôi đọc một tấm thiệp từ người bạn thân nhất của tôi, khi chuyến tàu của tôi lăn bánh rời khỏi nhà ga Gdansk. Tôi đang rời xa thành phố xinh đẹp của mình, và chẳng bao lâu nữa là đất nước mình, để xem xét thế giới. Trước tiên tôi phải sắp xếp một số việc ở Warsaw (Vacsava) và Chopin sẽ phải xin thị thực Mỹ cho mình. Điều này không dể, đặc biệt nếu bạn chỉ có chiếc vé một chiều, nhưng tôi biết chúng tôi sẽ làm được.
7 tháng Mười
“Mẹ ơi! Nhìn cái máy bay bé con kìa. Ồ kia nữa, đó là máy bay của bố đấy, cái to ấy”. Chúng tôi nghe thấy tiếng của một đứa trẻ nói ở sân bay quốc tế Warsaw.
Hai chiếc balô của đã được sắp xếp, thị thực đã có trong hộ chiếu, chúng tôi sẵn sang lên đường. Sẵn sang tìm hiểu thế giới. Chúng tôi lên một chiếc máy bay nhỏ Hàng Không Phần Lan Finnair ngắm nhìn Latvia và Estonia lướt qua nhanh phía dưới khi chúng tôi đang dung bữa sáng chay tịnh. Mọi việc diễn ra thật nhanh. Cái đã làm cho tôi mất một tuần bằng cách quá giang thì bây giờ chỉ có hai tiếng đồng hồ. Chúng tôi hạ cánh ở Helsinki và đổi máy bay.
Tất cả hành lý xách tay của tôi là túi xách máy ảnh và một quyển sổ có bản đồ thế giới ở ngoài bìa – cuốn nhật ký hành trình của tôi. Khi chúng tôi bay qua Greenlend, tôi chụp ảnh những hàng mây trắng ngay ngắn trông như cánh đồng mới cày bị tuyết phủ. Đồng hồ đã được chỉnh lùi lại 6 giờ, vậy nên bây giờ, vậy nên bây giờ là 2 giờ kém 15. Chúng tôi sắp hạ cánh ở New York. Và tiếp theo là gì…? Một tiếp viên hàng không xinh đẹp làm gián đoạn việc viết lách của tôi khi đưa đến một bữa ăn chay nữa, vì thế chúng tôi sẽ bận tâm đến nó sau. Thực ra, tại sao chúng tôi lại bận tâm nhỉ? Chopin liếc mắt vào nhật ký của tôi và bảo tôi viết rằng anh ấy rất yêu tôi, thật là một cảm giác khó tả làm sao khi ngồi trên máy bay nhìn những ước mơ của mình trở thành hiện thực.
Sân bay Kenedy, New York. Mọi người nói với chúng tôi rằng với tấm vé một chiều và gần như không có tiền thì ít cơ hội họ sẽ cho nhập cảnh. Chopin cố gắng thuyết phục nhân viên nhập cảnh người Mỹ gốc Phi cao lớn:
“Chúng tôi không có vé khứ hồi vì chúng tôi sẽ không trở về bằng đường này. Chúng tôi sẽ đi Canada, Mexico, và xa hơn nữa – vòng quanh thế giới.”
Nhân viên nhập cảnh mĩm cười khi đống dấu lên hộ chiếu của chúng tôi với một con dấu cho phép ở lại trong vòng 6 tháng:
“ Chào mừng đến nước Mỹ.”
Vậy là chúng tôi đã ở đây rồi. Bây giờ làm gì? Chúng tôi gọi tới văn phòng Servas, một tổ chức dành cho du khách và chủ nhà trọ, nơi hi vọng có được một cuốn sách nhỏ ghi lại địa chỉ, nhưng đã quá muộn, và chúng tôi chỉ nhận được câu trả lời của máy tự động. Chúng tôi sẽ phải tìm một nơi để ở.
New York điều đầu tiên xuất hiện trong đầu là Công viên Trung tâm. Vì thế chúng tôi bỏ ra 3 đô la Mỹ đầu tiên của mình cho việc đi tàu điện ngầm, và nữa giờ sau chúng tôi xuống lại Công viên Trung tâm ở Manhattan. Tôi chưa bao giờ thấy nhiều người dạo bộ đến thế. Chúng tôi đi bộ quanh công viên và trời xuống tối khi chưa tìm được một nơi yên tĩnh, tách biệt để dựng lều trại đêm nay. Chopin nói anh ấy khát nước, vì thế chúng tôi đi tìm một ít nước. Chúng tôi thấy một ngôi nhà thờ và không mấy đăn đo, cùng bước vào.
“Xin chào, hoan nghênh, hoan nghênh…, được, các bạn có thể mang ba lô vào trong”. Cứ vào thứ 4 lúc 7h30, người ta lại có cuộc gặp mặt thảo luận chứng nghiệm khoa học Thiên chúa giáo. Chúng tôi tình cờ bước vào đúng lúc đó. Chúng tôi ngồi xuống, lắng nghe tiếng đàn organ, một người phụ nữ đọc đoạn Kinh thánh, và mọi người chứng minh cho lòng tin của mình. Sauk hi buổi gặp mặt kết thúc, mọi người vậy quanh chúng tôi:
“Các bạn từ đâu đến? Thật à? Tuyệt quá! Hoan nghênh. Các bạn định nghỉ lại ở đâu đêm nay? Công viên trung tâm à? Không thể!”
Ellen và Eddy, người trông giữ nhà thờ và song ở một căn hộ trong cùng tòa nhà này, ở tầng trên, mời chúng tôi ở lại với họ. Họ vừa mới nghỉ hưu, và một tháng nữa họ sẽ đi đến miền nam cùng với những con chó bun giống Anh yêu quý của mình. Ngạc nhiên, họ lắng nghe câu chuyện của chúng tôi.
Điều kỳ diệu của cuộc hành trình đã bắt đầu tác động. Điều kỳ diệu của việc không kế hoạch, không lo xa, chỉ đơn giãn là mọi việc diễn ra tự nhiên.
10 tháng Mười
Đây là thành phố lớn nhất, mang tính chất toàn cầu nhất mà chúng tôi từng viếng thăm. Rừng cao ốc Manhattan rất ấn tượng, nhưng chúng tôi không muốn sống ở đây. Chúng tôi ngắm xem New York hầu như là bằng cách dạo bộ. Tôi chụp ảnh tượng Nữ thần Tự do từ một chiếc phà, tới thăm tòa nhà Liên hợp quốc, và để nhìn vào thành phố từ một viễn cảnh khác, chúng tôi đi thang máy lên những tầng cao nhất của rất nhiều tòa nhà chọc trời. Hầu hết chúng là những cao ốc văn phòng, nhưng họ vẫn thường để cho du khách ngắm nhìn khung cảnh khó tin từ trên nóc nhà.
Trở lại mặt đất, chúng tôi đi bộ dọc theo con phố với những cửa hàng bán camera. Chúng tôi đã phạm sai lầm vì đã vào một trong những cửa hàng này. Chúng tôi không có ý định mua bất cứ thứ gì, nhưng người chủ cửa hàng, một người đàn ông Hindu nhiệt tình, chỉ cho chúng tôi xem một cái ống kính gọi là “mắt cá”, và bắt đầu trình diễn những bản chất của nó. Nhìn giá tiền trên hộp – 399 đôla, tôi nói:
“Thật tuyệt, nhưng chúng tôi không có cách nào đủ tiền mua nó”.
“Chờ một chút, đã có ai nói giá ở đây đâu?”, người bán hàng nhiệt tình nói.
“Tôi sẽ bán cho các bạn với giá đặc biệt. Các bạn đang đi vòng quanh thế giới đúng không? Thật điên rồ nếu các bạn không lấy nó. Thôi được. Đặc biệt cho các bạn – chỉ 99 đôla!”
Vậy là chúng tôi rời khỏi cửa hàng với một ống kính tuyệt vời – nhưng rồi nhìn thấy ở tủ trưng bày cửa hàng camera bên cạnh một cái ống kính giống hệt, giá chỉ 50đô! Đúng thật – Chúng tôi mua với “giá rất đặc biệt”.
