Hẹn
Sương buông con nước mờ xa
Dáng vàng sơn mạn thuyền ta hẹn thuyền
hữu tình thiên cảnh nhân duyên
anh hùng chẳng để thuyền quyên lỡ thì
nợ người ánh chớp mây mi
chim sa cá lặn xuân thì chênh chao
nam nhi dong duổi chíên bào
mong sao thục nữ anh hào nên đôi
thế mà ! Thuyền lặng đơn côi
mặc trời đổ bóng dòng trôi lững lờ
hẹn sao để ngóng nóng chờ
đến thời chẳng đến thực mơ dãi dề
năm tao bảy tuyết duyên quê
hững hờ nhẹ tếch đam mê nặng bồng…
LỜI THỀ
Sông thương dòng nước mờ xa,
Nhớ ai đã để thuyền ta hẹn thuyền!
Đã thề kết mối nhân duyên,
Chàng đi hãy để lòng yên một thì.
Trông chờ mãi chẳng thấy chi
Bặt tin chẳng biết chàng đi đàng nào
Hay chàng theo ánh trăng sao?
Em đã mong nhớ qua bao năm rồi?
Thoảng nghe lòng hết đơn côi,
Mặc trời mưa bão, thuyền bơi vào bờ;
Thế là tròn một giấc mơ,
Thế là trọn một câu thơ hẹn thề.
Cưới xin hôn lễ duyên quê,
Chàng nàng hạnh phúc đê mê tháng ngày!
Tài Vang 04 /2012