Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Tôn Nữ Thị Hạnh

120 trả lời, 19.692 lượt xem — Trang 4 / 5
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-25 13:30:19tonnuthihanh>

KHÔNG TÌNH

Nào đâu chỉ có ở trên đời
Cuộc sống vạn lần đến đẩy trôi
Hạnh phúc chưa khi về vẽ nét
Mà lòng hy vọng lại buông xuôi

Nào đâu cánh gió ở lưng trời
Xua lạnh theo cùng với sóng khơi
Chỉ thoáng chút cho lòng tỉnh giấc
Biết rằng đông có lúc chơi vơi

Nào đâu người ấy nói còn yêu
Là mộng bay cao ước lắm điều
Bỗng chốc niềm mơ như nổi dậy
Thế nên đau đớn chất thêm nhiều

Nào đâu mây lãng đãng xa bay
Là đẩy nhớ nhung kệ tháng ngày
Cứ mộng để rồi như bọt sóng
Ầm ào đôi chút bỏ đi ngay

Nào đâu nghĩ ngợi cõi hồng trần
Chẳng níu cho mình một chút xuân
Mà thả lệ buồn vương ánh mắt
Bởi tình không có để làm thân

tonuthihanh
Đăng nhập để trả lời
0
QUÝ TỴ ĐẦU XUÂN

Ai than... Kêu than!
Đầu xuân mai thẳm rộ vàng
Trời xuân dịu mát thanh nhàn
Nét xuân tình lan tỏa tràn lan...

Ai than... Kêu than!
Lời thơ rũ héo úa vàng
Giọng thơ tự thán bẽ bàng
Đưa thơ vào thống khổ trần gian...

Ai than... Kêu than!
Niềm đau tiềm thức dâng tràn
Niềm đau sông nước tương tàn
Ngỡ xuân về... Đau... Hết còn đau!

Ai than... Kêu than!
Này xuân! Có xúc động lòng
Này xuân! Xin trải cho đồng
Để xuân này...xuân đó... đều xuân

Ai than... kêu than!
Cùng trong thiên thể vận hành
Cùng trong nhịp bước thăng trầm
Sống vươn mình buông xả hờn căm

Ai than... Kêu than!
Này em! Xuân xuất tự lòng
Này em! Xuân mãi tươi nồng
Chúc xuân này... xuân đó... đều xuân!!!

lãngthi
hạuydi

Xin được chia xẻ vài cảm nghỉ đầu xuân nha!
Chúc bạn an vui
Đăng nhập để trả lời
0
BƯỚC QUA

Rồi một ngày, tôi cất bước ra đi.
Chẳng nhìn lại. Ngẩng cao đầu dấn tới
Anh giờ đây rất xa tầm tay với
Chuyện chúng mình khôn thể nói màu yêu

Rồi một ngày, lạnh lẽo lẫn liêu xiêu
Vần vũ mãi trong tâm hồn cô độc
Tôi đứng yên, nghe từng cơn gió thốc
Thấy tim mình say sóng mảnh hồn trinh

Rồi một ngày, trên trang giấy trắng tinh
Chữ ly biệt, viết gửi người ở lại
Bước chân đi vào chân trời xa ngái
Tôi làm gì cho phải? Cuộc đời ơi!

Rồi một ngày, thương nhớ trở về phơi
Bao niềm nỗi, vợi vời trong tâm tưởng
Dưng cúi mặt, lắng nghe từng âm hưởng
Đã một thời xé nát trái tim tôi.

tonnuthihanh
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
TÔI TRỞ VỀ
 
Tôi trở về với cõi nhớ riêng tôi
Và say giấc mơ hồng ngày xưa cũ
Hạnh phúc hay đau buồn lòng có đủ
Nên từng đêm tự ru ngủ cho mình
 
Tôi trở về với thanh thản lung linh
Nhìn kỷ niệm, thấy nghĩa tình ảo mộng
Hết thao thức, trong cõi lòng sáo rỗng
Giấc ru êm, phiền muộn hóa xa vời
 
Tôi trở về, về tìm lại chính tôi
Mơ với ước... hết rồi, trong tâm khảm
Lối cô đơn, hình như đang trải thảm
Đón chân quen, bóng lẻ quạnh hiu này
 
Tôi trở về, níu lạnh lẽo chua cay
Mời làm bạn, rủ đêm ngày kể chuyện
Rằng: xưa ấy, đã từng qua bất biến
Rằng: hôm nay, ngụy biện khó phơi bày
 
Tôi trở về, dẫu biết đến ngày mai
Người quay mặt, và lạnh lùng chối bỏ
Trời vẫn sáng, mây vẫn bay đây đó
Có hề chi, mà chẳng tỏ đôi lời...
 
