Diễn Đàn » Thơ Đường

Đường thi Đời và Đạo

13 trả lời, 1.830 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-20 05:33:35khanhchan>






Về ..

Mai về ươm đóa vô ưu ấy
Trả lại trần gian cảnh đoạn trường
Một khắc tĩnh tâm soi ánh đạo
Bao năm lạc nẻo chốn vô thường
Tam quy thọ giới tìm an lạc
Lục dục ngũ căn diệt vấn vương
Sa mạc hồng trần giăng cạm bẫy
Ta bà thế giới ngập đau thương .


THOÁT TỤC

Ta đi về ở cõi vô thuờng
Sợ bụi trần ai sẽ lấm vuơng
Tìm ánh đạo vàng lìa ngũ dục
Noi guơng hạnh Bụt trải tình thuơng
Một thiên tạng luật cùng năm tháng
Ba mảnh huỳnh y khắp bốn phương
Đạm bạc cháo rau tâm tĩnh lặng
Dẫu cho thân xác nhuốm màu suơng.

PNC






Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Thanh tịnh

Nhân sinh hạnh phúc vốn bình thường
Chớ nghĩ xa vời kẻo lệ vương
Tựa cốc nước đầy khi nóng khát
Như bờ môi mọng lúc yêu thương
Lợi danh hư mộng hoàn dâu bể
Cát bụi xoay tròn trả tứ phương
Sắc sắc không không mờ ảo giác
Lục căn thanh tịnh vén màn sương .
NKC


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn Tàn Thu

Buồn trông lặng ngắm áng mây qua
Nỗi nhớ lung linh tuổi ngọc ngà
Gót nguyệt rong rêu mờ sỏi đá
Lâu đài kí ức chợt nguy nga
Tháng năm in dấu đời dong ruỗi
Cát bụi hoàn thân lệ nhạt nhòa
Nhắm mắt ta nghe dòng khổ lụy
Mơ hồ bóng nắng trải chiều hoa .
NKC


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ

Thơ mang tín hiệu của tâm linh
Tựa đáy con tim tựa khối tình
Không giúp nước cơm khi đói khát
Chẳng cho tiền bạc lúc điêu linh
Như câu kinh vực đời sa ngã
Tựa ánh đèn soi nẻo chính minh
Chợt thổi đến ta luồng khí mới
Nghe dòng sông hát khúc nguyên sinh


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều nghiêng

Tựa cánh hoa sim đượm sắc mầu
Ru hồn thơ lạc mộng duyên sâu
Thuyền lang thang bến sông mây tím
Biển nhớ nhung ai sóng bạc đầu
Liễu rũ xanh xao mờ gió lạnh
Thu về se sắt cả mùa ngâu
Chiều nghiêng xế bóng cơn mơ ảo
Đếm gót hoàng hôn nhặt mảnh sầu .

Khánh chân


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Nghiêng đời

Nghiêng chiều xế bóng trăng thu lỡ
Nghiêng giấc mơ tàn giọt nắng lơi
Nghiêng nẻo rong chơi hồn vụn vỡ
Nghiêng sông tục lụy lệ sầu rơi
Nghiêng câu thân phận lời ru thoảng
Nghiêng khúc hồng hoang tiếng ạ ời
Nghiêng gót thời gian tìm dấu chấm
Nghiêng đêm ngà ngọc chợt nghiêng đời .


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Hồng Liên Cổ tự

Gỗ thơm Điêu khắc tượng Di Đà
Chánh Điện Đại Hùng giúp lợi tha
Dáng vẻ uy nghiêm tay pháp ấn
Dung nhan thanh thoát mắt thiền na
Phật Môn dụng tướng dìu sanh chúng
Phương tiện trì kinh giải nghiệp ma
Ví chẳng xẻ cưa người bái lạy
Ngàn năm mục nát chốn rừng già.

Cao Linh Tử
5/10/2011

Hồng Liên thiền tự

Cao lãnh Thuận tây có Phật Đà
Hồng Liên cổ tự vọng nhân tha
Hương thơm gỗ quý công điêu khắc
Thân lặng ý thiền thoát dục na
Tiếng mõ đưa ta về cõi tịnh
Lời kinh nhập dạ diệt tâm ma
Chúng sinh khắp chốn lòng chiêm ngưỡng
Tam lễ quy y tọa kiết già .


