<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-26 08:54:07Kiều Giang>
KHOẢNG ấM
Anh và Em,
Đôi bờ nhân gian cách trở
Ngọn gió nào vây chặt lấy hồn nhau
Con đường ta từng đi qua
biết mấy nỗi đau
Em băng bó
vết thương nhàu tâm thức
Khoé mắt, vành môi, vòng tay
biết bao giờ ta có được
Cõi thơ này là ngôn ngữ cho em
Ta trao nhau những thứ ta để dành
Từ sâu thẳm
trái tim mình thao thức
Giữa mênh mông
của cuộc đời hư thực...
Những hoài nghi...
dù trong suốt như gương
Tím vành môi
những cay đắng đời thường
Và thảng thốt cánh chim chiều chưa mỏi
Ta không oán than
nhưng cuộc đời vẫn vậy
Dẫu yêu em cũng cách trở nghìn trùng
Đành thôi em,
gom những ước mơ chung
Vào khoảng ấm
của thời gian vĩnh cửu...
Anh và Em,
Đôi bờ nhân gian cách trở
Ngọn gió nào vây chặt lấy hồn nhau
Con đường ta từng đi qua
biết mấy nỗi đau
Em băng bó
vết thương nhàu tâm thức
Khoé mắt, vành môi, vòng tay
biết bao giờ ta có được
Cõi thơ này là ngôn ngữ cho em
Ta trao nhau những thứ ta để dành
Từ sâu thẳm
trái tim mình thao thức
Giữa mênh mông
của cuộc đời hư thực...
Những hoài nghi...
dù trong suốt như gương
Tím vành môi
những cay đắng đời thường
Và thảng thốt cánh chim chiều chưa mỏi
Ta không oán than
nhưng cuộc đời vẫn vậy
Dẫu yêu em cũng cách trở nghìn trùng
Đành thôi em,
gom những ước mơ chung
Vào khoảng ấm
của thời gian vĩnh cửu...