tonnuthihanh
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.05.2013 14:27:14 bởi tonnuthihanh>
 
 
 
GỌI NẮNG
 
Nắng ghé qua thềm hôn tóc tôi
Thầm thì gió bảo: chắc yêu rồi?
Mây ngờ nghệch ánh màu nhàn nhạt
Hy vọng nghĩa tình chẳng buông trôi
 
Nắng thoáng đậu vào ánh mắt xa
Dõi ai đã dấn bước sơn hà
Lòng mong rồi đợi người về tới
Sum họp vui vầy, ta với ta
 
Nắng gọi hoàng hôn xuống thật nhanh
Cho vầng trăng nhỏ chiếu qua mành
Lạnh lùng gối chiếc trông sương phủ
Ngẫm thấy duyên đời quá mỏng manh
 
Nắng hỡi hong vào cõi nhớ thương
Ấm lên niềm mộng dẫu vô thường
Tháng ngày lặng lẽ mình ta vẫn
Mòn mỏi đợi người xa cố hương
 
Nắng hãy về và thắp sáng lên
Sưởi từng tâm sự đã mông mênh
Cho lòng ta dậy niềm hy vọng
Rằng tấm chân tình đã đến bên
 
tonnuthihanh
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
GIỜ THÌ

Giờ thì chỉ có một mình ta
Phía trước, đàng sau, nắng nhạt nhòa
Có lẽ chiều nay trời hạ tủi
Bởi vì con gió chẳng thèm qua

Giờ thì chỉ đọng lại trong ta
Một chút luyến lưu kỷ niệm ngà
Một thoáng bâng khuâng rồi chợt nhớ
Những ngày hạnh phúc đã hoài xa

Giờ thì lầm lũi bước chân côi
Tâm sự đầy vơi, đứng lại ngồi
Dằn xé cõi lòng thêm lạnh giá
Đêm trường thao thức chỉ mình tôi

Giờ thì xếp lại nghĩa tình xưa
Gói ghém nhớ thương, mộng mị thừa
Ta ném biển xa, quăng núi thẳm
Mong rằng ngày cũ chẳng đòng đưa

Giờ thì mơ rộng bánh xa quay
Ta muốn bước xa lối cũ này
Kỷ niệm ngày nào gây xót buốt
Xin đừng trở lại với hôm nay

tonnuthihanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.05.2013 06:36:29 bởi tonnuthihanh>
 
 
 
ĐƯỜNG TA ĐI

Đường xa ngái ta còn gì giữ lại
Chút tin yêu hay quay quắt riêng mình
Nào biết tình đã chẳng đẹp lung linh
Mà hỉ nộ cuộn cuồn như bão tố

Đường xa lắm, lại nhiều cơn mưa đổ
Và bão giông ham hố rủ nhau về
Trời đầy mây, những dòng lệ lê thê
Tuôn lã chã, lòng não nề chua xót

Đường ta bước cứ ngỡ là mật ngọt
Có ngờ đâu cay đắng bọt bèo qua
Bởi trót tin tình ấy đẹp ngọc ngà
Giờ mới hiểu chẳng thiệt thà mở ngỏ

Đường ta bước vẫn nhiều hoa phượng đỏ
Nhưng tin yêu đã tăm tối vô cùng
Những dối gian, người đã gửi cho dùng
Và kỷ niệm cũng về chung một lối

Đường lãng quên, ở nơi đâu, xin tới
Ngả yêu thương mong ngược hướng của người
Lối mộng mơ cũng trả hết cho đời
Ta quay gót, không một lời than thở

Đường tương lai mịt mờ tình yêu mở...

tonnuthihanh
Đăng nhập để trả lời
0
CÓ ĐÔI LÚC

Có đôi lúc, lặng thầm ngày xưa ấy
Mãi chênh chao, đưa đẩy tận tâm hồn
Rằng thôi yêu, ai người trả nụ hôn?
Từng say đắm đã dập dồn mộng mị

Có đôi lúc, bão tình cuồng trong trí
Những xót xa, hình như chỉ mình ta
Chân bước đi, xa biệt một mái nhà
Trong sương gió, cánh hoa tàn rũ rượi

Có đôi lúc, pháo hồng xưa, ngày cưới
Bỗng trở về, hiển hiện với hồn côi
Tôi nhớ ngày, hai đứa đã sánh đôi
Nay li biệt, tạ từ rồi thương nhớ

Có đôi lúc, ngẫm duyên mình lỡ dỡ
Hỏi thầm anh, tình yêu vỡ vì đâu?
Đến với nhau,vượt qua mấy giang đầu
Sao giờ phải, tháng ngày sầu lạnh lẽo?

