Diễn Đàn » Phòng Tán Dóc

Thú cưng và bạn

15 trả lời, 1.673 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-22 14:49:02trieuam>
Quyết định lập topic này để xem ở Vnthuquan có bao nhiêu người yêu động vật [:D]

Đây là Tommy, được trieuam nhặt về một trưa nắng chang chang năm 2006, lúc đó còn nhỏ hơn cái nắm tay, nhưng rất là ngoan và biết nghe lời ( chắc là biết thân biết phận). Bé đi theo và bắt chước trieuam tất cả mọi thứ, kể cả việc leo mái nhà bằng ... thang ( dù bên cạnh nhà có 1 cây tùng rất to )

Rất tội nghiệp Tommy vì khi còn rất bé Tommy đã biết học ở nhà 1 mình khi trieuam đi công tác nước ngoài 2 tháng trời và lại đi, đi liên tục cả cái năm đó. Khi ở nhà được thì bé đã to thế này rồi [;)]




Cũng trong khoảng năm đó, bé buộc phải chuyển sang sống cùng 1 người dì trieuam vì papa trieuam mới vừa sau ca phẫu thuật, không thể để bé trong nhà vì sợ nhiễm trùng. [:(]

Bé bị shocked, yếu đi nhiều từ ngày bị chuyển đi. Gần nữa năm trời trieuam phải chạy qua chạy lại dỗ dành cho tới ngày bé quen chủ mới.

Bé mất vào tháng 02/2011. Lý do : miệt mài ngồi ở cây cột ngóng chờ chủ về ( chẳng biết bé chờ chủ mới hay chủ cũ vì chủ mới cũng thuộc dạng đi làm từ mịt mờ 6AM, và khi về nhà đã là 9PM), mặc cho trời nắng hay mưa nên đã bị viêm phổi mà mất [:(][:(][:(][:(]

Cho nên nhiều lúc... không phải mình muốn là được! Phải như 5 năm trước trieuam đừng nhặt bé về thì biết đâu bé đã có một cuộc sống khác [&amp;:]

