Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Truyện KỴ SĨ RỒNG - CORNELIA FUNKE HẾT 🔒

34 trả lời, 6.806 lượt xem — Trang 2 / 2
51. LÀM ĐẸP TRƯỚC CUỘC SĂN RỒNG

-Xong chưa, lùn?
Nettlebrand nóng nảy rống lên. Nó đang đứng, nước đen ngập tới gối, ngắm nghía bộ vảy lóng lánh sáng.
Tiểu-Thạch-Tu bò trên trán chủ nhân, cố đánh bóng đôi chân mày. Gã lùn vất vả đổ mồ hôi, dù trời lạnh như cắt da.
Nó lập cập nói qua hai hàm răng va vào nhau lộp cộp:
-Ôi, chết tiệt! Sao mà chùi hết hơi vẫn cứ mờ tịt thế này?
-Làm trò gì thế, lùn? Ta nhớ là mi đánh chỗ đó bốn lần rồi. Vẫn chưa bóng sao?
Con rồng vàng soi mình trên mặt nước, nhưng trong đêm tối và mặt nước xao động, nó chỉ nhìn thấy hình của nó chập chờn, vỡ vụn.
Một con quạ sà xuống lưng con rồng vàng léo nhéo:
-Bẩm, chủ nhân có cần một vài đứa chúng tôi tháp tùng vào hang không ạ?
-Chúng mày muốn bị lửa rồng làm rô ti cả đám à? Không. Tất cả lũ quạ chờ lệnh ta tại đây thôi.
-Tuân lệnh.
Con quạ kính cẩn cúi cái mỏ khoằm nói, rồi bay vụt lên, nhập bầy với đồng loại đang bay ngợp bầu trời.
Nettlebrand lẩm bẩm:
-Hy vọng những con rồng này là những chiến binh kha khá, nếu không cuộc săn sẽ chẳng có gì là hứng thú nữa. Làn, trong chúng ra sao?
-Tôi chỉ thấy hai con rồng bạc nhỏ hơn ngài nhiều.
-Hai? Sao mi chỉ thấy có hai thôi?
-Số còn lại ở trong một hang khác.
Vừa trả lời Tiểu-Thạch-Tu vừa ráng sức đánh bóng mấy cái vảy, nhưng nghiến răng lau chùi đến rã rời những lóng tay, những cái vảy vẫn cứ như bị một lớp màng đùng đục che phủ.
Gã lùn đành thở dài, ném khăn lau và cái xô đựng lên bờ hồ.
-Đức Kim-Thượng! Xong rồi.
Con rồng vàng gầm gừ, khen ngợi:
-Tốt! Vừa đúng giờ lên đường.
Nó nặng nề leo lên khỏi mặt nước, đạp nát những bụi hoa xanh, bắt đầu tiến về rặng núi. Nettlebrand hổn hển hỏi:
-Nào, nói đi, ngọn núi kia, phải không?
-Dạ, đúng vậy.
Nắm chắc chiến thắng đang chờ, Nettlebrand tiến bước trong hương hoa tỏa ngạt ngào. Gã lùn nghe thấy chủ nhân nó nghiến răng, rồi ho hố cười, cười đã lại lảm nhảm một mình như… mắc bệnh tâm thần. Chắc đây là cái mà người ta gọi là sự phấn khích của trò săn đuổi.
Tiểu-Thạch-Tu vừa mê mẩn nghĩ đến khu hang động đầy đá quí, lại vừa lo sợ cuộc chiến sắp xảy ra. Chẳng lẽ hai mươi con rồng bạc nằm ì ra đó để bị ăn thịt. Ít nhiều gì chúng cũng phải chống trả chứ? Mà nếu chúng hèn yếu tới mức, chỉ nhốn nháo tìm đường trốn chạy, thì hơn hai chục con rồng cũng đủ dẫm đạp thân hình lùn xịt của Tiểu-Thạch-Tu này nát như tương. Gã lùn tính toán rồi e hèm lên tiếng:
-Đức Kim-Thượng, có lẽ tôi nên ở lại đây thì hơn. Kẻ hèn này chỉ làm rối chân ngài trong cuộc chiến.
Nhưng Nettlebrand làm ngơ, nó đang sôi sục ý nghĩ về màn săn giết đầy hấp dẫn đang chờ đợi. Khịt mạnh một cái, con rồng vàng rướn mình leo dốc núi.
Gã lùn tự nhủ: “Mình sẽ nhảy xuống. Hắn không để ý đâu. Mọi việc xong xuôi, mình mới vào hang”.
Gã ngó xuống: sườn núi cheo leo, tuyết rụng đầy trời!
Gió hun hút rên rẩm, thở dài trong đêm tối. Nettlebrand rất thích cảnh này. Nó mê giá lạnh. Giá lạnh làm nó cảm thấy sảng khoái, sinh lực dồi dào. Nó leo lên cao, cao mãi. Những cái móng khổng lồ bám trên lớp tuyết mới. Những chóp núi trắng dần dần gần hơn. Nettlebrand lẩm bẩm trong hơi thở hồng hộc:
-Ta biết thằng người nhân tạo đó không bao giờ dám phản bội ta. Nó khôn ngoan, không giống một tên đào vàng đần độn như mi đâu, lùn ạ.
Tiểu-Thạch-Tu lén lút lè lưỡi chế giễu con rồng vàng. Con quái vẫn hổn hển tiếp:
-Dù vậy, mi yên tâm, ta sẽ ăn thịt nó. Nó quá xảo quyệt, không thể là một tay sai tâm phúc được. Ta vẫn cho phép mi được tiếp tục phục vụ ta.
Tiểu-Thạch-Tu khiếp đảm la lên:
-Hả? Ngài nói gì?
Nettlebrand hộc ra một tiếng cười ghê rợn:
-Mi vẫn được phép cắt móng, chùi vảy cho ta, rõ chưa. Bây giờ thì câm mõm. Ta phải tập trung cho cuộc đi săn. A ha! Sau cùng thì chúng đã ở sát móng vuốt ta rồi. Ta sẽ cắp từng đứa ra khỏi hang đá, như bắt từng con bồ câu ra khỏi chuồng chim.
Tiểu-Thạch-Tu đánh đu vào một cái sừng của con rồng vàng mà gào:
-Nhưng tôi không muốn làm một kẻ lau chùi, đánh bóng vảy cho ngài nữa. Tôi muốn lãnh thưởng rồi trở về nghề khai thác đá quí.
-Đồ điên! Coi chừng miệng lưỡi mi đó. Đừng làm ta bực mình đến phải ăn thịt mi trước thằng tí hon kia. Gần tới nơi chưa? Nói đi.
-Nhưng… nhưng ngài đã hứa…
Nettlebrand gầm lên:
-TỚI – NƠI – CHƯA?
Gã lùn lẩy bẩy chỉ tay, nói:
-Kia rồi. Nơi tuyết ào ào đổ vào cái lỗ toang hoác đó.
-Tốt.
Nettlebrand tiến những bước cuối cùng lên đích.
Tiểu-Thạch-Tu hậm hực vơ chòm râu lên nhấm: “Hừ! Không được thưởng?! Làm việc không công thì quí hóa gì? Mình đâu có ham làm thằng đầy tớ đánh bóng vảy cho nó suốt đời chứ?”
Rón rén, nhè nhẹ, sử dụng hết khả năng khéo léo của dân chuyện leo trèo núi, gã lùn sơn cước từ từ tụt xuống khỏi cổ con rồng vàng. Ngay khi Nettlebrand tì vai, đẩy phiến đá ngăn cách nó với những con mồi, Tiểu-Thạch-Tu nhảy xuống nền tuyết êm ru. Và khi Nettlebrand bước vào đường hầm, gã lùn lặng lẽ theo sau, giữ một khoảng cách an toàn. Không phải để xem cuộc săn rồng. Không. Tiểu-Thạch-Tu chỉ đơn giản muốn trở lại hang động tuyệt vời này.

52. NGÀY TÀN CỦA QUÁI VẬT

Sorrel chạy. Chạy thục mạng dọc đường hầm sâu thăm thẳm, miệng la bai hoải:
-Nó tới! Nó đang tới đó!
Như mũi tên bắn, cô ả vọt ngay tới Firedrake, thon thót leo từ đuôi lên lưng con rồng. Ben đã lên trước, với Chân-sậy gọn lỏn trên đùi. Bưa Bưa Chan cũng đã sẵn sàng trên lưng Mai-A.
Vừa thắt đai an toàn, Sorrel vừa hổn hển nói:
-Nó kềnh càng leo lên núi giống như những cỗ máy của loài người. Nó to lớn phát khiếp! Lớn hơn…
-Lón hơn tất cả chúng ta. Đủ rồi. Đã tới giờ hành động. Đừng dài dòng nữa.