Có đôi lúc, thắm tươi rồi hoa héo
Nhưng trước tiên, sẽ nở đẹp vô ngần
Cuộc đời này luân chuyển hạ sang xuân
Thu đông cũng vẽ tình yêu bất tận
...
Có đôi lúc, cảm thấy mình lẩn thẩn

tonnuthihanh

Đăng nhập để trả lời
0
XIN

Đêm nằm nghe tiếng gió gieo neo
Thoảng chút hương xưa nỗi bọt bèo
Giấc ngủ không về, lòng lạnh lẽo
Khi từng hạnh phúc chẳng về theo

Đơn phòng, chăn gối lẻ loi ta
Bạn với vầng trăng, với gió hòa
Say tỉnh tâm hồn đà trống rỗng
Nghe từng xa xót lạnh lùng qua

Có những đêm buồn chạnh nỗi mơ
Ùa thêm khắc khoải, đến bên chờ
Biết rằng băng giá trong tâm khảm
Sẽ gợn hồn ta những nghệch ngờ

Vẫn muốn tim mình cản giấc xưa
Và mong cuộc sống chớ đi bừa
Xin ban cõi nhớ màu phai nhạt
Để dạ thôi còn mộng gió mưa

tonnuthihanh

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-23 16:59:30tonnuthihanh>


MÙA SANG

Gió cuối thu, nghe chừng, đang thức giấc
Bởi đông sang, lắm hơi lạnh, phả tràn
Mây mệt nhoài với con nắng đi hoang
Từng gay gắt, còn lang thang, ảo mộng

Chẳng có bão, hay mưa giông, cuồng vọng
Cũng không mây, giăng mắc, cả khung trời
Mà sao nay, lá tuôn mãi, như mời
Cho ngập kín, lối đời, từng sánh bước

Nghe cô đơn, mong chờ, ngày ô thước
Lẳng lặng mơ, ước thầm được niềm thương
Nhưng mùa sang, mộng mị gọi canh trường
Trở lay lắt, thức thao nhường, niềm nỗi ...

Ơi con gió, hoàng hôn về, có đổi ?
Những yêu thương, thêm lần nữa, vào mơn
Nếu sương giăng, lạnh lẽo, chắc không hờn ?
Khi băng giá, lại bôi trơn băng giá.

Đêm đuổi đến, cho nỗi sầu trở dạ
Cõi hư không, có níu được ngày qua ?
Những quạnh hiu, nay bỗng trở mặn mà
Cho đơn lẻ điểm cánh hoa hờn tủi ...

Mùa nào sang, gió cũng về với núi ...

tonnuthihanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-23 16:21:32tonnuthihanh>

ĐƯỜNG VỀ LỐI CŨ

Đường về lối cũ có tôi không ?
Hay chỉ mây giăng ngọn gió bồng ?
Và góc đa xưa từng hẹn ước ...
Vẫn còn đứng đợi nỗi buồn trông ?

Đường về lối cũ, vắng đi Người ...
Tan tác lá vàng lại rớt rơi
Bóng dáng ngày xưa đâu mất hút
Cho từng mơ mộng hóa chơi vơi

Đường về lối cũ, chỉ mình lê ...
Lạc lẫm rêu phong phủ tứ bề
Đâu đó giọt buồn vừa chợt rớt
Tận hồn như thấm nỗi ngô nghê

Đường về lối cũ, có sương phơi
Cho nhớ mong xưa trở vợi vời
Vụng dại lại quay màu kỷ niệm
Xua thời gian cuốn mãi không ngơi

Đường về lối cũ trở màu tang
Cõi mộng giờ đây đã úa vàng
Ngơ ngẩn bơ vơ chiều lạnh vắng
Ta còn gì nữa để mà sang ?

tonnuthihanh
Đăng nhập để trả lời
0

CHƯA TRÒN

Trở lại quê nhà ngắm tiết thu
Giao thoa mây gió giữ sương mù
Chợt nghe lạnh lẽo tràn tâm tưởng
Khi kỷ niệm về để hát ru

Mẹ đón con từ lối ngõ xa
Lưng còng, đôi mắt lại hiền hòa
Dường như mái tóc thay màu bạc
Miệng nở nụ cười thật thiết tha

Vượt thác ghềnh về ở nơi đây
Tuổi thơ đã trải những vơi đầy
Bây giờ tóc nhuốm màu sương gió
Mới cảm nhận tình thương mến quây

