.
THÊM
chút đời,chút sóng trên sông.
_______________________________
Mỗi lần nghỉ hè là thấy mình có chỗ để đi,để vui.Lần này trở về chốn cũ,nhìn lại một con đường đốm nắng,ngắm những đổi thay nơi này nơi kia.
Aix en Provence vẫn có thứ ánh sáng đặc biệt của miền địa trung hải.Đứng ở một góc phố,người ta có thể bắt lất cái cảm giác yên tĩnh bám trên những bờ tường có mấy ô cửa sổ la đà gió.Gió ở đây làm cành lá loay hoay rọi ánh sáng xuống những vai,những cặp đùi váy ngắn có màu da bánh mật.Mùi hương lavande,mùi dầu olive,mùi xà phòng Marseille có lúc quyện vào nhau,bay bay trong không khí.
Anh lớn rủ tôi vào quán nước sau bữa ăn trưa khá nặng bụng.Quán trang hoàng kiểu rất nhã,trước bức tường to lớn trang trí bằng tấm ảnh chụp tủ sách chạy kín bức tường làm khách có cảm tưởng mình đang ngồi đọc sách trong một thư viện.Bàn ghế nhìn lại thấy so ra rất nhỏ giữa những kệ sách bằng ảnh màu sắc êm dịu.Ánh mắt của người khách đàn bà ngồi sát dãy ảnh như thế có cái gì rất gần gũi chào đón.
Không quen biết gì nhau nhưng trời sinh ra mỗi người có một kiểu chào riêng biệt.Chào có nụ cười ngầm ở ánh mắt.Chào ở tia nhìn có sức cuốn và một mùi thơm thơm nào đó.Người ta nói mỗi hương vị có pha một chất kỷ niệm.Người khách nữ ấy không đẹp một cách dữ dội,mái tóc xõa nhẹ lên bờ vai tròn trĩnh và khuôn người bà cũng hơi tròn trĩnh.
Hít đầy một hơi thở,rời ánh mắt vụng về của mình khỏi tia nhìn lạ mà như quen ấy,rời bờ môi có nụ cười nhỏ nhẹ ấy,tôi gọi cà phê cho hai người.
Anh lớn nhìn tôi.Giọng trầm :
- Uống xong thì về nhà anh ,thăm để chào cô ấy.
Tôi gật đầu ,lắng nghe anh kể sơ về những bất trắc ở đoạn cuối của những ngày chung sống đế sửa soạn lìa nhau.Sông nào cũng đổ ra biển.Biển có những đợt sóng cuồn.Hiểu là như thế khi ngồi im nhìn anh.
Nhìn lại hơn 20 năm về trước.Ngửi lại mùi gió khuya ở một góc đường trước khi rời xe để chia tay nhau,đã thấy ánh mắt anh ngập ngừng,giọng ngập ngừng.
Đã hỏi anh : " Anh có điều gì lo nghĩ để không vui ? "
À thì ra thế - Anh nghĩ đến cái bào thai trong bụng cô bạn sinh viên tóc vàng.Và anh không thể quay gót,tháo chạy như ngày cũ bao lần.Đã nói nhỏ : - Anh nên suy nghĩ kỹ trước khi sống chung.
Thời gian trôi,thời gian giống như nước.Hơn 20 năm sau.Trở lại.Có lắm việc đã và đang thay đổi.
-
Cánh cổng mở hé.Cây cối tiêu điều khô héo.Mấy đứa con anh chụm vào nhau với câu bonjour ,bonjour .Góc vườn nắng quái xoáy vào da thịt làm mọi người phải tìm chỗ núp vào góc vườn tránh nắng.
Tôi bước vào phòng khách,tránh cái nhìn lên quang cảnh đồ đạc vương vãi trong từng góc nhà quét vôi trắng,cái tủ sách ngập đầy sách và giấy tờ ngả nghiêng vung vãi.Cái bàn giấy đầy ấp đĩa cd,giấy tờ bừa bộn,kệ tủ để lòi cả giấy tờ,hồ sơ làm hoa mắt..Chỉ có những tấm tranh sơn dầu do anh vẽ là còn ngay ngắn treo trên từng vách tường.Ngó màu gỗ trên cái dương cầm đóng bụi đầy,tôi nghĩ đến một lớp bụi thời gian giữa một câu chuyện tình.Và ngày cũ ấy đang trôi qua.
Qua loa một vài câu cuyện vơí người sẽ là bà vợ cũ của anh,tôi chẳng biết nói thêm điều gì.Thấy mình có điều vô lý khi chúc nàng câu " can đảm ".Thế nào là can đảm ? Can đảm để bắt đầu sẽ sống một đời sống khác ư ?
Sông nào cũng đổ ra biển.
Có những đoạn đời chẳng lấy gì vui.Biết là như thế.
đăng sơn.fr
THÊM
chút đời,chút sóng trên sông.
