Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Viễn Phương

1.138 trả lời, 154.544 lượt xem — Trang 38 / 38
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2026 22:31:46 bởi Viễn Phương>
Mẹ Ơi Xuân Vắng Con Rồi

Ngày con đi xuân còn bên mái lá
Mẹ tiễn con đứng tựa hàng cau
Chiến tranh gọi con đi biền biệt
Bỏ quê nghèo bỏ mẹ sau lưng.

Thư con gửi không lần về tới
Mẹ ngóng trông qua mấy mùa xuân
Mai trước ngõ rơi từng cánh mỏng
Như đời mẹ mỏi mòn chờ con.

Mẹ ơi xuân lại về hiên vắng
Sao con còn chưa thấy quay về
Mẹ chờ con qua bao mùa gió lạnh
Tóc bạc rồi mà bóng con đâu.

Mẹ ơi xuân này con lỡ hẹn
Xuân năm nào mẹ cũng đợi trông
Đến một đêm mẹ đi trong thương nhớ
Bỏ xuân buồn ở lại đời con.

Đêm mẹ đi trăng buồn tắt gió
Mẹ gọi con giấc mộng hao gầy
Con nơi ấy nghe tim quặn thắt
Mà đường về xa quá mẹ ơi.

Mẹ ơi xuân này con trở lại
Mà xuân xưa đã vắng mẹ rồi
Trên bàn thờ khói hương lặng lẽ
Như đời con lỡ hẹn một mùa thôi.

Mẹ ơi nếu còn mùa xuân khác
Cho con về gọi tiếng mẹ ơi
Dẫu chỉ là trong mơ rất thật
Để xuân này thôi vắng mẹ rồi.

Nov 20, 1993
Viễn Phương (OVQ)
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2026 22:32:12 bởi Viễn Phương>
Gọi Em Mùa Xuân

Em…
Lại ngồi bên anh
Giữ bàn tay lành
Nghe xuân về khẽ
Qua từng hơi thở
Năm cũ trôi nhanh

Em…
Xuân ghé ngang đời
Bằng nắng rất tươi
Bằng hương rất nhẹ
Bằng tim khe khẽ
Như tình đôi ta

Em…
Lại đây với anh
Cho đời hiền lành
Qua bao giông gió
Còn nhau nhỏ bé
Gọi tên mùa vui

Đôi ta cùng đưa tay
Tiễn năm tháng hao gầy
Cảm ơn đời đã dạy
Yêu thương ở lại
Dẫu nhiều đắng cay

Anh…
Từ nay với hôm nay
Xuân ở lại đây
Trái tim Nguyên Đán
Viết câu hạnh phúc
Không có buồn phiền

Anh cười rất nhẹ
Nâng chén xuân say
Đời nghiêng theo gió
Em say giọng hát
Anh say… tháng ngày…

Jan 29, 2026
Viễn Phương(OVQ)
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2026 22:32:38 bởi Viễn Phương>
Hoa Vạn Thọ Và Mẹ

Con chở mùa hoa về với mẹ
Vạn Thọ thơm lừng gió cuối năm
Trời cuối đông mây trắng xa xăm
Con nghe nhói tim trong lặng thầm

Nếu có được một thời mơ ước
Thuở ban đầu đẹp tựa vần thơ
Mà bây giờ chỉ giấc mơ thôi
Con gọi mẹ lệ buồn chứa chan

Mâm hoa quả khói hương nghi ngút
Con cúi đầu lặng lẽ nơi đây
Phút thiêng liêng tưởng như sum vầy
Mẹ chắc hiểu điều con ước mong

Năm tháng trôi mờ trong sương khói
Phủ thời gian Xuân Hạ Thu Đông
Nỗi nhớ thương canh cánh bên lòng
Không phai nhạt mẹ ơi mãi còn

Con về nhà con về nhà mẹ nhé
Mẹ ngủ yên giấc ngủ mùa xuân
Vạn Thọ thơm níu bước phân vân
Hương vẫn quyện dáng mẹ ngày xưa

Feb 15, 2026
Viễn Phương(OVQ)
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2026 22:32:58 bởi Viễn Phương>
Hương Hoa Bưởi Ngày Xưa

Tôi có người yêu thuở vừa đôi chín
Mỗi mùa hoa bưởi nở dạ bâng lâng
Hương hoa thơm nồng lồng hương tóc
Ánh mắt nàng lóng lánh gió đầu xuân

Rồi một ngày em đi không giã biệt
Vườn xưa còn mẹ già em bé thơ
Niềm yêu thương hóa niềm đau da diết
Giờ quanh tôi còn lại chiếc bóng mờ

Hương hoa bưởi xưa ơi còn đâu nữa
Gió mây đùa buông xỏa tóc thơ xuân
Nhìn những cánh hoa rơi ngoài hiên vắng
Nghe tim mình tìm gọi bóng tình nhân

Vườn hoa bưởi hôm nay rơi trắng ngõ
Điệp khúc buồn dìu dặt bước bơ vơ
Hoa xinh thắm nồng hương trên lối cỏ
Hương tóc nàng một thuở đã vào mơ

Hoa bưởi vẫn nồng nàn như tình ta năm ấy
Hương tóc phai nhòa hương bưởi thắm tình ai?

