<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-03 16:32:33songnhi>
Ước Mơ
Vào sáng sớm của một ngày đầu tuần tôi đi làm như như thông lệ .Khi tôi đứng phía ngoài chờ chuyến thang máy kế bên vì chiếc thang máy trước mặt tôi đã đầy người . Đúng lúc tiếng chuông thang máy đó báo qúa số người quy định .Trong những người bước ra bớt tôi nhìn thấy Bác .Một người phụ nữ tôi độ chừng 50 đến 55 tuổi ăn bặn nhã nhặn , lịch sự.Xét về hình dáng thì cũng bình thường không có chi nổi bật hay gây chú ý.Một anh đứng gần phía cửa ngăn Bác lại và định bước ra thay Bác.Tôi đoán anh ta định nhường người lớn tuổi theo thông lệ .Nhưng Bác ngăn anh ta lại và nói :
-Không sao cả tôi không bị giới hạn thời gian .Các cô cậu bận rộn cứ đi trước.
Khi xoay qua ánh mắt tôi và Bác chạm nhau , Bác khẽ cười nói :''Chào buổi sáng '' tôi cũng cười xã giao và đáp lại bằng câu ấy.Cứ ngỡ chuyện ấy rồi thoáng qua như vô số những điều xa lạ hằng ngày trong cuộc sống .Một tuần sau từ cửa kiếng của phòng làm việc tôi thấy Bác đứng trong công ty .Nhìn bộ đồ đồng phục màu xanh Bác đang mặc tôi biết Bác làm tạp vụ cho công ty mình .Ngạc nhiên và gần như không hiểu tại sao tôi gọi cô nhân viên bên phòng nhân sự hỏi lý do .Tôi có ý quở trách cô ấy :
-Tại sao nhận một người lớn tuổi như vậy . Công việc tạp vụ nói thì không có chi quan trọng nhưng người trẻ nhanh nhẹn vẩn tốt hơn một Bác gái có tuổi.Nhất là tôi ngại khi kêu một người đáng tuổi mẹ mình làm những việc lặt vặt dọn dẹp gì đó cho mình .Thậm chí có sai phạm cũng không dám la rầy hay nói chi.
Chị nhân viên giải thích với tôi rằng ,ít khi thuê được người bản xứ làm tạp vụ .Thường là những dân nhập cư hợp tác lao động đến từ một quốc gia khác .Họ không rành tiếng đôi khi cũng gây khó khăn , hết hợp đồng phải đổi người mới vv.vv.Thêm cái lý do gấp qúa mà không tìm được ai .Và trên hết Bác ấy rất thiết tha với công việc , hiện giờ Bác ấy làm rất tốt công việc thậm chí tốt hơn những người trước .Nếu tôi không đồng ý thì chị ấy sẽ nhận người mới khác thay thế.Không biết lúc đó tôi suy nghĩ thế nào mà nói với chị :
Vào sáng sớm của một ngày đầu tuần tôi đi làm như như thông lệ .Khi tôi đứng phía ngoài chờ chuyến thang máy kế bên vì chiếc thang máy trước mặt tôi đã đầy người . Đúng lúc tiếng chuông thang máy đó báo qúa số người quy định .Trong những người bước ra bớt tôi nhìn thấy Bác .Một người phụ nữ tôi độ chừng 50 đến 55 tuổi ăn bặn nhã nhặn , lịch sự.Xét về hình dáng thì cũng bình thường không có chi nổi bật hay gây chú ý.Một anh đứng gần phía cửa ngăn Bác lại và định bước ra thay Bác.Tôi đoán anh ta định nhường người lớn tuổi theo thông lệ .Nhưng Bác ngăn anh ta lại và nói :
-Không sao cả tôi không bị giới hạn thời gian .Các cô cậu bận rộn cứ đi trước.
Khi xoay qua ánh mắt tôi và Bác chạm nhau , Bác khẽ cười nói :''Chào buổi sáng '' tôi cũng cười xã giao và đáp lại bằng câu ấy.Cứ ngỡ chuyện ấy rồi thoáng qua như vô số những điều xa lạ hằng ngày trong cuộc sống .Một tuần sau từ cửa kiếng của phòng làm việc tôi thấy Bác đứng trong công ty .Nhìn bộ đồ đồng phục màu xanh Bác đang mặc tôi biết Bác làm tạp vụ cho công ty mình .Ngạc nhiên và gần như không hiểu tại sao tôi gọi cô nhân viên bên phòng nhân sự hỏi lý do .Tôi có ý quở trách cô ấy :
-Tại sao nhận một người lớn tuổi như vậy . Công việc tạp vụ nói thì không có chi quan trọng nhưng người trẻ nhanh nhẹn vẩn tốt hơn một Bác gái có tuổi.Nhất là tôi ngại khi kêu một người đáng tuổi mẹ mình làm những việc lặt vặt dọn dẹp gì đó cho mình .Thậm chí có sai phạm cũng không dám la rầy hay nói chi.
