10 trả lời, 1.687 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Điểm thưởng : 0
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
#1 —
02.11.2011 17:44
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-04 11:19:33Trường Phi Bảo>
Màu Áo Sang Sông
Nguyên Thạch - Trường Phi Bảo
Ngày xưa
Còn bé
Áo hồng
Bây giờ
Áo trắng
Theo chồng về bên
Mân mê
Áo lụa
Buồn tênh
Anh len chỉ tím
Viền trên lụa vàng
Năm xưa
Ngơ ngẩn nhìn nàng
Lòng nghe dịu vợi
Ngút ngàn thương yêu
Cảm linh
Tình sẽ cô liêu
Hồn Anh tràn ngập
Bão chiều tuyết đông
Thu sang
Em bước theo chồng
Thướt tha áo cưới
Bềnh bồng tóc mây
Về bên ấy
Em có hay ?
Người bên góc phố
Trên tay lụa vàng
Áo
Anh chưa kịp trao nàng
Để nay nhìn áo
Ngút ngàn thương đau
Ước mơ
Đợi dịp nhẫn trao
Se tơ
Duyên thắm
Dạt dào bể yêu
Nhẫn buồn
Lụa héo
Cô liêu
Tình theo con nước
Tiêu điều đợi trông
Người tôi mơ
Đã có chồng
Vàng phai
Lụa úa
Tình hồng chân mây.
Ngày xưa
Thơ dại đâu còn
Buồn vương áo mỏng
Lối mòn về thăm
Áo hồng thuở ấy xa xăm
Chọn màu áo tím âm thầm thủy chung
Ngày xưa
Được sánh vai cùng
Áo em màu trắng trẻ trung học trò
Hồn nhiên
Chung một chuyến đò
Bên anh hò hẹn chơi trò rước dâu
Áo trắng giờ bước qua cầu
Đêm đêm nức nở
Gục đầu bên song
Người xưa không phải
...là chồng,
Vàng phai sắc áo
Mênh mông trời chiều
Đôi tà áo cưới mỹ miều
Em về bên ấy cánh diều đứt dây
Cỏ xanh,
xanh tận chân mây
Em về bên ấy đong đầy xót xa
Bao năm cách biệt quê nhà
Nay về thăm lại
Nhận ra người tình
Áo đen bó gọn thân mình
Người xưa cay đắng gợi tình hôm xưa.
Trời không mưa
Cũng đổ mưa
Chưa vui sum họp
...chừ đưa tiễn rồi
Trao nhau tấm áo chia phôi
Niềm thương gởi lại bồi hồi con tim.
07/2007

★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Điểm thưởng : 0
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
#2 —
03.11.2011 11:04
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-06 03:19:03Trường Phi Bảo>
Ngàn Xưa Áo Tím
Trường Phi Bảo - Nguyên Thạch
Giá mà có thể vùi chôn,
Ngàn muôn thương nhớ khơi nguồn bấy lâu.
Giận mình dại bước qua cầu,
Để cho sắc áo
phai sầu dáng anh.
Chữ tình,
chữ hiếu chòng chành,
Em đi
mà dạ chẳng đành quay đi.
Bên tình,
bên hiếu trách gì?
Thương em chớ hiểu lầm chi
nhé người!
Áo hoa gởi lại bên đời,
Trả cho anh
áo một thời mộng mơ.
Giờ mình em
lạnh bơ vơ,
Dù chồng bên cạnh,
thờ ơ vẫn mình.
Nhớ vòng tay
thuở ân tình,
Nhớ anh trìu mến
với tình đắm say.
Thương tà áo tím bay bay,
Chạnh lòng tưởng tiếc những ngày bên nhau.
Đẹp gì sắc áo cô dâu,
Hồng đôi cánh nhạn
thẳm màu thủy chung.
Đàn chừ lỡ phím sai cung,
Đường xưa,
lối cũ não nùng bóng mây.
Vô duyên
vô nợ thế này,
Khó mong có dịp sum vầy
thì thôi...
Áo đen
buồn bã lệ rơi
Chỉ mong anh vẹn nụ cười ngày xưa.
Những ngày xưa ấy...
Dưới mưa.
Bồi hồi áo trắng.
Đợi đưa em về
Nụ hồng vạt trắng mân mê.
Ngỡ câu ước mộng.
Dệt thề trăm năm.
Những ngày xưa ấy... Xa xăm.
Sao lời nguyện ước trăm năm vút rồi.
Hoa soan vẫn nở bên đồi.
Đâu người tình cũ.
Bồi hồi nhói đau.
Ngẫm đời.
Lẫn lộn vàng thau.
Tình sâu đậm vẫn quên nhau.
Theo chồng.
Mây chiều nửa tím nửa hồng.
Hoang vu đồi cũ tình nồng đã bay.
Tình xưa.
Trốn cõi chân mây.
Chỉ mưa lất phất đắng cay nhớ tình.
Ngày xưa.
Đôi bóng chung hình.
Bây giờ.
Bóng lẻ chỉ mình lẻ loi.
Đồi thông hờ hững trăng soi.