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
TA ah! không biết có phải sự đồng cảm hay cùng cảnh ngộ hay không?
Năm 2006 QC đã phải giã từ 1 nàng chó đáng yêu, phải nói rằng nó gắn bó với QC suốt 6 năm trời ròng rả, kể từ lúc cậu QC đi trên đường quốc lộ và nhặt được nó mang về nuôi, hình như nó được chuyển từ trong nam ra ngoài bắc thì phải đi đến giữa đoạn đường miền trung không may bị rơi xuống từ trên xe tải.
Ban đầu QC ko thích nó lắm, trong nó thật xấu xí TA ah! lông màu vàng nâu, cơ thể thì run lật bật do đói lâu ngày, đi cũng ko vững. QC thấy vậy rất ghét, và lấy chân đá nó đuổi nó đi, không ngờ nó lang bang đến nhà người hàng xóm và cư ngụ đó lun. Cuối cùng QC cũng phải đi tìm zìa.
Thế là cuộc huấn luyện được bắt đầu, ban đầu làm cho nàng 1 cái "nhà" nho nhỏ, ấm áp, để có chổ trú thân, sau đến là vấn đề ăn uống. Cứ mỗi lần QC cho ăn là QC lại mang 1 cây gậy tiến lại sát bên miệng nó, nó chạy xộc lại ăn Qc lại đánh cho 1 phát,hjhj ko phải là ghét nó nữa đâu nha, nhưng làm vậy nó cũng sợ mình phết. Cuối cùng nó phải đi rón rén từng bước 1, và những ngày sau đó QC chỉ cần liếc mắt là nàng tự biết mình làm gì.
Đến lượt rượt đuổi chuột, cũng thế, y chang mèo zậy lun, nó đi lùng sục khắp nơi và tha về những chú chuột bóng bẫy và nhộng nhậy cho QC xem. Qc rất khâm phục nó và ngày càng yêu nó hơn, hàng ngày QC tắm gội cho nó sạch sẽ, nhớ lúc nó chuẩn bị thay răng sửa QC còn nhổ răng cho nó.
Máu chảy đầm đìa, QC bảo im lặng nó im ngay, có hôm QC tức giận la mắng nó kiểu như "giận cá chém thớt". Bảo nó cút đi ngay. Nó lập tức đi và biệt tăm đúng ngày thứ 3 mới thấy mặt ở nhà, lúc đó nhìn bộ dạng của nó rón rén lắm, QC bảo vào đây, nó vội nhẹ nhàng bước từng bước 1 tiến thẳng về phía QC.
Điều đặc biệt Qc ăn gì nó ăn nấy, ăn trái cây, ổi xoài, cốc, lê táo, mận...ăn đc tất...nhớ có lần QC bùn vì chuyện gia đình bỏ đi ngồi ở 1 nơi yên tỉnh nó tìm đến và khóc rưng rưng 2 giọt lệ như người vậy, nó kêu rên rỉ, QC biết nó hiểu mình còn hơn cả người thân mình, sự gắn bó đối với nó càng làm cho QC thêm yêu nó hơn, thương nó nhiều hơn, nhớ những lần trời lạnh căm căm, nó phải nằm ngoài hiên nhà, QC nằm ngủ ko yên vội chạy ra ngồi với nó 1 lúc và vuốt ve nó. Con chó nó cũng biêt tính người, biết tính chủ nó, nhớ có lần những người nào QC ko thích mà đến nhà là nó biết và phóng ra nhe răng định cắn cho 1 phát. còn ai QC yêu mến thì nó đối đãi ko khác gì QC.Hjhj
Câu chuyện về nàng chó của QC thật dài, dài lắm TA ah! Những lần nó sanh con, QC đều có mặt và hổ trợ nó ngay, những chú cún con của nó dể thương và khôn lắm, và Qc lại huấn luyện cho những thế hệ sau y hệt mẹ chúng nhưng ko có con nào bằng.
năm tháng trôi qua, thời gian 6 năm dài dằng dẵng cuối cùng cũng cướp mất nàng của QC. QC còn nhớ nó bị bệnh nặng, hình như là u gì ác tính ở cổ, tuy QC đã tìm mọi cách cứu chữa. Và buổi tối định mệnh đã đến với nó
Trước lúc nó chết, nó chạy lại quấn lấy chân qc, 2 hàng nước mắt dàn dụa. Liệu có ai tin được 1 con chó mà có tính cách y chang người vậy ko?
Hình như nó đang khóc vì từ nay nó ko được sống với QC, nó chết đi là 1 sự mất mát lớn đối với QC, QC mang nó đi chôn và hằng ngày mang những bông hoa ra mộ nó để lên. Thật tội nghiệp nó, bao nhiêu kỷ niệm làm sao QC có thể quên được, những ngày vui buồn cùng nó QC đã trãi qua, thế đấy!
Từ đó đến nay QC ko có can đảm để nuôi thêm 1 con chó nào khác nữa. tại vì nó luôn chiếm vị trí số 1 trong số những con vật QC nuôi, ko những thế nó là người bạn của QC, những lúc buồn QC khóc và bên cạnh QC lúc nào cũng có nó....................
Trên đây là những dòng tâm sự của Qc về 1 con chó mà ko khác gì mới tommy nhà triều âm là mấy.
Buồn nhiều phải ko triều âm, TA còn có hình ảnh về TM mà giữ còn QC chỉ còn vài chiếc lông[&amp;o][&amp;o]
 

Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

Đăng nhập để trả lời
0
Không ngờ QC có một chú chó khôn như vậy.

Người ta vẫn thường bảo :" Càng hiểu thêm 1 con người, ta càng yêu thêm 1 con vật " có lẽ là như vậy.

trieuam cũng có 1 con chó lai beagle rất xinh, tên Misa. Từng móng chân cứ đỏ hồng như hạt lựu, lông có 3 màu trắng, vàng và đen, tai cụp, đuôi dài đẹp như đuôi ngựa.
Lông Misa phần trắng thì ánh bạc, phần vàng thì ánh vàng. Khi nó ngồi im thì người ta cứ tưởng là chó bông [:D]

Hình thì phải đi kiếm và scan lại mới có được.

