MƯA…
Mưa đã ướt nhòe niềm thi hứng
Tìm quên vào rượu bỏ vần thơ
Lạc bước đôi bờ thành dang dỡ
Thơ buồn rượu nhạt mưa cứ mưa…
Căn phòng lạnh đưa ta rời thực tại
Thực tại buồn thánh thiện dưới cơn mưa
Nghe tiếng rao bao nhọc nhằn cơ cực
Xuôi ngược trong đêm một phận người
Vô vị đôi khi giữa cuộc đời…
Đắm chìm tục lụy khổ thân thôi
Rau lê rau hoắc hồn thanh thản
Phù hoa giả dối họa vô người
Chiếc lá bình yên ở trên cành
Trong căn phòng lạnh vẫn màu xanh
Chỉ không đùa bỡn theo làn gió
Lẻ loi không bạn chỉ một mình…
Ở dưới cơn mưa có cuộc đời…
Trong căn phòng lạnh chỉ ta thôi
Niềm vui thế tục căn phòng nhỏ…
Phí bỏ uyên nguyên dưới gầm trời…
Mưa rơi xuống đất để đời buồn
Mưa rơi xuống áo ngẫm buồn hơn
Ở trong phòng lạnh mưa càng thấm…
Đau khổ trần gian lắm cội nguồn…
lnp