Diễn Đàn » Thú Tiêu Khiển

Câu Lạc Bộ TRI ÂM 🔒

1.075 trả lời, 181.017 lượt xem — Trang 27 / 36


[themNhac]http://vnthuquan.net/user/dzuylynh/giacxuan_bo.mp3[/themNhac]


GIẤC XUÂN

thơ đỗlanchy . diễn đọc thiênthanh

ru em một giấc xuân nồng
cho xanh mắt biếc cho hồng môi son
ru em tiếng sẻ véo von
yến oanh ríu rít âm dòn vườn sau
ru em én náu chân mây
bướm chao ngọn trúc ong lay cành đào
ru em khúc nhạc ngọt ngào
mưa reo khúc khích bên rào dậu thưa
ru em tiếng ca dao trưa
đòng đưa nhịp võng ngủ chưa... ngoan nào...
ru em gió hát rì rào
thùy dương xõa tóc nép vào rặng xanh
ru em sương giọt long lanh
mai vàng khoe cánh mong manh giữa trời
ru em giấc mộng chơi vơi
xuân xanh con gái một thời đã xa
ru em tým sắc hoa cà
vàng bông điên điển gốc chà ven sông
ru em thương nhớ mênh mông
giấc xuân chưa trọn... vời trông quê nhà...


đỗlanchy.Jan.25.2013
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-03 02:11:00nghinhnguyen>
Mùa xuân cho những người lính cũ



Nụ hôn sỏi đá

Đêm dừng quânn đồi hoang
Dừng bước cuộc quân hành
Trên cao nguyên vào đông
Ngọn gió tây lạnh buốt
Tiếng thông reo trên ngàn
Nhạc côn trùng tê tỉ
Suối thac đỗ miên man
Trước trận súng nổ ran
Đạn đạo từng tia đỏ
Hỏa châu từng vệt vàng
Tiếng phi cơ gào thét
Tiêng nghiến răng xích sắt(*)
Bản hòa âm tóc tan !
Đặt mình ngang lưng đồi
Đón nụ hôn sỏi đá
Trở mình đau buốt thôi
Poncho sương đẵm ướt
Lạnh lúng nhất trên đời
Chợp mắt trong ác mộng
Nhớ thương trút không vơi

Đèo Chưpao 11/71

Nghinh Nguyên
______________________
(*)-tiếng bánh xích xe tank
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
0
Cảm ơn nhạc sĩ thi sĩ Dzuylynh đã chắp cánh cho bài thơ đơn sơ của Nghinh Nguyên