Cha lẳng lặng nhìn mây trắng bay
Bảo rằng hy vọng có thêm ngày
Các con lưu lạc qua bao nẻo
Trở lại sum vầy, cạn chén say

Thương mẹ tóc nay đã chuyển màu
Nhớ cha roi đánh vẫn đang đau
Đường trần con bước, còn xa lắm...
Chữ hiếu chưa tròn, tội lỗi trao...

tonnuthihanh
Đăng nhập để trả lời
0

TỰ DƯNG

Tự dưng giọt lệ đọng viền mi
Không hiểu tại sao khóc lẽ vì?
Trên phố đông người lòng lại vắng...
Như là tâm thức trổi màu bi

Tự dưng thấy nắng chợt nao lòng
Nghe ở tim mình lạnh gió đông
Và dẫu bầu trời đang rực sáng
Thấy tràn tăm tối lướt tim hồng

Tự dưng nụ biếc đến chào xuân
Lại gợi trong ta những trụi trần
Và nỗi nhớ như bầy quỷ dữ
Ầm ào xé nát cả tâm thân

Tự dưng ra phố buổi chiều nay
Lắm kẻ bên nhau hạnh phúc bày
Ánh mắt nụ cười luôn hớn hở
Vậy mà, vô cớ tủi vào lay

Tự dưng có chiếc lá vừa rơi
Lại khiến hồn ta nặng trĩu vời
Khi gió cứ chao rồi bão dậy
Ân tình vương vấn đã hoài bơi

tnth
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-08 03:02:39lá chờ rơi>


TỰ DƯNG

Tự dưng giọt lệ đọng viền mi
Không hiểu tại sao khóc lẽ vì?
Trên phố đông người lòng lại vắng...
Như là tâm thức trổi màu bi

Tự dưng thấy nắng chợt nao lòng
Nghe ở tim mình lạnh gió đông
Và dẫu bầu trời đang rực sáng
Thấy tràn tăm tối lướt tim hồng

Tự dưng nụ biếc đến chào xuân
Lại gợi trong ta những trụi trần
Và nỗi nhớ như bầy quỷ dữ
Ầm ào xé nát cả tâm thân

Tự dưng ra phố buổi chiều nay
Lắm kẻ bên nhau hạnh phúc bày
Ánh mắt nụ cười luôn hớn hở
Vậy mà, vô cớ tủi vào lay

Tự dưng có chiếc lá vừa rơi
Lại khiến hồn ta nặng trĩu vời
Khi gió cứ chao rồi bão dậy
Ân tình vương vấn đã hoài bơi

tnth


Lỡ post nhầm nên bắt đền với bài họa bài TỰ DƯNG :

NẮNG CHIỀU

Sương mai về đọng giữa đôi mi
Chua xót lòng ai lắm bởi vì ...
Kẻ ở người đi ngàn dặm cách
Dòng thơ lai láng chữ sầu bi.

Đêm xuân thiếu nắng sưởi tim lòng
Tê tái chừng như giữa tiết đông
Nhớ mãi một chiều say nắng đẹp
Lời ai trêu ghẹo má em hồng.

Nối tiếp đông tàn lại đến xuân
Thiều quang tươi nhuộm cõi hồng trần
Ai về cố quận cho ta gửi
Một chút tình riêng đến bạn thân.

Ta đợi xuân về mấy bữa nay
Đôi câu đối Tết đã trưng bày
Trong nhà ngoài ngõ hoa đua nở
Phơ phất mai vàng gió chuyển lay

Nắng chiều trên lá chực chờ rơi
Đàn én đang bay liệng nửa vời
Mang đến mùa xuân cho cõi thế
Thuyền tình trăm hướng nhịp nhàng bơi.

Lá chờ rơi 08/02/2013
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.09.2015 06:17:16 bởi Nguyệt Hạ>
 
TÌNH CAO NGUYÊN
 
Gió trở mình theo hàng cây ngả ngớn
Giữa canh trường chao lượn diễu trăng say
Đất cao nguyên sương lạnh phủ thêm dày
Nghe đâu đó tiếng rừng lay lắt vọng
 
Đom đóm nương theo vầng trăng hắt bóng
Thở than cùng con gió lộng mênh mang
Phố núi ơi! nhịp đập vẫn rộn ràng
Khi chân bước giữa muôn ngàn hoa cỏ
 
Hàng dã quỳ mọc ven con đường nhỏ
Khoe sắc vàng như muốn tỏ cùng mây
Rằng tình yêu luôn chảy mạch ngập đầy
Màu đất đỏ gợi ngất ngây lòng nhớ
 
Yêu cao nguyên, phố núi dường trăn trở
Khi suối nguồn vắng hơi thở người xa
Từng phút giây mãi tô điểm duyên ngà
Hoàng hôn phủ mộng dài ra ngàn dặm
 