Mar 20, 2022
Viễn Phương(OVQ)
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2026 22:33:18 bởi Viễn Phương>
Tình Đời 1

Tình đến, trong ta như gió
Thoảng hương, giữa cõi nhân gian
Ngỡ yêu là. điều rất thật
Nào hay đời lắm đa đoan

Có những, bàn tay nắm chặt
Ngỡ đi, đến cuối con đường
Ngờ đâu qua mùa giông bão
Chỉ còn hai phía vấn vương

Tình đời như dòng sông cũ
Chảy hoài qua mấy bến mơ
Người đi mang theo kỷ niệm
Kẻ về ôm nỗi đợi chờ

Có lúc, yêu là tha thứ
Có khi, là học buông tay
Giữa nhân gian, đầy dâu bể
Mới hay tình cũng hao gầy

Tình đời, không là, mãi mãi
Nhưng là, một cõi để tin
Ai qua, một lần, đau khổ,
Mới thương trọn vẹn chữ tình.

Jul 14, 2025
Viễn Phương(OVQ)


 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2026 22:33:39 bởi Viễn Phương>
 
Tình Đời 2

Tình đến không lời báo trước
Như mưa ướt lạnh vai gầy
Ta yêu bằng tim nông nổi
Nên đau suốt một đoạn dài

Người đến hong mùa cô quạnh
Rồi đi chẳng nói một câu
Để ta quen dần bóng tối
Nghe tim mình cũ hơn đau

Tình đời như cơn mê ngắn
Tỉnh ra chỉ thấy mình ta
Yêu ai là trao sinh mệnh
Mất người… là mất tất cả

Có những đêm dài không ngủ
Gọi tên người giữa lặng thinh
Mới hay đau là tận cùng
Của một đời rất thật tình

Ta đã yêu không giữ lại
Nên tình trôi về hư không
Nếu kiếp này còn gặp nữa
Xin đừng hẹn kiếp sau mong

Sep 25, 2025
Viễn Phương(OVQ)
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2026 22:34:01 bởi Viễn Phương>
Tình Đời 3

Tình đến trong ta rất khẽ
Như mưa ướt lạnh đêm dài
Ta yêu bằng tim non dại
Nên đau đến cuối đường ai

Người đến hong mùa cô quạnh
Rồi đi chẳng kịp một lời
Để ta quen dần bóng tối
Nghe đời trống vắng chơi vơi

Có những đêm dài không ngủ
Gọi tên người giữa lặng thinh
Mới hay yêu là đánh đổi
Cả đời cho một chữ tình

Ngày tháng âm thầm trôi mãi
Kỷ niệm cũ vẫn còn đây
Người thì xa tầm với ấy
Ta còn ôm nỗi hao gầy

Tình đời như cơn mộng vỡ
Yêu hết lòng rồi mất nhau
Trao trọn tim mình ngày đó
Để đau suốt cả về sau

Tình đời đâu ai giữ được
Khi duyên phận đã sang ngang
Thôi đành mang theo kỷ niệm
Vùi sâu vào những dở dang

Ta đã yêu không giữ lại
Nên tình trôi về hư không
Giữa nhân gian nhiều giông bão
Chỉ còn nỗi nhớ mênh mông

Nếu biết yêu là như thế
Ta xin yêu chậm lại thôi
Nhưng tim khi đã trót dại
Biết đâu là đúng hay sai

Tình đời không là mãi mãi
Nhưng đau thì nhớ rất lâu
Ai qua một lần tan vỡ
Mới hiểu hai chữ tình sâu

Oct 04, 2025
Viễn Phương(OVQ)
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2026 22:34:29 bởi Viễn Phương>
Năm Năm Rồi Gặp Lại 1
(Mến tặng cô bạn nhỏ của tôi)

Năm năm rồi mới gặp nhau
Con đường quen cũ nhuốm màu thời gian
Ngày xưa chỉ thoáng ngang hàng
Một lần lặng lẽ bước sang lối người.

Không lời, không nhớ, không cười
Chỉ như chiếc lá vàng rơi cuối mùa
Ai ngờ năm tháng đẩy đưa
Cho ta gặp lại khi vừa nắng mai.