Chị nhân viên giải thích với tôi rằng ,ít khi thuê được người bản xứ làm tạp vụ .Thường là những dân nhập cư hợp tác lao động đến từ một quốc gia khác .Họ không rành tiếng đôi khi cũng gây khó khăn , hết hợp đồng phải đổi người mới vv.vv.Thêm cái lý do gấp qúa mà không tìm được ai .Và trên hết Bác ấy rất thiết tha với công việc , hiện giờ Bác ấy làm rất tốt công việc thậm chí tốt hơn những người trước .Nếu tôi không đồng ý thì chị ấy sẽ nhận người mới khác thay thế.Không biết lúc đó tôi suy nghĩ thế nào mà nói với chị :
-Có tuyển thêm người tạp vụ mà cũng phiền qúa .Thôi cứ để Bác ấy làm hết thời gian thử việc theo hợp đồng .Rồi mới nói tiếp đi .
Những lúc sau tôi cũng thỉnh thoảng gặp Bác nơi thang máy Bác luôn niềm nở cất tiếng chào tôi trước .Tôi cũng đáp lại cho có lệ .Thú thật tôi cho đó là điều bình thường nhân viên mà , không ai mà không muốn lấy lòng cô chủ của mình .Cho đến một hôm tôi cùng người bạn ngồi ở phòng họp về bản hợp đồng sắp tới .Cả hai chúng tôi điều thống nhất quan điểm là có vấn đề khó khăn gì đó không để tháo gở tiềm ẩn nơi bản kế hoạch ấy . Bằng chứng là một số công ty khác đã bỏ cuộc mà không tham gia đấu thầu .Nhưng vấn đề gì thì chúng tôi chưa biết định bàn nhau phải ra tận nơi nghe ngóng xem thử vì nơi đó cách nơi tôi sống cũng khá xa gần ba tiếng đồng hồ lái xe .
Đúng lúc đó anh bạn tôi sơ ý lở tay làm ly nước uống ngã ngang và đổ ra trên bàn chảy tràn xuống trên sàn nhà .Chuyện không có gì nghiêm trọng nhưng tôi cũng vội gọi người vào dọn để tránh thấm nhiều nước vào thảm lót trên sàn nhà .Bác vào ngay sau đó và làm công việc dọn dẹp của một tạp vụ như mình .Còn tôi với anh bạn của tôi nói tiếp câu chuyện dở dang đang hồi sôi nổi của chúng tôi.
Những lúc sau tôi cũng thỉnh thoảng gặp Bác nơi thang máy Bác luôn niềm nở cất tiếng chào tôi trước .Tôi cũng đáp lại cho có lệ .Thú thật tôi cho đó là điều bình thường nhân viên mà , không ai mà không muốn lấy lòng cô chủ của mình .Cho đến một hôm tôi cùng người bạn ngồi ở phòng họp về bản hợp đồng sắp tới .Cả hai chúng tôi điều thống nhất quan điểm là có vấn đề khó khăn gì đó không để tháo gở tiềm ẩn nơi bản kế hoạch ấy . Bằng chứng là một số công ty khác đã bỏ cuộc mà không tham gia đấu thầu .Nhưng vấn đề gì thì chúng tôi chưa biết định bàn nhau phải ra tận nơi nghe ngóng xem thử vì nơi đó cách nơi tôi sống cũng khá xa gần ba tiếng đồng hồ lái xe .
Đúng lúc đó anh bạn tôi sơ ý lở tay làm ly nước uống ngã ngang và đổ ra trên bàn chảy tràn xuống trên sàn nhà .Chuyện không có gì nghiêm trọng nhưng tôi cũng vội gọi người vào dọn để tránh thấm nhiều nước vào thảm lót trên sàn nhà .Bác vào ngay sau đó và làm công việc dọn dẹp của một tạp vụ như mình .Còn tôi với anh bạn của tôi nói tiếp câu chuyện dở dang đang hồi sôi nổi của chúng tôi.