14 tháng Mười
Chúng tôi có thị thực Canada trong hộ chiếu của mình và ví của chúng tôi hụt bớt 100 đôla nữa. Đã đến lúc bắt đầu di chuyển và tìm hiêu rxem việc quá giang ở đây như thế nào. Không thể đợi lâu để đi được chặng đầu tiên. Chúng tôi bắt đầu tán gẩu bằng tiếng Anh với chàng trai trẻ đầu tiên cho chúng tôi lên xe cho tới khi anh ta hỏi:
“Vậy anh chị từ đâu đến?” – Và sau đó lớn tiếng nguyền rủa bằng tiếng Ba Lan. Chúng tôi có lẽ không thể may mắn hơn. Anh ta rời Ba Lan năm năm trước và từ đó sống và làm việc ở Mỹ, không có giấy tờ thân nhân hợp pháp, nhưng tiền bạc thì khá. Anh ta chúc may mắn và đưa cho chúng tôi 20 đôla khi xuống xe.
Cảnh sát đuổi chúng tôi ra khỏi nơi vừa được thả xuống. Họ nói không thể quá giang trên đường cao tốc. Chúng tôi biết. Vì thế chúng tôi dời đi và bị lạc trong một mê cung rối rắm các con đường xuyên liên bang, đường cao tốc và đường địa phương. Cuối cùng, một chiếc xe con dừng lại, một người đàn ông đưa chúng tôi về phía tây trong hai tiếng và thả xuống ở một điểm đổ xe tải. Tôi không thể ngờ quá giang một chặng trên một trong số xe tải này.
Mọi người đều cảnh báo chúng tôi rằng ở Mỹ không còn ai quá giang cả, huống hồ là những người quá giang, và điều này thực sự bị cấm ở một số bang. Và giờ chúng tôi ở đây, trong một quán ăn ở khu dịch vụ, ăn bữa tối muộn với anh chàng da đen đến từ Rockchester, người đã đưa chúng tôi đến đây. Tôi không biết, liệu mọi việc sẽ luôn diễn ra suôn sẻ thế này hay không, hay đó chỉ là ngày đầu may mắn. Và đó không phải là tất cả. Khi chúng tôi rời nhà hàng và bắt đầu tìm một nơi để dựng lều trại qua đêm nay, có ai đó gọi với theo. Một người lái xe của chiếc xe tải lớn, đúng như đã mong đợi cả ngày nay, nhìn lại khi thấy tấm biển quá giang bằng bìa cứng của chúng tôi, thậm chí chúng tôi không còn giơ nó lên nữa. Chắc hẳn là vì tôi rất mong đợi! Anh ta cũng đang đi tới Thác Niagara trên biên giới Mỹ - Canada.
17 tháng Mười
Toronto. Tôi không biết chuyện gì xãy ra như thế nào, nhưng tất cả các tình huống đều đã cùng giúp tôi tới nơi đây vào đúng thời gian này, thành ra chúng tôi có thể tham gia vào một điều kỳ diệu nào đó…
Người chủ nhà trong tổ chức Servas, Irene, một nghệ sĩ và họa sĩ, là một người phụ nữ khó đoán tuổi, quyến rũ, đi mua sắm trên một chiếc ván lăn. Tôi không thể tin được bà ấy nói rằng mình 57 tuổi. Dù sao, bạn bà ta đang điều hành một cơ sở yoga thần bí và Chopin cùng tôi được mời tới với tư cách là khách. Có lẽ chúng tôi chẳng bao giờ có thể trả nổi mức phí 200đôla. Một ngày mê đắm, căng trào đáng ngạc nhiên. Giải tỏa năng lượng, cảm nhận âm nhạc, vận động và thực hiện những nghi lễ thần bí nào đó. Mối quan hệ của chúng tôi mang một tầm vóc mới. Irene nói với tôi rằng Chopin và tôi trông giống như hai thiên thần đang yêu vậy.
18 tháng Mười
Sáng nay ở Toronto mặt trời chiếu sáng, nhưng bây giờ, khi chúng tôi hướng tới phía Bắc dọc theo vùng hồ Great Lakes( Hồ Lớn), tôi có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo của mùa thu. Nhưng cùng lúc đó, mùa thu Canada làm chúng tôi lóa mắt bởi màu vàng rực rỡ, màu da cam, màu đỏ tráng lệ, và tôi không thể nào rời mắt khỏi những cây cối, vách đá và hàng ngàn hồ nước.
Một quý bà lớn tuổi cho chúng tôi lên xe trước khi đến Sudbury. Bởi vì trời lạnh, gió và bắt đầu trời mưa, bà ta không nỡ lòng bỏ khách lại ngoài trời, và mời chúng tôi ngủ lại đêm trong ngôi nhà ấm cúng của mình. Vậy nên, thay vì phải qua một đêm lạnh lẽo, ẩm ướt trong lều của mình, chúng tôi dành tối hôm đó để xem một cuốn băng về Alaska. Và chúng tôi biết chúng tôi cần phải đi đâu. Bây giờ không phải là thời điểm tốt trong năm, thật không may, nhưng chúng tôi sẽ xem xem. Nếu không phải bây giờ, thì chắc chắn sẽ là một ngày nào đó.
21 tháng Mười
Có vẻ như Thần hộ mệnh đi cùng không những đã không quên chúng tôi, mà còn làm việc miệt mài. Mọi việc đều diễn ra tôt đẹp hơn mong đợi. Người đầu tiên cho chúng tôi lên xe sáng nay là một cô gái trên chiếc xe thùng, không phải chỉ đi một vài cây số cùng hướng với chúng tôi, mà là cả chặng đường đến Alberta, một tỉnh nằm trước British Columbia, nơi gia đình tôi sống, trọn vẹn vài ngày trên xe!
Chúng tôi chậm rãi đi về phía Tây, trên xa lộ 17. Hàng trăm cây số vách đá, rừng và hồ. Nhưng tất cả những chiếc lá đầy màu sắc đã biến đâu rồi? Và tại sao tuyết lại bắt đầu rơi? Chúng tôi sẽ không đi vào múi giờ mới trước tối nay, nhưng mùa đã thay đổi từ mùa thu đầy màu sắc sáng nay thành mùa đông Canada thực sự. Vào buổi chiều, cảnh tượng trở nên nhàm chán, vùng đất trang trại trãi dài vô tận. Nhưng chúng tôi đang hướng tới dãy núi Rocky, nơi có lẽ sẽ thú vị hơn. Tuy nhiên, ngay lúc này, chúng tôi bị xẹp lốp xe và dừng lại trên con đường cao tốc vắng vẻ giữa một nơi chẳng biết là đâu.
Chopin giúp Alison thay bánh xe.
25 tháng Mười
Vancouver. Chúng tôi đang ở cùng gia đình tôi, những người rất lâu rồi tôi không gặp. Zania là em gái của bố tôi, vì thế theo đúng cách thì cô ấy là của tôi, nhưng bởi vì cô ấy đúng tầm hơn. Chúng tôi từng chơi đùa với nhau như những đứa trẻ. Khoảng 5 năm trước cô ấy đến Vancouver trong một kỳ nghỉ, kết hôn với một người đàn ông Ba Lan mà cô ấy gặp ở đây, và ở lại. Họ sống ở ngoại ô, và có hai cô con gái nhỏ. Tôi rất vui khi được gặp những chị em họ mình lần đầu. Manuela, và Chopin trở thành người bạn yêu thích của cô bé. Octavia bé nhỏ trông như một thiên thần, nhưng tôi có thể nói rằng cô bé rất có cá tính.
31 tháng Mười
Chúng tôi dạo quanh khu phố chính của Vancouver và nhận thấy một số người lạ lung xuất hiện. Một tiên nữ với một chiếc mũ lớn, lốm đốm, là người bán hàng trong một cửa hàng Ấn Độ. Người phụ giúp của cô ấy mặc một chiếc váy choàng tắm. Một người thợ làm đầu là một linh mục. Và một đám quái vật đột nhiên nối đuôi nhau đi ra khỏi ba chiếc xe buýt màu vàng của trường học.
Hôm nay là ngày Hội Halloween!
CÁC NGƯỜI THẬT ĐIÊN RỒ
Cuộc phiêu lưu ở Alaska
4 tháng Mười Một
Tôi biết rằng thật điên rồ khi dự định lên phía Bắc vào mùa này trong năm. Nhưng liệu ai biết được khi nào chúng tôi sẽ lại có mặt ở đây. Tôi biết là nếu muốn đi tới phía Bắc thì phải đi ngay bây giờ. Chúng tôi sẽ cố gắng, nếu không phải là cả quảng đường đến Alaska, thì ít nhất cũng phải thấy được miền Bắc Canada.
Chúng tôi thức dậy trông chiếc lều trại ướt sũng ở vùng hồ Williams, với những chiếc túi ngủ bị ẩm, còn những chiếc ba lô thì ướt. Chopin hỏi tôi vài lần để xem liệu có chắc là tôi không muốn quay lại không. Tôi chắc. Tôi biết, đó thực sự là một thử thách, và quyết tâm của chúng tôi sẽ được ban thưởng.
