Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Chiều xưa bốn mùa.

3 trả lời, 1.455 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-23 07:51:00Người San Jose>
Xuân.

Rực-rỡ nắng vàng một chốn xưa.
Hân-hoan trúc vẫy gió Xuân về.
Vội-vàng con én bay tìm bạn.
Chiều đẹp huy-hoàng như giấc mơ.

Hạ.

Ghế đá chờ ai đã bấy lâu.
Chiều nghiêng tia nắng trượt qua đầu.
Hạ vàng phai sắc trên nền cỏ.
Chờ đến luân-hồi mới gặp nhau.

Thu.

Người về thăm-thẵm một chiều xưa.
Phãng-phất hơi Thu đọng bóng dừa.
Con suối miệt-mài hôn chân cỏ.
Ngập-ngừng chim đậu khóm cây thưa.

Đông.

Núi bốc hơi sương mỗi buỗi chiều.
Gió Đông lành-lạnh thỗi hiu-hiu.
Mười năm tình lạnh như hoang mộ.
Ta đã quên người hay vẫn yêu.

Người San Jose
loivannguyen
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Người San Jose

Xuân.

Rực-rỡ nắng vàng một chốn xưa.
Hân-hoan trúc vẫy gió Xuân về.
Vội-vàng con én bay tìm bạn.
Chiều đẹp huy-hoàng như giấc mơ.
.

Người San Jose




Xuân tui

Xuân mới sao mà cũng thấy xưa
Ngoài vườn hoa nở lại lưa thưa
chỉ con bướm trắng đang nằm ngửa
trên cánh mai vàng nó vẫn ưa.
cum
Đăng nhập để trả lời
0
Hạ.

Ghế đá chờ ai đã bấy lâu.
Chiều nghiêng tia nắng trượt qua đầu.
Hạ vàng phai sắc trên nền cỏ.
Chờ đến luân-hồi mới gặp nhau.
Người San Jose

Hạ nó

Hạ nó qua đi đã thật lâu
Cành con phượng vĩ mọc hơn đầu
dưới thân còn khắc vài con dấu
tên của chúng mình kẹp lấy nhau
cum
Đăng nhập để trả lời
0
Thu.

Người về thăm-thẵm một chiều xưa.
Phãng-phất hơi Thu đọng bóng dừa.
Con suối miệt-mài hôn chân cỏ.
Ngập- ngừng chim đậu khóm cây thưa.
Người San Jose

thu chết

người đi mút chỉ cuối đường xưa
bỏ mặc tôi ngồi dưới rặng dừa
dừa khô rớt xuống không hay nửa
có chết vì thu cũng chẳng thưa
Đăng nhập để trả lời
0