Anh bạn tôi nói rằng vô tình anh nghe bên đối tác nói một câu thuật ngữ anh ta đoán ám chỉ vấn đề khó khăn nằm ở đâu nhưng anh ta không hiểu chính xác câu đó .Trong khi bạn tôi lại cấm cúi xem lại những chi tiết trong bản vẽ .Tôi thì lẩm bẩm câu nói thuật ngữ ấy và cố suy nghĩ .Đúng lúc đó -khi lau lại nước trên bàn- Bác ghé tay tôi và nói nhỏ: ''Có thể câu đó ngụ ý là vùng đất đấy bị nhiễm mặn ''.Giống như được ''mách nước '' tôi chợt sáng ra bèn cùng bạn mình đặt ra cái giả sữ như Bác vừa nói dù tôi không tin lời Bác lắm .Thật không ngờ một tuần sau khi xem xét điều tra lại thì đúng y như lời Bác ấy nói.
Lấy làm ngạc nhiên một buổi trưa tôi cố ý mang thức ăn theo và ngồi ăn ở phòng ăn của công ty cùng mọi người .Tôi chọn chổ ngồi gần Bác , bữa ăn ấy rất vui Bác mời tôi ăn chung vì thức ăn do chính Bác nấu .Thú thật canh Bác nấu rất khéo ,tôi khen thật tình .Bác nói rằng tôi không chê thì khi nào có nấu món canh Bác sẽ đem thêm một phần cho tôi.Trong buổi ăn tôi nhận thấy không chỉ riêng tôi mọi người trong công ty hình như rất yêu qúy Bác .
Lấy làm ngạc nhiên một buổi trưa tôi cố ý mang thức ăn theo và ngồi ăn ở phòng ăn của công ty cùng mọi người .Tôi chọn chổ ngồi gần Bác , bữa ăn ấy rất vui Bác mời tôi ăn chung vì thức ăn do chính Bác nấu .Thú thật canh Bác nấu rất khéo ,tôi khen thật tình .Bác nói rằng tôi không chê thì khi nào có nấu món canh Bác sẽ đem thêm một phần cho tôi.Trong buổi ăn tôi nhận thấy không chỉ riêng tôi mọi người trong công ty hình như rất yêu qúy Bác .
Tôi lấy làm lạ vì chuyện đó hiếm khi xảy ra .Bởi tôi hiểu rõ cái khối văn phòng nữ của công ty mình lắm ''tiểu thơ'' , bà chị chảnh choẹ cũng không ít ''bà tám''.Cái chuyện gọi là bàn ra tán vào từ nhỏ thành lớn thị phi kiểu phụ nữ luôn xãy ra .Kéo theo những thương ghét vô lý dù chẳng làm chết ai .Nhưng được lòng hết với mọi người là một chuyện khó ,với Bác hình như là ngoại lệ Bác được lòng tất cả mọi người .Tôi nhìn thấy rất rõ qua cách họ nói chuyện thân mật đầy vẻ quan tâm với Bác.
Khi tôi hỏi Bác về chuyện hôm trước tại sao Bác có thể biết chính xác như vậy . Bác cười xòa giải thích bởi chồng Bác làm về nghiên cứu nói chính xác hơn là nghiên cứu về địa lý nên Bác có nghe qua và hiểu được câu thuật ngữ ấy ngụ ý là ám chỉ về đất .Thêm vào vùng đất đó gần biển nên từ đó Bác suy ra và đoán như thế .Không ngờ lại may mắn nói trúng .Dù Bác nói nghe rất đơn giản nhưng trong lòng tôi thì ngầm phục người phụ nữ lớn tuổi chỉ làm một chân tạp vụ như Bác lại có cái trí nhớ tốt và nhạy bén thế.
Những buổi chiều gần đây khi ra về tôi luôn gặp một người đàn ông cỡ 60 có gương mặt rất hiền hòa .Ngồi đọc báo trên cái ghế đá trong khuôn viên sảnh lộ thiên của tòa cao ốc này .Đôi ông khi tôi gặp Bác ấy ngồi sau tay lái xe trong bãi đậu xe , nhiều lần gặp nên khiến tôi chú ý .Nhìn theo cái cách của Bác tôi dể biết Bác đi đoán ai đó trong cái tòa cao ốc có lắm công ty này .Một buổi chiều trời mưa bận rộn với mớ công việc nên tôi là người cuối cùng rời khỏi công ty.Ra khỏi thang máy ngay khúc rẽ tôi nghe tiếng nói của Bác gái đang nói chuyện cùng với ai đó .Có chút tò mò tôi đi ngược lại và nhìn xem thì thấy đó chính là ông Bác mà tôi thấy dạo gần đây.Qua cách nói chuyện và cử chỉ tôi biết người đó là chồng Bác cuộc nói chuyện của họ thế này :
-Đã nói với ông rồi mưa tôi tự đi Bus về ông đi đón làm chi cảm lạnh thì khổ .