Lola nói rồi đóng cửa buồng lái, nổ máy và cất cánh ngay. Chiếc phi cơ vù vù lướt thẳng lên lối vào đường hầm, chờ Nettlebrand xuất hiện.
Firedrake nói với rồng cái Mai-A:
-Chúc may mắn. Hy vọng chúng ta đem may mắn cho nhau. Cũng như chúng ta từng đem sự may mắn đến cho con người.
-Đúng vậy. Chúc anh may mắn.
Ben kiểm tra đai buộc lần cuối, hỏi Chân-sậy:
-Nhất định không vào ba lô hả?
Gã tí hon bướng bỉnh lắc đầu, dù trống ngực đang đập thình thịch: lỡ tên lùn pha quá nhiều nước lã và nước bọt phúc thần vô hiệu thì sao? Nhưng dù sao hắn không thề chui vào ba lô, vì hắn không muốn bỏ lỡ một giây phút nào trong thời khắc này. Chân-sậy muốn tận mắt nhìn cái chết của Nettlebrand, nhìn bộ giáp vàng, mà hắn đã phải lau chùi suốt mấy trăm năm, tan chảy dưới ngọn lửa rồng và con rồng vàng sẽ phải hiện nguyên hình, nguyên dạng.
Bỗng Sorrel vươn thẳng người, hỏi:
-Nghe gì không?
Vang dội suốt đường hầm những tiếng chân nặng nề tiến tới. Con rồng vàng đã tìm ra dấu vết những con mồi!
Ben và Sorrel xiết chặt dây đai. Chân-sậy ép sát người vào mình Ben. Hai con rồng bạc xòe cánh, bay lên. Sát cánh bên nhau, Firedrake và Mai-A bay vòng vòng trên nóc hang tối, chờ đợi.
Tiếng chân uỳnh uỳnh tiến gần hơn. Cả hang động gần như rung lên. Rồi cái đầu vàng của Nettlebrand nhô ta từ đường hầm.
Dù đường hầm rất rộng, nhưng con rồng vàng vẫn phải lom khom thân hình khổng lồ suốt chặng đường đi.
Đôi mắt đỏ màu máu lừ đừ đảo khắp hang, con quái vật thòm thèm hít hà mùi những con rồng.
Ben nghe rõ tiếng Nettlebrand hồng hộc thở. Mùi chướng khí u ám lan tỏa khắp hang.
Từng chút một, Nettlebrand cố lách mình qua cửa hầm chật hẹp, cho đến khi cả thân hình đồ sộ khủng khiếp của nó lù lù lột hẳn vào hang.
Bốn chân cong vòng vì toàn bộ da vàng quá tải, Nettlebrand kéo lê cái đuôi nặng nề trên nền đá. Nhe răng nhìn quanh, không thấy bóng dáng một con rồng, nó rống lên giận dữ.
Chiếc phi cơ tí tẹo của Lola bắt đầu sà xuống, bay vù vù quanh cặp sừng, ngay trước mắt con rồng vàng.
Ben lo sợ thì thầm:
-Đừng bay gần! Đừng lại gần nó quá, Lola!
Nhưng nữ phi công thiện nghệ, bất ngờ và nhanh như tia chớp, đảo vòng trên đầu, luồn lách dưới cằm, vọt lẹ qua chân quái vật, rồi dần dần dụ nó vào sâu trong hang.
Trò giỡn mặt của con chuột mập làm con rồng vàng phẫn nộ điên cuồng. Nó gầm, rống, khịt mũi, táp phải, táp trái cố bắt bằng được con bọ bé nhỏ, đang chấp chới quanh nó, cản trở nó tìm bắt những con mồi khao khát bấy nhiêu năm.
Khi Nettlebrand di chuyển tới giữa hang, ngay trước mặt những con rồng hóa đá, Firedrake xóe rộng hai cánh phóng xuống. Nó bay thẳng tới mặt con rồng vàng, còn Mai-A tấn công một bên sườn Nettlebrand.
Kinh ngạc, quái vật vội nhe nanh, xòe móng vuốt. Hơi thở hôi tanh của nó làm hai con rồng bạc loạng choạng. Lola hạ cánh trên đầu một con rồng đá. Công việc của cô ả tạm hoàn tất, bây giờ tới lượt Mai-A và Firedrake.
Hai con rồng bạc bay quanh đầu kẻ thù.
“Aaaaa!” Nettlebrand gầm lên, đảo đôi mắt đỏ ngầu như máu nhìn theo hai con mồi, nước bọt chảy nhễu nhão.
Tiếng gầm của con quái vật làm những cột đá rung lên. Nó cất tiếng nói vang dội khắp hang động:
-Thì ra hai con rồng bạc và hai con phúc thần? Tốt, phúc thần làm món tráng miệng rất khoái khẩu ta.
Sorrel nghiêng mình xuống, quát:
-Chính mi hôm nay sẽ được nằm trong thực đơn. Món thịt vàng sốt chua ngọt!
Nettlebrand không thèm để ý tới Sorrel, nó liếm mép nhìn hai con rồng bạc thèm thuồng, rống lên hỏi:
-Còn lũ kia đâu? Những con rồng kia đâu? Ra đây! Ra hết cả đây! Ta khoái được nhìn cả bầy chúng bay nháo nhác, tan tác như những con vịt lạch bạch, hèn nhát.
Cùng tiếng gầm rú, quái vật giương móng vuốt đập tan một khối nhũ thạch. Mảnh thạch nhũ tung ra khắp nền hang. Nhưng hai con rồng bạc vẫn thản nhiên bay lượn trên đầu nó.
Firedrake phất cánh gần sát mũi con rồng vàng, làm Ben và Sorrel thót tim:
-Không còn con rồng nào khác nữa, chỉ có hai chúng ta thôi. Nhưng chúng ta và kỵ sĩ rồng sẽ hạ gục mi.
Nettlebrand điên cuồng nặng nề xoay trở, cố vươn mõm lên bắt con mồi:
-Kỵ sĩ rồng? Mi hù ta bằng chuyện cổ tích à? Những – con – rồng – kia – đâu?
Ben không ngờ Chân-sậy đã tháo dây an toàn, nhanh nhảy như một con chuột nhắt, leo lên đứng trên vai cậu bé. Ben khiếp hãi kêu lên:
-Xuống, Chân-sậy!
Nhưng Chân-sậy làm ngơ, úp hai tay trên miệng làm loa, thất thanh giọng, nói xuống:
-Êêêê! Nhìn xem ai đây, chủ nhân!
Nettlebrand ngửng đầu tìm. Chân-sậy gào lên:
-Đây nè! Trên vai kỵ sĩ rồng. Không còn con rồng nào nữa đâu. Ta chỉ xí gạt thằng lùn đó thôi. Ta cũng đã lừa cả mi. Mi sẽ bị tan chảy ra và ta sẽ rất thích thú đứng ngắm nhìn cảnh tượng đó.
Ben lại kêu lên:
-Chân-sậy, xuống ngay.
Nó cố kéo Chân-sậy xuống, nhưng gã tí hon bám chặt vào tóc nó:
-Tiểu chủ! Đây là cuộc trả thù của tôi.
Mõm Nettlebrand méo xệch thành một cái cười ghê tởm:
-A! Nhìn kia! Con nhện của ta, tên đầy tớ của ta, đang cưỡi một con rồng bạc! Tiểu-Thạch-Tu, hãy nhìn thằng ngu kia, nhìn cho rõ những gì ta sắp dành cho nó, để làm bài học cho mi.
Chân-sậy nhoài mình kêu lên, suýt trượt khỏi vai Ben:
-Tiểu-Thạch-Tu nào? Mi không biết gì sao? Gã lùn sơn cước cũng đã bỏ mi như ta vậy. Không còn ai đánh bóng bộ da mi nữa, và chẳng bao lâu nữa, mi cũng không cần phải lo chuyện đánh bóng những cái vảy vàng.
Thình lình Nettlebrand vươn cao móng lên hai con rồng đang bay lượn. Firedrake nhẹ nhàng nghiêng mình né tránh. Nhưng bỗng Chân-sậy lanh lảnh la lên, quờ quạng tìm chỗ nắm víu và… hắn lộn cỗ, rơi xuống.
Ben vội đưa tay đỡ, nhưng không kịp.
Chân-sậy rơi ngay đầu con rồng vàng, trôi tuột xuống cổ quái vật và bị kẹt giữa hai cái gai trên lưng nó.
Nettlebrand gầm gừ:
-Hừ! Túm được mi rồi, con nhện của ta!
Nó cố ngoái đầu táp tên đầy tớ cũ đang vùng vẫy hai chân lỏng khỏng.
Ben hốt hoảng:
-Firedrake! Chúng ta phải cứu Chân-sậy chứ!