Chẳng giận hờn kẻ quên màu xuân thắm
Vẫn đợi chờ dẫu mưa dẫm tình quê
Mù xa ơi! xin dẫn lối ai về
Cho phố núi còn bộn bề chân bước
 
tonnuthihanh
 
 
 
R
 


Đăng nhập để trả lời
0

CÙNG ANH
 
Mỗi ngày học bạn làm thơ
Sẻ chia tâm sự trời mơ dỗ người
Từng đêm cái chữ kêu ơi
Trở mình chấm phá cả lời thương âm
 
Mở khung cửa đã giam cầm
Lúc đời mê muội không vần gửi trao
Tình thơ bỗng chốc dâng trào
Lại e sức kiệt duyên nào cho em
 
Hồn như hiu hắt ngọn đèn
Mà tâm mãi nhớ thuở quen ban đầu
Thơ hòa xướng họa lắng sâu
Cảm tình trỗi tiếng trên cầu tung bay
 
Chiều buông gió nhẹ lay lay
Mây dường ngóng đợi một ngày không xa
Gặp người đã quyến thơ hòa
Ly cà phê cạn lời ra với mình...
 
Bảo rằng thơ chớ im thinh
Hãy buông tiếng hát dẫu tình tìm ai
Ngày mơ tối mộng thêm dài
Niệm lòng cuộc sống xin phai cõi sầu
 
tonnuthihanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.09.2014 00:30:32 bởi Rdinh>
[&lt;font]Cảm ơn TNTH đã vào thăm trang thơ và họa lai một bài thơ hay.
CÙNG ANH
 
Mỗi ngày học bạn làm thơ
Sẻ chia tâm sự trời mơ dỗ người
Từng đêm cái chữ kêu ơi
Trở mình chấm phá cả lời thương âm
 
Mở khung cửa đã giam cầm
Lúc đời mê muội không vần gửi trao
Tình thơ bỗng chốc dâng trào
Lại e sức kiệt duyên nào cho em
 
Hồn như hiu hắt ngọn đèn
Mà tâm mãi nhớ thuở quen ban đầu
Thơ hòa xướng họa lắng sâu
Cảm tình trỗi tiếng trên cầu tung bay
 
Chiều buông gió nhẹ lay lay
Mây dường ngóng đợi một ngày không xa
Gặp người đã quyến thơ hòa
Ly cà phê cạn lời ra với mình...
 
Bảo rằng thơ chớ im thinh
Hãy buông tiếng hát dẫu tình tìm ai
Ngày mơ tối mộng thêm dài
Niệm lòng cuộc sống xin phai cõi sầu
 
tonnuthihanh
 
VẦN THƠ LẠC VẬN
 
Thường ngày ngồi viết vần thơ
Cũng thân xác, cũng mộng-mơ như người
Mà sao khổ lắm ai ơi !
Thơ buồn dào-dạt… vui thời số âm
 
Đêm mơ giấy bút thường cầm
Ngày tỉnh chẳng nhận một vần thơ trao
Thơ trào phúng, thơ tự trào
Quẩn quanh chẳng thấy vần nào thơ em
 
Tốn công giấy bút sách đèn
Nặn tim, nặn óc… ho hen bù đầu
Nghĩa tình đào lắm chẳng sâu
Chuồn chuồn đến đậu, nó hầu lại bay
 
Cây lặng gió đến lung lay
Gần nhau chẳng đặng mỗi ngày mỗi xa
Chỉ mong đẹp mối giao hòa
Cho vui thơ phú vào ra chúng mình
 
Đợi em thơ mãi nín thinh
Hỏi thơ anh viết trao tình với ai ?
Nại chi vài chữ vắn dài
Có chăng chỉ để phôi-phai tình sầu !
 
RĐinh

 

 
Đăng nhập để trả lời
0



VẪN...

Ta đâu còn tuổi mười tám, mười lăm
Cũng đâu có mùa xuân đầy hoa nở
Lại bâng khuâng từ cái nhìn bên nớ...
Rung động trong lòng, nghe nỗi nhớ ùa qua

Nắng như say... một chút... thật hiền hòa
Ta bỗng thấy tràn mơ nhiều lối rẽ
Cảm giác sống như bừng trong tim lẻ
Thấy hạnh phúc riêng mình, dẫu nhỏ bé... người ơi


Ngày mai đây, tiếp tục sống trên đời
Ta cố giữ cõi lòng mình thanh tịnh
Nếu ngày xưa những điều từng toan tính
Xin trả lại cho người, chẳng đính chính mà đi


