Diễn Đàn » Khoa Học Phổ Thông

TƯƠNG LAI LOÀI NGƯỜI TRONG KHÔNG GIAN

0 trả lời, 704 lượt xem — Trang 1 / 1


Năm 1988 Hoa kỳ đã trở lại mạnh mẻ với các chuyến bay phi thuyền con thoi. Nhưng tương lai của loài người trong không gian thì thế nào ? Ðây là việc rất cần được chuẩn bị thật chu đáo vì nó quá tốn kém nên chúng ta không có quyền thất bại.
Cái mà mọi người cùng mơ ước, là gởi được người lên Hỏa tinh (Mars) và các vệ tinh của nó. Ðây là sự thám hiểm một thế giới không xa lắm, và dưới nhiều khía cạnh, Hỏa tinh rất gần giống với địa cầu. Hỏa tinh là một hành tinh nhỏ hơn và lạnh hơn quả đất, nhưng nó có một bầu khí quyển, những ngày với 24 tiếng và hai đầu băng giá. Nó cũng rất giàu bí ẩn với các lòng sông khô cạn mà trước đây có thể có nước chảy, và những núi lửa có thể đã từng phun phún thạch và một canyon rộng lớn, chứng tích sau cùng của một lớp võ hành tinh rất sôi động.
Tuy nhiên sự gởi một toán người lên Hỏa tinh rồi mang họ bình yên trở về được là một việc quá lạ lùng và rất ít có cơ sở làm được. Nếu Hoa kỳ hay Liên Sô muốn thực hiện thì phải huy động một nỗ lực vô cùng lớn lao. Dự án sẽ có nhiều hi vọng hơn nếu hai cường quốc nầy cùng chung sức lại. Dự án Hỏa tinh không còn trong tầm mức quốc gia nữa, mà là của toàn cầu. Sự cộng tác trên các địa hạt khác sẽ nhờ đó mà được mở đường : những vấn đề đặt ra cho chúng ta hôm nay là có tầm vóc quốc tế và cần đến những giải pháp vượt ra ngoài khuôn khổ một quốc gia.
Dù vậy, việc gởi một phái đoàn từ địa cầu lên Hỏa tinh là một hành động dũng cảm rất khó làm thêm được nhiều lần như việc đưa người lên cung trăng mươi lăm hay hai mươi năm trước đây : ngoài khía cạnh ngoạn mục ra, nó không mang lại lợi ích gì cụ thể.
Vì tương lai của chúng ta trong không gian, việc tuyệt đối cần thiết là phải lập một trạm xuất phát bên ngoài địa cầu, nơi không có khí quyển và hấp lực nhẹ hơn trên mặt đất.
Một cách hợp lý là khởi đầu bằng cách lập một trạm không gian lớn hơn và tiện nghi hơn cái đang có của Liên Sô*, một trạm có người thường trực làm việc luân phiên. Những bộ phận rời để kiến tạo các con tàu phi hành sẽ được đưa trước lên đây. Vì những con tàu hoàn thành xong từ quả đất thì phải cần đến một sức đẩy thật lớn mới đủ sức đưa lên không gian. Còn đưa những bộ phận rời lên trạm không gian thì ít tốn kém hơn. Sau khi được ráp xong trong không gian, những con tàu ấy sẽ cất cánh dễ dàng hơn nhiều, vì hấp lực của quả đất còn ít, hơn nữa, chúng còn thừa hưởng được cái năng lực bay trong quỷ đạo của trạm không gian. Chúng sẽ cần đến ít nhiên liệu nên chở được nhiều hàng.
Ði từ một trạm không gian như vậy, ta sẽ đến mặt trăng dễ dàng hơn và thành lập trên đó một nơi đồn trú thường trực. Nguyệt cầu là một kho tàng vô tận. Có thể dùng lực điện-từ (force électromagnétique) để ném những mảng đá của nguyệt cầu vào không gian. Việc nầy rất dễ làm trên mặt trăng, vì hấp lực trên ấy chỉ bằng một phần sáu (1/6) của địa cầu. Trong không gian, những mảng đá nguyệt cầu ấy sẽ được biến chế để cung cấp đủ loại kim khí, bê tông, pha lê, thủy tinh v.v.
Với những vật liệu nguyệt cầu ấy chúng ta có thể tạo dựng đủ loại kiến trúc trong không gian : nhà máy điện bắt năng lượng mặt trời rồi chuyển về quả đất, cơ xưởng dùng robot tự động khai thác đặc tính của không gian, những trại tập đoàn có thể chứa cỡ ngàn người sống trong điều kiện gần giống như trên mặt đất.
Một phần lớn của thế kỷ 21 sẽ dùng để thiết lập và cho vận hành các cơ cấu nói trên. Thế là chúng ta có được một căn cứ rất tốt cho phép đi vào không gian dễ dàng hơn trên mặt đất.
Những người sống trong trại không gian sẽ quen thuộc với cách sống ấy hơn là người trên địa cầu. Họ sẽ cảm thấy bình thường trong khung cảnh nhân tạo. Họ sẽ không để ý đến sự thay đổi hấp lực. Ho sẽ thấy việc phải lọc lại nước uống, không khí, biến chế tái dụng thức ăn là việc tự nhiên.
Khi những người không gian nầy bước vào một con tàu vũ trụ họ sẽ gặp một khung cảnh nhỏ hơn nơi họ thường sống, nhưng những đặc tính thì họ đã biết hết rồi. Cái mà người địa cầu không chịu nổi, thì chỉ là sự thoải mái dễ chịu cho những người quen sống trong trại không gian.
Ðược thích ứng hơn về mặt tâm lý để sống trong một con tàu vũ trụ, nên họ sẵn sàng hơn để băng vượt nghìn trùng không gian. Họ sẽ là những Phéniciens, những Vikings, những Polynésiens, những nhà thám hiểm phiêu lưu của tương lai. Trong thế kỷ thứ 22 họ sẽ băng vượt những khoảng không gian vô cùng rộng lớn hơn những trùng dương mà đám người phiêu lưu ngày xưa đã vượt.
Những đoàn công tác nối tiếp lên Hỏa tinh và các vệ tinh chỉ có thể xuất phát từ những trạm không gian như vậy. Cũng từ những trạm nầy các con tàu vũ trụ sẽ đi thám hiểm vòng đai các vẩn thạch, các vệ tinh của Mộc tinh (Jupiter), nói chung, tất cả thái dương hệ.
Và món quà thế kỷ thứ 23 dành cho họ là cái mục tiêu vĩ đại : những vì sao xa lạ.

LCR

* bài nầy viết lúc còn Liên bang Sô Viết, và chưa có trạm không gian quốc tế.
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0