_______________________________
Mỗi lần nghỉ hè là thấy mình có chỗ để đi,để vui.Lần này trở về chốn cũ,nhìn lại một con đường đốm nắng,ngắm những đổi thay nơi này nơi kia.
Aix en Provence vẫn có thứ ánh sáng đặc biệt của miền địa trung hải.Đứng ở một góc phố,người ta có thể bắt lất cái cảm giác yên tĩnh bám trên những bờ tường có mấy ô cửa sổ la đà gió.Gió ở đây làm cành lá loay hoay rọi ánh sáng xuống những vai,những cặp đùi váy ngắn có màu da bánh mật.Mùi hương lavande,mùi dầu olive,mùi xà phòng Marseille có lúc quyện vào nhau,bay bay trong không khí.
Anh lớn rủ tôi vào quán nước sau bữa ăn trưa khá nặng bụng.Quán trang hoàng kiểu rất nhã,trước bức tường to lớn trang trí bằng tấm ảnh chụp tủ sách chạy kín bức tường làm khách có cảm tưởng mình đang ngồi đọc sách trong một thư viện.Bàn ghế nhìn lại thấy so ra rất nhỏ giữa những kệ sách bằng ảnh màu sắc êm dịu.Ánh mắt của người khách đàn bà ngồi sát dãy ảnh như thế có cái gì rất gần gũi chào đón.
Không quen biết gì nhau nhưng trời sinh ra mỗi người có một kiểu chào riêng biệt.Chào có nụ cười ngầm ở ánh mắt.Chào ở tia nhìn có sức cuốn và một mùi thơm thơm nào đó.Người ta nói mỗi hương vị có pha một chất kỷ niệm.Người khách nữ ấy không đẹp một cách dữ dội,mái tóc xõa nhẹ lên bờ vai tròn trĩnh và khuôn người bà cũng hơi tròn trĩnh.
Hít đầy một hơi thở,rời ánh mắt vụng về của mình khỏi tia nhìn lạ mà như quen ấy,rời bờ môi có nụ cười nhỏ nhẹ ấy,tôi gọi cà phê cho hai người.
Anh lớn nhìn tôi.Giọng trầm :
- Uống xong thì về nhà anh ,thăm để chào cô ấy.
Tôi gật đầu ,lắng nghe anh kể sơ về những bất trắc ở đoạn cuối của những ngày chung sống đế sửa soạn lìa nhau.Sông nào cũng đổ ra biển.Biển có những đợt sóng cuồn.Hiểu là như thế khi ngồi im nhìn anh.
Nhìn lại hơn 20 năm về trước.Ngửi lại mùi gió khuya ở một góc đường trước khi rời xe để chia tay nhau,đã thấy ánh mắt anh ngập ngừng,giọng ngập ngừng.
Đã hỏi anh : " Anh có điều gì lo nghĩ để không vui ? "
À thì ra thế - Anh nghĩ đến cái bào thai trong bụng cô bạn sinh viên tóc vàng.Và anh không thể quay gót,tháo chạy như ngày cũ bao lần.Đã nói nhỏ : - Anh nên suy nghĩ kỹ trước khi sống chung.
Thời gian trôi,thời gian giống như nước.Hơn 20 năm sau.Trở lại.Có lắm việc đã và đang thay đổi.
-
Cánh cổng mở hé.Cây cối tiêu điều khô héo.Mấy đứa con anh chụm vào nhau với câu bonjour ,bonjour .Góc vườn nắng quái xoáy vào da thịt làm mọi người phải tìm chỗ núp vào góc vườn tránh nắng.
Tôi bước vào phòng khách,tránh cái nhìn lên quang cảnh đồ đạc vương vãi trong từng góc nhà quét vôi trắng,cái tủ sách ngập đầy sách và giấy tờ ngả nghiêng vung vãi.Cái bàn giấy đầy ấp đĩa cd,giấy tờ bừa bộn,kệ tủ để lòi cả giấy tờ,hồ sơ làm hoa mắt..Chỉ có những tấm tranh sơn dầu do anh vẽ là còn ngay ngắn treo trên từng vách tường.Ngó màu gỗ trên cái dương cầm đóng bụi đầy,tôi nghĩ đến một lớp bụi thời gian giữa một câu chuyện tình.Và ngày cũ ấy đang trôi qua.
Qua loa một vài câu cuyện vơí người sẽ là bà vợ cũ của anh,tôi chẳng biết nói thêm điều gì.Thấy mình có điều vô lý khi chúc nàng câu " can đảm ".Thế nào là can đảm ? Can đảm để bắt đầu sẽ sống một đời sống khác ư ?
Sông nào cũng đổ ra biển.
Có những đoạn đời chẳng lấy gì vui.Biết là như thế.
đăng sơn.fr
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)

*" by DiênVỹ - Vntq -