Ta sẽ nghe lời ngọn gió phân bì
Rằng con nắng hôn hoài nhành hoa thắm
Rằng ong bướm rập rình trong say đắm
Bỡn cợt trêu đùa mặc kệ đất khô hanh


Mùa đông nay đẩy băng tuyết qua mành
Nhưng lạnh lẽo lại trở thành hy vọng
Dù ngày mai đời chẳng cho mầm sống
Ta vẫn yêu và lắng đọng một niềm mơ


tnth

Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ BẠN THƠ
 
Nay đến làng thơ nhớ bạn thơ
Van cà đang lúc tỉnh hay mơ ?
Liên Hương dạo bước vòng quanh phố
Hùng Mạnh sờ râu đợi đến giờ
Đồng Lão quen tay chồng sách cổ
Đuyên Hồng cắn bút dệt đường tơ
Riêng mình đến tuổi Nam Tào gọi
Vẫn thấy đời vui lúc đợi chờ.
Lá chờ rơi 25/11/2014

 
                                                 LẠI NHỚ BẠN THƠ

 
Vẫn còn lắm bạn viếng làng thơ
Tuyền bốn mươi lăm đã tỉnh mơ
Trang trọng Dòng đời vui một thuở
Thênh thang triết lý giảng đôi giờ
Hoàng An đời đẹp yêu phân nửa
Thanh Khiết đường thi cột mối tơ  
Thị Hạnh điểm tô dòng quý tộc
Sương Anh mất biệt để ai chờ.
Lá chờ rơi 26/11/2014
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
CHÀO NGƯỜI BẠN MỚI QUEN

Mời Người ghé đến bên hiên
Cho đây cạn tỏ từng phiên hỏi dồn
Nhà nàng ở tận Mê Hồn
Xứ Yêu, Làng Quỷ nghe chồn chân chưa?
Bởi vì dầu dãi nắng mưa
Nên duyên trống vắng, nên chưa lấy chồng
Ghé thăm chào hỏi mừng thông
Nghe chừng cảm mến thu đông mộng vào
Người ơi, đây gởi câu chào
Thường xuyên thăm hỏi mận đào thêm vui
Đừng chê cho dạ bùi ngùi
Tủi thân, khóc phận mãi vùi trong chăn
Mùa về mơ một ánh trăng
......................

tonnuthihanh
11/7/2011

 
Bạn Mới Ơi...!
 
Mai này tôi ghé cố thôn
Hỏi người qua lại Mê Hồn ở đâu?
Xứ Yêu làng Quỷ nơi nào?
Nghe êm tai quá tiếng chào liễu mai
Mến nhau ở chổ đóai hoài
Ít ra tứ hải một vài... muội huynh!
Mai này nàng ghé tôi nghinh
Hạ Uy Di xứ rất thân thiện tình
Hỏi nàng sao cứ lặng thinh?
Ồ! Hoa tím đẹp làm duyên ấy à....
 
lãngthi
hạuydi
 
Chúc bạn một ngày mới đầy an vui.
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: tonnuthihanh



TÌM....


14/7/2011



Trở về

Bóng dáng người ta ở cuối sông
Hàng cây liễu rũ nước theo dòng
Buồn vui một thuở còn vươn vấn
Nỗi nhớ tình xưa mãi ấm nồng

Đã mấy mùa thu dù xa cách
Bao nhiêu kỉ niệm vẫn chờ mong
Em ơi ! em hởi ! em còn đó
Hảy nắm bàn tay trãi tấm lòng

Cá Mặn
Đăng nhập để trả lời
0

HAY LÀ...

Nay vào mùa hạ hỏi người đâu?
Kìa cánh lá rơi vẻ muộn sầu
Nắng chiếu soi từng khe góc nhỏ
Mà hình bóng cũ lại xa lâu

Đi tìm nhân dáng biết còn ai
Dòng chảy thời gian lại quá dài
Muốn níu ngày xưa ... ơi ... ở lại
Tô hồng kỷ niệm chẳng cho phai

Khi màn sương lạnh giữa trời mây
Rộn tiếng lũ ve rủ rỉ bầy
Cho giấc mơ màng choàng tỉnh thức
Ngắm vầng trăng tỏ ... chợt lòng ngây

Hỏi ngày xưa có gọi lòng đêm
Sao ánh sao xa vẻ tị hiềm
Và núi lặng yên không vọng tiếng
Hay là vẫn gắng đợi chờ thêm

tonnuthihanh
Đăng nhập để trả lời
0

TÌNH HOA

Lẻ loi em mở lối yêu đời
Xóa những muộn phiền giữ thắm tươi
Dẫu hạ hay đông hoài đẹp nét
Gian trần rực rỡ tuổi hồng phơi