Nửa vầng đơn chiếc.
Nửa soi bên nàng.
Nhớ xưa...
Áo trắng viền vàng.
Tóc cài lan tím lên ngàn tình du.
Nhớ xưa...
Trời trở vào thu.
Ai dìu vạt trắng viễn du lên ngàn.
Đồi mơ nằm cạnh luống vàng.
Ấm đôi lồng ngực ngút ngàn tình mơ.
Vùng trời mộng.
Khối tình thơ.
Thiên thần dệt mộng đôi bờ mi cong.
Trăng thanh rừng lá thu phong.
Tay anh làm lượt em hong tóc huyền.
Cành thu xoãi cánh chim Quyên.
Có con chép trắng chào Duyên bên hồ.
Những ngày xưa ấy điểm tô.
Cho đời ngây ngất.
Tình thơ đượm mầu.
Ngày xưa...
Mình chẳng sang giầu.
Nhưng trời hạnh phúc.
Giang đầu có nhau.
Tình.
Đời.
Thay đổi thật mau.
Anh không nở trách.
Chỉ đau phận mình.
Đá vàng.
Những tưởng chung tình.
Phải chăng trời đoạ.
Đôi mình chia ly.
Ngày xưa ơi đến làm chi.
Duyên tan.
Tình đợi biết khi nào về.
Nói chi lời nguyện ước thề.
Hẹn chi trọn kiếp phu thê.
Đau lòng.
Kiếp này.
Em ở với chồng.
Dẫu gì cũng đã sang sông mất rồi.
Đừng thương.
Đừng tiếc.
Phận tôi.
Tuyền đài mang dấu.
Đơn côi cõi trần.
Những ngày
yêu dấu xa rồi,
Còn chăng chỉ có
lệ rơi năm đầy.
Tháng dài
mộng chẳng ai xây,
Mình em ôm ước hẹn gầy héo hon.
Thương sao
mùi tóc mạ non,
Với màu áo trắng
lúc còn ngây thơ.
và giờ tất cả
như mơ,
Người em thuở ấy
bây giờ sang ngang.
Ai làm
hoa - bướm ly tan?
Ai gieo
chi mối phũ phàng
hở anh?
Ai ngăn vách?
ai xây thành?
Cho duyên mình khổ
cho tình mình đau!
Thôi đành
hẹn lại
kiếp sau
Tơ duyên ngắn ngủi
phận nào dám mong
Gắng vui,
em sống cạnh chồng.
Ai hay con sáo
trong lồng kêu than.
Chuyện tình
hai đứa dở dang,
Em ngồi
may lấy áo tang để dành.
Vĩnh biệt nhé chiếc áo xanh,
Buồn cho áo tím,
không thành nợ duyên.
Mai sau nhắm mắt
vẫn nguyền,
Theo anh xuống chốn cửu tiền
nên đôi.
07/2007

★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Điểm thưởng : 0
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Người Thơ Ơi !
Lại Duy Bến - Trường Phi Bảo
Cái ta đang thiếu trong đời
Người thơ ơi! Gặp khoảng trời mến yêu
Để từ sớm đến lưng chiều
Cầm tay nhau thả con diều mộng mơ
Để được trông ngóng đợi chờ
Nhìn con thuyền giấy neo bờ...vậy thôi
Ước mong, mong ước xa xôi,
Người thơ có hiểu lòng tôi lúc này.
Vầng trăng sao chẳng tròn đầy,
Khuyết hao nỗi nhớ, lạnh gầy vai sương.
Dù xa thăm thẳm hai phương,
Vẫn không ngăn được yêu thương thuở nào.
Tâm hồn nuôi dưỡng khát khao,
Người thơ gặp để rồi ao ước tình.
Khúc thơ sưởi ấm tim mình,
Tìm nhau giữa khoảng trời xinh nắng hồng.
Câu thơ tím nỗi buồn không ?
Hay câu thơ rót vào lòng duyên say.
24/01/2011
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Điểm thưởng : 0
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Nhắn Cánh Cò
Nguyễn Ngân - Trường Phi Bảo
[/align]Cái cò mày có nhớ không
Mẹ mày lặn lội dưới đồng ban trưa
Mồ hôi thánh thót như mưa
Bát cơm mẹ độn muối dưa qua ngày
Bờ vai mẹ héo lại gầy
Đường xa gánh nặng nuôi mày cò ơi
Một mai cò nhớn khôn rồi,
Đủ lông, đủ cánh qua trời tự do.
Nhớ công dưỡng dục nha cò,
Đừng quên bóng mẹ chăm lo sớm chiều.
Chịu thương, chịu khó thật nhiều,
Chỉ mong cò học được nhiều điều hay.
Đem tài đức đi dựng xây,
Quê cha đất tổ chung tay giữ gìn.
Cò ơi, mẹ đã hy sinh,
Một đời vất vả nuôi tình yêu thương.
Dù cò bay khắp muôn phương,
Nhớ lời ru mẹ vấn vương mà về.
22/10/2011
[/align]
★
★
★
★
★
0