Ánh nhìn dịu nhẹ hôm nay
Nụ cười khẽ chạm làm say lòng người
Giọng em trong trẻo vui tươi
Như làn gió mát giữa trời tháng ba

Đêm về bỗng nhớ người ta
Ngỡ ngàng giây phút tưởng là nằm mơ
Bởi đâu từ những tình cờ
Lại gieo thương nhớ vu vơ thế này.

Chuyện trò vài phút ngắn thay
Mà nghe thân thuộc như ngày quen lâu
Năm năm một thoáng qua cầu
Bỗng thành bè bạn nhiệm màu nhân duyên.

Gió chiều khẽ lướt bên hiên
Mang theo tiếng nói dịu hiền còn vương
Có khi chỉ một con đường
Cũng gieo kỷ niệm rất thường mà sâu.

Mar 12, 2026
Viễn Phương(OVQ)
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2026 22:34:48 bởi Viễn Phương>
Năm Năm Rồi Gặp Lại 2
(Mến tặng cô bạn nhỏ của tôi)

Năm năm rồi mới gặp nhau
Bóng hình  xa đó phai màu thời gian
Ngày xưa lặng lẽ sang ngang
Chỉ là thoáng gặp giữa ngàn người qua

Không lời chẳng nhớ chi mà
Như làn gió nhẹ thoảng qua cuối chiều
Ai ngờ năm tháng phiêu diêu
Đưa ta gặp lại nắng xiêu bềnh bồng

Ánh nhìn dịu nhẹ mênh mông
Nụ cười khẽ nở làm lòng xuyến xao
Giọng em trong trẻo ngọt ngào
Cho tôi một phút nao nao ngỡ ngàng

Chuyện trò mấy phút vội vàng
Mà sao thân thiết, muộn màng như mơ
Năm năm một thoáng tình cờ
Hóa ra thành bạn bây giờ vấn vương

Có khi chỉ một con đường
Cũng gieo kỷ niệm dịu thương trong lòng
Năm năm lặng lẽ trôi dòng
Để ngày gặp lại nghe lòng nhớ thương.

Mar 12, 2026
Viễn Phương(OVQ)
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2026 22:35:14 bởi Viễn Phương>
Gặp Nhau Giữa Đời
(Viết cho cô bạn nhỏ của tôi)

Theo dòng đời mải miết
Ta gặp nhau nơi nầy
Như là tình thân thiết
Tự thuở nào không hay

Một lời chào rất khẽ
Một nụ cười thật hiền
Mà nghe trong tim nhỏ
Vang lên một chữ duyên.

Thời gian trôi rất khẽ
Qua những khúc quanh dài
Trải bao cơn buồn tẻ
Tri âm hỏi được ai

Nên khi đời cô lẻ
Gặp tấm lòng như mây
Ta gọi nhau rất nhẹ
Anh em giữa đời này.

Đời người như cơn gió
Thoảng qua rồi lại đi
Có khi chưa kịp nói
Đã hóa thành chia li

Nên xin giữ chút nghĩa
Của một lần gặp nhau
Cho tình đời thấm thía
Mãi ấm lòng về sau.

Rồi mai đời xuôi ngược
Mỗi người một phương trời
Biết đâu trong ký ức
Vẫn còn nụ cười thôi.

Một lần ta gặp gỡ
Giữa cuộc đời bao la
Cho lòng người lữ khách
Bỗng thấy đời thiết tha.

Mar 17, 2026
Viễn Phương(OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2026 22:35:37 bởi Viễn Phương>
Bài Thơ Còn Dang Dở

Bài thơ anh viết,còn dang dở thôi em
Khép nửa vầng trăng vỡ nửa giấc mơ
Hải âu mỏi cánh lạc giữa mây mờ
Bỏ lại hồn anh trôi theo sóng biển trơ

Bài thơ ai viết còn dang dở phải không
Nửa vầng trăng cũ vỡ giữa mênh mông
Hải âu lạc gió cuối trời xa xăm
Bỏ lại mình em nghe sóng âm thầm

Dang dở rồi sao một mảnh tình thơ
Anh chưa kịp nói…Em đã lỡ chờ…
Người đi viễn xứ cuối trời bơ vơ
Có còn nhớ nữa ngày xưa mộng mơ

Dang dở rồi sao trang cũ chưa khâu
Thơ còn dang dở…Lệ ướt canh sầu…
Đêm nghe biển gọi vọng mãi về đâu
Bài thơ còn đó mà người xa nhau

Khúc nhạc chia tay lỡ nhịp bên đời
Cuối trời viễn xứ mịt mờ xa xôi
Chỉ còn ta giữ mảnh tình đơn côi
Bài thơ ai viết còn dang dở thôi

Còn đây nỗi nhớ trọn một đời người…

Jan 25, 2026
Viễn Phương(OVQ)
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2026 22:35:57 bởi Viễn Phương>
Khi Hoàng Hôn Gọi Tên


Chiều rơi nhẹ hoàng hôn dần khuất núi,
Tóc bạc rồi, hồn xưa vẫn mênh mông,
Ta ngồi đây thời gian đi từng nhịp
Nghe nhớ thương theo về với hư không.