Nhưng ngay lúc đó cả hai con rồng bạc đã cùng xông tới tấn công hai bên Nettlebrand. Chúng vừa há miệng định phunluc73, Chân-sậy la oai oái, năn nỉ:
-Xin đừng! Đừng! Lửa rồng sẽ làm tôi phải hiện nguyên hình mất! Làm ơn mà!
Sorrel la lên:
-Điên à, Chân-sậy? Nó sắp ăn thịt anh!
Nettlebrand lại quay đầu táp gã tí hon. Và một lần nữa Firedrake và Mai-A cố ngăn cản, xông vào quào những cái vảy hai bên sườn quái vật, con rồng vàng quẫy mình, rũ ra như rũ hai con ruồi. Tim Ben như ngừng đập. Nó tuyệt vọng, nhắm nghiền hai mắt. Chợt nó nghe một âm tahnh vù vù.
Ả chuột béo ra tay hành động!
Phi cơ nhắm lưng Nettlebrand phóng xuống, cửa buồng lái mở toang, và Lola nghiêng mình ra, gọi lớn:
-Mau, tí hon, nhảy lên đây.
Rất liều lĩnh, cô phi công chuột bay sát hai chân đang quẫy đạp của Chân-sậy.
Firedrake vừa kêu lên: “Nhảy, Chân-sậy” vừa xòe móng tấn công vào cổ quái vật, để nó mất cảnh giác Chân-sậy vài giây. Vừa lúc Nettlebrand mải táp con rồng bạc, Chân-sậy rút được hai chân ra, nhảy nhót lên phi cơ. Con chuột vội tăng ga. Máy bay vút ngay lên trần hang, cửa buồng lái vẫn để mở và trên ghế sau Chân-sậy run lập cập.
Quái vật rống tới nỗi hai phúc thần phải bịt chặt tai. Con rồng vàng vừa gầm rú vừa vươn lên tấn công hai địch thủ. Móng vuốt nó suýt chộp được cánh của Mai-A. Nhưng thay vì tránh né, con rồng cái bay trở lại, như một con mèo hung dữ. Nó há miệng, phun ra dòng lửa xanh.
Firedrake tấn công sườn bên kia. Ngọn lửa khổng lồ ào ạt từ họng nó phun thẳng lên đầu con rồng vàng. Mai-A tiếp tục trải đều ngọn lửa từ lưng xuống tới đuôi Nettlebrand.
Con rồng vàng nhe răng, ha hả cười. Tiếng cười của nó làm đá từ mái hang nứt ra, lả tả trút xuống.
“Lửa rồng! Nhằm nhò gì với ta. Trước đây đã bao lần những ngọn lửa như thế này liếm láp lưng ta rồi. Chỉ chạm vào bộ giáp lạnh giá của ta, chúng bốc hơi, tan biến hết”.
Nettlebrand chờ cho hai con rồng bạc phun lửa đến hết hơi, kiệt sức, nó sẽ chộp như chộp hai con dơi. Nó liếm môi chờ thưởng thức miếng mồi ngon lành.
Thình lình nó cảm thấy một chất lỏng đang nhỏ giọt từ trán xuống mắt. Nó đưa chân lên gạt và… chết sững!
Móng vuốt của nó đang biến dạng! Những cái vảy trông như lá héo! Nó chớp mắt. Chất lỏng, đang ròng ròng chảy từ trán xuống làm mắt nó như mù, chính là vàng tan chảy.
Một lần nữa hai con rồng bạc lại xông tối. Một lần nữa những ngọn lửa xanh lại phủ khắp người nó. Nettlebrand nhìn xuống thân hình: bộ giáp của nó đang tan chảy thành vàng dẻo. Những giọt vàng tí tách rơi trên nền đá. Nó ngoác mõm táp hai con rồng bạc và trượt trên đống vàng đang tan dần.
Lần đầu tiên trong suốt cuộc đời tàn bạo, con rồng vàng biết sợ. Nó cảm thấy mỗi lúc mỗi nóng hơn. Sức tàn lực kiệt dần. Nó phải trở về nơi có nước.
Nettlebrand nhìn miệng đường hầm thăm thẳm, nơi nó đã vượt qua khi nó vẫn còn là… Nettlebrand – Kẻ -Bằng – Vàng! Nettlebrand bất khả chiến bại! Nhưng hai con rồng bạc đã bay chặn cửa hầm và vẫn tiếp tục phun những ngọn lửa xanh vào nó. Nettlebrand gầm gừ cố nhấc chân lên, nhưng chân nó đã lằng nhằng dính trên đống vàng tràn lan chung quanh. Trong thâm tâm, Nettlebrand cảm thấy tim nó đang vỡ vụn.
Một làn hơi trắng lạnh lẽo thoát ra khỏi hàm nó. Làn khói giá lạnh từ trong thân thể nó tuôn ra mãi, cho đến khi nó sụp xuống như một quả bóng xì hơi. Làn khói lạnh bồng bềnh trong hang, dạt quanh những con rồng đá như những cụm mây.
Mỗi lúc trong hang càng thêm lạnh. Firedrake và Mai-A nhẹ nhàng vỗ cánh trên cao. Ben và Sorrel rùng mình dựa sát nhau, nhìn xuống. Qua làn khói lạnh chập chờn, Nettlebrand chỉ còn là một khối mờ trên nền đá.
Firedrake và Mai-A thận trọng bay xuống trong làn sương mù lạnh giá. Những bông tuyết phủ trên áo Ben và Sorrel. Ngoài tiếng máy bay vù vù của Lola, hoàn toàn không còn một âm thanh nào khác.
Khi Mai-A và Firedrake hạ cánh trên nền đá phủ vàng, Bưa Bưa Chan thì thầm:
-Đó, Nettlebrand – Kẻ - Bằng – Vàng đó!
0
53. LỜI THỈNH CẦU CỦA TIỂU-THẠCH-TU

Bộ giáp khổng lồ của Nettlebrand nằm giữa một ao vàng, giống như da của rắn mới lột. Những bông tuyết sôi xèo xèo khi rơi trên mặt khối vàng nóng. Những làn khói xanh lè bốc ra từ cái hàm hé mở. Đôi mắt đục ngầu như hai bóng đèn tắt.
Hai con rồng thận trọng bước qua vũng vàng, xem thử kẻ thù còn lại những gì. Lola hạ cánh máy bay trên khối vàng dẻo. Khi ả chuột mở bung cửa, Chân-sậy ló đầu bàng hoàng nhìn đống vàng đã có thời từng là chủ nhân của hắn.
Lola nhảy xuống, vỗ lên khối vàng còn hơi ấm, nói:
-Hình như rỗng bên trong. Chẳng là gì, chỉ là đống thiếc, giống như những bộ máy của loài người, phải không?
Nghiêng mình ra ngoài máy bay, Chân-sậy trợn mắt, bảo:
-Nó sắp xuất hiện rồi đấy.
Lola leo lên ngồi trên máy bay, đong đưa hai chân, hỏi:
-Cái gì xuất hiện?
Nhưng gã tí hon chỉ nín lặng nhìn trừng trừng cái mõm hé mở của Nettlebrand, vẫn đang nhả khói xanh.
Firedrake hỏi:
-Anh chờ đợi gì, Chân-sậy? Con rồng vàng đã chết rồi.
Gã tí hon nhìn nó, hỏi:
-Nhớ những con quạ bị chết trước đây không? Sau đó, chúng đã hiện nguyên hình. Nhà luyện kim đã sử dụng sinh vật nào để tạo ra Nettlebrand? Ông không thể cho nó sự sống, vì ông không thể tạo ra sự sống. Chỉ có cách là vay mượn của một sinh vật khác.
-Sinh vật thuộc loài nào, Chân-sậy?
-Ồ, không thiếu gì sinh vật mà người ta có thể mượn sự sống của chúng như… mượn một cái áo vậy.
Tất cả nhìn nhau bối rối. Lola đưa chân lên nói:
-Đừng làm tụi này căng thẳng nữa, tí hon. Cuộc chiến chấm dứt rồi hay còn gì tếp theo nữa đây?
Chân-sậy chỉ tay thì thầm:
-Nhìn kìa! Sự sống của Nettlebrand đây rồi.
Một con ếch nhảy vọt ra từ trong mõm con rồng vàng.
Con ếch nhảy tõm vào đống vàng, rồi hốt hoảng nhảy ra ngoài mặt tuyết trên nền hang.
-Một con ếch?
Sorrel ngẩn người hỏi. Con ếch giương… mắt ếch lên nhìn lại nó, luôn hồi kêu “ộp ộp”.
-Vô lý quá, tí hon. Cậu đùa, phải không? Chắc chắn con ếch này bị quái vật đó nuốt thôi mà.
-Chị tin hay không thì tùy. Nhưng nhà luyện kim đó thừa khả năng tạo ra những điều kinh khủng, từ những sinh vật nhỏ xíu này.