Tiếng Bác trai nho nhỏ như bào chữa :
-Thì tôi đi Bus lại đây chứ có lái xe đâu mà bà lo nguy hiểm.Kệ hai người cùng đi cho vui , một mình bà đi tôi ở nhà lại lo lắng hơn.Bà uống ly trà tôi mang theo này cho ấm bụng , bớt mưa rồi ...mình ra trạm chờ Bus thôi bà.
Tôi nhìn theo bóng họ dưới chiếc dù khổ lớn Bác trai một tay che dù tay kia thì nắm chặt tay vợ mình , trong màn mưa nhè nhẹ của buổi tối dần buông nhìn hai người họ tự nhiên lòng tôi dâng lên niềm cảm mến.Giá như đó là một cặp vợ chồng trẻ hay tình nhân đang yêu không nói làm chi .Đằng nay hai người với mái đầu đã bạc đi cạnh nhau dựa vào nhau một cách đầy tin cậy, thong thả khiến tôi thấy buổi chiều ấy hình như rất đẹp.
Một lần khác vào buổi sáng khi tôi cũng đi làm sớm hơn thông lệ thì tôi thấy Bác đang đứng phía bên kia đường đối diện .Chung quanh là một nhóm người Âu , Á lẩn lộn .Nhìn vào dể dàng đoán được là một nhóm du khách bởi những chiếc ba lô cùng trang phục của họ.Thêm vào họ đang chỉ trỏ vào cái bản đồ cầm trên tay và nói líu lo chi đó.Đoán là họ cần giúp đở phần lo Bác lớn tuổi lập cập không rành rẽ tôi vội bước sang .
Nhưng trái ngược với tôi nghĩ Bác đang chỉ dẩn những anh chàng tóc vàng mắt xanh kia bằng chính ngôn ngữ của họ một cách rành mạch những gì cần giúp đỡ và hơn thế nữa.Thỉnh thoảng Bác chuyển sang nói Nhật Ngữ một cách lưu loát với vài du khách nữ trong nhóm ấy mà nhìn thì cũng biết ngay họ là người Nhật .Tôi chỉ còn biết im lặng tròn mắt đứng nhìn, thán phục.Ngày trước tôi cũng từng định học thêm Nhật Ngữ nhưng tôi nhanh chóng phải ''bỏ chạy'' ,đầu hàng cái ngôn ngữ mà tôi cho là thật sự khó khăn .Bây giờ tôi không phải chỉ ngạc nhiên và tò mò mà Bác trong mắt tôi là một dấu hỏi lớn.
Bẵng đi một thời gian sau .Một hôm Bác đến gõ cửa phòng làm việc của tôi , ngỡ có chuyện gì liên quan công việc tôi vội mời Bác ngồi và hỏi han .Bác nói muốn mời tôi đến dự buổi cơm tối cùng gia đình nhân kỷ niệm ngày cưới của mình .Tôi vui vẽ nhận lời và hứa chắc sẽ tới bởi ngoài qúy mến và muốn chúc mừng Bác .Tôi thật sự muốn tìm hiểu người phụ nữ kỳ lạ như Bác.
Khi tôi hỏi Bác về chuyện hôm trước tại sao Bác có thể biết chính xác như vậy . Bác cười xòa giải thích bởi chồng Bác làm về nghiên cứu nói chính xác hơn là nghiên cứu về địa lý nên Bác có nghe qua và hiểu được câu thuật ngữ ấy ngụ ý là ám chỉ về đất .Thêm vào vùng đất đó gần biển nên từ đó Bác suy ra và đoán như thế .Không ngờ lại may mắn nói trúng .Dù Bác nói nghe rất đơn giản nhưng trong lòng tôi thì ngầm phục người phụ nữ lớn tuổi chỉ làm một chân tạp vụ như Bác lại có cái trí nhớ tốt và nhạy bén thế.