Tuổi xuân qua, ta đi qua bão gió,
Một kiếp người, trôi nổi giữa phong ba.
Dừng bước lại ngó sau đường mây trắng
Hương xưa nào còn phảng phất quanh ta

Đời người như áng mây trời trôi nổi
Đến rồi đi không nơi chốn tựa nương
Giữ trong tim nụ cười hiền tha thứ,
Cho lòng an nhiên giữa cõi vô thường.

Nếu mai đây, ta về nơi xa vắng,
Xin gió ru hồn ta giấc an lành.
Chẳng mang gì ngoài hương của kí ức,
Và bóng đời nhẹ giữa ánh hoàng hôn

Hoàng hôn ơi, gọi tên ta lần cuối,
Cho hồn ta nhẹ bẫng chốn thiên thai
Một kiếp người, đã yêu và đã sống,
Giờ mỉm cười…trong ánh nắng tàn phai...

Nov 01, 2025
Viễn Phương(OVQ)
 
Đăng nhập để trả lời
0
Cần Thơ Em Còn Nhớ
(Viết cho cô bạn nhỏ của tôi)

Em gái Cần Thơ dáng mỹ miều
Gió sông còn vướng bước cô liêu
Bến Ninh Kiều xưa ai còn đợi
Một bóng người xưa khuất cuối chiều…

Mấy chục năm rồi nơi xứ lạ
Nắng thưa mưa tuyết đã quen nhiều
Cái Răng Chợ nổi còn đông đúc?
Hay những con đò đã quạnh hiu…

Em có nhớ không chiều nắng trải
Câu hò vọng lại khúc tình xa
“Nước trong gạo trắng” còn ngân mãi
Hay đã chìm trong mưa nắng nhòa?

Cần Thơ ơi!- sông Hậu còn trôi
Như đời em đó cũng xa rồi
Lục bình tím biếc còn trôi mãi
Hay đã tan theo những ngậm ngùi…

Cần Thơ ơi!- mưa nắng vẫn đây
Vẫn bến, vẫn đò, vẫn hàng cây
Chỉ có lòng em nhiều thay đổi
Lang thang xứ lạ biết bao ngày…

Có những đêm dài em không ngủ
Nghe như lời gió gọi quê nhà
Khói sương chợt phủ mờ ký ức
Gọi mãi Cần Thơ… nghẹn xót xa…

Em có còn thương mùa trái chín
Sầu riêng, vú sữa ngọt hương quê
Có nhớ con đường xưa nắng đổ
Tà áo em bay giữa lối về…

Anh không hỏi nữa em còn nhớ
Chỉ thấy lòng mình chợt quạnh hiu
Vì có những điều không thể mất
Dẫu đi trọn kiếp vẫn còn yêu…

Nếu một mai em về bến cũ
Xin em dừng lại giữa đôi chiều
Nghe sông kể lại bao năm tháng
Cần Thơ,.. em vẫn nhớ thương nhiều…

Mar 28, 2026
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
Tháng Tư Say Vùi

Tháng Tư về, gió mơn man mát lạnh
Chạm bờ vai, khẽ đánh thức hồn người
Ly cà phê còn vương mùi đắng chạnh
Mà môi cười nghe ấm cả cuộc đời

Nắng tháng Tư thứ nắng vàng óng ả
Sáng tim ai vào nỗi nhớ mong manh
Ta gặp nhau giữa dòng đời hối hả
Tưởng trăm năm mà tình đã không thành

Có những chiều mưa rơi như rất nhẹ
Ướt bờ mi mà chẳng biết vì sao
Tình yêu đó, vừa lên ngôi rất khẽ
Đã úa tàn như một giấc chiêm bao

Ta đã uống men say từ ánh mắt
Đã dại khờ tin mãi một vòng tay
Đến khi tỉnh giữa tháng Tư nắng gắt
Chỉ còn mình ôm bóng thoảng sương mai

Phố vẫn đông, đời vẫn quay vội vã
Những cuộc tình đến, vỡ lại sinh sôi
Có kẻ khóc trong nụ cười xa lạ
Có người vui mà lòng lại chơi vơi

