Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÌNH TRONG MƠ

7 trả lời, 1.634 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-15 07:44:19linhnguyen>
DẤU ẤN
Khoảng cách đôi bờ ngàn hãi lý
Trăm điều nhắn nhủ cũng bằng không?
Đơn thuần một bóng Hạ,Thu,Đông
Nỗi nhớ Xuân về tình khắc khoải.

Giờ nầy có lẻ trong huyền thoại
Mơ bóng em về gắn lược cài
Trong cõi trăm năm một hình hài
Để tình trọn vẹn không băng giá

Nhưng quá xa vời tình nghiệt ngã
Rong rêu cuộc sống bám con người
Thở dài than vắn chẳng thành lời
Anh biết làm sao tròn giấc mộng?

Thượng Đế cho anh vào cuộc sống
Thăng trầm lặng lẽ dấu chân hoang
Anh tìm đi maĩ vẫn lang thang
Trả lại cho anh từng dấu ấn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-29 04:54:18linhnguyen>
CÕI LÒNG

Quen em thuở ấy vần thơ mộng
Gởi gió nhắn mây nét chữ hồng
Thả hết mông lung để đợi trông
Không ngờ em đến lời thơ hoạ

Từ đó ra đời lời chứng tá
Chìm vào nghịch cảnh thuở nào hay
Tình anh chớm nở vần thơ say
Gởi hết cho em chiều bóng ngã

Hoàng hôn nắng tưới sầu cành lá
Nhạn độ cành cây muốn vỗ về
Liễu rủ hoang mang cảnh tái tê
Còn anh đứng lặng nhìn cô quạnh

Rồi chút thương đau từng góc cạnh
Anh nghe trong gió tiếng van sầu
Anh nhìn đêm tối mộng về đâu
Để mặc tình em vào ẩn ngự
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-31 03:41:56linhnguyen>
CHUYỆN KỂ TRONG MƠ
Tàn nhanh điếu thuốc trên tay
Nhìn vào khoảng trống mắt cay tình đầu
Vì ngưởi hay bởi tại đâu?
Cho duyên đệnh-mệnh ôm sầu gió mưa
Anh ngồi nhớ lại tình xưa
Vần thơ em rãi đong đưa nỗi buồn
Trầm tư trong áng thơ tuôn
Hoạ câu TÍNH-TỮ đặt luôn tựa đề

Lên ngôi tình trọn câu thề
Từ lúc hai đứa vụng về trao thơ
Ngôn từ gởi nhớ thật mơ
Anh từ lúc đó ngu ngơ mộng người
Đêm về với chốn mây trời
Đi từng con chữ gởi lời yêu thương

Mỗi ngãy trong áng thơ vương
Anh ngồi tâm sự sắc hương cuộc đời
Em cùng nghiêng ngã chơi vơi
Hoạ theo vần tự như mời oán than
Cuộc tình như nắng ngút ngàn
Cho bao hoa lá đầy tràn hương thơm

Đi vào trong chốn thơ đơm
Anh ngồi chiêm-niệm hạt cườm nhỏ xinh
Mong cho ngôn ngữ chúng mình
Như cườm hạt nhỏ lung linh sắc màu
Thời gian rồi cũng qua mau
Hai năm tưởng mộng có nhau suốt đời
Nào ngờ nắng đổ chưa vơi
Anh ngồi thơ thẩn hoạ lời cô đơn

Đăm-đăm nhìn đám mây vờn
Chiều tà bóng xế nắng hờn trên cây
Nhớ em trách cả vầng mây
Sao không đưa hết tình nầy anh trao
Giờ nầy con phố lao xao
Thân gầy một bóng hư hao nhớ người
Đôi tay run rẫy gọi mời
Khoảng không đêm tối một trời gió lay
Đăng nhập để trả lời
0
CÒN NHỚ HAY QUÊN


Chốn đó giờ đây em nghĩ gì ?
Còn thương tiếc nhớ lúc anh đi
Hay là quên hết từng vần điệu
Quên cả từ yêu lúc khép mi
Còn nhớ không em thời quá vãng
Lời yêu nỗi nhớ em thường ghi
Theo từng nét chữ,hờn-thương-giận
Để gởi cho anh vào mộng thì
Đăng nhập để trả lời
0
HỒI TƯỞNG

Trăng lại vào mơ lúc nữa đêm
Mây về kéo đến toả buồn thêm
Chị Hằng trách móc cùng ai oán
Để lối cho anh đứng góc thềm
Hồi tưởng Phận kiếp tình dang dỡ
Bây giờ mong nhớ những nỗi niềm
Làm sao gói trọn đời hưu quạnh
Choáng cả đời anh nát dạ mềm
Đăng nhập để trả lời
0
THÂN PHẬN
Gởi gió trao mây những lụa là
Từ tâm phế loạn nhớ đi qua
Say cuồng như gió chiều giông tố
Với chén rượu nồng mộng trăng hoa
Nức cạn men nồng sao giọt lệ ?
Môi sầu chát mặn Bởi chia xa?
Hay là THÂN PHẬN Như thuyền đỗ
Tại bến hương tình gió với ta
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ

Bóng dáng em tôi mái tóc huyền
Sợi dài sợi ngắn kiểu vành khuyên
Nưng niu cơn gió hôn nhè nhẹ
Sợi ngắn đu đưa sợi thả duyên
Còn cái tên em sao nhớ quá
Viết đầy trang giấy maĩ không quên
và vần chữ ý niềm thương cảm
Để nhớ thương như Bến với thuyền
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-17 01:35:07linhnguyen>
ĐỪNG TRÁCH ANH

Kiếp phận con người có mấy khuôn
Thời gian cứ đến lại vương buồn
Tinh sương mộng ước tình hai đứa
Mãi mãi đừng cho giòng lễ tuôn
Thế ấy bên ni đường cách trở
Đại dương sóng vỗ gió theo luồn
Làm sao anh đến tròn duyên phận
Để kiếp con người bớt lệ tuôn
Đăng nhập để trả lời
0