Firedrake hỏi:
-Chúng ta có phải bắt con ếch kia không, Chân-sậy?
-Ồ, không. Con ếch vô hại. Tội lỗi của Nettlebrand là do con người tạo ra chúng tôi, không phải từ con ếch.
Sorrel chun mũi, cười cười với Chân-sậy:
-Ngộ ghê ta ơi! Chắc vì vậy anh không dám để lửa rồng chạm vào mình. Anh cũng được tạo ra bằng một con ếch nhảy chồm chồm thế kia, phải không?
Giọng anh chàng tí hon đầy chua xót:
-Không đâu, có lẽ tôi được tạo ra từ một sinh vật nhỏ hơn thế này nhiều. Nhà luyện kim rất thích sử dụng mọt gỗ hay nhện để tạo những sinh vật như cỡ tôi.
Khi tất cả đi qua, con ếch vẫn không nhúc nhích, chỉ khi tiếng máy bay vù vù của Lola cất cánh mới làm nó giật mình nhảy vội đi.
Sorrel định nhảy xuống, đuổi theo, nhưng Firedrake cản lại nói:
-Để cho nó đi.
Một hình dạng tròn trùng trục, râu ria xồm xoàm, với cái nón to đùng đang rụt rè tiến lại hai con rồng bạc, mà rên rỉ:
-Rồng bạc ơi, xin rủ lùng xót thương tôi. Rộng lòng ban cho tôi một đặc ân, nếu không suốt đời tôi sẽ không ngừng đau khổ.
Con rồng cái ngạc nhiên hỏi:
-Đây là gián điệp của con rồng vàng, đúng không?
Tiểu-Thạch-Tu líu cả lưỡi:
-Dạ, dạ xin thú thật… quả đúng vậy là quả đúng vậy. Nhưng là do nó ép buộc tôi.
Chân-sậy leo ra khỏi phi cơ:
-Hừ, láo toét. Chính mi đã lén lút đến tìm gặp con rồng vàng. Không có mi, nó không hề nghe nói gì tới Firedrake. Chỉ vì mi thèm khát vàng mà sinh ra bao nhiêu chuyện.
-Có… có thể là… đúng vậy. Nhưng…
-Nhìn quanh đi. Mi có thể tắm trong vàng rồi đó. Sao, hoa mắt lên chưa?
Firedrake vươn mình, nhăn mặt nhìn xuống gã lùn bảo:
-Có phải đó là mong ước của mi không? Nói lẹ đi, chúng ta mệt mỏi quá rồi.
Nhưng Tiểu-Thạch-Tu lắc đầu quầy quậy:
-Không phải đâu là không đâu. Tôi chẳng tha thiết gì tới vàng nữa.
Hắn bật khóc hu hu, giang rộng hai tay ngắn ngủn:
-Điều tôi mong ước là được ở lại trong hang này thôi.
Bưa Bưa Chan nghi ngờ hỏi:
-Để làm gì?
-Tôi ước muốn làm cho hang đẹp hơn nữa. Tôi muốn được đưa những tảng đá này ra ánh sáng, rất nhẹ nhàng, rất thận trọng. Tôi sẽ ngắm, sẽ nghe chúng rủ rỉ thì thầm. Những bức tường kia, những trụ đá này sẽ được lau chùi, gọt dũa. Chúng sẽ bóng lộn, sáng ngời, rực rỡ muôn ngàn màu sắc như cầu vồng. Ôi! Tuyệt vời làm sao.
Gã lùn nhắm mắt thở dài sung sướng.
Bưa Bưa Chan bảo:
-Ý đó nghe cũng hay hay, nhưng quyền quyết định là của rồng.
Firedrake ngáp dài, nhìn Mai-A. Con rồng cái mệt đến không đứng vững nổi. Lần đầu tiên trong đời nó đã phun nhiều lửa đến thế. Nhìn bầy rồng đá, Mai-A nói:
-Tôi không có ý kiến. Tôi không cần hang này, vì không còn phải trốn tránh con rồng vàng nữa. Nhưng… còn họ thì sao đây? Tiếng búa nện của gã này có làm phiền họ không?
Firedrake nhìn quanh áy náy, rồi bảo Tiểu-Thạch-Tu:
-Theo ta.
Gã lùn rụt rè ngồi giữa hai cái gai trên đuôi rồng. Firedrake kéo Tiểu-Thạch-Tu qua vũng vàng, tiến đến những con rồng hóa đá.
-Đây là hai mươi con rồng mà Nettlebrand săn lùng. Chân-sậy đã nói dối mi, để con rồng vàng sốt sắng đi săn. Vì chúng a muốn lừa nó đến đây.
Trong khi gã lùn quan sát những con rồng đá, Mai-A nói:
-Không dám ra ngoài, nên họ không có ánh trăng để uống.
Lúc này tuyết đã tan vì hơi ấm trong hang, đọng thành những vũng nước trên nền đá. Nhưng quá muộn rồi, Nettlebrand không còn có thể biến vào trong nước được nữa.
Tiểu-Thạch-Tu gõ mấy ngón tay lão luyện lên một bàn chân rồng đá, lẩm bẩm:
-Không ai ngờ rằng đá mọc rất nhanh, nên đã phủ kín mình họ.
Firedrake chập chờn ngủ bên cạnh Mai-A. Sorrel và Bưa Bưa Chan dọn nấm ra sửa soạn ăn. Chỉ Ben nghe được câu nhận xét của gã lùn. Nó hỏi:
-Nghĩa là sao? Có bao giờ ông thấy như thế này chưa? Có bao giờ thấy vật gì hóa đá chưa?
-Thiếu gì? Chuyện này vẫn xảy ra với những sinh vật dị thường. Trong những lâu đài của con người có đầy. Rồng, sư tử có cánh, kỳ lân… tất cả đều hóa đá. Loài người phát hiện ra, đem về trừng bày và tưởng chúng toàn bằng đá. Thường thì trong chúng vẫn còn hơi thở của sự sống. Nhưng con người không biết đó thôi. Còn những con rồng hóa đá này lớp vỏ chưa dày lắm. Tách ra không khó.
-Tách ra?
-Chứ sao. Nhưng tôi khoái chúng cứ là đá thế này hơn.
Ben nhảy lên làm Chân-sậy từ trên đùi nó rơi xuống đất:
-Firedrake, nghe này.
Hai con rồng bạc giật mình, ngửng đầu nhìn. Gã lùn hết hồn, nắm chặt tay csh phân bua:
-Mi làm chứng nhé. Ta có làm gì đâu, tay ta chưa hề đụng tới cây búa mà.
Ben rối rít kêu lên:
-Gã lún bảo làm họ sống lại kìa.
Firedrake ngáp, hỏi:
-Làm ai sống lại?
-Những con rồng! Những con rồng đá! Hắn bảo lớp đá bên ngoài không dày lắm, có thể tách ra được. Như… tách hạt dẻ đó, hiểu không?
Đang ăn Sorrel quay lại nói:
-Theo mình, hắn chỉ muốn tụi mình cho phép hắn đập hết đá trong hang thôi. Tách ra như tách hạt dẻ! Quên đi! Vô lý!
Tiểu-Thạch-Tu tự ái cùng mình, hăm hở nói:
-Chẳng vô lý chút nào. Tôi chứng minh ngay đây.
Lấy búa trong ba lô ra, hắn leo lên một cái đuôi rồng hóa đá nhỏ nhất, bảo:
-Chờ nhé.
Mai-A hỏi:
-Tôi giúp được không?
-Với bộ móng to đùng thế à? Không được đâu là không được đâu. Chỉ người lùn sơn cước mới có khả năng làm những chuyện này. Tôi cần một ngày, có thể không tới, mới xong việc.
Chân-sậy thì thầm với Ben:
-Những gã lùn này tự kiêu kinh khủng, nhưng rất có thể hắn làm được thật. Chúng rất nhiều kinh nghiệm về đá.
Firedrake lại ngáp, nghi hoặc nhìn Tiểu-Thạch-Tu, bảo:
-Một ngày? Vậy thì nếu tìm ra dấu hiệu nào của sự sống, hãy đành thức tụi này. Đừng ồn ào quá nhé.
-Được rồi. cứ yên tâm.
Tiểu-Thạch-Tu trả lời rồi quì xuống, bắt đầu thận trọng gõ nhè nhẹ lên những vảy rồng đá. Tiếng gõ nhỏ xíu, chỉ như tiếng tích tắc của đồng hồ.
Mí mắt Ben nhíp lại, nhưng vẫn cố ngồi xem, nhưng sau khi hai con rồng và Sorrel ngủ đã lâu, tiếng ngáy của Lola từ máy bay vọng ra, Ben và Chân-sậy cũng mơ màng đi vào giấc ngủ.