Tháng Tư đó vừa dịu dàng, vừa gắt
Như cuộc đời nửa tỉnh lại nửa mê
Ta say vùi trong bao điều rất thật
Rồi tỉnh ra thương chính một lời thề

Apr 01, 2026
Viễn Phương (OVQ)
 
Đăng nhập để trả lời
0
Đời Chỉ Là Mơ

Rong ruổi dương gian lắm bẽ bàng
Người đi xuôi ngược kẻ sang ngang
Thương yêu hờ hững tình phai nhạt
Ân nghĩa dày sâu cũng lỡ làng
 
Cõi đời này như giấc mơ thôi
Công danh tài lộc cũng cuốn trôi
Vui qua nhanh như làn mây khói
Buồn thì ở lại mãi đầy vơi
 
Đời người như chiếc lá mong manh
Gió cuốn về đâu  biết dữ lành
Tỉnh mơ mơ tỉnh bàn tay trắng
Lệ sầu đọng lại chút tàn canh

Cõi tạm dương trần tựa giấc mơ
Người đi tìm kiếm kẻ trông chờ
Tình xa muôn nẻo sầu li biệt
Gió cuốn mây đùa bước lửng lơ

Nắng đã xế chiều bóng đổ nghiêng
Đôi vai nặng gánh những ưu phiền
Cô đơn lặng lẽ đường vô định
Ôm giấc mộng đời một nỗi riêng

Apr 19, 2025
Viễn Phương (OVQ)
 
Đăng nhập để trả lời
0
Người Đàn Bà Và Nước Mắt
(Viết cho người em Trần Thị Ngọc Thu)

Người đàn bà đi qua bao dâu bể
Từng ôm mơ danh vọng với tiền tài
Tưởng hạnh phúc như hoa vừa nở rộ
Nào ngờ đâu gió cuốn giữa ban mai

Một ngày buồn đời quay về con số
Trắng đôi tay trắng cả giấc mơ xưa
Đêm lặng lẽ giọt buồn rơi rất khẽ
Nghe tim mình như vỡ giữa cơn mưa

Đừng khóc nữa người đàn bà bé nhỏ
Sau cơn mưa trời sẽ sáng mà thôi
Bao đau thương rồi cũng thành kỷ niệm
Như mây chiều tan giữa khoảng trời trôi

Hãy đứng dậy từ những ngày tăm tối
Gom lại mình từ mảnh vỡ chơi vơi
Em vẫn đẹp không vì son với phấn
Mà vì em còn giữ được nụ cười

Người đàn bà sau bao lần gục ngã
Lại mạnh mẽ như cỏ mọc ven đường
Dẫu cuộc đời có quay lưng lạnh giá
Tim vẫn còn một ánh lửa yêu thương

Đừng khóc nữa người đàn bà bé nhỏ
Sau cơn mưa trời sẽ sáng mà thôi
Mai bình minh gọi em về phía trước
Một nụ cười cũng đủ ấm cho đời

Apr 29, 2026
Viễn Phương (OVQ)
 
Đăng nhập để trả lời
0
Lời Chưa Kịp Nói

Chiều nay tôi lại qua đây
Con đường quen cũ hàng cây vẫn còn
Gió lay chiếc lá xanh non
Như mang kỷ niệm vàng son một thời

Có người từng bước ngang đời
Ánh nhìn bối rối nụ cười rất quen
Bao nhiêu lời muốn nói thêm
Mà sao lặng lẽ im lìm trong ta

Lời chưa kịp nói đã xa
Như cơn gió thoảng bay qua cuộc đời
Chỉ còn nỗi nhớ chơi vơi
Rơi vào khoảng lặng giữa trời thương đau

Thời gian như nước qua cầu
Bao nhiêu kỷ niệm nhuốm màu tháng năm
Nếu mai có gặp một lần
Cho tôi nói hết chút ân chút tình

Có khi chỉ một ánh nhìn
Mà thành thương nhớ lặng im suốt đời.

Mar 13, 2026
Viễn Phương (OVQ)
 
Đăng nhập để trả lời
0
Vời Vợi Bóng Quê Hương

Bốn mươi hai năm tôi rời quê cũ,
Dõi mây trời theo bóng mẹ dần xa
Khói lam chiều giờ bay nơi xứ lạ,
Mãi nhớ quê hương mãi nhớ mái nhà.

Góc đường nhỏ cây me vờn đón gió,
Tiếng chim chiều ríu rít tuổi thơ tôi.
Mùi vú sữa sau nhà năm xưa đó,
Mà ngày nay xa lắc cuối chân trời.

Ơi quê hương một góc trời xanh biếc!
Cha mẹ mất rồi mà hồn vẫn bên.
Vang theo gió, tiếng ru hời tha thiết,
Còn trong tim giọt nhớ chẳng hề quên.