Những buổi chiều gần đây khi ra về tôi luôn gặp một người đàn ông cỡ 60 có gương mặt rất hiền hòa .Ngồi đọc báo trên cái ghế đá trong khuôn viên sảnh lộ thiên của tòa cao ốc này .Đôi ông khi tôi gặp Bác ấy ngồi sau tay lái xe trong bãi đậu xe , nhiều lần gặp nên khiến tôi chú ý .Nhìn theo cái cách của Bác tôi dể biết Bác đi đoán ai đó trong cái tòa cao ốc có lắm công ty này .Một buổi chiều trời mưa bận rộn với mớ công việc nên tôi là người cuối cùng rời khỏi công ty.Ra khỏi thang máy ngay khúc rẽ tôi nghe tiếng nói của Bác gái đang nói chuyện cùng với ai đó .Có chút tò mò tôi đi ngược lại và nhìn xem thì thấy đó chính là ông Bác mà tôi thấy dạo gần đây.Qua cách nói chuyện và cử chỉ tôi biết người đó là chồng Bác cuộc nói chuyện của họ thế này :
-Đã nói với ông rồi mưa tôi tự đi Bus về ông đi đón làm chi cảm lạnh thì khổ .
Tiếng Bác trai nho nhỏ như bào chữa :
-Thì tôi đi Bus lại đây chứ có lái xe đâu mà bà lo nguy hiểm.Kệ hai người cùng đi cho vui , một mình bà đi tôi ở nhà lại lo lắng hơn.Bà uống ly trà tôi mang theo này cho ấm bụng , bớt mưa rồi ...mình ra trạm chờ Bus thôi bà.
Tôi nhìn theo bóng họ dưới chiếc dù khổ lớn Bác trai một tay che dù tay kia thì nắm chặt tay vợ mình , trong màn mưa nhè nhẹ của buổi tối dần buông nhìn hai người họ tự nhiên lòng tôi dâng lên niềm cảm mến.Giá như đó là một cặp vợ chồng trẻ hay tình nhân đang yêu không nói làm chi .Đằng nay hai người với mái đầu đã bạc đi cạnh nhau dựa vào nhau một cách đầy tin cậy, thong thả khiến tôi thấy buổi chiều ấy hình như rất đẹp.
Một lần khác vào buổi sáng khi tôi cũng đi làm sớm hơn thông lệ thì tôi thấy Bác đang đứng phía bên kia đường đối diện .Chung quanh là một nhóm người Âu , Á lẩn lộn .Nhìn vào dể dàng đoán được là một nhóm du khách bởi những chiếc ba lô cùng trang phục của họ.Thêm vào họ đang chỉ trỏ vào cái bản đồ cầm trên tay và nói líu lo chi đó.Đoán là họ cần giúp đở phần lo Bác lớn tuổi lập cập không rành rẽ tôi vội bước sang .
Nhưng trái ngược với tôi nghĩ Bác đang chỉ dẩn những anh chàng tóc vàng mắt xanh kia bằng chính ngôn ngữ của họ một cách rành mạch những gì cần giúp đỡ và hơn thế nữa.Thỉnh thoảng Bác chuyển sang nói Nhật Ngữ một cách lưu loát với vài du khách nữ trong nhóm ấy mà nhìn thì cũng biết ngay họ là người Nhật .Tôi chỉ còn biết im lặng tròn mắt đứng nhìn, thán phục.Ngày trước tôi cũng từng định học thêm Nhật Ngữ nhưng tôi nhanh chóng phải ''bỏ chạy'' ,đầu hàng cái ngôn ngữ mà tôi cho là thật sự khó khăn .Bây giờ tôi không phải chỉ ngạc nhiên và tò mò mà Bác trong mắt tôi là một dấu hỏi lớn.
Bẵng đi một thời gian sau .Một hôm Bác đến gõ cửa phòng làm việc của tôi , ngỡ có chuyện gì liên quan công việc tôi vội mời Bác ngồi và hỏi han .Bác nói muốn mời tôi đến dự buổi cơm tối cùng gia đình nhân kỷ niệm ngày cưới của mình .Tôi vui vẽ nhận lời và hứa chắc sẽ tới bởi ngoài qúy mến và muốn chúc mừng Bác .Tôi thật sự muốn tìm hiểu người phụ nữ kỳ lạ như Bác.
Cuối cùng ngày đó cũng tới sau một hồi loanh quanh dò đường tôi cũng đến được địa chỉ nhà Bác cho . Là một căn nhà nhỏ xinh xắn, gọn gàng nằm trong một khu yên tĩnh chứ không phải khu lao động .Bác có một con gái và hai con trai .Cô con gái lớn và anh con trai kế điều có gia đình và có con . Cô chị làm cho một công ty bảo hiểm . Anh con trai có một cái shop quần áo lớn , cậu con trai út mới ra trường gần đây đi làm cho một công ty môi giới nhà đất .