Tất cả những gì bạn có thể thấy ở hai bên đường là rừng cây vô tận. Gần như hoàn toàn cảm nhận được sự tĩnh lặng. Lúc lâu mới lại có một lần nghe thấy tiếng xe con, hoặc thường là xe tải, đang đi tới. Liệu nó có dừng lại không, hay sẽ phóng qua? Mãi sau khi trời đã tối hẳn mới có một chàng trai trẻ dừng lại và ngay tức khắc nói với chúng tôi:
“ Các người thật điên rồ”.
Chúng tôi biết.
6 tháng Mười Một
Đi khoảng 500 cây số trên xa lộ Alaska tuyết phủ thì con đường tới chổ rẽ, và người lái xe của chúng tôi đi về hướng các vùng lãnh thổ Tây Bắc. Anh ta thả chúng tôi đi về hướng các vùng Lãnh thổ Tây Bắc. Anh ta thả chúng tôi lại ở ngã rẽ giữa một nơi không biết là đâu. Đã quá xa để nghĩ đến chuyện đi bộ trở lại thị trấn cũ hoặc đi tới thị trấn mới tiếp theo. Tất cả những gì có thể làm bây giờ là chờ đợi. Chúng tôi ngồi trên Ba lô bên lề đường. Sẽ không tệ hại đến thế này nếu trời không quá lạnh. Chopin lấy ra một cái chăn và choàng lên người tôi, nhưng chẳng mấy chốc cái lạnh thấm qua chăn và làm tôi lạnh buốt. Sau đó Chopin nghĩ ra cách hay hơn – lửa! Chẳng thiếu gì củi. Hai bên đường toàn là rừng cây tuyết phủ. Tôi hơ ấm vài miếng bánh mì. Tuyệt vời. Nhưng liệu sẽ có ai dừng xe cho chúng tôi lên không?
Suốt ngày trời xám xịt và sương mù, và ngay lúc này trời đang tối dần, nhưng ngọn lửa mà chúng tôi cẩn thận duy trì, vẫn cháy sáng. Sau khi trời tối, lượng xe cộ ít ỏi hầu như đổ lại một chổ. Chỉ một lần thoáng có ai đó lái xe qua, nhưng họ không đủ can đảm để dừng lại giữa lúc đêm tối để đón hai người bộ hành kỳ quặc.
Được rồi, tất cả những gì chúng tôi có thể làm là tiếp tục giữ ngọn lửa cháy, và cố gắng sống sót cho tới sáng. Chúng tôi còn cả một đêm dài nước mắt, thành ra phải thu gom một đống cành cây và quyết định thay phiên nhau ngủ. Chúng tôi trãi đệm và túi ngủ ra. Chopin ngủ trước trong khi tôi trông ngọn lửa trong nửa đầu đêm nay.
7 tháng Mười Một
Tôi trở nên như bị thôi miên bởi ngọn lửa dể chịu tới mức là gần như không để ý rằng đã 5 tiếng đồng hồ trôi qua. Vào 2 giờ sáng là lúc đổi chổ. Tôi đặt một chiếc túi ngủ ngọt ngào. Tôi không biết tôi đã ngủ được bao lâu khi Chopin kêu lên đánh thức tôi dậy: “ Dậy đi Kinga, chúng ta có xe đến Alaska rồi!”. Tôi lơ mơ không biết mình đang ở đâu và chuyện gì đang diễn ra. Cuối cùng tôi cũng nhớ ra, tôi lại nghĩ anh ấy đang đùa. Nhưng tôi nhận thấy có một chiếc xe tải ấm áp rộng rãi. Sức nóng tăng lên hết cỡ như thể lửa cháy, tôi nghĩ mình còn ngửi thấy khói thuốc. Chopin đánh thức tôi dậy:
“ Nhìn kìa Kinga, ánh sáng phương Bắc!”
Chúng tôi dừng lại, ra khỏi xe và say mê ngắm nhìn bầu trời quang đãng, những ngôi sao lấp lánh và những ánh sáng kỳ lạ, nhiều màu sắc biến đổi. Chúng tôi tiếp tục đi, và một lát sau thấy một con nai sừng tấm to lớn chạy ngang qua đường trước mặt. Không phải tôi đang mơ đấy chứ?
8 tháng Mười Một
Chúng tôi vượt qua khoảng hai ngàn cây số với Colin, thay phiên nhau lái xe. Chúng tôi nhìn tuyết rơi ở ngoài và ngạc nhiên trước những đàn nai lớn. Buổi chiều thì đến Anchorage. Không thể nhóm lửa giữa thành phố, và thậm chí còn không có cả quyển sách nhỏ của tổ chức Servas ghi địa chỉ của những chủ nhà trọ, bởi vì chúng tôi đã không dự định đi xa thế này. Trong ngôi nhà Brother Francis Shelter, một đám đông những người địa phương vô gia cư tò mò nhìn chúng tôi chằm chằm.
“ Các bạn biết đây không phải là “ Nhà nghỉ Thanh niên chứ?”, họ hỏi.
Chúng tôi biết. Tối nay ở đây chúng tôi là những người vô gia cư. Họ mời chúng tôi vào trong. Thật ấm áp! Và còn có cả điệm và khăn trải giường sạch sẽ - thật là không cần gì hơn.
9 tháng Mười Một
Buổi sáng, sau bữa ăn sáng ở phòng ăn tự phục vụ, chúng tôi không rỏ phải làm gì tiếp theo. Nhưng tôi biết. Đêm qua tôi đã mơ. Ta tới sân bay thôi!
Chúng tôi đang đi giữa những chiếc máy bay nhỏ tư nhân, trông chúng có vẻ như đang mơ màng trong giấc ngủ đông. Liệu có ai bay đi đâu đó ngày hôm nay không? Bổng nhiên…chúng tôi nghe thấy tiếng gì đó. Tiếng gì nghe như là tiếng động cơ khởi động. Chúng tôi đi về phía đó. Một người đàn ông trên chiếc máy bay nhỏ màu vàng đang chuẩn bị cất cánh. Chúng tôi giơ ngón tay cái lên, như thường làm khi đi nhờ xe. Chiếc máy bay đến gần chúng tôi.
“ Các bạn muốn bay đi đâu?” người đàn ông hỏi. “ Bất kỳ đâu? Tuyệt. Ta cùng chơi nào!”.
Ông ấy chỉ có thể chở mỗi lần một người. Tôi đi trước. Tôi cài dây an toàn, đeo bọ tai nghe và chúng tôi cất cánh. Bỏ lại Anchorage phía sau, chúng tôi bay về hướng những ngọn núi gần đây.
“ Chị có muốn lái không? Chỉ cần không đâm vào những ngọn núi kia là được”.
Thế là lần đầu tiên trong đời tôi lái máy bay. Ở Alaska! Không có gió, trời trong xanh, những ngọn núi đá tuyết phủ, mặt trời đang lên. Và một dòng song băng. Máy bay đáp xuống một lúc trên một thung lũng. Sau đó chúng tôi bay thấp, ngay phía trên mặt song băng khổng lồ, rạn nứt.
Trở lại sân bay, phi công đổ thêm nhiên liệu vào cánh máy và đến lượt Chopin được chime ngưỡng vẻ đẹp hung vĩ của Alaska từ trên cao. Điều đó thực sự xãy ra ư? Bây giờ tôi biết rằng chỉ đơn giản là phải có ước mơ, và nó sẽ thành sự thật nếu ta đủ khát khao. Giờ đây, chúng tôi có thể mơ ước về điều gì nữa? Tôi không chắc liệu sức tưởng tượng của tôi có đủ sang tạo không.
11 tháng Mười Một
Chúng tôi đã đi máy bay, xem hai bộ phim miễn phí về Alaska ở trung tâm thông tin du lịch, và đến thăm bảo tàng Lịch sử và Nghệ thuật Alaska. Quá lạnh để có thể tiến xa hơn về phía Bắc, thành ra chúng tôi quyết định bắt đầu quay trở lại. Thần hộ mệnh của chúng tôi có vẻ như đã không để ý đến nhiệt độ âm và thậm chí vẫn cùng chúng tôi ở miền Bắc xa xôi này. Chúng tôi dự định đi những chặng nội vùng không có nhiều rắc rối. Chúng tôi mở rộng phương thức. Bởi vì quá lạnh để đứng ngoài trời lâu, cho nên chúng tôi thường xuống xe ở những trạm xăng nhỏ, nơi có thể vẫy xe quá giang khi người kia đợi bên trong. Vào một buổi chiều tối, một chàng trai từ một trong số những trạm xăng này lại gần và nói một cách giãn dị:
“ Nếu các bạn không có nơi nào để nghỉ đêm nay, các bạn có thể ở lại chổ tôi”.