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Trăng thơ

Tửu đạo thi nhân nợ nghĩa thành
Cho đời tục lụy mãi thêm xanh
Chiều thu man mác vàng hoa cúc
Nắng hạ nghiêng nghiêng dọi trúc mành
Cuộc sống xin nhau lời tử tế
Đời người vốn dĩ chữ mong manh
Câu thơ chén rượu tâm hàn sĩ
Mượn ánh trăng tàn họa bức tranh.


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0

Dấu chiều

Chợt những giọt sương rơi tí tách
Hững hờ trong nắng gót thu qua
Thềm xưa nghiêng gió ngây hương tóc
Cỏ dại bên đường mấy nụ hoa
Gió thoảng vi vu tàn liễu rũ
Đông về xao xuyến giấc mơ xa
Nhớ ai mà dấu chiều se sắt
Cánh nhạn phôi pha nhuộm bóng tà


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-22 06:26:52Trần Mạnh Hùng>


📎 Quan Thế Âm
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-01 20:40:07SuongAnh>
Thanh tịnh

Nhân sinh hạnh phúc vốn bình thường
Chớ nghĩ xa vời kẻo lệ vương
Tựa cốc nước đầy khi nóng khát
Như bờ môi mọng lúc yêu thương
Lợi danh hư mộng hoàn dâu bể
Cát bụi xoay tròn trả tứ phương
Sắc sắc không không mờ ảo giác
Lục căn thanh tịnh vén màn sương .
NKC


Thiền Hành

Đường trần cõi tục lắm vô thường
Nếu biết đừng vào kẻo lụy vương
Giọt nước Cam Lồ ban hạnh phước
Lời kinh Tịnh Độ dạy tình thương
Tâm thành sám hối cho trăm họ
Trí nguyện cầu an đến bốn phương
Biển dục sa chân đời lận đận
Thiền hành bước nhẹ tợ làn sương

Sương Anh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
Tình Thơ Xướng Hoạ

Trông làn mây trắng lững lờ bay
Cảm thấy lòng ta thú vị đầy
Mặc những dòng đời đầy khổ ải
Màng chi cuộc sống lắm chua cay
Thanh nhàn thư thái bên bè bạn
Yên ổn bình an với tháng ngày
Kết chữ đan vần say xướng hoạ
Tình thơ ấm áp thật vui thay!

Sương Anh

Dòng đời

Chiều về bảng lảng khói sương bay
Chênh chếch đầu non ánh nguyệt đầy
Nhìn cánh chim trời in bóng xế
Nghe bờ môi mặn đẫm men cay
Xuân qua vẫn thắm dù năm tháng
Hoa úa màu phai giữa một ngày
Biển mãi thì thầm cơn sóng vỗ
Dòng đời tan loãng cảm thương thay


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Tấm lòng

Như là mây gió biết về đâu
Nẻo mộng nhân gian ngút đỉnh sầu
Cõi tạm thân vay chìm biển lệ
Dòng đời sóng lượn khuất ngàn lau
Não phiền bởi ý tham sai khiến
An lạc tại tâm chẳng nguyện cầu
Lục dục ngũ căn gây ảo giác
Tấm lòng muôn thuở vẫn cần nhau .


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0

Chơi khâm
Tu tỉnh tự tâm tự cõi lòng
Đạo tràng mấy hạt chuỗi mênh mông
Vậy thuyền Bát nhã trôi lờ lững
Mờ ánh dương trần thấy rỏ không
Mắc nạn luân hồi mù ngỏ tịnh
Mớ tình nhục dục lẩn đầu sông
Giòng xuôi giòng ngược làm sao biết
Khi gặp xoáy cuồng lại muốn thông.
cdh
[color=#0000FF]
DUYÊN NGƯỜI
Đắc ngộ nhân duyên bởi tấm lòng.
Việc gì chìm đắm chốn lung mông.
Khung trời linh diệu mơ chưa đến.
Tại thế sô bồ mộng cũng không.
Hãy trở về tâm - Tâm tĩnh mịch.
Hãy tìm trong ý - Ý nguồn sông.
Duyên người cứ để người lo liệu.
Quẳng gánh khen chê vạn sự thông.
Trần Mạnh Hùng
11-26-2011
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0