thân mến

Nghinh Nguyên

Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-03 10:50:22thiên thanh>
tt chào mừng chú Nghinh Nguyên đến với CLB.TA... [sm=40.gif]


~~~~~~


Những nàng Phong lan hoang lạ


Họ lan (Orchidaceae) là một họ thực vật có hoa, thuộc bộ Măng tây (Asparagales). Lan là một trong những họ lớn nhất của thực vật và có mặt hầu như khắp nơi trên hành tinh này. Có loài sống dưới mặt đất và chỉ nở hoa trên mặt đất, có loài sống ở những vùng núi cao, rừng sâu. Lan có thể sống ở các vùng có khí hậu nhiệt đới đến các vùng tuyết phủ giá băng. Lan chủ yếu sống trên thân cây và thường được gọi là Phong lan. Một số loài sống ở mặt đất (Địa lan) và trên các vách đá (Thạch lan).












📎 1|2|3|4|5
0
(tiếp tục ...)









📎 6|7|8|9|10
0
(tiếp tục ...)









📎 11|12|13|14|15
0
(tiếp tục ...)










📎 16|17|18|19|20
0
(tiếp tục...)











📎 21|22|23|24|25
0
(tiếp tục ...)









📎 26|27|28|29|30
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-03 11:08:32thiên thanh>
(tiếp tục ...)














TVKT

nhận qua email
📎 31|32|33|34|35
0






* * *



0
Mến chào Thiên Thanh
nhân dịp xuân về Thiên Thanh sưu tập gởi đến các thi hữu chùm phong lan tuyệt đẹp



Phong Lan

Thân từ hạt bụi nhập gian trần
Thuần khiết vươn mầm giữa sắc xanh
Sống với gió sương đời lận đận
Ở cùng mưa nắng kiếp mong manh

Hòa ca vạn vật nhiều âm sắc
Hợp tấu thiên nhiên lắm bậc thanh
Chẳng bám lợi danh - riêng một cõi
Hóa Công tác tạo nét đan thanh.

Nghinh Nguyên

Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
0
Lan Bạch Tuộc : 1 loài lan giống như sinh vật ngoài hành tinh.

Dendrobium spectabile được biết đến với cái tên Lan Bạch Tuộc là một trong những loài lan kỳ lạ nhất thế giới. Nó được New

Guinea sản xuất với cành lớn, hoa đẹp với các phân đoạn xoắn, dợn sóng, và nhọn.Những bông hoa màu kem có nhiều đốm màu

đỏ nâu, lan chưng được rất lâu và có mùi mật ong. Giống như một vũ công điêu luyện với những bước nhảy cao, bông hoa có sắc

đỏ như ánh mặt trời này thuộc dòng họ Dendrobium, hầu hết là loài biểu sinh, sống trên cây thay vì mặt đất. Vì đây là một loại

lan hiếm nên rất được sự quan tâm đặc biệt của các chuyên gia và nghệ nhân trồng lan trên thế giới.
Và bây giờ chúng ta cùng hòa vào bước nhảy của cô nàng Dendrobium spectabile nhé!

Sưu tầm





0




0




0




0




0




0




0




0






0






0






0




0





0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-06 08:52:08Trúc Lan>





0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-04 14:04:17Trúc Lan>
Thơ Tết

1. CUNG kính mời nhau chén rượu nồng
CHÚC mừng năm đến, tiễn năm xong
TÂN niên phúc lộc khơi vừa dạ
XUÂN mới tài danh khởi thỏa lòng

VẠN chuyện lo toan thay đổi hết
SỰ gì bế tắc thảy hanh thông
NHƯ anh, như chị, bằng bè bạn
Ý nguyện trọn đời đẹp ước mong

2. Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua.
Phúc lộc đưa nhau đến từng nhà.
Vài lời cung chúc tân niên mới.
Vạn sự an khang vạn sự lành

3. Năm mới chúc nhau sức khỏe nhiều.
Bạc tiền rủng rỉnh thoải mái tiêu.
Gia đình hạnh phúc bè bạn quý.
Thanh thản vui chơi mọi buổi chiều.

4. Đầu xuân năm mới chúc BÌNH AN,
Chúc luôn TUỔI TRẺ chúc AN KHANG.
Chúc sang năm mới nhiều TÀI LỘC,
Công thành danh toại chúc VINH QUANG..

5. Cung chúc tân niên một chữ nhàn.
Chúc mừng gia quyến đặng bình an.
Tân niên đem lại niềm Hạnh Phúc.
Xuân đến rồi hưởng trọn niềm vui

6. Năm mới chúc nhau sức khỏe nhiều.
Bạc tiền rủng rỉnh thoải mái tiêu.
Gia đình hạnh phúc bè bạn quý.
Thanh thản vui chơi mọi buổi chiều

sưu tâm trên mạng
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-04 14:01:55Trúc Lan>
Tết Của Mẹ Tôi