Smokey đưa chúng tôi đến căn chòi gỗ của anh ấy ở trong rừng và quay trở lại làm việc. Một ngôi nhà tuyệt vời, được bao quanh bởi một khu rừng trắng xóa như trong chuyện thần tiên. Bên trong thật ấm áp, gần như là ở xứ nhiệt đới, bởi vì một chiếc lò củi ở giữa căn phòng đang cháy rừng rực. Chúng tôi cho thêm một ít củi và tận hưởng sự ấm áp, thì đột nhiên nghe thấy cái gì đó cào vào cửa. Chopin mở cửa, và một chút lo sợ, tôi nhìn anh ấy để cho một con sói xám đích thực đi vào. Con sói trông có vẻ sợ sệt, nhưng nó vui mừng khi Chopin ném cho nó một miếng thịt lấy từ tủ lạnh, nó ăn ngấu nghiến.
12 tháng Mười Một
Hóa ra con sói xám lại là con chó của nhà hàng xóm.
Khoảng âm 250 C khi chúng tôi đợi chặng đi hôm nay, trong khi thay nhau sưởi ấm một chút trong cửa hàng tạp hóa. Khi đến lượt tôi phải thay chổ Chopin, một người phụ nữ trung niên dừng lại với chiếc xe tải nhỏ không mui. Bà ấy sẽ đi… đến tận Mexico!
Con đường hẹp uốn quanh những dãy núi phủ đầy tuyết. Con đường trơn tới mức Chopin phải giúp Barbara chằng xích vào các bánh xe, và chúng tôi bắt đầu di chuyển với tốc độ đáng ngạc nhiên, khoảng 40 đến 50 cây số một giờ. Chỉ dừng lại để đổ xăng, đổ cà phê nóng vào phích và cho những lon coca – cola vào thùng ướp lạnh. Tất cả những gì Barbara là cà phê nóng hoặc coke ướp lạnh.
Chúng tôi sẽ mất một ngày để quay trở lại Vancouver. Tối nay, thay vì một phòng đơn ở một nhà trọ cạnh đường, Barbara thuê một phòng đôi. Bà ấy có một cô con gái và một cậu con trai tầm tuổi chúng tôi. Đó là lý do tại sao bà ấy chăm sóc chúng tôi rất tử tế. Ở nhà trọ, chúng tôi ngâm mình trong bồn tắm nước nóng. Có thể ao ước gì hơn nữa?
Lang thang
THEO ĐINH MỆNH
QUÁ GIANG VÒNG QUANH THẾ GIỚI
Ghi chép
Bản gốc: Tiếng Ba Lan
Dịch từ bản tiếng Anh của LED BY DESTINY
Người dịch: NGÔ HÀ NHI
PHẠM HẢI SƠN
PHI BA
Hiệu đính: PHI BA
NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN
“….Chúng tôi rất cảm ơn những lời lẽ tốt đẹp mà các Ngài đã giành cho con gái chúng tôi. Chúng tôi cũng rất vui mừng là cuốn sách “ Led by destiny” đã làm cho các Ngài quan tâm, và đã quyết định dịch sang tiếng Việt Nam. Đó là 1 sự bất ngờ lớn với chúng tôi – sách của Kinga sẽ được xuất bản bằng tiếng Việt! Chúng tôi xin cảm ơn các Ngài về một quyết định khó khăn, đòi hỏi nhiều công sức này!
Chúng tôi là những người được thừa hưởng bản quyền của cuốn sách, bày tỏ sự đồng ý để cuốn sách được xuất bản tại Việt Nam.
Chúng tôi cũng rất vui mừng khi biết tin là các Ngài cũng có ý định chuyển một phần lợi nhuận có được từ việc xuất bản cuốn sách cho Quỹ Freespirit. Chúng tôi càng ủng hộ hơn ý tưởng của các Ngài, bởi trẻ em luôn gần gủi và ở trong trái tim của Kinga. Cũng một phần nhờ sự can thiệp của Kinga, mà nhiều người đã động lòng và quyết định giúp đỡ những đứa trẻ bất hạnh ở Châu Phi.
Chúng tôi biết sự biểu lộ này quan trọng như thế nào, để việc thực hiện những ước mơ khó tin có thể thành hiện thực.
Xin kính chào!”
KRYSTYNA CHOSZCZ
Mẹ tác giả Kinga, viết từ Ba Lan
Cuốn sách này dành tặng:
Những người lái xe, thuyền trưởng và phi công của:
Những chiếc xe con, xe tải, xe tải không mui, thuyền, thuyền buồm, mô tô, máy kéo, máy bay,xe ngựa kéo và máy gặt lúa tự hành – không có các bạn thì cuộc hành trình của chúng tôi là không thể
Và dành tặng tất cả những người mà chúng tôi gặp suốt trên con đường của mình:
Trên con đường núi, ở phiên chọ sáng, trong các quán ăn bên đường, và hàng ngàn những nơi khác – không có các bạn thì cuộc hành trình của chúng tôi có thể đã trở nên vô nghĩa.
LỜI CẢM TẠ
Rất nhiều người đáng để chúng tôi cảm ơn, tới mức là nếu kể tên tất cả những người lái xe đã cho chúng tôi quá giang và tất cả những người đã cho chúng tôi ở trọ, hoặc những người thể hiện lòng tốt của họ đối với chúng tôi suốt dọc đường, thì danh sách đó có thể lớn hơn toàn bộ cuốn sách này. Vì vậy nên chúng tôi không thể làm điều đó – cuốn sách này dành tặng tất cả họ.
Tuy nhiên, tôi những muốn nhắc tên chỉ của một số ít người. Đặc biệt cảm ơn đối với:
Jason – vì là người bạn mà chúng tôi luôn luôn trông cậy
Ellen và Eddie ở New York – vì đã cho chúng tôi một mái nhà qua đêm ở một lục địa mới
Evi ở Venezuela – vì tin thần hào phóng và tin cậy
Wilson ở Rio de Janeiro – vì là người hướng dẫn tuyệt vời
Alicia và Hugo ở Argentina – vì buổi tối Giáng Sinh ấm cúng khi xa nhà
Cesar ở Brazin – vì đã tin và giúp đở chúng tôi tìm con tàu
Carmen ở Chile – vì lòng hiếu khách và kiên nhẫn
Grace ở Đài Loan – vì những buổi học tiếng Trung Quốc rồi trở thành tình bạn thực sự
Thuyền trưởng của chúng tôi ở Sakhalin và gia đình ông – vì đã tiếp đãi chúng tôi như những đồng bào của mình
Chủ khách sạn Jamal ở Pakistan – vì tư cách cao quý của ông
Feruza ở Uzbekistan – vì đã trở thành “người chị”
Basia Meder ở Ba Lan – vì sự ủng hộ tinh thần trong và sau cuộc hành trình.
Các vị lãnh sự Ba Lan ở: Costa Rica, Panama, Argentina, Việt Nam, Campuchia, Thái Lan, Lào, Pakistan, Uzbekistan và Georgia – vì lòng giúp đở của họ
Tất cả các thành viên của tổ chức Servas, những người đã mở rộng trái tim và cánh cửa nhà họ chúng tôi
Tôi vô cùng biết ơn đối với tất cả những người đã tình nguyện giúp đở đọc và sửa từng phần hoặc toàn bộ bản thảo tiếng Anh cuốn sách này của tôi:
Kai Boutilier, Jason Buzi, Mark Dahl, Nicole Dykert, Heather Sulzen
Và cả: Liz Arlington, Winnie Grove, Kyla Johnson, Jackie Marshall, Helen Raskin, Abigail Scott, Kathy Shubert, Chris – tine White và Ellen White.
Vô cùng cảm ơn Esteban – vì công sức, sự tận tụy và công việc tuyệt vời của ông ấy trong việc trình bày ma- két cuốn sách này.
Cùng với Chopin tôi muốn cảm ơn:
Gia đình tôi – vì sự yêu thương và thông cảm với mong muốn theo đuổi những ước mơ của riêng tôi.
Bà mẹ Chopin – vì sự ủng hộ mãi mãi, thay vì lo lắng cho người con trai một của bà.
Và tất cả những ai theo dõi theo cuộc hành trình của chúng tôi qua danh mục thư điện tử và trang web, đã bắt chéo ngón tay bày tỏ sự hổ trợ của họ trong những lúc gian khổ, và chúc mừng trong những lúc hạnh phúc.