Duyên số để nó đến với trieuam cũng rất ngộ. Năm đó chủ nó là một ông chủ lớn ở Mạc Thị Bưởi, Sài Gòn, vì vỡ nợ nên bị chính quyền bắt, thế là 3 anh em nhà nó gồm nó, 1 chú chihuahua, 1 chú xù Bắc Kinh được chuyển lên Đà Lạt. Lúc nhìn thì trieuam đã thích rồi, nhưng sau đó ba trieuam mang đi cho người khác hết. Cô trieuam lấy con chihuahua ( tên Misi), con xù thì 1 ông chủ hãng gạo rinh mất. Cuối cùng chỉ còn nó chả ai thèm lấy vì nó hơi to con.

Thế là trieuam được nuôi.

Nó khôn lắm, bị ba trieuam la : " Đi xuống nhà sau ngủ !" là đi ra nhà sau, nhưng khuya khi ba trieuam ngủ say thì len lén chạy lên lầu, chui tọt vào giường trieuam mà ngủ [:D] Sáng gần tới giờ ba trieuam tụng kinh thì nó chạy xuống, nằm trước cửa bếp... chờ ba trieuam xuống, đưa cái mặt thảm não ra [8D]

Misa cũng giống như nàng chó của QC vậy, bắt chuột rất là giỏi, nhưng nó lại không mang về " tặng " cho trieuam đâu[X(] mà là bắt sống, đem dìm xuống nước.

Sau này do ba trieuam ăn chay, Misa lại thích chạy băng băng ngoài đường để rượt những con chó to hơn, mấy con bec-giê ý nên ba trieuam đem cho người khác vì sợ nó không bị xe cán chết thì cũng bị chó cắn chết.

Vậy mà 1 năm sau trieuam lại gặp nó ở cách đó 5 dãy phố, lại mang về và ba trieuam lại cương quyết mang đi cho ...

Nó sang nhà chủ mới thì hung hăng lên hẳn, cắn cả chủ mới, giựt dây xích chạy về nhà mấy lần. Cuối cùng hình như người ta lại bán nó đi đâu rồi chẳng biết [:(]


Khi còn bé thì có con mèo trắng hàng xóm ( lớn rồi) bị chủ nó mắng hoài nên nó sang nhà trieuam. Bà chủ nó la lên : " Qua đó thì ở luôn đi !" Vậy mà mèo trắng ở lại thiệt. Cuối cùng nhà trieuam phải nuôi nó, nhưng khi đi toilet thì nó chạy về nhà cũ mới ghê [:D]
Sau này khi nó bị trúng bả chạy về nằm ư ư.... Cả nhà canh nó rồi thiu thiu ngủ, trước khi nó đi thì hình như nó xuất hồn ra, đi lại chỗ ba trieuam chạy vòng quanh, kêu meo meo vài tiếng làm ba trieuam giật mình tỉnh giấc thì nó meo lên tiếng cuối cùng rồi đi luôn [:(]

Sau con mèo trắng, trieuam có con mèo Mark Ken màu đen, nó giữ nhà rất tuyệt, chẳng con chó nào là nó sợ cả. Vậy mà sau này ba trieuam cũng đem cho vì nó đẻ nhiều quá. Nhớ lần đẻ đầu tiên của nó thì trieuam vừa đi học về lúc 7pm, lao vào đỡ đẻ cho nó luôn. Lứa đầu mà nó đẻ tới 9 con - khiếp không ? Và nuôi khoẻ hết cả chín. Nó chẳng cho ai động vào nó cả, chỉ trừ trieuam thôi.
Khi nó đẻ lứa thứ 5 thì ba trieuam mang cả mẹ lẫn con cho 1 gia đình có 1 trang trại ở khá xa. Vậy mà nó cũng tìm về nhà được, ba trieuam lại nuôi 1 thời gian, nó lại đẻ. Lần này thì ba trieuam quyết định đem cả mẹ con nó vào tận 1 ngôi chùa sâu trong núi để tặng các sư. Và chắc xa quá nên nó đã không tìm được đường về. Chắc là nó đã có một cuộc sống an lành hơn với thiên nhiên hoang dã.

Động vật nào cũng vậy, ta yêu thương nó - nó sẽ đáp lại bằng cả trái tim, không so đo tính toán bao giờ.