Tôi đi mãi, nửa đời người phiêu lãng,
Tóc đã phai màu lòng cố nguôi ngoai
Quê hương xa, nỗi buồn còn dai dẳng,
Vẫn trong tôi ngọn lửa chẳng tàn phai.

Dẫu  nơi đâu hồn tôi còn vương khói,
Hương mây trời vời vợi nỗi lòng thương
Kiếp tha phương mãi hoài cơn mơ tưởng
Mong ngày về trong giấc mộng quê hương.

Nov 18, 1983 - Nov 18, 2025
Viễn Phương (OVQ)
 
Đăng nhập để trả lời
0
Tháng Sáu Mưa Có Về

Tháng sáu về, mưa có về không em?
Có ghé lại con đường xưa năm ấy,
Nơi hai đứa từng chung ô đứng đợi,
Nghe chiều buông tím sẫm phía chân trời.

Tháng sáu về, mưa vẫn rơi lặng lẽ,
Từng giọt buồn thấm lạnh cả hàng cây,
Như nỗi nhớ còn nằm trong kẽ lá,
Rụng xuống đời theo gió cuốn xa bay

Đêm tháng sáu mưa nghiêng ngoài hiên vắng,
Anh ngồi nghe ký ức gọi tên người,
Bao yêu dấu đã chìm vào dĩ vãng,
Chỉ còn mưa thao thiết giữa lòng thôi.

Ngày em bước về miền xa huyên náo
Mang theo mùa hoa phượng cuối sân trường,
Bỏ lại anh cùng cơn mưa tháng sáu,
Ướt một đời thương nhớ đến vô phương.

Có những cuộc tình như mưa đêm hạ,
Đến dịu dàng rồi chợt hóa xa xôi,
Chưa kịp giữ đã tan vào băng giá
Để tim người mãi lạc giữa đơn côi.

Tháng sáu về, mưa có còn bao phủ
Một lời yêu đã cũ tự bao giờ?
Anh vẫn đợi giữa ngàn đêm gió hú
Nghe mưa rơi, nghe lòng mình bơ vơ.

Nếu mai này tháng sáu còn quay lại,
Xin mưa đừng đánh thức chuyện ngày xưa,
Bởi trong anh, bóng tình yêu xa ngái
Đã hóa thành nỗi nhớ của cơn mưa.

Jun 01, 2026
Viễn Phương (OVQ)
 
Đăng nhập để trả lời
0
Duyên Đâu Cuối Trời
(Thể thơ: Lục bát - Thủ nhất thanh "Tìm")

Tìm nơi góc phố mù sương,
Tìm người tri kỷ dặm trường bấy lâu.
Tìm trong vạt áo phai màu,
Tìm câu hẹn ước tình trao ban đầu

Tìm bờ bến lạ nông sâu,
Tìm tia nắng ấm bắc cầu duyên qua.
Tìm hoàng hôn bóng chiều tà,
Tìm môi cười cũ nhạt nhòa thời gian.

Tìm nhau qua khúc hợp tan,
Tìm trong lặng lẽ muôn vàn nhớ thương.
Tìm về bôi xóa sầu vương,
Tìm đôi chân mỏi con đường bình yên.

Tìm quên đi những truân chuyên,
Tìm gom nhặt chút nợ duyên cuối trời.
Tìm vui dẫu lệ tuôn rơi,
Tìm nhau đi nốt cuộc đời mai sau.

Oct 26, 2011
Viễn Phương (OVQ)
 
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện Tình Thỏ Và Thơ
(Gửi người tình thơ Thỏ Trắng)

Ngày xưa ấy giữa vườn xuân mắt biếc
Thỏ Trắng vào như lạc dưới trời xanh
Ánh mắt trao mà tình thơ run xiết
Một thoáng nhìn thành nỗi nhớ muôn năm

Tay chưa nắm mà hồn như đã hẹn
Lời chưa trao như lệ ứa lưng tròng 
Ngàn hoa sứ rụng theo lời ước nguyện 
Để mùa sau chẳng thấy bóng ai mong

Hai mươi năm mộng  tình dài không tỉnh
Ngỡ như xưa xuân vẫn thắm lung linh
Thỏ Trắng ơi!-dẫu chốn nào lưu lạc,
Chàng Thơ này!-còn ghi khắc bóng hình

Duyên dang dở như khúc đàn lỗi nhịp
Lời yêu kia tan giữa gió mênh mông 
Xin gửi nụ hôn cùng hương hoa sứ
Mối tình xưa vào  tận cõi vô cùng

Nếu có kiếp sau xin đừng lạc lối
Để Thỏ và Thơ trọn giấc mộng lành
Một truyện cổ xưa không còn dang dở
Viết hồi kết bằng, hai trái tim xanh

