<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-16 18:41:09Trương Bảo Ngọc>

Cứ Ngỡ Mình Quên
Cứ tưởng xa nhau rồi lần yêu vội
Trên chuyến xe về em cúi bước đi
Cứ tưởng một lần thôi hai ngã chia ly
Làm sao biết nửa đời mang buồn tủi
Cái hôm ấy em đi về thui thủi
Đã biết rồi không thể gặp lại nhau
Bao kỷ niệm xếp vào trong lòng ngực
Chừng ấy bao năm có lẽ phai màu ?
Em trở lại phố xưa buồn nao nức
Dấu yêu còn rạo rực góc đường xưa
Chập chờn nghe thương nhớ nói sao vừa
Con hẻm nhỏ ra bờ sông còn đó
Em trở lại chỉ nghe buồn ngọn gió
Thoáng bờ vai lọn tóc cũng xác xơ
Không bàn tay vuốt nhẹ nỗi đợi chờ
Màu thăm thẳm sợi tóc khờ đau xót
Giờ chỉ còn bài thơ em nắn nót
Một lần nào ghép lại khúc trăm năm
Nửa đời đi biết có được lần thăm
Hay rất vội trăng rằm rồi trăng khuyết
Gửi về nhau dòng chữ còn tha thiết...
TNB