<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.12.2016 08:46:58 bởi hoa tím xưa>
Thu và em
Thu đi vàng sót lại cành
tay em cố níu để dành giọt thu
mùa tình ngọt lịm lời ru
khi qua để vết mây mù giăng giăng
ngại ngần gặp mặt đêm trăng
khi tròn khi khuyết nhập nhằng nhiêu khê
tối trời lại sợ gốc đề
ma tình núp bóng dầm dề hanh không
ngập ngừng ra ngõ ngóng trông
chân ai tiến thoái cật không tới trời
yêu ngầm chẳng nói thành lời
nhởn nhơ cánh bướm lơi khơi dại khờ
hay tình là ảo là mờ
thử lòng nhau mãi duyên hờ hững duyên
lá vàng chở giấc mơ tiên
giọt thu chuốt lá thành miền tương tư.