Gia đình họ không dám nói giàu có nhưng có thể gọi là trung lưu trí thức . Bác trai ông ấy là một nghiên cứu đúng nghĩa khi nhìn vào kệ sách của ông .Đã về hưu nhưng ông vẩn duy trì thời gian làm việc vì say mê cái mình đã theo đuổi cả đời .Buổi tối sau bửa cơm tôi ngồi nói chuyện cùng tất cả mọi thành viên trong gia đình.Tôi càng ngưỡng mộ thêm cái gia đình nề nếp có học thức của họ .Nhất là Bác , Bác biết rất nhiều thứ từ âm nhạc ,đến những quyển sách hay , những vấn đề thời sự đang diễn ra .Cả ngay những tập quán , phong tục , truyền thuyết của nhiều vùng đất mà tôi từng đi tới, nhưng hoàn toàn không hề có một chút am hiểu như Bác .Mặc dù Bác chưa bao giờ đặc chân đến nơi đó .Những thắc mắc tôi muốn biết về Bác nhanh chóng được sáng tỏ sau buổi trò chuyện thân mật ấy.
Bác xuất thân là một cô gái quê bình dân ở xứ sở này .Lớn lên Bác gặp được chồng mình trong một lần ông ấy đến quê Bác nghiên cứu .Bác nói thời trẻ bác rất thích được đi làm kiểu dạng văn phòng công ty nhưng không được .Vì hoàn cảnh gia đình nên Bác không được ăn học tới nơi tới chốn .Thành thử cái ước mơ ấy thật xa vời với mình .Khi theo chồng đi đây đó nhìn những người phụ nữ khác đi làm Bác luôn mong được như họ .Nhưng công việc của chồng Bác ấy vốn di chuyển thường xuyên nên Bác cũng phải đi theo .Rồi thêm vào những đứa con ra đời nên Bác phải làm cái trách nhiệm của bà nội trợ đúng nghĩa.
Kiến thức Bác có được là do Bác không ngừng học hỏi và cập nhật qua sách vở và qua bất cứ cái gì có thể .Những ngôn ngữ Bác biết cũng do Bác chính mình tự học vào khoảng thời gian rảnh rổi của việc nội trợ .Cái nào không hiểu không biết Bác hỏi thêm chồng mình .Ngoài rảnh học cho biết và hy vọng có ngày cần dùng Bác học để có thể dạy con mình tốt hơn trong việc học .Khi con lớn Bác cũng muốn thực hiện cái ước mơ được đi làm của mình .Nhưng con cái không cho với lý do Bác đã có tuổi không bằng cấp thì rất khó kiếm việc .Thêm vào gia đình cũng đâu thiếu thốn chi .Bác ở nhà chăm sóc nấu ăn cho mọi người còn tốt hơn .Chần chừ mãi đến khi họ có gia đình và ra riêng .Bác trai về hưu cậu con út cũng đi làm .Họ ở hẳn lại nơi thành phố này thì Bác quyết định thực hiện cái ước mơ đi làm của mình ở cái tuổi đáng ra ngồi hưởng phúc .
Tôi hỏi Bác công việc tạp vụ có làm Bác ngại không và liệu có vất vả so với tuổi của Bác? Bác nói con cái lúc đầu cũng phản đối khi biết công việc Bác làm vì họ thương Bác , nhưng bây giờ thì không bởi họ đã hiểu . .Bên cạnh đó chồng bác luôn ủng hộ Bác với lý do Bác thấy vui là được.Bác nói với tôi rằng làm vị trí nào với Bác không quan trọng miễn Bác chính thức là nhân viên một công ty với cái bảng thẻ đeo trên áo. Đi làm 40 giờ /1 tuần như bao người .Tại sao phải e ngại khi Bác làm rất tốt công việc của mình và được mọi người chung quanh yêu mến .Bác quen làm việc nhà nên công việc đó không có chi là vất vả đối với Bác thậm chí Bác thấy khoẻ ra từ khi đi làm và vui hơn khi ở bên cạnh nhưng những người được gọi là giới trẻ năng động.Và điều quan trọng trên hết là Bác đã thực hiện được cái ước mơ của mình sao bao nhiêu điều tưởng như là không thể.
