Nắng lại ấm…
Nắng lại ấm nơi xứ người lạnh giá
Em nơi kia tù không thấy mặt trời
Gió nơi đây mơn man làn da trắng
Tù xà lim da xanh trắng bám mồ hôi
Người ở đây xếp hàng vào rạp hát
Em đợi cơm chén nhỏ chẳng có gì
Người xứ người chăn êm nệm ấm
Nằm xà lim hơi gạch bám thân em
Ngày cứ tối trời ngoài trời kia vẫn sáng
Ngày như đêm cái nóng bủa vây người
Xác thân còm ngày càng thêm xơ xác
Nhưng hồn em bay bổng vượt trời cao
Ngàn tia nắng từ bên ngoài chiếu rọi
Tấm thạnh tình người dân Việt xa quê
Như mặt trời đỏ nơi chân trời xa thẳm
Hun đúc tình em cuộc chiến đấu bất cân phân
Em cũng biết trong đám đông người đó
Kẻ háo danh quay về tung hô bọn hung ác
Người kiếm lợi xem thường nhân nghĩa
Cùng bọn gian vay tỏa người ngay
Nhưng trời đó chẳng dung kẻ ác
"Lành dữ lúc cùng có quả báo,
Tới trễ chẳng qua chỉ chậm thôi" (1)
Rồi!...mai nắng lại ấm xứ mình
Đặng Quang Chính
21.04.2013
00:54
Ghi chú:
(1) Thiện ác đáo đầu chung hữu báo,
Chỉ tranh lai tảo dữ lai trì.