Mọi ước mơ được ban cho chúng ta đều kèm theo sức mạnh để biến nó thành sự thực………
RICHARD BACH
MỘT VÀI DỰ ĐỊNH VÀ NHIỀU ƯỚC MƠ
Thế giới này thật rộng lớn và quyến rủ, và chúng tôi đã quyết định tìm hiểu nó.
“Thật thế à? Từ đâu các bạn có ý tưởng đó?”, người ta hỏi chúng tôi.
Tôi chưa bao giờ thực sự nghĩ về điều đó. Tôi đoán – phải, thật sự là như vậy. Mặc dù có thể là tôi được cấy ghép thú ngao du từ cha mẹ mình. Khi tôi mới một tuổi, ông bà đã mang tôi đi cùng trong một cuộc hành trình vòng quanh Ba Lan – bằng cách quá giang! Tôi đã phải đợi một thời gian trước khi có thể một mình thực hiện những cuộc thám hiểm, nhưng một khi tôi đã bắt đầu thì thật khó mà dừng lại. Tôi đã quá giang khắp Châu Âu, thường tham gia như một tình nguyện viên trong các hội trại quốc tế. Sauk hi tốt nghiệp Trường Đào tạo giáo viên ngoại ngữ ở Gdansk, khi tôi hoàn toàn không còn phụ thuộc vào thời gian eo hẹp trong một chu kỳ nghĩ hè ngắn ngủi, tôi bắt đầu một chuyến phiêu lưu dài hơn – một cuộc hành trình trên bộ một mình trong tám tháng – qua Thổ Nhĩ Kỳ, Iran và Pakistan, tới Ấn Độ và Nepal.
Sau đó, tôi đã gặp Chopin. Lúc đó, mỗi người chúng tôi đều đang mơ về một cuộc hành trình lớn khác. Tôi đã muốn đi khắp trái đất trong cuộc hành trình lớn khác. Tôi đã muốn đi khắp trái đất trong cuộc hành trình xe đạp vì hòa bình. Chopin, sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự của mình (Thay vì phục vụ trong quân đội Ba Lan), đã nghĩ đến việc đi bộ, không còn bất kỳ dự định nào, dừng lại ở đây đó để làm việc một thời gian và lại tiếp tục đi. Tuy nhiên, định mệnh đã có một dự định khác cho chúng tôi. Chúng tôi quyết định thực hiện cùng nhau.
Tấm vé một chiều, hai chiếc ba lô, gần sáu trăm đô la( tất cả tiền tiết kiệm của chúng tôi), một vài dự định và nhiều ước mơ – đó là tất cả những gì chúng tôi có khi hạ cánh ở New York. Đó là ngày thứ Tư, 7 Tháng Mười năm 1998. Chúng tôi biết rỏ một điều – chúng tôi muốn tìm hiểu thế giới này. Cả thế giới rộng lớn này!
Làm điều đó như thế nào đây nếu như không có tiền?Cách nào là tốt nhất để tìm hiểu về con người và các nền văn hóa của những đất nước trên con đường của mình? Bằng cách quá giang, tất nhiên!
Chúng tôi chưa bao giờ lập hành trình chi tiết, mà chỉ chon phương pháp hướng chung. Chúng tôi không tìm hiểu sách hướng dẫn- những người cho chúng tôi đi nhờ, những người chúng tôi gặp dọc đường, hay một tấm bản đồ tình cờ có được – đó là những người hướng dẫn tốt nhất. Chúng tôi cứ để sự việc diễn ra và cho con đường của chúng tôi qua những địa điểm, những đất nước và những cuộc phiêu lưu mới. Vẫy xe quá giang cùng định mệnh…
Nhưng không thể ngờ được rằng chúng tôi phải mất tới năm năm trời.
Trong suốt năm năm đó, tôi luôn ghi nhật ký, hằng ngày viết tiếp những trang mới của cuốn sổ dày bằng những chữ viết tay lít nhít.
Tôi viết ngoạch ngoạc khi ngồi tựa lưng vào ba lô chờ một chặng xe ở hoang mạc Paraguay cát bụi. Tôi viết khi ở trên boong của một con tàu xuống dòng song Amazon, hoặc đang bị bao vây bởi lủ trẻ con chân đất tò mò ở một làng Lào. Bất kỳ khi nào có cơ hội, tôi đều gỏ nhật ký của tôi vào máy tính, và Chopin lại lưu trữ nó trên trang web của chúng tôi.
Trang web đó, lúc đầu rất đơn giản (do Chopin thiết kế và được cập nhật thông tin ở các quán cà phê internet khắp thế giới), lớn dần lên và bắt đầu thu hút ngày càng nhiều người truy cập. vì chúng tôi kết bạn suốt cuộc hành trình, cho nên danh mục thư điện tử tiếng Anh của chúng tôi cũng tăng lên, và cuối cùng trở thành một kiểu cộng đồng. Điều đó mang lại cho chúng tôi rất nhiều niềm vui vì có thể chia sẻ những trãi nghiệm của mình với những người khác, và vì biết rằng có rất nhiều những tâm hồn thân thiệt trên mọi lục địa cùng vui với chúng tôi trong những lúc hạnh phúc, và gửi tất cả tình cảm, sự động viên của họ trong lúc khó khăn.
Giờ đây, tôi có ý định chia sẻ những đoạn thú vị nhất trong cuốn nhật ký của mình, cùng với những tấm ảnh đẹp được chụp trong suốt cuộc hành trình năm năm của chúng tôi, tất cả trong một cuốn sách.
Bạn được mời vào hai cuộc hành trình: Cuộc hành trình thứ nhất là cùng chúng tôi, còn sau đó – hãy đi theo những ước mơ của chính bạn.
KINGA FREESPIRIT
Gdansk, Ba Lan, Tháng Mười 2004
http://www.hitchhikethewould.com
CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI ĐẤT NƯỚC MỸ
Nowy Jork – Vancouver
30 tháng Chín 1998
“Cuộc sống là một cuộc hành trình, hãy tận hưởng nó”, tôi đọc một tấm thiệp từ người bạn thân nhất của tôi, khi chuyến tàu của tôi lăn bánh rời khỏi nhà ga Gdansk. Tôi đang rời xa thành phố xinh đẹp của mình, và chẳng bao lâu nữa là đất nước mình, để xem xét thế giới. Trước tiên tôi phải sắp xếp một số việc ở Warsaw (Vacsava) và Chopin sẽ phải xin thị thực Mỹ cho mình. Điều này không dể, đặc biệt nếu bạn chỉ có chiếc vé một chiều, nhưng tôi biết chúng tôi sẽ làm được.
7 tháng Mười
“Mẹ ơi! Nhìn cái máy bay bé con kìa. Ồ kia nữa, đó là máy bay của bố đấy, cái to ấy”. Chúng tôi nghe thấy tiếng của một đứa trẻ nói ở sân bay quốc tế Warsaw.
Hai chiếc balô của đã được sắp xếp, thị thực đã có trong hộ chiếu, chúng tôi sẵn sang lên đường. Sẵn sang tìm hiểu thế giới. Chúng tôi lên một chiếc máy bay nhỏ Hàng Không Phần Lan Finnair ngắm nhìn Latvia và Estonia lướt qua nhanh phía dưới khi chúng tôi đang dung bữa sáng chay tịnh. Mọi việc diễn ra thật nhanh. Cái đã làm cho tôi mất một tuần bằng cách quá giang thì bây giờ chỉ có hai tiếng đồng hồ. Chúng tôi hạ cánh ở Helsinki và đổi máy bay.
Tất cả hành lý xách tay của tôi là túi xách máy ảnh và một quyển sổ có bản đồ thế giới ở ngoài bìa – cuốn nhật ký hành trình của tôi. Khi chúng tôi bay qua Greenlend, tôi chụp ảnh những hàng mây trắng ngay ngắn trông như cánh đồng mới cày bị tuyết phủ. Đồng hồ đã được chỉnh lùi lại 6 giờ, vậy nên bây giờ, vậy nên bây giờ là 2 giờ kém 15. Chúng tôi sắp hạ cánh ở New York. Và tiếp theo là gì…? Một tiếp viên hàng không xinh đẹp làm gián đoạn việc viết lách của tôi khi đưa đến một bữa ăn chay nữa, vì thế chúng tôi sẽ bận tâm đến nó sau. Thực ra, tại sao chúng tôi lại bận tâm nhỉ? Chopin liếc mắt vào nhật ký của tôi và bảo tôi viết rằng anh ấy rất yêu tôi, thật là một cảm giác khó tả làm sao khi ngồi trên máy bay nhìn những ước mơ của mình trở thành hiện thực.
