Bến ga đời
Xe lăn bánh, bóng dần xa
Trả lại cho đời một bến ga
Quạnh vắng, hoàng hôn quàng tay vẫy
Đưa tình vừa đó...mới hôm qua
Rồi những chiều xuân đi rất vội
Hai mươi mùa ngỡ áng mây trôi
Chuyến tàu năm cũ về đâu nhỉ
Còn nhớ nơi đây, có một người
Có một người ngồi trên ghế xưa
Qua thềm bao nắng lẫn bao mưa
Sân ga vẫn những người chào, đón
Mà bóng ai kia vẫn mịt mờ
Vai bạc màu chờ, tóc bạc mong
Tàu khuya còi hú...não khôn cùng
Bến tôi yên tĩnh người không ghé
Dừng bước rồi chưa hỡi kẻ dưng?
Xe lăn bánh, bóng dần xa
Trả lại cho đời một bến ga
Quạnh vắng, hoàng hôn quàng tay vẫy
Đưa tình vừa đó...mới hôm qua
Rồi những chiều xuân đi rất vội
Hai mươi mùa ngỡ áng mây trôi
Chuyến tàu năm cũ về đâu nhỉ
Còn nhớ nơi đây, có một người
Có một người ngồi trên ghế xưa
Qua thềm bao nắng lẫn bao mưa
Sân ga vẫn những người chào, đón
Mà bóng ai kia vẫn mịt mờ
Vai bạc màu chờ, tóc bạc mong
Tàu khuya còi hú...não khôn cùng
Bến tôi yên tĩnh người không ghé
Dừng bước rồi chưa hỡi kẻ dưng?
Hành Trần
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)