Gió mưa vùi dập một màu hoa
Nhưng sắc nên thơ chẳng thể nhòa
Gìn mãi tâm hồn thương đến lạ
Dại khờ vẫn tỏa giữa phong ba

tonnuthihanh


📎 tinhhoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-05 02:33:41tonnuthihanh>

NHẠC TÌNH

So dây, nắn phím dạo tình yêu
Khoan nhặt yêu thương gọi những điều
Duyên tình ca hát theo ngàn gió
Bay tận chân trời tiếng sáo tiêu

Chúng mình đã hát khúc nhạc lòng
Anh đàn mạnh mẽ gió mùa Đông
Em ngân theo điệu ca Thu gọi
Điểm xuyến Xuân về thoả nhớ mong

Bổng trầm từng nhịp khúc tình tang
Cung thương nâng nhạc nhã huy hoàng
Điệu nhớ lay lay khêu tỉnh thức
Tiếng hò khoan nhặt điểm lòng vang

Trời cao ngân vọng nhạc lòng anh
Đầu núi mây xanh đẩy mộng lành
Xin ban giai điệu chung tình nhớ
Khúc hát yêu kiều cất giọng xanh

Nhã nhạc từng hồi cho tiếng ca
Tình yêu thắm đẹp buổi chiều tà
Cùng nâng lời hát cho nhau nhé
Dẫu núi sông từng ngăn chúng ta

tonnuthihanh
5/6/2011
Đăng nhập để trả lời
0


Vì đó là em

Nắng mai mỗi sáng ta nhìn
Dòng đời lặng lẻ vô tình thế sao
Từng giây từng phút ước ao
Thời gian vội vã người chào kẻ đi

Liễu tàn xuân đón biệt ly
Hương hoa để lại những gì đã qua
Ánh trăng tròn khuyết mình ta
Mới hay trăn trở ngỡ là mới đây

Dòng sông uốn khúc chuổi ngày
Suối tuôn nắng vỡ vết trầy đá trơn
Mõi mòn ánh mắt dạ hờn
Tình ai nợ vẫn xa hơn kiếp nầy

Nhớ em nhớ mãi từ đây
Cô đơn quạnh quẽ ta xây tuổi đời
Chập chờn giấc ngủ bỗng ơi
Như ai mới gọi mắt ngời nữa đêm

Đi tìm hạnh phúc đó em
Vì sao lấp lánh ta thèm nhớ yêu
Nỡ nào người để rông rêu
Thời gian còn lại bấy nhiêu đợi người

Cá Mặn
............................................

Đồng Cảm...

Bình minh còn đến ngắm nhìn
Trời mây sông nước hữu tình làm sao
Gợi lên bao nỗi ước ao
Hoà mình trời đất...ba đào quên đi

Đời cho xa biệt từ ly
Nhọc nhằn lại đón xuân thì tìm qua
Nỗi sầu dành mỗi riêng ta
Trở trăn từ giấc mộng ngà từ đây

Dòng trôi chảy mãi đêm ngày
Cuốn theo bao cảnh đoạ đày tuột trơn
Thời gian cho những dỗi hờn
Khi bùi, ngọt chẳng cho hơn đời này

Niềm mơ dành dỗ đâu đây
Cho đơn chiếc gửi gió mây hộ đời
Sao khuya thao thức gọi ơi
Chập chờn huyễn mộng lại ngời trong đêm

Xa xa hạnh phúc gọi em
Mà như gần lắm khát thèm thương yêu
Ví đời đã lỡ xanh rêu
Đành chôn quên cả tiếng tiêu nhớ người

tonnuthihanh
20/5/2011
Đăng nhập để trả lời
0


GIẤC NGỦ LẠC...

Giấc ngủ bơ vơ, lạc lõng rồi
Trăng khuya rọi sáng ở muôn nơi
Có tỏ lối về cho những tối
Mộng mị chập chờn kéo đến thôi

Thao thức ngắm trời đêm lộng gió
Ngàn mây đã ngủ? Có còn bay?
Sao cùng trăng nói lời nho nhỏ?
Thỏ thẻ tỏ bày luyến mơ say?