Trong hang hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gõ búa đều đều, nho nhỏ của Tiểu-Thạch-Tu. Thỉnh thoảng hắn liếc nhìn những gì còn lại của Nettlebrand, tràn trên mặt đất như một ao vàng, hắn vui vẻ chặc lưỡi rồi lại tiếp tục công việc.

54. HỒI SINH

Con rồng đầu tiên sống lại khi tất cả còn say ngủ.
Tiểu-Thạch-Tu đã mở một kẽ dài, mảnh như sợi chỉ, trên lớp vỏ đá. Hắn vừa đưa búa lên, định mở rộng vết nứt thêm một chút, khối đá dưới chân hắn bỗng lay động rất nhẹ. Hắn ghé tai sát đường nứt, lắng nghe. Tiếng sột soạt như những cái vảy cọ vào đá. Thêm nhiều đường răng rắc, rạn ra dưới chân hắn. Tiểu-Thạch-Tu nhảy vội xuống, trúng ngay bụng cậu bé. Ben choàng ngồi dậy:
-Ui cha! Chuyện gì thế?
Tiểu-Thạch-Tu nhảy cỡn trên bụng Ben, kêu rầm lên:
-Thành công rồi!
Chân-sậy dụi mắt quay nhìn những con rồng đá, bảo Ben:
-Tiểu chủ, nghe kìa.
Nhưng Ben đã nghe thấy rồi. Những tiếng khụt khịt, rên nho nhỏ vọng ra từ khối đá. Ben xách cả Chân-sậy và Tiểu-Thạch-Tu chạy lại Firedrake:
-Dậy đi, Firedrake.
Nó kêu lớn tới nỗi làm tất cả đều thức dậy. Lola nhảy khỏi máy bay, hốt hoảng:
-Cái gì thế? Lại chuyện gì nữa thế?
-Tảng đá… tảng đá nở ra con rồng.
Chỉ hai cú nhảy, cô chuột béo ị đã thót lên vai cậu bé. Khối đá Tiểu-Thạch-Tu đã tách một đường bỗng rạn nứt, vỡ tung ra từng mảnh.
Tất cả giật mình lùi lại.
Bụi bám đầy mình, ho sù sụ, bốn chân lóng ngóng, một con rồng bò trên đống đá vụn. Nó cố vùng vẫy rũ mấy mảnh đá trên vảy, lết đi vài bước, rồi mở mắt. Con rồng thẫn thờ nhìn quanh, như ai đó vừa kéo nó ra khỏi một giấc mộng dài.
Mai-A tiến lên một bước hỏi:
-Đuôi Sáng(*), anh nhận ra tôi không?
Con rồng cứ ngẩn ra nhìn, một lúc sau mới vươn cổ ra đánh hơi Mai-A. Nó thều thào:
-Mai-A, chuyện gì đã xảy ra vậy?
Nó nhìn tất cả hỏi:
-Ai thế này, Mai-A?
Bưa Bưa Chan khoanh bốn tay trước ngực trả lời:
-Một trong số này là phúc thần bốn tay, còn nhớ không, Đuôi Sáng?
Đuôi Sáng gật đầu, chưa hết bàng hoàng. Rồi nó bắt gặp những gì còn lại của Nettlebrand, giật lùi thảng thốt:
-Kẻ-Bằng-Vàng cũng ở đây sao?
Sorrel trả lời:
-Nó ĐÃ đến đây. Nhưng chúng tôi đã làm nó tan chảy ra rồi.
Bưa Bưa Chan nói thêm:
-Chính xác là Firedrake và Mai-A đã phun lửa rồng hạ nó.
Đuôi Sáng rụt rè tiến gần Mai-A:
-Chỉ có hai con rồng mà hạ được Kẻ-Bằng-Vàng?
Nó lắc đầu nhắm mắt như không thể nào tin nổi:
-Không phải vậy. Đây chỉ là một giấc mơ. Một giấc mơ quá tuyệt vời.
Mai-A lắc Đuôi Sáng cho đến khi nó phải mở mắt:
-Đây là sự thật, không phải mơ. Con rồng vàng thực sự chết rồi.
Ben bảo:
-Hoặc là coi như đã chết.
Đuôi Sáng quay nhìn cậu bé, kinh ngạc:
-Kỵ sĩ rồng!
Mai-A gật đầu, thổi bụi trên trán Đuôi Sáng:
-Kỵ sĩ rồng trở lại và con rồng vàng đã bị tiêu diệt.
-Giống như chuyện xưa đã kể, phải không Mai-A?
Đuôi Sáng nói và nhìn bộ giáp chảy thành vàng của Nettlebrand.
Ben đặt Lola và Chân-sậy xuống nền hang, nói:
-Nhưng không phải chuyện kể đã tiêu diệt được nó.
Sorrel giang rộng hai tay nói:
-Đúng vậy. Đó là do chính chúng ta. Tất cả chúng ta: phúc thần, rồng, con người, chàng nhân tạo tí hon, chị chuột, người lùn sơn cước. Một câu chuyện mới có thể làm mủi lòng mọi con tim. Chỉ một điều đáng buồn là anh, Đuôi Sáng, và tất cả bọn họ đã ngủ suốt trong khi những chuyện này xảy ra.
Nó chỉ tay về phía những con rồng hóa đá. Đuôi Sáng trở lại đứng giữa đống đá vụn từng bao phủ nó, hỏi Mai-A:
-Chuyện gì đã xảy ra? Cho mình biết đi, Mai-A. Nếu không là mơ, thì tất cả những chuyện này là gì?
-Anh vẫn tưởng là mơ sao? Không đâu, anh đang tỉnh đó. Chính người lùn sơn cước kia đã đánh thức anh.
Tiểu-Thạch-Tu ưỡn ngực hãnh diện. Đuôi Sáng hỏi:
-Hắn sẽ đánh thức tất cả dậy chứ?
Gã lùn khoanh tay cười:
-Tất nhiên. Nếu chúng ta tiến đến một thỏa thuận.
Từ trên vai Ben, Chân-sậy lên tiếng:
-Đùng như ta nghĩ, mi không bỏ được tật đó. Chưa hề cho không ai một thứ gì. Nào, mi đòi hỏi gì? Vàng? Đá quí?
-Không là không, khổ quá nói mãi. Ta đã bảo rồi; Ta chỉ mong được sống trong hang động này. Chỉnh trang lại cho đẹp thêm. Có thể thỉnh thoảng lấy vài viên đá nhỏ, thế thôi.
Mai-A nhìn hắn, cười nói:
-Mi sẽ lấy nhiều hơn vài viên đấy, ta biết. Vì mi tham lam lắm. Tuy nhiên chúng ta sẽ cho mi ở lại đây, nếu mi đánh thức tất cả những rồng hóa đá kia.
Tiểu-Thạch-Tu giữ chặt mũ, để có thể cúi rạp đầu:
-Công nương bạc yên tâm, tôi xin hứa sẽ đánh thức tất cả bọn họ. Tôi bắt tay vào việc ngay đây.
Hắn cầm búa, tiến lại một đuôi rồng đá gần nhất, bắt đầu đẽo đục.
Firedrake và Mai-A cùng đưa Đuôi Sáng xuống đường hầm dài thăm thẳm, dẫn ra thế giới bên ngoài, cái thế giới mà hơn một ngàn đêm rồi, Đuôi Sáng không dám đặt chân tới.
Lũ quạ đã biến hết. Dưới ánh trăng mờ nhạt, ba con rồng bay qua thung lũng, xuống Nguyệt Nhãn Hồ, để Đuôi Sáng tắm rửa hết lớp bụi đá trên mình.
Con ếch, đã cho Nettlebrand mượn sự sống, ngồi chòm chõm trên bờ và khi ánh trăng tỏa sáng trên từng cái vảy bạc của Đuôi Sáng, ánh trăng cũng tẩy xóa những kỷ niệm đầy u ám trong nó.
0
55. ĐI ĐÂU VỀ ĐÂU?

Trưa hôm sau, Firedrake không ngủ được, nó ngồi tại một kè núi nhô ra bên trên thung lũng. Ánh sáng và hơi ấm mặt trời thường làm nó buồn ngủ, nhưng hôm nay nó không thể nào ngủ được. Firedrake vươn đầu nhìn những ngọn núi chung quanh, thở dài.
Một lúc sau, Ben cũng leo lên ngồi cạnh con rồng. Cậu bé áy náy nhìn nó hỏi:
-Chuyện gì thế? Sao cậu không ngủ?
-Mình không ngủ được. Họ đang làm gì vậy?
-Cũng không ai ngủ cả. Sorrel đang hỏi Bưa Bưa Chan cách trồng nấm, Mai-A kể cho Đuôi Sáng biết về những gì đã xảy ra. Tiểu-Thạch-Tu say mê đục đẽo, còn Chân-sậy bay ngắm cảnh với Lola.
-Vậy à?