Sân bay Kenedy, New York. Mọi người nói với chúng tôi rằng với tấm vé một chiều và gần như không có tiền thì ít cơ hội họ sẽ cho nhập cảnh. Chopin cố gắng thuyết phục nhân viên nhập cảnh người Mỹ gốc Phi cao lớn:
“Chúng tôi không có vé khứ hồi vì chúng tôi sẽ không trở về bằng đường này. Chúng tôi sẽ đi Canada, Mexico, và xa hơn nữa – vòng quanh thế giới.”
Nhân viên nhập cảnh mĩm cười khi đống dấu lên hộ chiếu của chúng tôi với một con dấu cho phép ở lại trong vòng 6 tháng:
“ Chào mừng đến nước Mỹ.”
Vậy là chúng tôi đã ở đây rồi. Bây giờ làm gì? Chúng tôi gọi tới văn phòng Servas, một tổ chức dành cho du khách và chủ nhà trọ, nơi hi vọng có được một cuốn sách nhỏ ghi lại địa chỉ, nhưng đã quá muộn, và chúng tôi chỉ nhận được câu trả lời của máy tự động. Chúng tôi sẽ phải tìm một nơi để ở.
New York điều đầu tiên xuất hiện trong đầu là Công viên Trung tâm. Vì thế chúng tôi bỏ ra 3 đô la Mỹ đầu tiên của mình cho việc đi tàu điện ngầm, và nữa giờ sau chúng tôi xuống lại Công viên Trung tâm ở Manhattan. Tôi chưa bao giờ thấy nhiều người dạo bộ đến thế. Chúng tôi đi bộ quanh công viên và trời xuống tối khi chưa tìm được một nơi yên tĩnh, tách biệt để dựng lều trại đêm nay. Chopin nói anh ấy khát nước, vì thế chúng tôi đi tìm một ít nước. Chúng tôi thấy một ngôi nhà thờ và không mấy đăn đo, cùng bước vào.
“Xin chào, hoan nghênh, hoan nghênh…, được, các bạn có thể mang ba lô vào trong”. Cứ vào thứ 4 lúc 7h30, người ta lại có cuộc gặp mặt thảo luận chứng nghiệm khoa học Thiên chúa giáo. Chúng tôi tình cờ bước vào đúng lúc đó. Chúng tôi ngồi xuống, lắng nghe tiếng đàn organ, một người phụ nữ đọc đoạn Kinh thánh, và mọi người chứng minh cho lòng tin của mình. Sauk hi buổi gặp mặt kết thúc, mọi người vậy quanh chúng tôi:
“Các bạn từ đâu đến? Thật à? Tuyệt quá! Hoan nghênh. Các bạn định nghỉ lại ở đâu đêm nay? Công viên trung tâm à? Không thể!”
Ellen và Eddy, người trông giữ nhà thờ và song ở một căn hộ trong cùng tòa nhà này, ở tầng trên, mời chúng tôi ở lại với họ. Họ vừa mới nghỉ hưu, và một tháng nữa họ sẽ đi đến miền nam cùng với những con chó bun giống Anh yêu quý của mình. Ngạc nhiên, họ lắng nghe câu chuyện của chúng tôi.
Điều kỳ diệu của cuộc hành trình đã bắt đầu tác động. Điều kỳ diệu của việc không kế hoạch, không lo xa, chỉ đơn giãn là mọi việc diễn ra tự nhiên.
10 tháng Mười
Đây là thành phố lớn nhất, mang tính chất toàn cầu nhất mà chúng tôi từng viếng thăm. Rừng cao ốc Manhattan rất ấn tượng, nhưng chúng tôi không muốn sống ở đây. Chúng tôi ngắm xem New York hầu như là bằng cách dạo bộ. Tôi chụp ảnh tượng Nữ thần Tự do từ một chiếc phà, tới thăm tòa nhà Liên hợp quốc, và để nhìn vào thành phố từ một viễn cảnh khác, chúng tôi đi thang máy lên những tầng cao nhất của rất nhiều tòa nhà chọc trời. Hầu hết chúng là những cao ốc văn phòng, nhưng họ vẫn thường để cho du khách ngắm nhìn khung cảnh khó tin từ trên nóc nhà.
Trở lại mặt đất, chúng tôi đi bộ dọc theo con phố với những cửa hàng bán camera. Chúng tôi đã phạm sai lầm vì đã vào một trong những cửa hàng này. Chúng tôi không có ý định mua bất cứ thứ gì, nhưng người chủ cửa hàng, một người đàn ông Hindu nhiệt tình, chỉ cho chúng tôi xem một cái ống kính gọi là “mắt cá”, và bắt đầu trình diễn những bản chất của nó. Nhìn giá tiền trên hộp – 399 đôla, tôi nói:
“Thật tuyệt, nhưng chúng tôi không có cách nào đủ tiền mua nó”.
“Chờ một chút, đã có ai nói giá ở đây đâu?”, người bán hàng nhiệt tình nói.
“Tôi sẽ bán cho các bạn với giá đặc biệt. Các bạn đang đi vòng quanh thế giới đúng không? Thật điên rồ nếu các bạn không lấy nó. Thôi được. Đặc biệt cho các bạn – chỉ 99 đôla!”
Vậy là chúng tôi rời khỏi cửa hàng với một ống kính tuyệt vời – nhưng rồi nhìn thấy ở tủ trưng bày cửa hàng camera bên cạnh một cái ống kính giống hệt, giá chỉ 50đô! Đúng thật – Chúng tôi mua với “giá rất đặc biệt”.
14 tháng Mười
Chúng tôi có thị thực Canada trong hộ chiếu của mình và ví của chúng tôi hụt bớt 100 đôla nữa. Đã đến lúc bắt đầu di chuyển và tìm hiêu rxem việc quá giang ở đây như thế nào. Không thể đợi lâu để đi được chặng đầu tiên. Chúng tôi bắt đầu tán gẩu bằng tiếng Anh với chàng trai trẻ đầu tiên cho chúng tôi lên xe cho tới khi anh ta hỏi:
“Vậy anh chị từ đâu đến?” – Và sau đó lớn tiếng nguyền rủa bằng tiếng Ba Lan. Chúng tôi có lẽ không thể may mắn hơn. Anh ta rời Ba Lan năm năm trước và từ đó sống và làm việc ở Mỹ, không có giấy tờ thân nhân hợp pháp, nhưng tiền bạc thì khá. Anh ta chúc may mắn và đưa cho chúng tôi 20 đôla khi xuống xe.
Cảnh sát đuổi chúng tôi ra khỏi nơi vừa được thả xuống. Họ nói không thể quá giang trên đường cao tốc. Chúng tôi biết. Vì thế chúng tôi dời đi và bị lạc trong một mê cung rối rắm các con đường xuyên liên bang, đường cao tốc và đường địa phương. Cuối cùng, một chiếc xe con dừng lại, một người đàn ông đưa chúng tôi về phía tây trong hai tiếng và thả xuống ở một điểm đổ xe tải. Tôi không thể ngờ quá giang một chặng trên một trong số xe tải này.
Mọi người đều cảnh báo chúng tôi rằng ở Mỹ không còn ai quá giang cả, huống hồ là những người quá giang, và điều này thực sự bị cấm ở một số bang. Và giờ chúng tôi ở đây, trong một quán ăn ở khu dịch vụ, ăn bữa tối muộn với anh chàng da đen đến từ Rockchester, người đã đưa chúng tôi đến đây. Tôi không biết, liệu mọi việc sẽ luôn diễn ra suôn sẻ thế này hay không, hay đó chỉ là ngày đầu may mắn. Và đó không phải là tất cả. Khi chúng tôi rời nhà hàng và bắt đầu tìm một nơi để dựng lều trại qua đêm nay, có ai đó gọi với theo. Một người lái xe của chiếc xe tải lớn, đúng như đã mong đợi cả ngày nay, nhìn lại khi thấy tấm biển quá giang bằng bìa cứng của chúng tôi, thậm chí chúng tôi không còn giơ nó lên nữa. Chắc hẳn là vì tôi rất mong đợi! Anh ta cũng đang đi tới Thác Niagara trên biên giới Mỹ - Canada.