QC thật sự không muốn nuôi thêm 1 con pet nào khác sao ?

Trieuam đôi khi cũng nghĩ giống QC vậy, mình nuôi và yêu thương nó nhưng thật sự không đủ can đảm khi nhìn vật yêu thương của mình từ giã cõi đời/ bỏ mình ra đi. Nhưng cứ nghĩ ngược lại, nó đã có duyên đến với mình, thời gian nó sống với mình mình cũng đã đối đãi trọn tình trọn nghĩa, và khi nó đi nghĩa là nó đã hết duyên số với mình, nó sẽ bắt đầu 1 kiếp sống mới tốt đẹp hơn. Còn mình vẫn phải tiếp tục cuộc sống, mình vẫn cần 1 người bạn và đâu đó ngoài kia vẫn còn những chú chó/mèo hay 1 loài thú nào đó cần sự yêu thương của mình ..... Vậy tại sao QC không bắt đầu nuôi 1 chú chó khác nhỉ ? Hoặc giả như không nuôi chó nữa thì có thể chuyển sang nuôi thỏ như trieuam nè [:D]


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Người ta hay nói "Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo". Chúng ta cũng thấy chó trung thành, dễ thân. Nhưng hôm nọ vào topic "những loài hoa đẹp" của Cà na, có 1 bài báo về chú chó ở Nhật, những năm 1945 gì đó, thì quả thật bất ngờ, nếu không thấy cái tượng thì nghĩ truyện bịa.
Chuyện kể về chú chó đi theo chủ mỗi ngày, ông chủ lên xe điện đi làm thì nó ngồi ở nhà ga chờ chủ về. Ngày nào cũng vậy. Cho tới lần chủ đi làm và bị bệnh, chết ở chỗ làm. vậy mà chú chó cứ ngồi đợi mãi. Hình như cả chục năm rồi già yếu rồi chết ở sân ga. NGười ta biết chuyện nên hay cho đồ ăn, khi nó chết thì có người đúc tượng đồng ở sân ga. TRong chiến tranh Nhật trưng dụng kim loại để chế vũ khí nên nung chảy tượng nó luôn. Sau này người ta dựng 1 tượng mới còn tới bây giờ.
Đọc cứ như cổ tích nhỉ?
 
Nhà LT ngày xưa cũng nuôi 1 con, LT chẳng nhớ kỷ niệm gì nhiều, chỉ nhớ thỉnh thoảng bắt con chó lên cân xem ai nặng cân hơn, ai mau lớn hơn. Sau này thì bị trộm mất, từ đó không nuôi con gì nửa. 
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-24 05:58:02trieuam>
Trích đoạn: lang thang

Người ta hay nói "Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo". Chúng ta cũng thấy chó trung thành, dễ thân. Nhưng hôm nọ vào topic "những loài hoa đẹp" của Cà na, có 1 bài báo về chú chó ở Nhật, những năm 1945 gì đó, thì quả thật bất ngờ, nếu không thấy cái tượng thì nghĩ truyện bịa.
Chuyện kể về chú chó đi theo chủ mỗi ngày, ông chủ lên xe điện đi làm thì nó ngồi ở nhà ga chờ chủ về. Ngày nào cũng vậy. Cho tới lần chủ đi làm và bị bệnh, chết ở chỗ làm. vậy mà chú chó cứ ngồi đợi mãi. Hình như cả chục năm rồi già yếu rồi chết ở sân ga. NGười ta biết chuyện nên hay cho đồ ăn, khi nó chết thì có người đúc tượng đồng ở sân ga. TRong chiến tranh Nhật trưng dụng kim loại để chế vũ khí nên nung chảy tượng nó luôn. Sau này người ta dựng 1 tượng mới còn tới bây giờ.
Đọc cứ như cổ tích nhỉ?

Nhà LT ngày xưa cũng nuôi 1 con, LT chẳng nhớ kỷ niệm gì nhiều, chỉ nhớ thỉnh thoảng bắt con chó lên cân xem ai nặng cân hơn, ai mau lớn hơn. Sau này thì bị trộm mất, từ đó không nuôi con gì nửa. 