Firedrake lơ đãng nói, rồi lại thở dài. Ben nhìn nó, hỏi:
-Bây giờ cậu tính sao? Ý tớ là, tìm được thung lũng này rồi, cậu có định về thẳng miền bắc không?
Firedrake nhìn những ngọn núi phủ tuyết trắng:
-Mình cũng chưa biết sao đây. Nếu mình về, lỡ họ không muốn trở lại nơi này nữa thì sao?
-Tại sao họ có thể từ chối trở lại đây chứ? Cậu đã bảo con người sắp cho nước tràn vào nơi đó mà.
-Đúng vậy. Nhưng họ không tin chuyện đó có thể xảy ra. Họ định dùng phương pháp của các tiên nữ, để xua đuổi con người. Cậu biết không, các nàng tiên có một phương pháp ngăn chặn con người mở đường xuyên qua những nơi họ ở.
-Hả? Họ làm cách nào?
-Họ rắc bụi phép vào máy móc của con người. Họ vèo, ngắt, cắn, thổi phấn ngứa vào mũ bảo hộ và khẩu trang của công nhân. Họ cũng tạo ra những cơn mưa xối xả đêm ngày làm con người và máy móc chìm ngập trong bùn. Các tiên nữ nhỏ tới có thể như vô hình trước mắt loài người, khác hẳn với thân hình to lớn của loài rồng chúng tôi. Vì vậy mà con người không bao giờ bắt được họ.
-Thật kỳ lạ!
Ben lẩm bẩm. Nó say mê chiêm ngưỡng lớp vảy bạc của Firedrake. Đối với Ben, không loài nào trên khắp thế giới kỳ diệu hơn loài rồng.
Firedrake nhìn cậu bé hỏi:
-Cậu khuyên mình phải làm sao? Mình nên ở lại đây hay bay về? Về nơi mà có thể mình bị coi là một đứa dở hơi, khoác lác? Chưa chắc họ tin là mình đã tìm ra Vành Đai Thiên Đường.
Ben dựa sát vào những cái vảy ấm áp của con rồng, nhìn xuống mặt hồ lóng lánh và tròn như trăng rằm:
-Tớ nghĩ cậu nên trở về, nếu không, cậu sẽ luôn khổ tâm, vì không biết hiện nay họ đã ra sao. Con người đã hủy hoại thung lũng đó chưa? Họ có đồng ý theo cậu về đây không? Những thắc mắc đó làm cậu điên đầu lên mất.
Firedrake trầm ngâm một lúc lâu, rồi nhẹ gật đầu, bảo:
-Cậu nói đúng, kỵ sĩ rồng ạ. Dù mình thật sự muốn ở lại đây, nhưng phải trở về xem tình hình thế nào. Tốt nhất là mình nên đi ngay trong đêm nay.
Nó đừng dậy, nhìn quanh lần nữa, hỏi Ben:
-Còn cậu? Đi với chúng mình hay trở lại tu viện? Gia đình giáo sư đang chờ cậu tại đó.
Bây giờ lại đến lượt Ben không có câu trả lời.
-Tớ không biết.
-Mình sẽ đưa cậu về với gia đình giáo sư. Cậu cần loài người cũng như mình cần loài rồng. Cũng như Sorrel sẽ không vui nổi, nếu không được gần gủi những phúc thần khác để chí chóe suốt ngày. Không được gần loài người, cậu sẽ rất cô đơn.
Ben nói, tránh cái nhìn của Firedrake:
-Tớ cũng sẽ rất cô đơn, nếu không được gần các cậu.
Firedrake nhẹ nhàng dụi đầu vào cậu bé:
-Ồ, không. Tin mình đi. Chúng ta sẽ gặp lại nhau. Mình sẽ thường xuyên thăm cậu.
-Ôi! Thật nhé! Xin cậu phải cố đến thăm tớ luôn luôn.
Ben choàng tay ôm cổ con rồng, như không bao giờ để Firedrake rời xa nó.

56. ĐƯỜNG VỀ

Trăng đã lên cao trên thung lũng khi Firedrake ra khỏi đường hầm cùng Ben và Sorrel trên lưng. Chiếc phi cơ tí tẹo của Lola lượn vù vù trước mũi con rồng, với chàng tí hon Chân-sậy chễm chệ ngồi băng sau. Hắn và Lola không rời nhau nửa bước, từ khi chị chuột béo cứu hắn thoát khỏi móng vuốt Nettlebrand.
Bưa Bưa Chan ngồi trên lưng Mai-A. Cô bé rồng quyết định tiễn chân Firedrake tới tu viện. Lúc này Tiểu-Thạch-Tu đã đánh thức được thêm hai con rồng nữa. Hai con rồng mới hồi sinh cũng theo Đuôi Sáng ra chào tạm biệt Firedrake và Mai-A. Tiểu-Thạch-Tu mê mải đục đẽo, chỉ kịp gật đầu khi hai con rồng nói lời chào.
Tại cửa đường hầm, Đuôi Sáng dặn dò Firedrake:
-Sớm trở lại nhé. Cố đưa bầy rồng kia trở lại đây. Cho dù Tiểu-Thạch-Tu cứu sống hết những con rồng hóa đá, thì thung lũng này vẫn còn quá trống trải.
-Mình sẽ cố. Nhưng dù họ không chịu theo mình, mình vẫn sẽ trở lại.
Nó nhìn lần cuối: mặt hồ, những ngọn núi trắng và bầu trời đầy sao. Rồi Firedrake giang rộng đôi cánh, cất mình khỏi sườn núi. Mai-A bay kế bên, rồi vượt lên trước cùng Bưa Bưa Chan. Firedrake rất thích làm bạn đồng hành cùng cặp này, vì Bưa Bưa Chan là một “hoa tiêu” rất thông thạo đường lối. Nhưng thường thì Mai-A bay song song cùng nó, nên Firedrake bay hơi chậm để cô nàng theo kịp và làm quen với gió.
Khi lướt trên ngọn núi, có tu viện nằm cheo leo trên sườn, Firedrake nhìn thấy dòng sông Indus phía dưới.
Chiếc phi cơ của chuột mập hạ cánh xuống đầu tiên trên sân tu viện, ngay trước chính điện vắng hoe.
Firedrake vừa xếp cánh, Ben nhảy xuống, chạy tới một hàng chuông dài lanh canh trong gió. Nó kéo dây cái chuông lớn nhất. Tiếng chuông trầm trầm ngân vang trong đêm tới, và ngay lập tức cánh cửa của tất cả các phòng đều rộng mở. Các nhà sư ồ ạt chạy ra sân.
Họ xúm xít quanh hai con rồng nói cưới hớn hở. Ben phải vất vả lách mình qua đám đông, để trở lại với Firedrake. Ngồi yên trên lưng rồng, từ trên cao, nó mới có thể đưa mắt tìm gia đình giáo sư Greenbloom.
Mai-A đứng sát vào Firedrake, nhút nhát nhìn loài người bủa vây chung quanh. Bưa Bưa Chan phải vỗ về cho nó yên tâm.
Sau cùng Ben cũng thấy gia đình giáo sư và vị lạt ma đang hấp tấp chạy tới. Cô bé Guinevere vẫy tay rối rít. Ben ngượng nghịu vẫy lại.
Ông giáo sư hớn hở nói:
-Ôi, gặp lại cháu, chúng ta mừng quá!
Ông xúc động tới nỗi suýt ngã vào những nhà sư đứng gần Firedrake. Vị lạt ma nói mấy câu, các nhà sư lễ phép cúi đầu, tránh đường để con rồng tiến lên những bậc thềm, vào chính điện.
Giáo sư giang hai tay ông cổ Firedrake, rồi bắt tay Sorrel, cuối cùng ông nhìn Ben, hả hê cười.
-Nào, kỵ sĩ rồng, để ta thử đoán nhé: cháu và các bạn đã thành công? Tất cả đã cùng nhau triệt hạ Nettlebrand Kẻ-Bằng-Vàng, đúng không?
Ben chỉ biết gật, giữa lúc xúc động này, nó không thốt được lời nào. Chú tiểu nhỏ nhất – chỉ bằng nữa tưởi Ben – mở đường cho vị lạt ma và Firedrake vào đại sảnh. Mai-A mừng rỡ vì được vào bóng tối. Lạt ma lại nói mấy câu với các nhà sư. Tất cả cúi đầu, im lặng. Ông quay vào, khép lại hai cánh cửa nặng nề, hiền hậu mỉm cười.
Giáo sư dịch lại những lời lạt ma vừa nói:
-Hai rồng cùng xuất hiện một lúc. Đó là điềm lành cho tu viện chúng tôi và cho toàn thung lũng này. Đây có phải là sự ứng nghiệm đúng lời tiên tri không? Kỵ sĩ rồng trở lại, đồng thời cũng là sự trở lại của loài rồng?