17 tháng Mười
Toronto. Tôi không biết chuyện gì xãy ra như thế nào, nhưng tất cả các tình huống đều đã cùng giúp tôi tới nơi đây vào đúng thời gian này, thành ra chúng tôi có thể tham gia vào một điều kỳ diệu nào đó…
Người chủ nhà trong tổ chức Servas, Irene, một nghệ sĩ và họa sĩ, là một người phụ nữ khó đoán tuổi, quyến rũ, đi mua sắm trên một chiếc ván lăn. Tôi không thể tin được bà ấy nói rằng mình 57 tuổi. Dù sao, bạn bà ta đang điều hành một cơ sở yoga thần bí và Chopin cùng tôi được mời tới với tư cách là khách. Có lẽ chúng tôi chẳng bao giờ có thể trả nổi mức phí 200đôla. Một ngày mê đắm, căng trào đáng ngạc nhiên. Giải tỏa năng lượng, cảm nhận âm nhạc, vận động và thực hiện những nghi lễ thần bí nào đó. Mối quan hệ của chúng tôi mang một tầm vóc mới. Irene nói với tôi rằng Chopin và tôi trông giống như hai thiên thần đang yêu vậy.
18 tháng Mười
Sáng nay ở Toronto mặt trời chiếu sáng, nhưng bây giờ, khi chúng tôi hướng tới phía Bắc dọc theo vùng hồ Great Lakes( Hồ Lớn), tôi có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo của mùa thu. Nhưng cùng lúc đó, mùa thu Canada làm chúng tôi lóa mắt bởi màu vàng rực rỡ, màu da cam, màu đỏ tráng lệ, và tôi không thể nào rời mắt khỏi những cây cối, vách đá và hàng ngàn hồ nước.
Một quý bà lớn tuổi cho chúng tôi lên xe trước khi đến Sudbury. Bởi vì trời lạnh, gió và bắt đầu trời mưa, bà ta không nỡ lòng bỏ khách lại ngoài trời, và mời chúng tôi ngủ lại đêm trong ngôi nhà ấm cúng của mình. Vậy nên, thay vì phải qua một đêm lạnh lẽo, ẩm ướt trong lều của mình, chúng tôi dành tối hôm đó để xem một cuốn băng về Alaska. Và chúng tôi biết chúng tôi cần phải đi đâu. Bây giờ không phải là thời điểm tốt trong năm, thật không may, nhưng chúng tôi sẽ xem xem. Nếu không phải bây giờ, thì chắc chắn sẽ là một ngày nào đó.
21 tháng Mười
Có vẻ như Thần hộ mệnh đi cùng không những đã không quên chúng tôi, mà còn làm việc miệt mài. Mọi việc đều diễn ra tôt đẹp hơn mong đợi. Người đầu tiên cho chúng tôi lên xe sáng nay là một cô gái trên chiếc xe thùng, không phải chỉ đi một vài cây số cùng hướng với chúng tôi, mà là cả chặng đường đến Alberta, một tỉnh nằm trước British Columbia, nơi gia đình tôi sống, trọn vẹn vài ngày trên xe!
Chúng tôi chậm rãi đi về phía Tây, trên xa lộ 17. Hàng trăm cây số vách đá, rừng và hồ. Nhưng tất cả những chiếc lá đầy màu sắc đã biến đâu rồi? Và tại sao tuyết lại bắt đầu rơi? Chúng tôi sẽ không đi vào múi giờ mới trước tối nay, nhưng mùa đã thay đổi từ mùa thu đầy màu sắc sáng nay thành mùa đông Canada thực sự. Vào buổi chiều, cảnh tượng trở nên nhàm chán, vùng đất trang trại trãi dài vô tận. Nhưng chúng tôi đang hướng tới dãy núi Rocky, nơi có lẽ sẽ thú vị hơn. Tuy nhiên, ngay lúc này, chúng tôi bị xẹp lốp xe và dừng lại trên con đường cao tốc vắng vẻ giữa một nơi chẳng biết là đâu.
Chopin giúp Alison thay bánh xe.
25 tháng Mười
Vancouver. Chúng tôi đang ở cùng gia đình tôi, những người rất lâu rồi tôi không gặp. Zania là em gái của bố tôi, vì thế theo đúng cách thì cô ấy là của tôi, nhưng bởi vì cô ấy đúng tầm hơn. Chúng tôi từng chơi đùa với nhau như những đứa trẻ. Khoảng 5 năm trước cô ấy đến Vancouver trong một kỳ nghỉ, kết hôn với một người đàn ông Ba Lan mà cô ấy gặp ở đây, và ở lại. Họ sống ở ngoại ô, và có hai cô con gái nhỏ. Tôi rất vui khi được gặp những chị em họ mình lần đầu. Manuela, và Chopin trở thành người bạn yêu thích của cô bé. Octavia bé nhỏ trông như một thiên thần, nhưng tôi có thể nói rằng cô bé rất có cá tính.
31 tháng Mười
Chúng tôi dạo quanh khu phố chính của Vancouver và nhận thấy một số người lạ lung xuất hiện. Một tiên nữ với một chiếc mũ lớn, lốm đốm, là người bán hàng trong một cửa hàng Ấn Độ. Người phụ giúp của cô ấy mặc một chiếc váy choàng tắm. Một người thợ làm đầu là một linh mục. Và một đám quái vật đột nhiên nối đuôi nhau đi ra khỏi ba chiếc xe buýt màu vàng của trường học.
Hôm nay là ngày Hội Halloween!
CÁC NGƯỜI THẬT ĐIÊN RỒ
Cuộc phiêu lưu ở Alaska
4 tháng Mười Một
Tôi biết rằng thật điên rồ khi dự định lên phía Bắc vào mùa này trong năm. Nhưng liệu ai biết được khi nào chúng tôi sẽ lại có mặt ở đây. Tôi biết là nếu muốn đi tới phía Bắc thì phải đi ngay bây giờ. Chúng tôi sẽ cố gắng, nếu không phải là cả quảng đường đến Alaska, thì ít nhất cũng phải thấy được miền Bắc Canada.
Chúng tôi thức dậy trông chiếc lều trại ướt sũng ở vùng hồ Williams, với những chiếc túi ngủ bị ẩm, còn những chiếc ba lô thì ướt. Chopin hỏi tôi vài lần để xem liệu có chắc là tôi không muốn quay lại không. Tôi chắc. Tôi biết, đó thực sự là một thử thách, và quyết tâm của chúng tôi sẽ được ban thưởng.
Tất cả những gì bạn có thể thấy ở hai bên đường là rừng cây vô tận. Gần như hoàn toàn cảm nhận được sự tĩnh lặng. Lúc lâu mới lại có một lần nghe thấy tiếng xe con, hoặc thường là xe tải, đang đi tới. Liệu nó có dừng lại không, hay sẽ phóng qua? Mãi sau khi trời đã tối hẳn mới có một chàng trai trẻ dừng lại và ngay tức khắc nói với chúng tôi:
“ Các người thật điên rồ”.
Chúng tôi biết.
6 tháng Mười Một
Đi khoảng 500 cây số trên xa lộ Alaska tuyết phủ thì con đường tới chổ rẽ, và người lái xe của chúng tôi đi về hướng các vùng lãnh thổ Tây Bắc. Anh ta thả chúng tôi đi về hướng các vùng Lãnh thổ Tây Bắc. Anh ta thả chúng tôi lại ở ngã rẽ giữa một nơi không biết là đâu. Đã quá xa để nghĩ đến chuyện đi bộ trở lại thị trấn cũ hoặc đi tới thị trấn mới tiếp theo. Tất cả những gì có thể làm bây giờ là chờ đợi. Chúng tôi ngồi trên Ba lô bên lề đường. Sẽ không tệ hại đến thế này nếu trời không quá lạnh. Chopin lấy ra một cái chăn và choàng lên người tôi, nhưng chẳng mấy chốc cái lạnh thấm qua chăn và làm tôi lạnh buốt. Sau đó Chopin nghĩ ra cách hay hơn – lửa! Chẳng thiếu gì củi. Hai bên đường toàn là rừng cây tuyết phủ. Tôi hơ ấm vài miếng bánh mì. Tuyệt vời. Nhưng liệu sẽ có ai dừng xe cho chúng tôi lên không?
Suốt ngày trời xám xịt và sương mù, và ngay lúc này trời đang tối dần, nhưng ngọn lửa mà chúng tôi cẩn thận duy trì, vẫn cháy sáng. Sau khi trời tối, lượng xe cộ ít ỏi hầu như đổ lại một chổ. Chỉ một lần thoáng có ai đó lái xe qua, nhưng họ không đủ can đảm để dừng lại giữa lúc đêm tối để đón hai người bộ hành kỳ quặc.
Được rồi, tất cả những gì chúng tôi có thể làm là tiếp tục giữ ngọn lửa cháy, và cố gắng sống sót cho tới sáng. Chúng tôi còn cả một đêm dài nước mắt, thành ra phải thu gom một đống cành cây và quyết định thay phiên nhau ngủ. Chúng tôi trãi đệm và túi ngủ ra. Chopin ngủ trước trong khi tôi trông ngọn lửa trong nửa đầu đêm nay.