Chia tay gia đình họ trên đường lái xe về nhà vào buổi tối ấy tôi cứ suy nghĩ mãi về Bác.Tôi cứ nghĩ tôi đâu xa lạ chi cái câu nói : Cuộc đời luôn có những bài học mà mình không thể học được ở bất cứ trường học nào .Bao nhiêu năm lăn lộn trong cái giới kinh doanh có nhiều góc cạnh giả trá , trắng đen này .Tôi cứ ngỡ mình đã hiểu rất nhiều .Nhìn ra được có bao nhiêu cái chất ''người '' ẩn phía dưới một lớp áo . Nhưng bây giờ xem ra tôi vẩn hãy còn rất non trẻ và cuộc sống này rộng mênh mông vô tận.Mình có học cả đời cũng không thấu hiểu hết được dù đó chỉ là một góc cạnh nhỏ nhoi.
Không biết bao nhiêu lần tôi cùng những người bạn của mình than thở cuộc sống sao mà nhàm chán thế này .Tất bật với công việc ở công ty như một cái máy có lập trình .Nhiều lúc không còn thời gian cho những việc cá nhân khác.Tôi đâu nào biết có những cái mà mình cho là chán ngán, mệt mõi thậm chí ví von như một thứ nợ đời phải trả .Đó lại là ước mơ và được coi là hạnh phúc khi thành hiện thực với một người phụ nữ ở cái tuổi bên kia con dốc cuộc đời.Thế mới biết đôi khi mình không biết tận hưỡng những cái mình đang có mà cứ đi tìm kiếm ở nơi xa xôi nào .Thấm thía thêm cái câu không có gì là muộn trong đời người .
Rất nhiều lần tôi thầm cám ơn cuộc đời này không phải vì cuộc đời cho tôi cơm ngon áo đẹp .Mà là cuộc đời đã cho tôi được đi nhiều nơi xui khiến tôi có cơ hội gặp gỡ những người thật bình thường , dung dị nhỏ bé giữa cuộc đời .Nhưng dưới lớp áo ấy là cả một tâm hồn khiến cho nhiều người đối diện ,trong đó có tôi, phải nghiêng mình kính phục.Để hiểu thêm rằng chỉ cần biết nuôi dưỡng ước mơ thì cuộc đời này trở nên tươi đẹp và đáng sống hơn bao giờ hết .
Gia đình họ không dám nói giàu có nhưng có thể gọi là trung lưu trí thức . Bác trai ông ấy là một nghiên cứu đúng nghĩa khi nhìn vào kệ sách của ông .Đã về hưu nhưng ông vẩn duy trì thời gian làm việc vì say mê cái mình đã theo đuổi cả đời .Buổi tối sau bửa cơm tôi ngồi nói chuyện cùng tất cả mọi thành viên trong gia đình.Tôi càng ngưỡng mộ thêm cái gia đình nề nếp có học thức của họ .Nhất là Bác , Bác biết rất nhiều thứ từ âm nhạc ,đến những quyển sách hay , những vấn đề thời sự đang diễn ra .Cả ngay những tập quán , phong tục , truyền thuyết của nhiều vùng đất mà tôi từng đi tới, nhưng hoàn toàn không hề có một chút am hiểu như Bác .Mặc dù Bác chưa bao giờ đặc chân đến nơi đó .Những thắc mắc tôi muốn biết về Bác nhanh chóng được sáng tỏ sau buổi trò chuyện thân mật ấy.
Bác xuất thân là một cô gái quê bình dân ở xứ sở này .Lớn lên Bác gặp được chồng mình trong một lần ông ấy đến quê Bác nghiên cứu .Bác nói thời trẻ bác rất thích được đi làm kiểu dạng văn phòng công ty nhưng không được .Vì hoàn cảnh gia đình nên Bác không được ăn học tới nơi tới chốn .Thành thử cái ước mơ ấy thật xa vời với mình .Khi theo chồng đi đây đó nhìn những người phụ nữ khác đi làm Bác luôn mong được như họ .Nhưng công việc của chồng Bác ấy vốn di chuyển thường xuyên nên Bác cũng phải đi theo .Rồi thêm vào những đứa con ra đời nên Bác phải làm cái trách nhiệm của bà nội trợ đúng nghĩa.