Ben xuống khỏi lưng Firedrake, tiến lại bên giáo sư Greenbloom:
-Cháu nghĩ là rồng sẽ trở lại, vì con quái vật đã chết rồi.
Ông giáo sư cứ nắm chặt tay Ben lắc mãi. Cô bé Guinevere nhìn nó mỉm cười. Chưa bao giờ Ben cảm thấy hạnh phúc như lúc này. Nó lắp bắp:
-Vâng, Nettlebrand không còn nữa, nhưng đó là nhờ tất cả chúng cháu cùng hợp tác với nhau.
Sorrel láu táu nói không kịp thở:
-Với lửa rồng và nước bọt phúc thần, với sự ma lanh của anh chàng tí hon và sự khôn ngoan của con người, với một phi công chuột tài năng và… phải kể thêm sự tiếp tay của một gã lùn sơn cước nữa.
Bà Vita Greenbloom bảo:
-Nghe như các cháu có quá nhiều chuyện để kể cho chúng ta.
Ben gật:
-Dạ, rất nhiều.
Ông giáo sư trao đổi vài câu với vị lạt ma, rồi xoa tay nói:
-Chư tăng và gia đình ta rất muốn được nghe những chuyện kỳ thú của chuyến phiêu lưu này, nhưng không biết có đủ thời gian không? Vì Firedrake còn phải bay về miền bắc. Nhưng trước hết tất cả cần nghỉ ngơi và ăn uống một chút gì đã chứ.
Sorrel và Bưa Bưa Chan đồng thanh lên tiếng như một đôi song ca:
-Mục sau cùng, tuyệt cú mèo! Ăn uống gì đã chứ!
Vậy là nấm được đem ra cho đôi song ca. Ben vét sạch dĩa cơm cao như núi và hai thanh sô-cô-la Guinevere cho nó. Mọi căng thẳng đã qua, nó chưa bao giờ ăn ngon miệng hơn bữa nay.
Hai con rồng nằm trên sàn gỗ cuối đại sảnh. Firedrake gối đầu lên lưng Mai-A. Dưới ánh sáng của hàng trăm ngọn đèn nhỏ, trông chúng như vừa bước ra từ một trong những bức tranh treo trên tường.
Vị lạt ma ra mở cửa. Các vị sư tràn vào, nhưng đứng khựng lại khi nhìn thấy hình ảnh rực rỡ của hai con rồng.
Đến khi Firedrake ngửng đầu và ông giáo sư ra dầu cho họ, các vị sư mới e dè chầm chậm bước lại gần. Lần lượt họ quì quanh, giữ một khoảng cách với con rồng, các chú tiểu quì hàng trên.
Gia đình Greenbloom ngồi chúng với các nhà sư. Ben, Sorrel, Bưa Bưa Chan, Lola, Chân-sậy ngồi trên lưng và đuôi hai con rồng bạc.
Khi tất cả đều yên lặng, trong đại sảnh chỉ còn nghe tiếng sống áo lạt sạt của các nhà tu hành, Firedrake dọn giọng, bắt đầu kể, bằng ngôn ngữ của sinh vật dị thường, tất cả mọi loài đều có thể hiểu.
Bên ngoài trăng gần tàn và mặt trời sắp ló dạng. Giọng nó vang lên trong tòa đại sảnh. Câu chuyện bắt đầu từ lúc khởi hành chuyến viễn du, rồi Firedrake kể về con chuột trắng thông minh, những con quạ bị yểm bùa, những người lùn sơn cước, các tiểu yêu cát và những phúc thần bốn tay. Giọng nó sôi nổi khi nhắc lại con kỳ đà lửa tan thành tro bụi và vị thần da xanh, ngàn mắt. Nó xúc động khi kể về cô nàng rắn biển vượt qua sóng gió, và vụ Ben bị đại bàng khổng lồ bắt đi.
Khi bên ngoài vầng dương chìm xuống chân trời, trong đại sảnh câu chuyện đã đến hồi Nettlebrand leo lên sườn núi, rồi bộ giáp vàng của hắn tan chảy dưới ngọn lửa xanh của rồng và con ếch nhảy ra từ mõm con quái vật.
Firedrake im lặng nhìn quanh, rồi nói:
-Câu chuyện xin khép lại tại đây. Chuyện của Sorrel và Ben kỵ sĩ rồng, chuyện của Firedrake và Nettlebrand. Đêm mai mở đầu một câu chuyện mới. Chưa biết hồi kết ra sao, nên tôi chưa thể nói cùng quí vị được.
Vị lạt ma đứng dậy cúi đầu trước Firedrake, nói:
-Xin đa tạ. Chúng tôi sẽ ghi chép lại tất cả những gì vừa được nghe. Xin cầu chúc cho chuyến đi sắp tới được bình an vô sự. Bây giờ chúng tôi cáo lui để tất cả nghỉ ngơi.
Như một tín hiệu, ông vừa dứt lời, các nhà sư đồng loạt đứng dậy, lặng lẽ lui ra. Tới cửa tất cả đều ngoái lại nhìn hai con rồng thêm lần nữa, vì họ e rằng không biết còn có diễm phúc để được thấy chúng lần nữa hay không?
Khi chỉ còn vị lạt ma ở lại, giáo sư Greenbloom bảo Ben:
-Ngày mai gia đình ta cũng rời nơi này, vì Guinevere phải trở lại trường. À, kỵ sĩ rồng đã quyết định sẽ làm gì chưa?
Ben nhìn Firedrake, Sorrel, Chân-sậy đang ngồi cùng Lola trên sàn, ngập ngừng nói:
-Cháu cũng muốn đi. Nghĩa là… cháu muốn nói là… đi với giáo sư.
Ông mừng rỡ chụp lấy tay nó xiết mạnh:
-Tuyệt vời! Vita, mình nghe gì không? Con nữa, Guinevere?
Vợ con ông tủm tỉm cười. Bà vợ lên tiếng:
-Mẹ con tôi nghe rất rõ. Nhưng xin mình đừng bẻ gãy ngón tay con trai tôi chứ.
Cô bé Guinevere nghiêng qua Ben thì thầm:
-Anh biết không, em luôn ước ao có một anh trai. Là con độc nhất trong nhà, nhiều khi buồn lắm.
-Anh hiểu.
Ben cũng thì thầm trả lời. Mặc dù ngay lúc này, nó chẳng có thể hiểu được chuyện gì, ngoài một điều là nó đã có một gia đình.
Ông giáo sư nói với vợ:
-Nhìn anh em nó thì thầm với nhau kìa. Đã có chuyện bí mật giấu vợ chồng mình rồi đấy.
Bỗng tất cả giật mình vì có tiếng khóc thút thít.
Chân-sậy ngồi dưới sàn, hai tay ôm mặt. Những giọt nước mắt li ti chảy qua kẽ tay, rơi cả xuống hai đầu gối trơ xương của hắn.
Ben quì xuống cạnh chàng tí hon, băn khoăn nói:
-Chân-sậy! Anh biết tôi muốn được ở với gia đình giáo sư mà?
-Biết, tôi biết. Nhưng còn tôi thì sao? Bây giờ tôi biết đi về đầu, tiểu chủ ơi!
Ben vội nhặt hắn, bồng trên tay:
-Tất nhiên là anh sống với tôi. Được chưa nao?
Và Vita nói:
-Đúng quá rồi, Chân-sậy. Chúng tôi sẽ sử dụng tài năng anh làm thông dịch viên.
Giáo sư cũng nói:
-Rất đúng. Anh biết bao nhiêu ngôn ngữ?
-Chín mươi ba.
Guinevere bảo:
-Anh sẽ ở trong ngôi nhà búp bê của tôi.
-Nhà búp bê? Không. Tôi đâu phải là một con búp bê! Một góc nhỏ trên hầm thượng, mấy quyển sách làm vách là tôi sướng nhất.
Ông giáo sư mỉm cười:
-Vậy là quá tốt. Chúng tôi ở trong một ngôi nhà cổ rất rộng, có một hần thượng khá lớn. Nhưng chúng tôi hay đi du lịch xa, anh biết rồi đó. Hy vọng anh thích nghi được lối sống đó chứ?
Chân-sậy lấy khăn tay hỉ mũi, lau mặt, nói:
-Ôi! Tôi chỉ mong được đi khắp thế giới để tìm hiểu càng nhiều càng tốt.
Giáo sư vui vẻ nói:
-Tốt! Vậy là thu xếp xong! Chúng ta bắt tay vào đóng gói hành lý là vừa rồi. Firedrake, chúng ta có giúp gì được không? Mi dự định bao giờ lên đường.
-Ngay lúc trăng lên. Thú thật gần đây cháu bị thiếu ngủ, nhưng để sau này ngủ bù cũng được. Bây giờ cháu chỉ muốn khởi hành ngay. Sorrel thấy sao?
-Sao cũng được. Nhưng có một vấn đề nhỏ.