Chó Akita đấy, nổi tiếng về lòng trung thành.
Đó là chuyện có thật và đã được dựng thành phim ( 1 bộ do Nhật sản xuất, 1 bộ do Hollywood làm), tên film là Hachiko Monogatari hoặc là Hachiko - A Dog's Story LT có thể search trên youtube để xem bản có English subtitles

P/S : xem xong nhớ đừng có nhè nhé !!!


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Có cả phim àh, để hôm nào rảnh sẽ xem. cảm ơn trieuam.
Nếu rất cảm động thì đợi khi nào có bạn gái bên cạnh, xem rồi cùng khóc cho vui. 
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
ôi, phim này ko thể coi cùng bạn gái mà phải coi cùng papa [:D]

Lý do : chú chó Hachiko được người cha mang về từ Akita trong mùa đông, chỉ để làm quà tặng cho cô con gái ( phải đặt từ khi chó còn trong bụng mẹ vì là giống hiếm). Ai dè, khi chú chó được sinh ra, được chuyển về Tokyo thì cô gái đó có bạn trai [:D] Cô ta quay ngoắt 360 độ, ko thèm để ý tới chú chó ...

Thế là chú chó trở thành bạn của người cha - vốn là 1 giáo sư đại học. Ông ta chăm sóc, dạy dỗ nó ( trong khi toàn gia đình từ người vợ, con, người làm ... ) đều chỉ coi Hachiko như 1 chú chó. Ông ta coi Hachiko còn hơn cả 1 đứa con. Ngày cô con gái sinh đứa con đầu lòng mang về, ông cũng chẳng thể hiện sự quan tâm, chỉ lo cho Hachiko.

Trong gia đình chẳng ai là người chịu khó mưa gió cũng lặn lội ra ga đón ông đi làm về mỗi ngày, trừ Hachiko.

Ngày ông mất, Hachiko cũng linh cảm được nên nó không cho ông đi làm nhưng ông vẫn cứ đi, thế nên mới xảy ra bi kịch.

Thật ra thì không phải Hachiko được thần thánh hoá quá thể như mọi người đều nói về nó.
Nó là 1 chú chó trung thành, nó trung thành với ai yêu thương nó. Cả thế giới ( tức là gia đình nó đang sống) chỉ có mỗi 1 mình ông giáo sư là thương yêu nó. Ngày ông mất, bà vợ bán nhà đi và chuyển về quê ở, người chủ mới ko thích chó. Nếu có Hachiko họ ko mua nhà, Hachiko được 1 người bạn cũ của giáo sư mang về nuôi, sau đó ông ta cũng bị đột quỵ mà mất. Bà vợ lại phải bỏ xứ về quê ( phụ nữ Nhật xưa họ thường ko có đi làm, kinh tế hoàn toàn phụ thuộc vào chồng). Những nơi có thể đi về đều bị người ta xua đuổi, chỉ có nơi sân ga - nơi mà ngày ngày Hachiko đứng đợi ông chủ cũ là chẳng ai xua đuổi nó cả.

Sau này bà vợ ông giáo sư đọc báo Asahi thấy nói về Hachiko nên quay lại Tokyo để tìm nó. Bà ko còn nhà nữa, phải ở trong 1 quán trọ - Hachiko lại thấy bà ngồi nói chuyện với chủ nhà trọ như lúc bà bỏ nó lần trước ( dù nội dung ko phải vậy, nhưng chó làm sao hiểu được hết con người nói gì ), thế là nó cho rằng bà ta sẽ lại bỏ nó nên tìm cách bỏ đi và Hachiko đã quyết định nơi ở của nó thuộc về sân ga.

Phút cuối nó cũng đã đợi được người chủ cũ - ông giáo sư đến đó nó, nó hạnh phúc nhảy vào lòng ông và cả hai cùng hạnh phúc ở trên thiên đường - cũng vào 1 ngày mùa đông lạnh giá.

Thế đó, LT xét thử coi có thể ngồi cùng bạn gái mà coi phim này ko ?

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Lần này là lần thứ 3 QC đăng bài viết nhưng không thành công,
Bực mình quá, viết dài dòng, định chia sẽ với TA về 1 con parrot.
Nhưng sợ viết nhiều quá đến lúc nhìn lại thấy những dòng chữ mình "mất tích" đi đâu.
Hachiko - A Dog's Story - bộ phim này Qc đã từng xem rồi, nói chung cảm động đến [:(][:(]. Hông những xem 1 lần mà còn mấy lần ấy chứ!
 