Kiến thức Bác có được là do Bác không ngừng học hỏi và cập nhật qua sách vở và qua bất cứ cái gì có thể .Những ngôn ngữ Bác biết cũng do Bác chính mình tự học vào khoảng thời gian rảnh rổi của việc nội trợ .Cái nào không hiểu không biết Bác hỏi thêm chồng mình .Ngoài rảnh học cho biết và hy vọng có ngày cần dùng Bác học để có thể dạy con mình tốt hơn trong việc học .Khi con lớn Bác cũng muốn thực hiện cái ước mơ được đi làm của mình .Nhưng con cái không cho với lý do Bác đã có tuổi không bằng cấp thì rất khó kiếm việc .Thêm vào gia đình cũng đâu thiếu thốn chi .Bác ở nhà chăm sóc nấu ăn cho mọi người còn tốt hơn .Chần chừ mãi đến khi họ có gia đình và ra riêng .Bác trai về hưu cậu con út cũng đi làm .Họ ở hẳn lại nơi thành phố này thì Bác quyết định thực hiện cái ước mơ đi làm của mình ở cái tuổi đáng ra ngồi hưởng phúc .
Tôi hỏi Bác công việc tạp vụ có làm Bác ngại không và liệu có vất vả so với tuổi của Bác? Bác nói con cái lúc đầu cũng phản đối khi biết công việc Bác làm vì họ thương Bác , nhưng bây giờ thì không bởi họ đã hiểu . .Bên cạnh đó chồng bác luôn ủng hộ Bác với lý do Bác thấy vui là được.Bác nói với tôi rằng làm vị trí nào với Bác không quan trọng miễn Bác chính thức là nhân viên một công ty với cái bảng thẻ đeo trên áo. Đi làm 40 giờ /1 tuần như bao người .Tại sao phải e ngại khi Bác làm rất tốt công việc của mình và được mọi người chung quanh yêu mến .Bác quen làm việc nhà nên công việc đó không có chi là vất vả đối với Bác thậm chí Bác thấy khoẻ ra từ khi đi làm và vui hơn khi ở bên cạnh nhưng những người được gọi là giới trẻ năng động.Và điều quan trọng trên hết là Bác đã thực hiện được cái ước mơ của mình sao bao nhiêu điều tưởng như là không thể.
Chia tay gia đình họ trên đường lái xe về nhà vào buổi tối ấy tôi cứ suy nghĩ mãi về Bác.Tôi cứ nghĩ tôi đâu xa lạ chi cái câu nói : Cuộc đời luôn có những bài học mà mình không thể học được ở bất cứ trường học nào .Bao nhiêu năm lăn lộn trong cái giới kinh doanh có nhiều góc cạnh giả trá , trắng đen này .Tôi cứ ngỡ mình đã hiểu rất nhiều .Nhìn ra được có bao nhiêu cái chất ''người '' ẩn phía dưới một lớp áo . Nhưng bây giờ xem ra tôi vẩn hãy còn rất non trẻ và cuộc sống này rộng mênh mông vô tận.Mình có học cả đời cũng không thấu hiểu hết được dù đó chỉ là một góc cạnh nhỏ nhoi.
Không biết bao nhiêu lần tôi cùng những người bạn của mình than thở cuộc sống sao mà nhàm chán thế này .Tất bật với công việc ở công ty như một cái máy có lập trình .Nhiều lúc không còn thời gian cho những việc cá nhân khác.Tôi đâu nào biết có những cái mà mình cho là chán ngán, mệt mõi thậm chí ví von như một thứ nợ đời phải trả .Đó lại là ước mơ và được coi là hạnh phúc khi thành hiện thực với một người phụ nữ ở cái tuổi bên kia con dốc cuộc đời.Thế mới biết đôi khi mình không biết tận hưỡng những cái mình đang có mà cứ đi tìm kiếm ở nơi xa xôi nào .Thấm thía thêm cái câu không có gì là muộn trong đời người .
Rất nhiều lần tôi thầm cám ơn cuộc đời này không phải vì cuộc đời cho tôi cơm ngon áo đẹp .Mà là cuộc đời đã cho tôi được đi nhiều nơi xui khiến tôi có cơ hội gặp gỡ những người thật bình thường , dung dị nhỏ bé giữa cuộc đời .Nhưng dưới lớp áo ấy là cả một tâm hồn khiến cho nhiều người đối diện ,trong đó có tôi, phải nghiêng mình kính phục.Để hiểu thêm rằng chỉ cần biết nuôi dưỡng ước mơ thì cuộc đời này trở nên tươi đẹp và đáng sống hơn bao giờ hết .
Song Nhi
- Be yourself . If others don't like it , let them be .Life isn't about pleasing everybody


![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)


![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
làm người ta hơi bị ganh tị với sis về cái khoản đi này .Chúc sis đi chơi vui vẻ 