-Chuyện gì?
Bưa Bưa Chan tằng hắn rồi nói:
-Mình muốn được đi cùng các bạn. Tôi có thể hướng dẫn cô em họ hai tay này cách trồng nấm.
Firedrake gật đầu:
-Càng hay, chuyến về này mình có tới hay kỵ sĩ là phúc thần. Nhưng còn Mai-A, bạn có thể tìm đường về Vành Đai Thiên Đường một mình không?
Cô rồng cái hướng cặp mắt ướt sũng lên nhìn nó:
-Tất nhiên là được rồi. Nhưng mình không về đâu. Ở hang đá có Đuôi Sáng trông coi mọi việc. Mình… đi theo bạn.
Tim Firedrake đập rộn ràng, nhưng nó chợt lo lắng không biết chuyện gì đang chờ đợi nó tại thung lũng miền bắc đây?
Như đọc được ý nghĩ của Firedrake, Mai-A bảo:
-Nếu họ không tin bạn đã tìm ra Vành Đai Thiên Đường, thì đã có mình là một bằng chứng sống đây. Mình tin chắc, hợp sức lại, hai đứa sẽ thuyết phục được họ trở lại nơi đó cùng với chúng mình.
Ông giáo sư chau mày, nghĩ ngợi:
-Nguy hiểm lắm, Firedrake. Ban ngày rất khó mà tìm ra chỗ ẩn trú cho hai con rồng một lúc.
Lola Đuôi Xám nheo nhéo nói:
-Chuyện nhỏ! Trước mặt ông là một phi công hướng dẫn tài năng nất đấy. Rất may, mình về cùng đường với các bạn. Nhưng hai bạn rồng phải điều chỉnh tốc độ bay, sao cho mình theo kịp, là ngon lành rồi.
Từ trên vòng tay của Ben, Chân-sậy ngó xuống chị chuột, hỏi:
-Chị đi quan sát về rồi đấy à?
-Quan sát? Hừ! Cậu biết tôi định làm gì không? Tôi sẽ phát minh vài thứ. Tôi sẽ giả mạo những vùng này trên bản đồ một cách thật tài tình, để từ nay sẽ không còn ai có thể phát hiện ra được Vành Đai Thiên Đường nữa.
ả chuột béo khoái chí cười hinh hích, híp mắt hỏi:
-Sao? Quí vị nói gì đi chứ?
Firedrake cúi sát đầu xuống cô phi công tròn trùng trục:
-Chúng tôi nói: xin cám ơn. Và chúng tôi còn mang ơn chú chị và chị nhiều hơn nữa, nếu bản đồ đó được phổ biến thật rộng rãi.
-Ồ, chuyện đó là đương nhiên rồi. Chủ Gilbert có rất nhiều khách hàng và vô vàn bà con xa gần ở khắp nơi.
-Tuyệt vời!
Nói xong, Firedrake vươn vai, thẳng người lên nói:
-Bây giờ hân hạnh mời chú tiểu nhỏ nhất, cùng bay một vòng bay chia tay với chúng tôi. Bay luôn cho vui, Mai-A?
-Bay chứ. Nếu có vị sư lớn nào muốn bay, mình chiều luôn.
Vì vậy mà những nông dân đang thả bộ trên cánh đồng, nhìn thấy hai con rồng lượn vòng trên đỉnh núi. Trên lưng chúng, cười nắc nẻ như trẻ con, có cả những nhà sư già móm mém hết răng.
0
57. TIN MỪNG

Hai tháng sau, gia đình Greenbloom đang ăn điểm tâm, tiếng ông giáo sư bỗng nói to sau trang báo:
-Tuyệt vời!
Chân-sậy đang ngồi trên cái ghế nhỏ xíu kế bên đĩa đồ ăn của Ben, hỏi:
-Dự báo thời tiết tốt rồi ạ?
Ông bỏ tờ báo xuống, giọng vẫn oang oang đầy phấn khởi:
-Ồ không. Không phải chuyện thời tiết đâu, Chân-sậy. Tin này cực kỳ hấp dẫn hơn nhiều.
Vợ ông đang khuấy sữa trong tách cà phê, nói:
-Tin về kỳ lân chứ gì?
Giáo sư Greenbloom lắc đầu. Guinevere đoán mò:
-Lại chuyện tiên nữ làm xe máy ủi lún bùn rồi.
-Sai bét!
Vợ ông kêu lên:
-Thôi nào, mình. Đừng làm chúng tôi sốt ruột nữa. Tin gì thế?
Ben lom lom nhìn giáo sư:
-Tin… về rồng?
-Chính xác! Con giỏi lắm! Cả nhà nghe nhé: “Hai đêm trước, một hiện tượng lạ lùng đã được nhìn thấy trên bầu trời thung lũng Tô-cách-lan. Một bầy lớn những con chim khổng lồ, có người miêu tả chúng giống những con dơi khổng lồ hơn, xuất hiện trên nền trời và bay về phương nam dưới ánh trăng sáng rực. Không may là chúng đều mất dạng trên đại dương, không để lại dấu vết nào. Các nhà khoa học đang cố gắng nhận dạng loài chim kỳ lạ này”.
Guinevere và Ben nhìn nhau. Ben lẩm bẩm:
-Chính là họ đó. Như vậy là Firedrake đã thật sự thuyết phục được bầy rồng kia rồi.
Ben nhìn ra bầu trời xám xịt ngoài cửa sổ. Bà Vita vươn qua bàn, cầm tay nó, hỏi:
-Con nhớ các bạn, phải không?
Ben buồn bã gật đầu. Ông giáo sư rót thêm cà phê vào tách, nói:
-Tám tuần nữa là nghỉ hè rồi, chúng ta sẽ đi tìm kiếm kỳ lân. Cha mới phát giác một đầu mối rất đáng quan tâm, gần thành phố cổ Persepolis. Nơi đó không cách xa ngôi làng bà Zubeida ở bao nhiêu. Nếu không có gì xảy ra trong chuyến đi của Firedrake, nó sẽ về tới Hy mã lạp sơn trong vòng một tháng. Tại sao chúng ta không nhờ cô bạn phi công Lola Đuôi Xám theo tin tới Vành Đai Thiên Đường, rủ Firedrake tới thăm chúng ta tại nhà Zubeida, nhà rồng học, vào hai tháng sau? Ben, con biết tốc độ bay của nó, con nghĩ nó có thể đến kịp không?
Ben sôi nổi nói:
-Có thể, rất có thể, cha ạ. Chân-sậy, nghe gì không? Hai tháng nữa thôi, chúng mình sẽ được gặp lại Firedrake. Sướng không?
Chân-sậy nhấm nháp trà, bảo:
-Sướng quá đi chứ, nhưng tôi hãi gặp lại bà chằn Sorrel quá. Cô ta lại choe chóe xỉa xói tôi suốt cho mà xem.
Guinevere tủm tỉm:
-Yên tâm đi, hai anh em tôi bảo vệ anh tối đa. Sorrel mà đụng tới anh, tôi tịch thu lại ngay giỏ nấm tôi hái cho cô ấy kia kìa.
Ben đến bên cửa sổ, nhìn lên bầu trời.
Hai tháng! Chỉ hai tháng nữa thôi, nó lại được cưỡi trên lưng Firedrake lướt trên trời. Ben thở dài, hai tháng, nghe sao lâu lắc quá!
Guinevere cũng đến tựa khung cửa sổ, bảo nó:
-Anh em mình ra ngoài tìm dấu vết các nàng tiên đi.
-Hôm qua anh thấy mấy dầu vết dưới bờ ao đấy.
-Hay quá, chúng mình ra đó trước.
Tiếng bà mẹ nói ngay sau lưng chúng:
-Mặc áo ấm vào. Sáng nay thời tiết có vẻ vào thu rồi đó.
Chân-sậy cuống quít ôm chân bàn tụt xuống, rối rít gọi:
-Chờ với, tôi cũng đi.
Guinevere choàng cho hắn cái áo len đan, bảo:
-Nhưng lần này, họ nói gì anh phải dịch hết cho tôi biết. Hứa không?
-Kể cả những chuyện ngớ ngẩn, vô lý của đám tiên nữ đó sao?
-Đúng, ngớ ngẩn, khùng điên, bá láp, tào lao gì, tôi cũng muốn biết tuốt tuột.
Ben phì cười, nhặt Chân-sậy lên, theo cô bé ra vườn.
Hai tháng lâu thật, Ben nghĩ, nhưng với một cô em gái ngoan ngoãn, lí lắc như Guinevere, hai tháng sẽ trôi qua rất nhanh.
0
 Truyện KỴ SĨ RỒNG 2 - CORNELIA FUNKE

Đã mang vào thư viện

Cảm ơn Hoalacocay đã góp sức cho  thư viện




📎 028
0
«« « 1 2 » »»