TL mà xem chắc ngồi cạnh bạn gái bờ vai áo ướt hết[:D][:D]
 
TA ah! Quả là QC ko thể quên đc con chó của mình, Hồi đó QC đặt cho nó 1 cái tên là Rickety, hay gọi tắt  là ric tại do người nó ốm yếu và còm nhom quá.hjhj[:D] giờ muốn nuôi 1 con như vậy e là hơi khó, nó chiếm quá nhiều tình cảm đối với QC.
Định nuôi thỏ như TA ấy, nhưng ổng sếp bảo, QC sức khỏe yếu nuôi thỏ phải chăm sóc cực lắm, đi đâu ko thể mang theo được, chi bằng nuôi lấy con sóc. Mà sóc thì nghe cũng thú vị đáo để. Ông sếp kể hồi xưa ổng đi học ở trọ có nuôi 1 con đi đâu nó cũng nhảy lên vai nên việc đưa nó đi đâu thật dể dàng, ngược lại thỏ hơi khó,cho nên khuyến kích QC nuôi sóc, đang "đặt hàng" cho bạn làm ở bên ngành kiểm lâm, ko biết có hay không.
 
Nhiều lúc thấy cuộc sống mệt mỏi định rủ bỏ tất cả đi đâu đó cho nó nhẹ nhàng, lên chùa chẳng hạn.
 Nếu có 1 con vật làm bạn chắc hẵn sẽ có sự thay đổi trong suy nghĩ.
Khi nào có dịp gặp TA, học hỏi vài kinh nghiệm nuôi thú xem sao[:D][:D]
 

Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

Đăng nhập để trả lời
0
Phim cảm động...thôi để dành khi nào có con thì cho nó xem cùng, vừa giáo dục luôn, lưỡng tiện [:D]
 
Hôm qua LT xem 1 phim cũng hay, mới xem có 1/2 àh. Tối nay giải quyết nốt. Phim về tình cảm cha con trong gia đình, phải nói nhẹ nhàng mà lại hiện thực trong đời sống. Mai rảnh LT sẽ giới thiệu cho mọi người tìm xem.
 
KHông biết mọi người có phim nào ưng ý không? Vào mục điện ảnh review để chia sẽ. LT ít xem phim vì không biết cái nào nên xem, chỉ khi nào có ai giới thiệu lại tìm xem thôi. Nên chờ mọi người review thì mình xem ké [:D]
Trieuam còn bộ nào nửa không?
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-26 16:22:33trieuam>
@ QC : đôi khi bị trục trặc như vậy, mất bài bực mình lắm. TA đối phó bằng cách luôn mở thêm 1 file word bên cạnh, viết gì trong diễn đàn, trước khi bấm nút " Gởi đi" thì copy, paste vào bên file word. Khi nào bài đăng thành công thì xoá, như vậy vừa an toàn vừa đỡ bực mình.
TA thì chưa nuôi loài có lông vũ bao giờ, nhưng lần trước có thấy 1 con vẹt màu trắng tinh ( y như trong phim ) đẹp lắm, nhưng không dám rinh về vì sợ mình không có kinh nghiệm nuôi thì làm nó chết tội nghiệp.

Hình như vào khoảng tháng năm phim chú vẹt Rio ( tên tiếng Anh là " Rio" ) sẽ được công chiếu đấy. TA đã stick vào trong danh sách phim nên đi xem rồi.

1 April này thì phim HOP ( 1 chú thỏ biết hát nhạc Rock, nhảy Rap, và đặc biệt là ị ra kẹo Tommy [:D]) và phần tiếp theo của Cướp Biển Carribean ( có phiên bản 3D)

Chùa chiền thoáng nhìn thì thế chứ nội tình bên trong cũng phức tạp lắm QC ơi.
Nếu trong tâm có Phật thì Phật luôn ở bên ta, không nhất thiết phải lên chùa đâu. Thay vì lên chùa, xong phong vào trại trẻ mồ côi chăm sóc các em bé thiếu tình thương trong đó còn hay hơn đấy.

