Trích đoạn: DongSuoiNgot
THÁNG TƯ BUỒN.....
Tháng tư lại đến với quê tôi
Nắng đã hân hoan, đón đợi mời
Gió đùa tung tóc bao cô gái
Mây trắng giăng giăng tận cuối trời
Tháng tư về đã cho khơi dậy
Buồn thương xen lẫn những sầu cay
Cha đi biền biệt từ dạo ấy
Mẹ mỏi mòn trông, luống tóc mây
Tháng tư ngày giỗ bao người lạ
Vì lửa chiến chinh đã cuốn qua
Bao người nằm xuống chưa từ tạ
Hay thốt đôi lời ở chốn xa
Tháng tư về, kỷ niệm xa xưa
Bao trai trẻ đã chưa về đến
Tàu Tổ Quốc chưa hồi đậu bến
Còn nhọc nhằn chưa thể giữ yên
Mùa xuân tháng hạ trời trong quá
Chạnh nỗi lòng ta ở tháng tư
Bâng khuâng nhắc nhớ buồn trong dạ
Biết tháng tư rồi, có chóng qua…
lethutrang
16/4/2011

Tháng Năm Buồn
Có một tháng năm buồn ray rứt
Giọt nắng mùa xuân trả lại rừng
Chuyến xe nước mắt chan tình mộng
Đường về lạnh ngắt bóng người dưng
Có một tháng năm không mất nước
Không thù hằn trên những vết thương
Râm ran đau nhức từng đông lạnh
Hạ cũng buồn lây khắp nẻo đường
Có một tháng tư không sinh nhật
Chỉ là niềm nhớ với bâng khuâng
Tôi về bên ấy miền xa lắm
Cách một đại dương biển sóng ngầm
Có những tháng năm về nhắc lại
Chỉ để mình nghe chút đắng cay
Con tàu xa hút bờ hò hẹn
Tay trắng tay rồi gió cuốn bay!
Hồng Quế
Đồng cảm với bạn những tháng buồn ở trong năm, chắc Ngọt phải viết với Trang mỗi tháng một bài...
Nhưng không quên chúc nàng thơ một chúa nhật tươi hồng mới được à...
Ở đây,cũng xin cảm đồng với 2 Bạn DSngọt và LTTrang vài câu thơ nha. Chúc 2 bạn thơ luôn vui.
HTMỹ/11.(nhìn hình sinh thơ)
Quả tim nồng, từ cung đàn vươn thoát.
Mang nỗi lòng, gởi người nhớ, tặng cho.
Rời cơn mơ, lỡ quên mất, hẹn hò.
Còn khó gặp hơn người nơi viễn xứ.
*tháng 4.
"Biết tháng tư rồi, có chóng qua…"
lethutrang.
Tháng tư qua, đã cho nhiều nỗi nhớ!
Nghiến lặng thầm, chua xót ở lòng ta.
Thân cằn cỗi đếm tháng ngày việt dã.
Từng năm...một lần...biết lần tới..có thấy qua?
Chỉ là....mới nghĩ rằng bất tử?
Không ai hơn? Để thắm thía như vầy.
Dòng sông lạnh nơi quê nhà, dài đó..
Vẫn chưa dỗ lòng. cho mát nguôi ngoai!
Những điều cố quên, lại cứ nhớ mãi?
Mai rời xa, vô ngã, có thể phai.
HTM.
*tháng 5.
Có một tháng năm buồn ray rứt
Giọt nắng mùa xuân trả lại rừng
Chuyến xe nước mắt chan tình mộng
Đường về lạnh ngắt bóng người dưng
.........................
Hồng Quế
Sau tháng tư, nỗi buồn tiếp ray rức?
Lột chiến y, ta bỏ lại nơi rừng.
Gạc nước mắt, tạ từ, vụn vỡ mộng!
Cùng khoá, chung còng nhưng lại người dưng.
Còn gì nữa? Khi đổi thay, mất nước!
Rào ngục tù, hơn đau nhức vết thương?
Rừng hoang, gió núi ru từng đông lạnh.
Đếm lá vàng rơi, mơ tưởng thiên đường.
..............................
Tháng nhớ không quên, mãi gợi lại?
Gởi vào hồn thơ, bày tỏ đắng cay.
Vì lỡ trong mơ, nguyện lòng ước hẹn.
Hạc lên ngàn, tà dương đến, cuốn bay.
huỳnhthọmỹ
2011