---o0o---
Một truyện cổ tình yêu không hồi kết…
Nơi chàng Thơ vẫn chờ nàng Thỏ Trắng trong vườn xuân năm ấy

Dec 06, 2025
Viễn Phương (OVQ)
 
Đăng nhập để trả lời
0
Từ Kiếp Nào Ta Có Yêu (Thiền)

Từ kiếp nào tình ta có vương
Hay chỉ là mây qua đồi vắng?
Ánh mắt ấy nhìn sâu thầm lặng
Mà hồn ta lạc cõi vô thường

Từ thuở nào người trốn, kẻ tìm
Hay duyên xưa hóa thành gió nhẹ?
Nàng đến rồi, như trăng qua khẽ
Để lại ta bóng nhớ bên thềm

Nghe hương tóc bay qua cõi thiêng,
Giọt thương xưa khẽ rơi vào niệm.
Một thoáng yêu ngàn năm chẳng tiễn
Tâm tương phùng giữa chốn vô biên

Ta tìm trong nỗi nhớ đầy vơi
Một dấu xưa, giữa đời hư huyễn
Nếu có kiếp sau làm gió quyện
Khẽ chạm nhau không nói một lời.

Mar 15, 2021
Viễn Phương (OVQ)
 
Đăng nhập để trả lời
0
Ta Với Trời Bơ Vơ

Ta với trời ngồi giữa cõi hư không
Nghe gió hát lời vô thường năm tháng
Bao ước mơ đi qua miền xa vắng
Chỉ còn ta với bóng chiều đơn côi

Ta với trời đâu chỉ có chơi vơi
Trong cô đơn vẫn còn bao thương nhớ
Dẫu nhân thế có muôn ngàn cách trở
Một tấm lòng vẫn sưởi ấm đời nhau

Ta đã từng ôm bao nỗi thương đau
Từng lạc bước giữa dòng đời nghiệt ngã
Hỏi nhân thế đâu là điều vay trả
Khi hoàng hôn khép lại một kiếp người

Xin nhẹ lòng, đừng trách nữa người ơi
Đời hợp tan vốn là điều tự tại
Một hơi thở cũng là ân huệ mãi
Một nụ cười cũng đủ ấm nhân gian

Ta với trời bơ vơ, chẳng lẻ loi
Vì trong tim còn tình yêu ở lại
Đời như mây bay qua miền gió trải
Chỉ yêu thương theo ta mãi về sau

Ta với trời xin giữ một chữ an
Buông muộn phiền theo dòng sông trôi nổi
Dẫu mai về cát bụi xa một cõi
Vẫn cảm ơn đời cho ta được yêu

Nếu mai này da mồi tóc trắng sương
Xin bình yên như mây trời phiêu lãng
Ta trả lại những buồn vui năm tháng
Giữ trong tim một ánh sáng từ bi.

Apr 12, 2021
Viễn Phương (OVQ)

Đăng nhập để trả lời
0
Quen Nhau Muộn Màng

Ta gặp nhau khi mùa hoa đã cũ
Nắng cuối chiều nghiêng nhẹ phía trời xa
Bao năm tháng lặng thầm như giấc ngủ
Mới một ngày đã hóa những thiết tha

Ta gặp nhau khi thanh xuân qua ngõ
Tóc điểm sương và mắt nhiều suy tư
Những nông nổi gửi theo miền gió cũ
Chỉ còn lòng chân thật để trao đưa

Giá như gặp từ những ngày rất sớm
Khi tim còn nguyên vẹn những mộng mơ
Có lẽ đã cùng nhau qua bão nổi
Viết chuyện đời bằng nét chữ nên thơ

Nhưng duyên phận nào đi theo ý muốn
Đến muộn rồi vẫn quý biết bao nhiêu
Bởi sau hết điều con người tìm kiếm
Là một tấm lòng thấu hiểu và yêu

Nên em nhé đừng buồn vì gặp muộn
Hoa cuối mùa vẫn đẹp giữa trời đông
Ta đến với nhau bằng niềm trân trọng
Để tháng năm còn mãi ấm trong lòng

Jun 19, 2026
Viễn Phương (OVQ)
 
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi Yêu Cô Gái Cần Thơ


Tôi yêu cô gái Cần Thơ
Dịu dàng như gió bên bờ sông quê
Nụ cười em tựa trăng thề
Làm tim đắm đuối si mê lòng này.

Áo bà ba nhẹ lung lay
Tóc dài em thả chiều bay bên cầu
Giọng em ru giấc canh thâu
Nghe như Sông Hậu dạt dào phù sa.

