
Chúng ta lấy đâu ra cái suy nghĩ là ,nếu ta ko tha thứ cho người khác thì họ sẽ phải sống trong dằn vặt và khổ đau ?
Chẳng hạn ,bạn là sếp của tôi và bỗng dưng bạn cho tôi nghỉ việc .
Hoặc bạn là người yêu của tôi và bỗng dưng bạn đòi chia tay để yêu người bạn thân của tôi .
Tất nhiên trong trường hợp như thế tôi sẽ nói : ko . Tôi sẽ ko bao giờ tha thứ cho bạn .
Và tôi tin rằng bạn sẽ phải đau khổ vì điều đó .
Khi viết đến đây tôi mong bạn dừng một giây để suy nghĩ :
Ai sẽ là người đau khổ ?
Bạn hay là tôi ?
Khi chúng ta bị tổn thương thì chúng ta cảm thấy lòng mình đau nhói ,
chúng ta dằn vặt về những nỗi đau mà người khác gây ra cho chúng ta .
Chúng ta ko tha thứ cho họ mặc dù rất có thể họ hoàn toàn ko biết gì về điều này .
Biết đâu Họ đang hạnh phúc hay tiệc tùng ở nơi nào đấy .
Có thể chúng ta bị oan ức ,
có thể điều chúng ta nói là đúng nhưng đâu có nghĩa chúng ta đúng thì chúng ta sẽ hạnh phúc .
Và đây mới là mấu chốt của vấn đề :
Khi tha thứ cho người khác ko đồng nghĩa với việc bạn đồng tình với việc họ làm.
Bạn chỉ muốn cuộc sống của chính mình được thoải mái hơn .
Bạn đã giận hờn ,đã trách móc ... nhưng điều đó ko giúp gì được cho bạn .
Vậy nên hãy tha thứ vì chính bạn .
Tha thứ để bạn được hạnh phúc hơn .
Andrew Matthews .