Đêm nay ngồi lắng nghe giun dế
Tấu khúc nhạc tình đã đắm mê
Lá vàng xào xạc bay vô kể
Đơn phòng lại gọi nhớ câu thề

Khuya giấc ngủ hoang còn lạc lối
Không về cho ngọt đẫm bờ môi
Chiếu chăn dàn trải chờ ai tới....
Ngày lại đến rồi, giấc ngủ ơi !

tonnuthihanh
24/5/2011

📎 trắngnhỏ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-25 09:24:12tonnuthihanh>

BIỂN THI NHÂN


Biển gọi gió ơi, hãy đến nào
Cùng vui vẻ đẩy sóng chênh chao
Góp chung tung tẩy bao con sóng
Đùa với trời mây ngả tiếng chào

Biển gọi gió về, rủ hạt mưa
Trùng khơi sóng vỗ hẹn ngày mùa
Mênh mông con sóng rê bờ cát
Nắng gợn màu yêu lại cợt đùa

Biển rộng bao la ở đất trời
Gió lộng mênh mông trải khắp nơi
Dệt đan tranh vẽ thiên nhiên đợi
Bút hoạ thi nhân phác thảo lời

Đừng gọi biển ơi, hãy giữ yên
Con nắng mùa sang thật diệu huyền
Bãi cát long lanh nhiều ánh sáng
Đắm hồn thi sĩ mộng tròn duyên

tonnuthihanh
15/5/2011
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.04.2015 19:58:57 bởi tonnuthihanh>
 
LỠ
 
Ta từng yêu, từng nhớ với buồn đau
Từng suy nghĩ cho cửa lòng khép chặt
Trở lại mù xa dẫu tâm hồn lạnh ngắt
Gạt trái tim mình, vứt bỏ một trời mơ
 
Muốn nhờ mây che phủ những đợi chờ
Mượn sương sớm ủ men đời chua chát
Nhủ gió đêm hãy thôi lời ca hát
Để chọn riêng mình, lạnh toát một màu tang
 
Bởi tình yêu giờ chối bỏ thiên đàng
Xô ta ngã vào trong vùng tăm tối
Tưởng thánh thiện dìu nhau về một lối
Mật ngọt hôm nào đã vội hóa mùi cay

Có thể yêu là phải chịu lưu đày
Giăng nỗi nhớ, gài theo từng hơi thở
Khi trót lỡ giữa canh trường mộng mở
Khắc khoải kêu gào trăn trở mãi người ơi
 
tonnuthihanh

Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
LÂU LẮM RỒI

Lâu lắm rồi... chẳng viết nổi bài thơ
Cũng không hiểu vì đâu mờ đến vậy
Những con chữ đã bao lần trỗi dậy
Bỗng đến giờ đây lại thấy lạnh khung trời

Lâu lắm rồi... quên cảm giác chơi vơi
Bởi cơm áo hay tại đời sáo rỗng
Đã ao ước bước trên đường cao rộng
Sao tận bây giờ vắng bóng những chiều say

Lâu lắm rồi cảm xúc hết lần bay
Nằm lặng lẽ chẳng phơi bày niềm nỗi
Cũng đôi lúc lòng mơ mình thay đổi
Nhưng thơ khô cằn, không trỗi được mầm xinh

Lâu lắm rồi hạnh phúc cũng im thinh
Người nghoảnh mặt, đem chân tình đi mất
Kể từ đó thơ dường như hết mật
Nhạt nhẽo theo về chồng chất cả trời mơ

Lâu lắm rồi chẳng thể viết thành thơ
Nên con chữ hình như khờ khạo lắm
Cứ lủng củng câu vần chưa trọn thắm
Khiến nỗi ê chề, mãi nắm cuộc đời ta

tonnuthihanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.03.2016 09:44:26 bởi Huyền Băng>

 
BIẾT BAO GIỜ
 
Biết bao giờ cuộc sống nhẹ nhàng hơn?
Mầm đau đớn tủi hờn thôi nảy lộc
Ngắm trời cao không còn con gió lốc
Chân bước trên đường cô độc phải rời ta
 
Biết bao giờ hạnh phúc sẽ về qua...
Nơi gác nhỏ từng mặn mà trôi mất
Nơi góc phố vào những chiều chủ nhật
Anh đã thù thì bảo mộng sống chung đôi
 
Biết bao giờ sông lạch sẽ ngừng trôi
Cho con suối không còn đòi ra biển
Cho ngọn núi xa rồi lời bao biện
Để lối mây về hiển hiện một tình yêu
 
Biết bao giờ xa những bước cô liêu
Đường gió lạnh thổi bao điều ngang trái
Biết bao giờ niềm thương quay trở lại
Cho cõi hồng trần con nắng quái đừng qua
 
Biết bao giờ ta sẽ lại là ta
Thanh thản sống dưới mái nhà êm ấm
Thanh thản bước qua từng cơn bão động
Hỉ nộ thôi về trao giấc mộng tình xa
 
tonnuthihanh

 r
📎 11027936_1459..
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»