Tôi yêu ánh mắt thiết tha
Như nàng xuân thắm như hoa mượt mà
Gót hồng em bước kiêu sa
Lòng tôi bảng lảng la đà nhớ thương.

Nếu mai xa bến quê hương
Con tim muôn thuở vấn vương Ninh Kiều
Nhớ em cô gái mỹ miều
Cần Thơ gạo trắng, hương yêu thắm nồng.

Xuồng chèo khua động dòng trong
Thương bông điên điển, thương lòng người ngoan
Dẫu qua muôn dặm gian nan
Tình anh vẫn gởi cung đàn miền Tây.

Nov 26, 2012
Viễn Phương (OVQ)
 
Đăng nhập để trả lời
0
Tĩnh Tâm 1 (Thiền)

Trong tâm còn ưu phiền
Như mây vương triền miên
Nỗi buồn xưa gõ nhịp buổi chiều nghiêng
Đưa hồn tôi về những ngày chưa yên

Qua cơn giận hôm nào
Tim tôi còn lao xao
Lỡ lời xưa để lại những niềm đau
Xin dịu nhau bằng chút lòng hiền hòa

Tôi ngồi lại giữa hơi thở thiền
Nghe từng nhịp rụng rơi muộn phiền
Lá lỗi lầm buông theo làn gió nghiêng
Để lòng sáng như bình minh vừa lên

Tôi viết từng câu từ
Cho tâm được an cư
Mỗi dòng thơ cho lòng bớt ưu tư,
Cho tất cả… trôi vào miền chân như

Rồi mai đó cơn đau đời thế tục
Sẽ không còn khuấy động nỗi niềm riêng
Tĩnh tâm rồi lòng từ bi hỉ xả
Chỉ còn gió ru hồn chốn bình yên.

Jan 04, 2022
Viễn Phương (OVQ)
 
Đăng nhập để trả lời
0
Tĩnh Tâm 2 (Thiền)

Trong tôi là mênh mông
mây bay giữa cõi lòng
Tiếng ngày xưa vọng lại tựa làn hương
khua nhẹ tâm một thoáng đời buồn vương

Sau cơn giận hôm nao
tim em còn dạt dào
Những điều xưa để lại chút lao đao
xin nhẹ trao lời thứ tha ngọt ngào

Em ngồi lại giữa hương thở thiền
nghe muộn sầu rụng xuống bình yên
Những lỗi lầm trôi theo làn gió nghiêng
để lòng sáng như bình minh đầu tiên

Em viết từng câu thơ
ru tâm về bến mơ
Để ngày qua chẳng còn những bơ vơ
hóa nhẹ như cánh lá vàng lơ ngơ

Ngày mai nhé buông thôi những ưu phiền,
giữ trong lòng chút nắng an hòa riêng
Tĩnh tâm rồi ưu tư cũng lặng yên
chỉ còn gió ru hồn miền an nhiên.

Jan 04, 2022
Viễn Phương (OVQ)
 
Đăng nhập để trả lời
0
Man Mác Chiều Thu 1

Chiều thu gió khẽ qua rèm
Lá vàng rơi chạm nỗi niềm mênh mang
Mây buồn theo gió lang thang
Ôm màu nắng cũ nhuộm vàng dòng sông

Cánh chim mỏi cánh về không
Tiếng ai gọi gió giữa lòng cô liêu
Hương thu vương vấn bao điều
Nhẹ như sương khói đìu hiu tháng ngày

Thời gian chầm chậm heo may
Mang theo kỷ niệm đong đầy trong tim
Người xưa khuất bóng lặng im
Để chiều man mác đi tìm dấu yêu

Thu về chẳng nói bao nhiêu
Mà nghe thương nhớ dâng nhiều trong ta
Một chiều lá đổ sân nhà
Đủ cho nỗi nhớ ngân xa đến hoài.

Jul 12, 2026
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
Man Mác Chiều Thu 2

Chiều thu lặng lẽ bên thềm
Lá vàng chao nhẹ, nỗi niềm chơi vơi
Gió mang hương cũ xa xôi
Thoảng qua ký ức một thời đã xa

Mây buồn nghiêng bóng hiên nhà
Sông trôi lơ lửng như là nhớ mong
Con đường vắng bước người không
Chỉ nghe lá rụng giữa lòng thời gian

Nắng tàn vương chút mơ màng
Hoàng hôn nhuộm tím không gian dịu dàng
Tiếng chim gọi bạn cuối ngàn
Nghe như khúc hát muộn màng chiều thu

Lòng ai còn những ưu tư
Theo làn gió nhẹ phiêu du cuối trời
Thu về man mác đầy vơi
Để bao thương nhớ bồi hồi trong tim.

Jul 12, 2026
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 34 35 36 37 38 » »»