Đồng ý với sếp QC, nuôi sóc tốt hơn là thỏ, nhưng QC phải nuôi khi sóc chưa mở mắt, chịu khó đút sữa cho nó thì lớn nó mới theo người. Sóc rừng lớn khi về ko bao giờ thuần được đâu. Hoặc là QC có thể nuôi 1 em sóc bay xinh xinh, mắt to tròn, lông mượt như nhung, mũi ươn ướt hồng hồng, buồn thả ra em ấy sẽ bay lòng vòng trong nhà cũng rất vui
@ Lang thang : TA thì khoái phim thiếu nhi, hoạt hình, phim hài, phiêu lưu mạo hiểm, trinh thám, ít coi phim tình cảm gia đình lắm , phải có ai rủ thì mới đi xem.
Phim nào thích thì khỏi cần ai rủ TA cũng tự lết đi xem 1 mình [:D]
Giống lần trước khi luyện bộ Prison Break, ngồi thâu đêm suốt sáng mà khi đi làm vẫn không thấy kiệt sức tí nào mới ghê ...

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
QC: khi gõ bài xong rồi gửi, nếu nó bị lỗi hiện màn hình xanh vào bảo phải đăng nhập. KHi đó QC cứ để màn hình xanh đó, quay lại trang chính thoát ra, sau đó đăng nhập lại bình thường.
Rồi quay lại màn hình xanh kia, nhấn phím F5, sẽ gửi lại thành công, khỏi gõ mất công hén.
 
Toa này trị bệnh mình đã đăng nhập mà nó nói chưa đăng, nếu gặp bệnh khác thì toa khác nhé[:D]
 
@LT hỏng khoái xem rạp lắm, dù xem màn hình to rất thích. Mỗi tội làm biếng, thích nằm trong nhà xem vẫn thấy đã lắm. Ngày xưa có thằng bạn học chung từ Bắc Phi mới qua, 2 thằng đều chả có bạn nên hay "cặp kè" đi xem, giờ nó chuyển về Nova Scotia nên 1 mình làm biếng.
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
Vào đây lại cảm ơn AT và LT lần nữa.[:D][:D]
 Cái bệnh Lt và TA nói QC có gặp mấy lần rùi ấy. Nhưng bấm F5 thì nó trở như củ.
 Tự nhiên hôm vừa rồi đang ngồi chăm chú viết bài, dài thiệt là dài, nhìn lên thấy nó biến đi đâu còn mổi khung trắng, tìm mãi ko ra, chắc đụng phải nút gì. lặp đi lặp lai 3 lần giờ thì cẩn thận hơn.
 Có lần Qc cũng phải viết nháp ra ở word xong mới dám copy paste vào đăng bài ấy chứ.
TA ah! Loài sóc bay nghe lạ nha, thấy sóc tự nhiên nó bay rồi nhưng chỉ trên ti vi thôi còn ngoài đời chưa thấy. Ko biết nó bán ở đâu? TA biết chổ nào ko giới thiệu cho QC biết với?
Nghe đến sóc bay tự nhiên có hứng [:D][:D]. Nuôi 1 em để lúc nào buồn thả ra xem nó bay thế nào?[:D]
Chắc là thú vị lắm, còn sóc ở rừng thì nuôi khó thuần phục lắm, mà chúng lại nhát nữa đâm ra chắc mất nhiều thời gian, dạo này đang rảnh. người ta nói "nhàn cư vi bất thiện" mình rảnh nhiều đâm ra cứ nghĩ lung tung, hết chuyện này đến chuyện kia đâu giám than ai. Thấy uể oải muốn được yên tỉnh, quay đi quẩn lại muốn lên chùa, nhưng nghe TA nói chùa chiền cũng phức tạp Qc thấy cũng đúng. Chùa còn hơn cả ở nhà. Hôm bữa đi chùa mà thấy thầy trên chùa "ăn" tiền còn nhiều hơn ăn cơm. Trong chùa thực ra cũng có xung đột, lũng đoạn mà mình chưa rỏ. Thế nhưng vẫn muốn đâm đầu vào là sao ko biết? ko biết có duyên nợ gì không chứ QC cứ định cho mình nếu đến 30 tuổi QC ko "xuất giá tòng phu" thì phải tìm đến nương nhờ cửa phật. Quyết ko ở vậy mang tiếng ế chồng[:D][:D]hjhj. Nhưng vào ở đó xuống tóc đi tu ở trong cũng dài dài, đến dịp muốn về thăm nhà chắc gia đình ko đón khi thấy mình với bộ dạng quần dài áo dài, mang túi xéo,tay cầm chuổi hạt,... mọi người thì nhìn với ánh mắt khác thường, vì ko biết lý do mình lên chùa là sao?....
Mệt nhỉ? nên còn có cánh nào khác hay hơn ko? Vào trại trẻ chăm sóc lủ nhỏ ư? đúng là chiêu này hơi được đó TA. Qc vốn yêu trẻ nhỏ và chúng nó cũng mến QC lắm, mình mà thương nó chắc nó cũng thương mình thôi. Nhưng vẫn ko thấy ổn lắm...
Tóm lại đang bình thường tự nhiên có ý nghĩ đó ko biết rồi sẽ thế nào? Người thân mà nghe được chắc chửi cho 1 trận phải biết[:)]
 

Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

Đăng nhập để trả lời
0
Biến mất khung coi chừng bấm nhầm phím gì đó?
Nói chung bệnh hay gặp là máy tự logout. LT thì không gặp lỗi như vậy, nên vấn đề có lẽ do máy tính ở nhà.
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-28 09:32:18trieuam>
@ QC : Sóc bay hay còn gọi là Sugar Glider là con này nè





Hàng ở Thế Giới Thú Cưng này bán ok lắm, nhưng QC ở vùng nào, hình như trieuam biết là họ cũng ship đi hết các vùng.

Ở SG thì có Thế Giới Thú Cưng và Oh My Pet ở Huỳnh văn Bánh bán.

link của TGTC nè : http://hamstervn.net/diendan/showthread.php?t=19822

30 là tuổi đẹp nhất của đời người, phải tận hưởng chứ QC [;)], kệ người nhà đi, họ nói nhiều nhưng đâu có quyết định được cuộc đời của mình, chịu khó nghe tai bên trái cho qua tai bên phải thế là xong mà.

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
@ TA: Nhìn con Sugar Glider hơi giống con dơi nhỉ[:D]?
QC cũng ở vùng Đông Nam Bộ này thui, nếu có dịp xuống SG nhất định QC sẽ tìm mua xem sao. Nhưng nhìn vẻ bề ngoài nó không được dể thương bằng sóc rừng hen.
TA ah! Đời người suy cho cùng cũng chỉ được vài chục năm vậy mà phải sống, phải nghĩ bao nhiêu chuyện... đâm ra nãn lắm.
Thôi đến đâu hay đến đó, nghĩ cho lắm cũng từng đó, ko nghĩ cũng từng đó, thôi thà yên thân cho nó khỏi tổn thương chất xám.[8|] Đành tùy duyên phận.
Hôm bữa ở cơ quan có anh kia nuôi con sáo, trời! nó wậy như gì lun, đến bữa ăn còn nhảy vào phá đám, "trời đánh tránh miếng ăn" nên QC thấy ghét. Cũng may nó sổng lồng đi mất tiêu rùi. mà cũng tại cưng chiều nó chứ ko nhốt vào lồng thì đâu có chuyện gì.[8D]MÀ biến mất thế lại càng hay.[:D]. Mình thích những gì mình nuôi chứ người khác nuôi lại thấy ghét ah![:D][:D] hơi ích kỷ phải ko nà!
 

Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

Đăng nhập để trả lời
0
Con này là con trong film Kỷ Băng Hà ( Ice Age) đó QC.
Trong film đó chỉ thích có mỗi cái con này [:D]

Sóc thấy cũng dễ thương mà hong hiểu sao nhìn xa xa thì giống... chuột quá
trieuam ko ưa mấy con chuột lắm...

Hồi trước tính nuôi sóc, nhưng sau đó thấy con sóc thiệt là đổi ý rồi... nhảy loi choi lóc chóc, lưỡi thì dài như rắn... ghê lắm

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0