7 tháng Mười Một
Tôi trở nên như bị thôi miên bởi ngọn lửa dể chịu tới mức là gần như không để ý rằng đã 5 tiếng đồng hồ trôi qua. Vào 2 giờ sáng là lúc đổi chổ. Tôi đặt một chiếc túi ngủ ngọt ngào. Tôi không biết tôi đã ngủ được bao lâu khi Chopin kêu lên đánh thức tôi dậy: “ Dậy đi Kinga, chúng ta có xe đến Alaska rồi!”. Tôi lơ mơ không biết mình đang ở đâu và chuyện gì đang diễn ra. Cuối cùng tôi cũng nhớ ra, tôi lại nghĩ anh ấy đang đùa. Nhưng tôi nhận thấy có một chiếc xe tải ấm áp rộng rãi. Sức nóng tăng lên hết cỡ như thể lửa cháy, tôi nghĩ mình còn ngửi thấy khói thuốc. Chopin đánh thức tôi dậy:
“ Nhìn kìa Kinga, ánh sáng phương Bắc!”
Chúng tôi dừng lại, ra khỏi xe và say mê ngắm nhìn bầu trời quang đãng, những ngôi sao lấp lánh và những ánh sáng kỳ lạ, nhiều màu sắc biến đổi. Chúng tôi tiếp tục đi, và một lát sau thấy một con nai sừng tấm to lớn chạy ngang qua đường trước mặt. Không phải tôi đang mơ đấy chứ?
8 tháng Mười Một
Chúng tôi vượt qua khoảng hai ngàn cây số với Colin, thay phiên nhau lái xe. Chúng tôi nhìn tuyết rơi ở ngoài và ngạc nhiên trước những đàn nai lớn. Buổi chiều thì đến Anchorage. Không thể nhóm lửa giữa thành phố, và thậm chí còn không có cả quyển sách nhỏ của tổ chức Servas ghi địa chỉ của những chủ nhà trọ, bởi vì chúng tôi đã không dự định đi xa thế này. Trong ngôi nhà Brother Francis Shelter, một đám đông những người địa phương vô gia cư tò mò nhìn chúng tôi chằm chằm.
“ Các bạn biết đây không phải là “ Nhà nghỉ Thanh niên chứ?”, họ hỏi.
Chúng tôi biết. Tối nay ở đây chúng tôi là những người vô gia cư. Họ mời chúng tôi vào trong. Thật ấm áp! Và còn có cả điệm và khăn trải giường sạch sẽ - thật là không cần gì hơn.
9 tháng Mười Một
Buổi sáng, sau bữa ăn sáng ở phòng ăn tự phục vụ, chúng tôi không rỏ phải làm gì tiếp theo. Nhưng tôi biết. Đêm qua tôi đã mơ. Ta tới sân bay thôi!
Chúng tôi đang đi giữa những chiếc máy bay nhỏ tư nhân, trông chúng có vẻ như đang mơ màng trong giấc ngủ đông. Liệu có ai bay đi đâu đó ngày hôm nay không? Bổng nhiên…chúng tôi nghe thấy tiếng gì đó. Tiếng gì nghe như là tiếng động cơ khởi động. Chúng tôi đi về phía đó. Một người đàn ông trên chiếc máy bay nhỏ màu vàng đang chuẩn bị cất cánh. Chúng tôi giơ ngón tay cái lên, như thường làm khi đi nhờ xe. Chiếc máy bay đến gần chúng tôi.
“ Các bạn muốn bay đi đâu?” người đàn ông hỏi. “ Bất kỳ đâu? Tuyệt. Ta cùng chơi nào!”.
Ông ấy chỉ có thể chở mỗi lần một người. Tôi đi trước. Tôi cài dây an toàn, đeo bọ tai nghe và chúng tôi cất cánh. Bỏ lại Anchorage phía sau, chúng tôi bay về hướng những ngọn núi gần đây.
“ Chị có muốn lái không? Chỉ cần không đâm vào những ngọn núi kia là được”.
Thế là lần đầu tiên trong đời tôi lái máy bay. Ở Alaska! Không có gió, trời trong xanh, những ngọn núi đá tuyết phủ, mặt trời đang lên. Và một dòng song băng. Máy bay đáp xuống một lúc trên một thung lũng. Sau đó chúng tôi bay thấp, ngay phía trên mặt song băng khổng lồ, rạn nứt.
Trở lại sân bay, phi công đổ thêm nhiên liệu vào cánh máy và đến lượt Chopin được chime ngưỡng vẻ đẹp hung vĩ của Alaska từ trên cao. Điều đó thực sự xãy ra ư? Bây giờ tôi biết rằng chỉ đơn giản là phải có ước mơ, và nó sẽ thành sự thật nếu ta đủ khát khao. Giờ đây, chúng tôi có thể mơ ước về điều gì nữa? Tôi không chắc liệu sức tưởng tượng của tôi có đủ sang tạo không.
11 tháng Mười Một
Chúng tôi đã đi máy bay, xem hai bộ phim miễn phí về Alaska ở trung tâm thông tin du lịch, và đến thăm bảo tàng Lịch sử và Nghệ thuật Alaska. Quá lạnh để có thể tiến xa hơn về phía Bắc, thành ra chúng tôi quyết định bắt đầu quay trở lại. Thần hộ mệnh của chúng tôi có vẻ như đã không để ý đến nhiệt độ âm và thậm chí vẫn cùng chúng tôi ở miền Bắc xa xôi này. Chúng tôi dự định đi những chặng nội vùng không có nhiều rắc rối. Chúng tôi mở rộng phương thức. Bởi vì quá lạnh để đứng ngoài trời lâu, cho nên chúng tôi thường xuống xe ở những trạm xăng nhỏ, nơi có thể vẫy xe quá giang khi người kia đợi bên trong. Vào một buổi chiều tối, một chàng trai từ một trong số những trạm xăng này lại gần và nói một cách giãn dị:
“ Nếu các bạn không có nơi nào để nghỉ đêm nay, các bạn có thể ở lại chổ tôi”.
Smokey đưa chúng tôi đến căn chòi gỗ của anh ấy ở trong rừng và quay trở lại làm việc. Một ngôi nhà tuyệt vời, được bao quanh bởi một khu rừng trắng xóa như trong chuyện thần tiên. Bên trong thật ấm áp, gần như là ở xứ nhiệt đới, bởi vì một chiếc lò củi ở giữa căn phòng đang cháy rừng rực. Chúng tôi cho thêm một ít củi và tận hưởng sự ấm áp, thì đột nhiên nghe thấy cái gì đó cào vào cửa. Chopin mở cửa, và một chút lo sợ, tôi nhìn anh ấy để cho một con sói xám đích thực đi vào. Con sói trông có vẻ sợ sệt, nhưng nó vui mừng khi Chopin ném cho nó một miếng thịt lấy từ tủ lạnh, nó ăn ngấu nghiến.
12 tháng Mười Một
Hóa ra con sói xám lại là con chó của nhà hàng xóm.
Khoảng âm 250 C khi chúng tôi đợi chặng đi hôm nay, trong khi thay nhau sưởi ấm một chút trong cửa hàng tạp hóa. Khi đến lượt tôi phải thay chổ Chopin, một người phụ nữ trung niên dừng lại với chiếc xe tải nhỏ không mui. Bà ấy sẽ đi… đến tận Mexico!
Con đường hẹp uốn quanh những dãy núi phủ đầy tuyết. Con đường trơn tới mức Chopin phải giúp Barbara chằng xích vào các bánh xe, và chúng tôi bắt đầu di chuyển với tốc độ đáng ngạc nhiên, khoảng 40 đến 50 cây số một giờ. Chỉ dừng lại để đổ xăng, đổ cà phê nóng vào phích và cho những lon coca – cola vào thùng ướp lạnh. Tất cả những gì Barbara là cà phê nóng hoặc coke ướp lạnh.
Chúng tôi sẽ mất một ngày để quay trở lại Vancouver. Tối nay, thay vì một phòng đơn ở một nhà trọ cạnh đường, Barbara thuê một phòng đôi. Bà ấy có một cô con gái và một cậu con trai tầm tuổi chúng tôi. Đó là lý do tại sao bà ấy chăm sóc chúng tôi rất tử tế. Ở nhà trọ, chúng tôi ngâm mình trong bồn tắm nước nóng. Có thể ao ước gì hơn nữa?
Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
Những ưu phiền đau khổ với buồn lo