Tác giả: Nguyễn Bính

Tết đến mẹ tôi vất vả nhiều,
Mẹ tôi lo liệu đủ trăm điều.
Sân gạch tường hoa người quét lại,
Vẽ cung trừ quỷ, trồng cây nêu.

Nuôi hai con lợn tự ngày xưa,
Mẹ tôi đã tính "tết thì vừa."
Trữ gạo nếp thơm, mo gói bó,
Dọn nhà, dọn cửa, rửa bàn thờ.

Nay là hăm tám tết rồi đây,
(Tháng thiếu cho nên hụt một ngày)
Sắm sửa đố lề về việc tết,
Mẹ tôi đi chợ buổi hôm nay.

Không như mọi bận người mua quà,
Chỉ mua pháo chuột và tranh gà,
Cho các em tôi đứa mỗi chiếc,
Dán lên khắp cột, đốt inh nhà.

Giết lợn, đồ xôi, lại giết gà,
Cỗ bàn xong cả từ hôm qua.
Suốt đêm giao thừa mẹ tôi thức,
Lẫm nhẫm cầu kinh Đức Chúa Bà.

Mẹ tôi gọi cả các em tôi,
D0ến bên mà dặn: "Sáng ngày mai
Các con phải dậy cho thật sớm,
Đầu năm năm mới phải lanh trai.

Mặc quần mặc áo lên trên nhà,
Thắp hương thắp nến lễ ông bà.
Chớ có cãi nhau, chớ có quấy,
Đánh đổ, đánh vỡ như người ta..."

Sáng ngày mồng một sớm tinh sương,
Mẹ tôi cấm chúng tôi ra đường.
Mở hàng mỗi đứa năm xu rưỡi,
Rửa mặt hoa mùi nước đượm hương.

Thầy tôi lấy một tờ hoa tiên,
BuÙt lông dầm mực viết lên trên.
Trên những gì gì tôi chẳng biết,
Giữa đề năm tháng, dưới đề tên.

Mẹ tôi thắt lại chiếc khăn sồi,
Rón rén lên bàn thờ ông tôi.
Đôi mắt người trông thành kính quá,
Ngước xem hương cháy đến đâu rồi.

Mẹ tôi uống hết một cốc rượu,
Mặt người đỏ tía vì hơi men,
Người rủ cô tôi đánh tam cúc,
Cười ầm tốt đỏ đè tốt đen.

Tôi mặc một chiếc quần mới may,
Áo lương, khăn lượt, chân đi giày.
Cho tôi đi lễ bên quê ngoại,
Người dặn con đừng uống rượu say.

Xong ba ngày tết mẹ tôi lại,
Đầu tắt mặt tối nuôi chồng con.
Rồi một đôi khi người dậm gạo,
Chuyện trò kể lại tuổi chân son.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-04 14:06:00Trúc Lan>
Chúc Tết

Tác giả: Trần Tế Xương

Lẳng lặng mà nghe nó chúc nhau:
Chúc nhau trăm tuổi bạc đầu râu.
Phen này ông quyết đi buôn cối
Thiên hạ bao nhiêu đứa giã trầu.


Lẳng lặng mà nghe nó chúc giàu:
Trăm, nghìn, vạn mớ để vào đâu ?
Phen này, ắt hẳn gà ăn bạc
Đồng rụng, đồng rơi, lọ phải cầu.


Lẳng lặng mà nghe nó chúc sang:
Đứa thì mua tước; đứa mua quan.
Phen này ông quyết đi buôn lọng,
Vừa bán vừa la cũng đắt hàng.


Lẳng lặng mà nghe nó chúc con:
Sinh năm đẻ bảy được vuông tròn.
Phố phường chật hẹp, người đông đúc
Bồng bế nhau lên nó ở non.


Bắt chước ai ta chúc mấy lời
Chúc cho khắp hết ở trong đời
Vua, quan, sĩ, thứ, người muôn nước
Sao được cho ra cái giống người.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-04 14:08:20Trúc Lan>
Thơ Trần Tế Xương

Thi Hỏng (1)
Mai không tên tớ, tớ đi ngay,
Giỗ Tết từ đây nhớ lấy ngày
Học đã sôi cơm nhưng chửa chín
Thi không ăn ớt thế mà cay.
Sách đèn phó mặc đàn con trẻ,
Thưng đấu nhờ tay một mẹ màỵ
Cống hỉ, mét xì, đây thuộc cả,
Chẳng sang Tàu, tớ cũng sang Tây.

Thi Hỏng (2)
Bụng buồn còn muốn nói năng chi,
Đệ nhất buồn là cái hỏng thi.
Một việc văn chương thôi cũng nhảm,
Trăm năm thân thế có ra gì.
Được gần trường ốc vùng Nam Định,
Thua mãi anh em cánh Bắc Kỳ.
Rõ thực nôm hay mà chữ dốt,
Tám khoa chưa khỏi phạm trường quy.

Thi Hỏng (3)
Trách mình phận hẩm lại duyên hôi,
Đỗ suốt hai trường, hỏng một tôi.
Tế đổi làm Cao nên sự thế,
Kiện trông ra Tiệp hỡi trời ôi.
Mong gì nhà nước còn thi nữa,
Biết rõ anh em chẳng chắc rồi.
Ví phỏng còn thi còn học mãi,
Toi cơm tốn vải hại mà thôi.

Khoa Thi
Nhà nước ba năm mở một khoa,
Trường Nam thi lẫn với trường Hà (1)
Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ,
Ậm ọe quan trường miệng thét loa
Xe kéo rợp trời: quan sứ đến;
Váy lê phết đất, mụ đầm ra.
Sao không nghĩ đến điều tu sỉ (2) ?
Ngảnh cổ mà xem lại nước nhà.
*
(1) Nam, Hà: Nam Định và Hà Nội. (2) tu sỉ: xấu hổ, thẹn thùng
0